[Dính phải độc nhện, bị lộ ra điểm yếu của công pháp và tâm tư đơn thuần…]
[Hẳn một kẻ mắc sai lầm sơ đẳng như vậy thì không còn quá đáng nghi nữa rồi nhỉ?
Hanakii giật mình bời tiếng bát dĩa rơi vỡ, cậu bật người dậy và gần như ngay lập tức sẵn sàng với tư thế chiến đấu.
Đó là thói quen của cậu khi vẫn còn là một kiếm sĩ bán mạng trên đấu trường.
Nhưng khung cảnh yên bình trước mắt làm Hanakii có cảm giác lạ lẫm.
Căn phòng nhỏ với đầy đủ các vật dụng đầy màu sắc và mang vẻ thanh bình đến lạ kỳ.
Ngay gần Hanakii là một chiếc bàn trang điểm nhỏ với bản gương bé nằm ngay trên đó.
Do Hanakii có nhận thức vẫn luôn hoàn toàn được tỉnh táo nên việc cậu vừa trải qua một cơn sốt li bì là rõ ràng, và cậu cần phải soi gương thật kỹ để kiểm tra xem “việc đó” có xảy ra lần nữa không.
Chiếc gương đang phản chiếu một cô gái xinh đẹp với mái tóc bạch kim óng ả cùng đôi mắt màu tử lam ngọt ngào.
Đôi tai đặc trưng của Tiên tộc cũng lộ rõ ra ngay mái tóc đấy.
Hanakii không tỏ vẻ ngạc nhiên, đây rõ ràng không phải là lần đầu, tuy nhiên đây lại là lần đầu khi cậu thức dậy với một bộ quần áo mới.
Cụ thể là Hanakii trước khi sốt đang mặc đồng phục huấn luyện của trường và do nó dành cho nam giới nên chẳng có cô gái nào có thể diện bộ quần áo đó mà cảm thấy dễ chịu cả.
Nhưng khi tỉnh lại thì Hanakii lại đang mặc một bộ váy dài màu trắng ngọc hai dây xinh xắn, trông cứ như một bộ váy ngủ liền thân vậy.
Hanakii cau mày trong khi cậu vén váy của mình lên để kiểm tra phía dưới.
“Quần lót cũng khác luôn này?
Chỉ có khả năng là ai đó đã thay quần áo cho cậu khi bất tỉnh, và chẳng lạ gì khi Hanakii nghĩ đến ngay Angell đầu tiên.
Cô là người duy nhất ở cùng với cậu vào lúc đó.
Và tiếng bát vỡ kia chắc chắn cũng là do Angell.
Hanakii bước đi về phía cánh cửa, dù cho cậu vẫn đang thắc mắc là căn phòng này ở đâu ra thì trước mặt cậu lại là một căn phòng lớn hơn.
Một cái bàn tròn ở giữa với hai cái ghế và xung quanh đó là những tấm chăn ấm áp.
Căn nhà được trang trí bằng rất nhiều lọ thuỷ tinh và hoa tươi.
Hanakii hít nhẹ một hơi để lấy sức, tuy nhiên do hình dạng nữ của cậu có bộ ngực khá lớn nên việc hít một hơi sâu khiến cho Hanakii có phần nào đó tức tối.
Ở góc căn phòng là một gian bếp nhỏ, Angell đang làm gì đó ở đó mà Hanakii đoán là nấu nướng, dù cho cậu tin rằng cô nàng chẳng thể làm gì ra hồn cả.
“Chuyện quái gì đây?
Hanakii khoanh tay và dựa lưng vào tường.
Bộ ngực to lớn kia lại bị đôn lên do hành động khoanh tay của cậu, dù Hanakii chẳng hề quan tâm chuyện đó.
“Anh nói xem”
“Vậy là cô đã nhận ra và giúp tôi?
Angell vẫn đang hì hục làm gì đó.
“Đúng thế!
Nếu Hanako muốn cảm ơn thì tôi sẽ nhận”
Hanakii nghiêng đầu với từ mà Angell vừa nói.
“Hanako?
Tên tôi à?
“Không thích ư?
“K-Không hẳn… chỉ là, trước đây chưa ai gọi tôi bằng cách thân thiết như vậy…"
Cậu nhìn xuống chân mình khi nói chuyện, có vẻ bản thân Hanakii đang có cảm giác xấu hổ.
“Cảm ơn nhé, vì đã để cô thấy điều đáng xấu hổ như thế này”
Angell bước nhanh về phía bàn tròn và lướt qua Hanakii.
