Chương 15: Tái Sinh Từ Vực Thẳm Và Tiên Cốt.

Audio

00:0022:48

“Căn nguyên tự thiêu?

Toàn bộ tu vi cũng bị tiêu huỷ hoàn toàn?

Cô nắm chặt bàn tay lại, chuyện gì đã xảy ra khi liên kết giữa cô bị cắt đứt khỏi Truy Hồn Kiếm, chỉ trong khoảng thời gian đó làm sao Hàn Tư Không có thể chạy đến tận khu vực này, nơi đây cách Vô luật thành cũng phải xa xa khoảng cách một bản đồ.

Truy Hồn Kiếm đang cắm xuống đất gần đó, Lauriel đi đến và rút kiếm lên, xiết chặt chuôi kiếm lại.

Cô nhìn về phía Hàn Tư Không, hiện tại hắn cũng đã trở thành phàm nhân bình thường, nguyên căn bị thiêu rụi cũng hiện thực rõ ràng việc tu luyện đã không còn khả năng.

Lưỡi kiếm màu bạc phát sáng dữ dội, Truy Hồn Kiếm như toả ra năng lượng trời đất nồng nàn và mạnh mẽ, Lauriel hướng lưỡi kiếm về phía Hàn Tư Không và bước đến.

Ký khế ước với một kẻ vô dụng chỉ tạo thêm phiền toái cho Lauriel mà thôi.

Tay phải cô hiện ra một loạt các vòng năng lượng màu hồng sậm bao trọn cả cánh tay Lauriel, đầu ngón trỏ giơ lên, các vòng năng lượng nén lại và hướng thẳng vào lòng ngực Hàn Tư Không, hàng loạt vòng năng lượng kết hợp giống những mũi khoan và khoan một cách mạnh bạo vào cơ thể của Hàn Tư Không, hắn run rẩy và máu chảy ra không ngừng từ khoé miệng.

Truy Hồn Kiếm lơ lửng trước mặt Lauriel, cô giơ hai ngón tay lên và vẽ vào hư không vài nét bút kỳ dị, một loạt các dấu ấn xuất hiện và nhanh chóng bị Truy Hồn Kiếm hấp thụ.

“Nhập!

Lauriel hét lên và Truy Hồn Kiếm như mũi lên bị bắn ra lao thẳng xuyên qua lồng ngực đã bị khoan một lỗ nhỏ trước đó của Hàn Tư Không.

Gương mặt xinh xắn có chút nghiêm trọng của Lauriel khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Cô nhìn quanh một vòng và quan sát nhanh nơi đây, an toàn cho đến thời điểm hiện tại.

Phạm vi mười nghìn mét xung quanh không hề tồn tại khí tức tu sĩ hay bất kỳ ma thú nào.

Hirio trôi nổi giữa không gian mênh mông, từng dòng ký ức đang lướt nhanh qua người cậu, một cảm giác dễ chịu thoáng qua.

Daint ngồi đó, đang cười kha khả trông rất đáng ghét.

Ánh mắt vẫn rất vui vẻ nhìn Hirio, anh giơ ngón cái về phía cậu như thể tuyên dương.

Aria chắp tay phía sau hông và nghiêng đầu mỉm cười với Hirio, trong ánh mắt tím màu ngọc sáng lấp lánh đó có một sự ân cần nhẹ nhàng với cậu.

Tử Nghiên quay lưng lại với Hirio, mái tóc đuôi sam lắc lư một cách rất tự nhiên giữa không gian không tồn tại vật chất gì cả, một cảm giác như thể muốn che chở trỗi dậy trong người cậu.

Hà Thanh Chi rưng rưng nước mắt nhìn Hirio, nàng đan hai bàn tay vào nhau đặt trước ngực, cảm tưởng như đang rất đau đớn khi thấy cậu.

Lồng ngực Hirio như bị xuyên thủng, một cảm giác ấm nóng lan tràn bên trong.

Cơ thể như bị kéo từ dưới nước lên, Hirio đột ngột bật dậy.