Cô nhẹ nhàng vén váy lên và ngồi xuống.
“Có gì phải xấu hổ chứ?
“Có vẻ như giờ thì chúng ta giống nhau rồi đấy nhỉ?
Angell mỉm cười.
“Giống gì cơ?
Hanakii nheo mắt lại, trông cậu có vẻ khá vui.
“Chúng ta đều là những cô gái trẻ trung và xinh đẹp, ít nhất là lúc này!
Angell bật cười, cô ôm bụng mình và đồng thời đưa tay ra hiệu cho Hanakii ngồi xuống gần mình.
“Cô ấy nhé, nói như thế mà chả thấy ngượng ngịu gì sao?
“Sao cơ?
Hanakii quay sang trả lời Angell ngay lập tức khi cậu vừa ngồi xuống ghế.
“Vì cậu từng là con trai mà?
À mà không sao!
Hanakii cảm thấy Angell đang có ý ám chỉ điều gì đó khác với tình trại hiện giờ của cậu.
“Nhưng mà?
Cô giúp đỡ tôi như này là vi phạm rồi đấy!
Angell nhìn Hanakii một cách khó hiểu.
Cô nhích người mình lại gần Hanakii đến độ mà dường như môi của cô chỉ còn cách miệng của Hanakii khoảng một gang tay.
“Tôi chỉ giúp đỡ một cô gái trẻ bị sốt do độc nhện thôi chứ chưa từng giúp đỡ thí sinh Hanakii một lần nào cả!
Hanakii tròn mắt.
“Không một lần nào!
Angell lập lại câu nói khiến Hanakii khẽ bật cười.
“Đúng đúng!
Cô tuyệt thật đấy!
Hanakii mỉm cười.
Có vẻ đây là lần đầu cậu có thể vui vẻ như thế cho dù đang trong một kỳ kiểm tra khắc nghiệt.
Hanakii khẽ lướt ánh mắt của mình vào bộ quần áo mà Angell đang mặc.
Một chiếc váy ngắn caro màu đen cùng chiếc áo sơ mi trắng tinh khôi, có vẻ cô ấy thực sự là một người giỏi trong việc phối đồ.
Một lợi thế lớn, chỉ dành riêng cho cô ấy.
“Mặt tôi có dính gì sao?
Angell hỏi Hanakii khi nhận thấy cậu đang nhìn chằm chằm vào cô ấy.
Hanakii giật mình xoay người đi, cậu lắc đầu với cô thay vì trả lời.
Sẵn với tầm nhìn hướng ra phía ngoài, Hanakii chợt thấy một khung cảnh khác với lần cuối cậu còn tỉnh táo.
“Một khu vườn?
Hanakii bước đến cánh cửa và mở nó ra, tiếng kêu khe khẽ được tạo ra từ lực ma sát của cánh cửa.
Gương mặt của cậu vẫn giữ biểu cảm như lúc đầu nhưng ánh mắt giờ đây lại trở nên băng lãnh và cực kỳ trầm ổn, một nụ cười chậm rãi vẽ lên gương mặt điển trai kia.
Trúng độc, lộ ra bí mật về công pháp hóa nữ, được Angell giúp đỡ…
Mọi việc, đều thuận lợi!
“Cái quái gì?
Thế này?
Giọng nói gấp rút của một chàng trai với vẻ ngoài rách rưới đang bỏ chạy trong hoảng loạn.
Cậu ta đang khoác trên mình bộ đồng phục của thí sinh nam, dù cho đã bị bẩn và đầy các vết máu nhưng ta vẫn có thể nhận biết được một cách dễ dàng.
Cơ thể nhỏ bé của cậu đang có rất nhiều vết thương, một trong số chúng đã gần như là vết thương chí mạng.
Nhưng bằng cách thần kì nào đó, cậu vẫn sống và đủ sức để bỏ chạy.
Ít nhất là cho đến bây giờ.
K-Không!
!."
Cậu ta hét lớn và ngã xuống, tay cậu cào mạnh vào đất và cơ thể nhỏ bé đang tuyệt vọng tìm đường thoát thân khỏi thứ gì đó.
Bàn tay kia đã chảy máu và giờ nó lại đang cào cấu rất mạnh trên mặt đất, các vết thương đang ngày càng nghiêm trọng hơn.
Nhưng dường như cậu ta chẳng hề quan tâm đến điều đó.