Tử Nghiên bên cạnh đó bỗng giật mình hét lên một tiếng “kya!

” như mèo kêu.

Cậu ngơ ngác nhìn nàng, sau vài giây liền chuyển ánh mắt đi xung quanh.

Khung cảnh rừng núi hiện lên trong mắt Hirio, đất đá xung quanh và cảm giác hô hấp khó khăn khiến cậu nhận ra bản thân đang ở trên đỉnh một ngọn núi khá cao.

“Cô đưa tôi đến đây à?

Gương mặt Tử Nghiên đã trở nên bình thản như trước, nàng đưa tay vuốt nhẹ lọn tóc đuôi sam trước ngực và lắc đầu.

“Ta bị cô lập từ khi tên Tứ Đạo cảnh hậu kỳ kia xuất hiện, sau khi có thể liên thông trở lại với thế giới thì ngươi đã ở đây rồi, cùng với căn nguyên bị thiêu rụi.

Giọng nói không hề có chút cảm xúc của Tử Nghiên không khiến Hirio cảm giác thân quen, mặc dù nàng ấy chẳng hề tỏ ra quan tâm gì đến cậu nhưng vẫn hiện thân trông chừng tại nơi đây cũng làm cho con tim Hirio cảm giác ấm áp.

“Ừm, tôi cũng cảm giác được nó.

Cậu không buồn rầu hay khó chịu với việc căn nguyên bị thiêu rụi, hoạ chăng cũng chỉ là một chút tiếc nuối nho nhỏ mà thôi.

Ánh mắt có chút hờ hững của Hirio liếc về phía Tử Nghiên, cậu nhún vai nhẹ.

“Cũng chẳng phải căn nguyên là do thực lực tôi mở ra, cho nên tôi cũng không thực sự tin rằng mình sẽ giữ được nó mãi.

Dù sao thì cũng chỉ là năng lượng vay mượn mà thôi.

“Ngươi bị đánh đến ngáo ngơ luôn rồi sao?

Tử Nghiên có chút khó hiểu hỏi Hirio.

“Thì quan điểm của tôi thôi, một kiếm sĩ cho dù có mạnh mẽ đến đâu thì khi mất đi thanh kiếm của mình cũng sẽ chẳng còn lại gì, như vậy thì kiếm sĩ đó chỉ là một người bình thường có khả năng sử dụng kiếm chứ chẳng phải kẻ mạnh gì cả.

“Một quan điểm ngu ngốc!

Tử Nghiên nói nhanh, nàng vẫn trưng ra một biểu cảm bình thản như trước.

“Ngươi mong muốn trở thành một người mạnh mẽ với trái tim và tư tưởng yếu đuối đó ư?

Đúng là người si nói mộng!

“Cô thì mạnh mẽ, đến cả linh hồn cũng đủ sức oanh tạc cả một vùng rộng lớn như thế, rồng hổ thì làm sao có thể hiểu cảm giác của sâu kiến được chứ?

Hirio bật người dậy, cậu nghiến chặt răng mình.

“Tư tưởng sai lệch cùng nhận thức hạn hẹp, ngươi cũng dám nhận mình là đàn ông?

Tử Nghiên vẫn chẳng hề đưa cảm xúc vào lời nói, nàng nhìn thẳng vào mắt Hirio một nhịp.

“Lệch lạc ư?

Hạn hẹp ư?

Tôi biết chứ, nhưng dù cho mọi thứ có đúng thì sao chứ?

Những thứ đó sẽ giúp được tôi à?

“Thế thì việc kêu ca và trách móc bản thân thì giúp gì được cho ngươi?

Hirio siết chặt lòng bàn tay lại, vết bỏng trở bị tác động khiến chảy nó chảy ra máu đầy bàn tay cậu.

“Nếu như tôi không được Atthy giúp đỡ thì đã chẳng thể mở được căn nguyên, cũng chẳng thể sống sót đến bây giờ nếu không có sự giúp đỡ của cô ở bên trong Vương mộ.

Hirio ngừng lại một nhịp, ánh mắt có phần đỏ hoe của cậu nhìn thẳng vào đôi mắt màu tím pha lê kiều diễm của Tử Nghiên và nói:

“.

Một con người yếu đuối tồn tại hoàn toàn dựa vào sự giúp đỡ thì hắn có thể làm gì được chứ?

Cô có thể có những tư tưởng đúng đắn và nhận thức cao siêu cũng chỉ vì bản thân cô có thực lực mạnh mẽ, cái gọi là sức mạnh tâm hồn không dành cho những kẻ yếu đuối, phải không?

Cậu dứt lời và quay người đi, đôi chân có phần mệt mỏi bước thẳng và một cái hang núi gần đó, không quay lại.

Tử Nghiên có chút mở to mắt, nhưng cũng rất nhanh nàng đưa biểu cảm của mình trở lại như thường lệ.

Đôi tay một lần nữa giơ lên trước mặt nàng, lòng bàn tay có đầy vết chai sần và thô ráp.

“Ngươi làm sao biết ta đã cố gắng thế nào để có được thực lực mạnh mẽ cơ chứ?

Tử Nghiên thở dài, ánh mắt nàng nhìn theo bóng lưng đang ngày càng nhỏ dần của Hirio, nàng nhớ lại một khung cảnh Hirio đang nằm giữa nền đất cùng với đôi bàn tay đầy vết sẹo dài, sần sùi và chi chít hơn cả nàng.

“Nhưng ta biết ngươi vì trở nên mạnh mẽ đã cố gắng thế nào.

Thanh âm nho nhỏ vang lên, tiếng nói của Tử Nghiên nhỏ đến mức chỉ mình nàng có thể nghe được.

Thân thể dần dần mờ nhạt và biến mất khỏi hư không, Truy Hồn Kiếm nhúc nhích và bay thẳng theo Hirio.

Hirio phủi phủi bờ tường đá cứng ngắt và có chút chau mày.

Với độ cứng này thì cậu chẳng thể cắm ngọn đuốc vào để làm một chiếc đèn tường được.

Bỗng chốc trong đầu Hirio lại nhớ về chiếc đèn mà mẹ cậu đã bỏ một khoảng tiền khổng lồ để mua khi ở Sebria, thở dài một hơi, Hirio xoay người và để cây đuốc dựa vào bờ tường.

Cậu ngồi phịch xuống đất và nhìn vào Truy Hồn Kiếm đã được bao bọc kỹ lưỡng đang lơ lửng trước mặt, Hirio cảm giác có chút mơ hồ không biết nên làm gì tiếp theo.

Trở về Hà gia là lựa chọn bị bác bỏ ngay lập tức, có thể nơi đó đã có mai phục của kẻ thù đến từ Mã gia chỉ đang chực chờ Hirio xuất hiện.

Nhưng cậu cũng chẳng thể từ bỏ Hà gia không lo cho được, Hà Thanh Chi cũng có thể coi như bạn bè của Hirio từ khi bước chân vào Miqdeni.

Đưa tay sờ vào vùng ngực có chút sần sùi của mình, Hirio cảm nhận từng nhịp đập trái tim một cách từ tốn và mạnh mẽ.

Có vẻ như trải qua nhiều lần sinh tử đã phần nào đó giúp trái tim cậu trở nên mạnh mẽ hơn hẳn, mặc dù chỉ là theo nghĩa đen.

Hirio đổi tư thế sang ngồi xếp bằng, cậu nhanh chóng trở nên căng thẳng và hô hấp có chút khó khăn, nuốt nhanh một ngụm nước bọt và nhắm chặt mắt mình lại.

Mặc dù căn nguyên bản thân đã hoàn toàn bị thiêu rụi, Hirio vẫn mong muốn xác định lại một lần nữa cậu cần phải làm gì.

Căn nguyên cũng giống như trái tim của tu sĩ, chỉ cần nó bị tổn hao quá mạnh thì tu vi cũng chẳng còn lại bao nhiêu.

Mặc dù không thể biết được tên xương xẩu kia đã dùng kỹ năng gì để thiêu đốt căn nguyên của cậu, Hirio nghiêng đầu và có chút nhăn mặt.