Hiroka là tên của kẻ đau đớn tìm đường trốn chạy kia, cậu hoàn toàn cảm thấy rõ sự tuyệt vọng nơi khoé mắt mình.
Cậu đã cạn kiệt mana và sức lực, hy vọng sống đang ngày càng nhỏ dần.
Nước mắt cùng với máu và nước bọt đang vung vãi khắp người Hiroka, cậu hoàn toàn mất đi sự bình tĩnh và khả năng nhận thức hành vi của bản thân, nỗi sợ chết đã lớn đến mức cậu sẽ sẵn sàng giết cho dù là một đứa trẻ chỉ để đổi lại cơ hội được sống.
Cạch!
Tiếng bước chân nặng nề vang dậy trong khu vực tối tăm của khu rừng.
Từ bóng tối hiện ra một bóng dáng cao lớn, với vẻ ngoài như một con dê núi.
Nhưng… nó đang đứng bằng hai chân và một ánh mắt điên dại.
Nó cao hơn ba mét và to hơn Hiroka đến ba lần nếu tính chiều ngang, cái cổ đầy vết sẹo và cái bờm dính đầy máu.
Cặp sừng của nó chỉ còn một cái nguyên vẹn và dường như được treo lên bởi thứ gì đó.
Gương mặt mang màu sắc phẫn nộ cùng đôi mắt đỏ rực chứa đựng sát khí về phía kẻ đang nằm trên mặt đất là Hiroka kia.
Ở chi trước của nó đang cầm một cây rìu chiến, mặt dù trông như là nó đã được đóng chặt vào chi trước của con dê đó một cách miễn cưỡng.
Chiếc rìu dài hơn một mét và nó chỉ có một lưỡi duy nhất, khác hoàn toàn với những chiếc rìu chiến khác.
Mặc dù với hình dạng như thế này nó trông như một chiếc rìu chặt cây của một anh tiều phu nào đó đã để quên.
Hiroka rõ ràng nhận thức được thứ gì đang ở sau cậu, bản năng của một kẻ đang ở ranh giới sinh tử cho Hiroka biết được điều đó, tuy nhiên cơ thể đã quá trầm trọng thì chẳng thể di chuyển dù cho cậu có muốn điều đó nhiều như thế nào đi chăng nữa.
Hiroka vẫn chưa sẵn sàng để chết, cậu vẫn còn một tương lai rộng mở ở phía trước.
“K-Không!
Làm ơn…!
Tiếng kêu của cậu bị ngăn lại bởi một cơn đau dữ dội đến từ phần lưng của mình.
Chiếc rìu to lớn kia đã bổ thắng xuống phần lưng không chút phòng bị nào của Hiroka.
Máu văng khắp nơi và giọng của Hiroka bị tắt đi hoàn toàn, cậu còn chẳng kịp thời la hét điều gì.
Cái chết đến nhanh và gọn, chấm dứt sự đau đớn dai dẳng của thí sinh kia.
Ở ngay phía trên một cái cây to lớn gần đó là một thí sinh khác, cô đang nấp mình vào những tán lá và âm thầm quan sát.
Đôi mắt cô đỏ một màu máu và mái tóc dài buộc gọn sang một bên vai, với màu tóc bạch kim kia, không khó để ai đó phát hiện ra cô ở một khu vực tối tăm như này.
Cả con dê kia cũng thế, cô biết rõ điều đó nên chỉ im lặng lẩn trốn ở vị trí an toàn.
Kẻ vừa chết dưới kia không phải là người quen của cô, thành thật mà nói thì cô còn chẳng nhận thức được cậu ta là một thí sinh tương đương với mình.
“Đây là loại quái vật mới ư?
Miệng cô lẩm nhẩm với chính bản thân.
Theo như những thông tin mà trường lớp cùng thế giới xung quanh đã dạy cho các học sinh về vô số những loài quái vật khác nhau.
Nhưng một con dê to lớn với kỹ năng chiến đấu điêu luyện và sát khí ngút trời như thế kia hoàn toàn chưa từng nằm trong ký ức của bất kỳ thí sinh nào.
Có lẽ việc càng ngày càng tiến sâu vào bên trong khu vực nguy hiểm này sẽ càng khiến họ đụng mặt những quái thú không nằm trong tầm hiểu biết của họ.
Nhưng lại chẳng còn cách nào khác.
Việc thoát ra khỏi đây hoàn toàn mang lại một tương lai còn tồi tệ hơn cả cái chết.