“Cảm giác này?

Hirio có thể cảm nhận được nó, mặc dù có vẻ như rất yếu ớt như thể sắp tan biến, căn nguyên của cậu.

“Nó vẫn còn?

Sự vui mừng của Hirio hiện rõ lên mặt cậu, đây có thể là tin tốt nhất mà Hirio có sau hàng loạt những biến cố chỉ mang theo sự tiêu cực kia.

“Nhưng nó cũng bị tổn hại rất nặng.

Tử Nghiên lên tiếng, nàng không hiện thân bên trong hang động mà chỉ thông qua Truy Hồn Kiếm nói chuyện với Hirio.

“Mặc dù thế thì nó vẫn là một tin vui, ít nhất là đối với ngươi.

Nàng nói thêm một câu và liền trở nên im bặt, Hirio cũng chỉ thở dài một hơi và tịnh thân tiến vào trạng thái tu luyện căn nguyên.

Mất khoảng nửa ngày để Hirio tái tạo hoàn toàn căn nguyên của mình, cậu nhận ra một cảm giác quen thuộc và không khỏi vui sướng trong lòng.

Sau lưng hiện lên một vòng Đạo cảnh chứng minh cho Nhất Đạo cảnh đã trở lại, Hirio cười vui vẻ và tâm trạng thoải mái hơn rất nhiều.

Hiện tại không có quá nhiều thời gian dư giả để Hirio có thể đột phá cảnh giới Nhị Đạo cảnh, cậu phải tìm đường trở về xem qua một lượt tình hình hiện tại của Hà gia.

Căn nguyên vẫn còn thì Hirio có thể yên tâm trở về quan sát.

Hirio bước đến và giơ tay lên định cầm lấy Truy Hồn Kiếm.

“Ngươi định đi đâu?

Giọng nói của Tử Nghiên vang lên từ ngoài cửa hang, nàng lơ lửng giữa không trung và lướt nhanh đến gần Hirio.

“Cô ra ngoài canh chừng giúp ta cả đêm ư?

Hirio hỏi, cậu không ngu ngốc đến mức không thể nghĩ đến lý do mà Tử Nghiên ở ngoài đấy.

“Ngươi vẫn còn giá trị lợi dụng.

Khác với tâm trạng đang có phần vui vẻ phấn khởi của Hirio, Tử Nghiên lại có chút khó chịu trong lời nói.

Đây có vẻ là lần hiếm hoi mà Tử Nghiên biểu lộ cảm xúc trong lời nói với cậu.

Hirio nhìn thẳng vào gương mặt xinh xắn của Tử Nghiên, đôi môi hồng hào và cái mũi cao cao, một màu tím pha lê sáng óng bên trong ánh mắt của nàng, mái tóc trắng như thể được dệt từ những giọt ánh sáng thuần khiết nhất của bầu trời, đôi sam được vắt trên vai như thể dòng suối nước ngọt dịu êm.

Chợt dừng lại ánh mắt một nhịp, Hirio lên tiếng khe khẽ:

“Cô là Elf?

Đôi tai nhọn dài đặc trưng của loài Elf xuất hiện lấp ló trong mái tóc bồng bềnh kia tạo cho Hirio có chút cảm giác hưng phấn, mặc dù cậu cũng chẳng biết tại sao mình lại có cảm giác này.

“Nó quan trọng sao?

Tử Nghiên trừng mắt nhìn thẳng Hirio, tim cậu có chút giật nảy, một cảm giác sợ hãi dâng trào từ sâu thẳm linh hồn phát ra làm cho Hirio bất giác lùi chân một nhịp.

“K-Không quan trọng.

Cậu cười cười và nói, một cảm giác khó tả đang hiện hữu tại thâm tâm Hirio.

Bước nhanh về phía cửa hang, Hirio chụp lấy Truy Hồn Kiếm và vượt qua Tử Nghiên đang đứng chắn trước mặt cậu.

“Vừa chui ra khỏi bùn lầy thì lại muốn nhảy ngay xuống vực thẳm sao?

– Tử Nghiên lên tiếng khi cậu lướt qua người nàng.

Hirio dừng đôi chân mình lại, cậu không quay đầu về phía sau mà chỉ lắc đầu nhẹ.

“Ngay từ khi bắt đầu, tôi đã ở sẵn nơi vực thẳm rồi!

Nói xong cậu liền cất bước, chẳng để ý gì Tử Nghiên phía sau mình.

Dù cho có bỏ lại nàng ở đây thì tàn hồn chân chính vẫn đang yên vị bên trong Truy Hồn Kiếm trên tay Hirio, Tử Nghiên sẽ vẫn chẳng cách quá xa cậu được.

Ánh mắt Tử Nghiên dõi theo Hirio một đoạn, nàng vô thức nhìn về phía mà Hirio đã ngồi cả đêm để tái tạo căn nguyên.

Miệng nàng mấp máy vài lần và cuối cùng thì hiện lên một nụ cười nhẹ làm gương mặt xinh đẹp như thể tỏa sáng.

Thân ảnh của nàng bất đầu mờ nhạt dần dần và tan biến vào hư vô, để lại một khung cảnh hang động trống trải chỉ còn đá và bụi bẩn.

Hirio di chuyển từ đỉnh núi xuống chân núi chỉ mất vỏn vẹn nửa ngày thời gian mà thôi, một cảm giác mạnh mẽ ở tứ chi mà ngay cả khi ở cảnh giới Nhị Đạo cảnh hậu kỳ cũng chẳng mang lại khiến cậu có chút phấn khích vui mừng ra mặt.

Có vẻ như căn nguyên được hình thành ở lần thứ hai đã tạo một nền móng vững chắc hơn cho Hirio so với việc sử dụng đan dược như một chất xúc tác bên ngoài để khai mở căn nguyên.

Cậu dừng lại ở trước một bờ suối nhỏ, Hirio cúi người xuống để uống nước, một cảm giác mát lạnh nơi cổ họng làm Hirio cảm thấy sảng khoái trong người.

Rừng cây mát mẻ cùng dòng suối đang chảy róc rách, luồng không khí mát mẻ tràn vào phổi Hirio và cơ thể cậu như thể được gột rửa.

Quần áo nhanh chóng được cởi bỏ, Hirio trầm mình xuống làn nước mát và kỳ cọ cơ thể.

Một đoạn thời gian với quá nhiều việc dồn dập khiến cậu cũng chỉ có thể lau mình một các sơ xài để làm sạch bản thân, so với việc tắm rửa một cách bài bản thì vẫn còn kém rất xa.

Sau khi đã dành vài phút để làm sạch cơ thể, Hirio nhìn kỹ gương mặt bản thân dưới dòng suối trong.

Một gương mặt có phần gầy đi so với lúc trước, mặc dù đầu tóc cậu có vẻ như đã khá dài nhưng hiện tại Hirio cũng chẳng có cách giải quyết nào cả, dùng Truy Hồn Kiếm để cắt tóc thì có vẻ như không ổn cho lắm.

Và cậu với Tử Nghiên cũng chẳng thân thiết đến mức có thể nhờ nàng cắt hộ mình.

“Có khi thứ bị cắt lìa lại là cổ mình không chừng.

Hirio cười nhẹ, cậu dùng một sợi dây trắng ngắn buộc gọn tóc về sau và thở “phù!

” một hơi nhẹ nhõm.

Bước chân tiếp tục và cậu lao nhanh về hướng mặt trời đang lặn dần.

Bầu trời đã dần ngả sang màu cam đẹp đẽ, Hirio cũng dừng chân và bắt đầu quan sát xung quanh để tìm một hang trú, cậu không muốn lại phải đào hố chui vào như trước.

Một phần cũng vì cậu vừa tắm rửa khá sạch sẽ lúc trưa.

“Đây rồi!

Một cửa hang cách đó không xa lọt vào tầm mắt của Hirio, cậu lao nhanh về đó như con thiêu thân lao vào lửa.