Bất kể bạn là ai đi chăng nữa, việc từ bỏ một bài kiểm tra được đánh giá “Nhập môn” sẽ hoàn toàn khiến tên bạn bị gạch ra khỏi “vùng an toàn”.
Điều đó còn tệ hơn cả việc bị đuổi học, chẳng nơi nào sẽ chứa chấp những kẻ yếu đuối, từ bỏ tương lai của mình bởi nỗi sợ là một sự ngu ngốc cực đại.
Chiếc áo của cô đang bay nhẹ trong gió, nó hoàn toàn sạch sẽ và đương nhiên là một bộ đồng phục nữ sinh với các đường nét mềm mại bó vào những vị trí chủ chốt cho việc di chuyển của nữ sinh.
Vì đa số thể lực của họ sẽ mài mòn rất nhanh so với long sinh nam nên bộ đồng phục đã được chính tay Tứ Thượng Long – Angell thiết kế.
Chiếc huy hiệu khắc rõ tên của thí sinh cũng được thiết kế rất tinh tế và sang trọng.
Ở ngực áo cô, là một chiếc huy hiệu Vàng.
Với các cấp bậc sẵn có từ buổi sơ tuyển đầu tiên, mỗi lớp sẽ có một cấp bậc riêng cho mình.
Nó đại diện cho xuất thân và thiên phú đầu vào, thật ra cũng không quá quan trọng.
Và cô là một trong những kẻ nằm ở Hạ tầng, rõ ràng chỉ ở mức trung bình nếu không muốn nói là gần như kém nhất.
Cái tên Kinoe nổi bật nơi chiếc huy hiệu vàng chói kia, khác với vài thí sinh kia, cô không được chạm họ của mình lên trên chiếc huy hiệu này.
Bởi lẽ lý do có lẽ vì cô đã lên được Thượng tầng bằng một cách dơ bẩn thay vì dùng thực lực.
Kinoe kìm nén hơi thở dài của mình trong khi tay cô đang mân mê chiếc huy hiệu ở ngực của mình.
Những ký ức về ngày đó lại hiện về trong đầu cô, hình ảnh một gã đàn ông trần truồng khiến người cô bất giác run lên và rùng mình.
Kinoe lắc đầu để chấm dứt suy nghĩ của bản thân và tiếp tục quan sát con dê kia.
Nhưng từ khi nào, nó đã biến mất.
Kinoe ngạc nhiên, cô khom người xuống để quan sát và tìm kiếm nó.
Dựa theo các dấu vết để lại thì con dê đã bỏ đi sau khi giết Hiroka, nó còn chẳng thèm cái xác đã bị nhàu nát của cậu ta.
Kinoe kiềm chế cảm giác nôn mửa của mình, cô nhảy xuống từ độ cao hơn mười mét, và đương nhiên cô đã dùng ma pháp giúp giảm tốc độ rơi của mình.
Tiếng lại gần cái xác tanh tưởi kia, Kinoe dùng một chiếc khăn tay để bịt mũi của mình lại.
Cô giơ tay còn lại của mình về phía xác chết, do đôi tay mang khá nhiều trang sức nên phần nào tạo ra những tiếng động kim loại.
Kinoe giật mình nhìn quanh, sau khi xác nhận con dê đó không quay lại, cô dùng sức để lật cái xác lại.
Kinoe bật người ra sau với cảnh tượng trước mắt.
Váy cô đã bị bẩn do đất và máu nhưng dường như Kinoe chẳng hề bận tâm.
Gương mặt thể hiện rõ nỗi kinh hoàng như thể đang nhìn trực tiếp vào Kinoe khiến cô bất giác hoảng sợ.
Dù đây chỉ là một xác chết nhưng tính kinh hoàng của nó vẫn rất cao, và Kinoe vẫn chưa quen với việc này.
“Thật sự là chết luôn sao?
Nhưng cô buộc phải tiếp tục.
Tay cô nắm chặt chiếc huy hiệu và kéo mạnh nó ra, một chiếc huy hiệu màu của kim loại Sắt, nó trông rất rẻ tiền và đơn điệu, nhưng đây sẽ là chìa khóa giúp cho Kinoe tạo dựng một tương lai mới.
Nơi cô không cần phải dạng chân ra cho những kẻ kinh tởm quyền cao kia chơi đùa.
Kinoe mỉm cười với chiếc huy hiệu trong tay và bỏ nó vào chiếc túi nhỏ cô luôn đeo ở sườn trái.
Tiếng