Chỉ tốn có vài giây để Hirio đến nơi, ngọn đuốc được vung lên và cậu không chần chừ ném thẳng nó vào trong hang, nếu đây là hang đã có chủ thì nhất định sẽ có động tĩnh nào đó phát ra.

Khoảng lặng kéo dài khoảng chừng mười phút và Hirio bước nhanh vào hang, cậu lướt nhìn quanh một lượt, hang động này không quá to nhưng vẫn đủ sức để vài người chui vào trú ẩn.

Một loạt những thứ từ dược liệu cho đến giấy vụn, các loại lương khô và vài quyển sách xuất hiện trên nền đất, Hirio đưa tay vuốt vuốt nạp giới trên ngón tay mình.

Có thể nói hiện tại đang bày biện trước mắt là toàn bộ tài sản mà cậu có, cái lắc đầu ngao ngán từ cậu cũng chẳng thể giấu đi.

“Tốc độ hiện tại là quá chậm để quay về Vô Luật Thành, cũng chẳng thể cố gắng tăng cường tu vi trong khoảng thời gian này được.

Hirio xoa xoa cằm, cậu chưa thể đột phá Nhị Đạo cảnh một sớm một chiều được, chỉ trong giai đoạn di chuyển thì việc tăng cường thực lực gần như là bất khả thi, chỉ trừ khi cậu may mắn có được cơ duyên nhặt được bảo vật hay đan dược gì đó quý báu.

Nhớ lại một đoạn ký ức về nơi cậu đã cùng Daint cất giấu chiếc hộp đựng những viên tiên đan được Atthy luyện tặng, Hirio không khỏi cau mày đi.

“Có lẽ mình nên tạc qua đó để lấy tiên đan trước.

Gật đầu tán thành với bản thân, Hirio phủi phủi nền đất đá và thả người nằm xuống ngủ thiếp đi.

Truy Hồn Kiếm đang lơ lửng xung quanh khẽ tỏa ra một luồng ánh sáng bạc, nhưng cũng rất nhanh nó tắt lịm đi, để lại nguồn sáng duy nhất trong hang tối lạnh lẽo là ngọn lửa bập bùng kia.

Sau khi trời lờ mờ sáng được một chút, Hirio phóng nhanh băng băng qua cánh rừng rậm rạp, miệng cậu đang nhai nhai thứ gì đó và tay thì cầm một miếng thịt lợn khô.

Mùi vị thì vừa cứng vừa hôi, nó lại còn đầy vị mặn, cậu cũng chỉ đành ngậm ngùi mà ăn để có sức di chuyển.

Hôm nay Hirio cần đến một nơi khá xa, và khả năng rất cao cậu phải di chuyển không ngừng nghỉ cả một ngày để có thể đến nơi nhanh nhất có thể.

Nửa ngày nhanh chóng trôi qua, với tốc độ hiện tại Hirio cũng chỉ có thể ngao ngán thở dài.

Nếu cậu nhớ chính xác thì vị trí hiện tại cách đích đến vẫn còn quá xa, cũng thật may mắn khi ở trên núi Hirio đã thầm quan sát và xác định vị trí hiện tại của bản thân.

Có một trí nhớ tốt cũng không phải là điều gì đó quá là đáng tự hào nhưng vào lúc này cậu vui vì mình còn có vài mặt hữu dụng.

“Khu rừng này.

Không phải quá thanh bình hay sao?

Hirio ngước nhìn xung quanh và không khỏi thắc mắc, ngay từ đầu chuyện này đã rất kỳ lạ rồi.

Trừ duy nhất lần Hirio và Daint vừa vào rừng đã bắt gặp một con ma thú khá mạnh và đám quỷ đói ở gần Vô luật thành thì Hirio chưa từng bắt gặp một con ma thú nào khác cả.

Trên đoạn đường di chuyển bên trong rừng của cậu cũng rất thuận lợi, đây không thể nào chỉ là may mắn được.

Cứ như thể có ai hay thứ gì đó đang âm thầm dọn đường cho Hirio chạy vậy.

“Chuyện này.

Tử Nghiên, cô biết gì không?

Hirio lấy Truy Hồn Kiếm đang được cột chặt sau lưng và thả trôi nó ra không khí, nó trôi nổi như thể không bị bất cứ ngoại lực nào tác động vào, lưỡi kiếm tuy đã được bọc kỹ bằng dây vải nhưng vẫn tỏa ra một hào quang bạc nhè nhẹ.

Chuôi kiếm màu xám tro có chút dao động, màu hồng sậm bay nhanh ra và hiện lên một bóng người trong đó.

Mái tóc trắng lấp lánh như thể trong suốt được tết thành đuôi sam một cách gọn gàng và sang trọng, đôi mắt tím cùng hàng mi cong dài khẽ chớp chớp nhẹ, cái mũi cao nhỏ xinh và đôi môi hồng hào tự nhiên kết hợp với gương mặt thon thả vẽ nên một bức tranh tuyệt sắc, đôi tai nhọn dài có phần bị che đi bởi làn tóc tạo ra một cảm giác cao quý tôn nghiêm như thể thần tiên hạ phàm.

Nàng đang khoác trên người một bộ váy áo nhiều lớp màu xám tro và có phần đai lưng màu tím nhạt có chút bóng bẩy, cơ thể cân đối với phần ngực không quá to tạo cảm giác rất thoát tục bất phàm, phần váy không dài quá đùi vô tình làm lộ ra đôi chân thon gọn trắng nõn nà, đôi giày có phần ôm chân và trông rất chắc chắn chứ không mang theo sự nữ tính một cách rõ ràng.

Tử Nghiên đưa ánh mắt bình thản không có chút cảm xúc đặc biệt nhìn vào Hirio.

“Ta không cảm nhận được khí tức của bất kỳ ai cũng như ma thú nào mạnh mẽ trong bán kính mười nghìn mét cả, cũng chỉ có những loài thú rừng tầm thường mà thôi.

Nàng nói và xoay người nhìn về xung quanh.

“Nhưng mà có một chuyện này, có lẽ ngươi vẫn chưa nhận ra.

Tử Nghiên vẫn đang ngước nhìn không gian xung quanh, có các luồng năng lượng màu hồng đang bay xung quanh khiến nàng như thể đang tỏa sáng.

“Chuyện gì?

Hirio xoa xoa cằm và hỏi, cậu đúng thật là có vài nghi ngoặt nhưng lại chưa thể xác định cụ thể những lo âu đó là gì, nên việc Tử Nghiên vừa nói trùng hợp lại là điều cậu đang muốn hỏi nàng.

“Thực lực của ngươi, cảnh giới Nhất Đạo cảnh sẽ không mang lại khác biệt rõ ràng nào với con người bình thường, ngươi chắc hẳn cũng biết điều này?

Nhận thấy Hirio gật đầu, Tử Nghiên nói thêm:

“Nếu ta không thăm dò khí tức của ngươi thì chính ta cũng sẽ cho rằng ngươi ít nhất đang ở cảnh giới Nhị Đạo cảnh hậu kỳ, và hình như đó cũng không phải là do ngươi đã tung hết sức.

“Đúng là vậy, tôi cũng có cảm giác rất lạ với tình trạng hiện tại của mình.

Có thể nào là do căn nguyên thứ hai của tôi?

“Ta không biết, tình trạng này chưa từng xuất hiện ở quá khứ.

Tử Nghiên nhún vai, nàng có chút biểu cảm suy tư.

Hirio giơ bàn tay lên trước mặt mình, cậu nắm chặt lại và bước đến một thân cây khá lớn gần đó.

Tử Nghiên tuy có chú ý thấy hành động của Hirio nhưng nàng cũng chẳng làm gì đặc biệt cả, nhìn yên lặng quan sát.

Hirio đặt nắm đấm của mình lên ngay giữa thân cây, không lấy đà mà chỉ đấm thẳng vào vùng thân cây to lớn ấy.

Âm thanh va chạm vang ra còn chẳng đủ lớn để Tử Nghiên đang đứng gần đó có thể nghe thấy, nhưng con ngươi Hirio lại mở rộng như thể vừa chứng kiến một điều gì đó rất khủng khiếp.

Cậu lùi lại, rút cánh tay đang cắm sâu vào thân cây ra.

Khoảnh khắc nắm đấm va chạm với thân cây, Hirio chẳng thể cảm nhận được một sự cứng cáp nào từ thân cây cả, cứ như thể cậu đang đấm vào một chiếc hộp làm bằng giấy rỗng, cú đấm không tốn quá nhiều sức lực cứ thế mà ghim sâu vào đến giữa thân cây.

“Chuyện này có chút kỳ lạ.

Tử Nghiên cúi người nhìn vào nắm tay Hirio, chẳng có vết xước hay thứ gì để lại trên bàn tay đó cả, chỉ có vài mảnh gỗ vỡ vụn nhỏ li ti nằm im bất động.

Nàng đưa ánh mắt nhìn về phía thân cây, một cái lỗ to vừa đúng bằng nắm tay của Hirio đã được hình thành, nó sâu đến tận giữa thân cây.

Đây hoàn toàn không phải là một cái cây nhỏ, cần ít nhất năm người để có thể ôm trọn thân cây này.

Truy Hồn Kiếm bay vút đến, dây vải bung ra và lưỡi kiếm màu bạc lóe lên một nhịp.

Thanh kiếm chém ngang thân cây một đường, Tử Nghiên dùng lòng bàn tay đẩy mạnh thân cây ngã xuống tạo nên một âm thanh chấn động khá lớn, tuy nhiên cũng chẳng có ma thú nào dám bén mảng đến đây.

Phần thân cây bị chặt có cấu tạo hoàn toàn bình thường, đây chẳng phải là một cái cây mục rữa.

“Sức mạnh này.

Hirio có phần ngạc nhiên, cậu không biểu lộ ra sự vui vẻ mà là sự lo lắng trên gương mặt mình.

Sức mạnh cường đại như thế này không hề bình thường, chắc chắn là có gì đó đã âm thầm xảy ra.

Chỉ cho đến khi Hirio tìm ra được nguyên nhân và hiểu về cách sức mạnh này hoạt động thì cậu mới có thể tỏ ra vui mừng và yên lòng.

“Ta nghĩ là do căn nguyên của ngươi, trước đó ngươi nói với ta đã sử dụng qua hai loại tiên đan khác nhau, một cái là Tiên cốt đan, vậy cái còn lại là gì?

“Tiên nguyên ngọc hồn đan, nó có khả tăng cường căn nguyên và bảo hộ một lớp phòng ngừa bị tràn hoặc phản phệ năng lượng.

Hirio nói, tay cậu xoa xoa cằm của mình và ngước nhìn về phía Tử Nghiên.

“Căn nguyên chỉ có thể tăng cường khi tu luyện đến Thất Đạo cảnh mà thôi, viên tiên đan kia có thể làm được như thế sao?

“Tôi không biết, nhưng tôi tin vào những gì mình nghe là sự thực.

Tử Nghiên nhìn thấy thái độ cương quyết của Hirio cũng lảng nhanh ánh mắt sang hướng khác, nàng cọ sát hai đầu ngón trỏ và ngón cái lại với nhau rồi quay sang nói với Hirio:

“Ta tạm thời có thể suy đoán lý do căn nguyên của ngươi không bị thiêu cháy hoàn toàn mà vẫn có thể hồi phục rất nhanh chóng, đồng thời cũng tăng cường căn nguyên của ngươi ngang với Thất Đạo cảnh.

“Tôi cũng đã nghĩ đến giả thuyết này, mong rằng mọi việc thật sự là như thế.

Hirio ngước nhìn lên bầu trời đầy mây, có vẻ như sắp có mưa lớn.

Nếu không tìm thấy một nơi trú ẩn thì khả năng cao cậu sẽ phải ngủ dưới trời mưa giữa rừng sâu.

Truy Hồn Kiếm bay nhanh về tay Hirio và cậu phóng nhanh về hướng có những gò đất mọc cao ở gần đó.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập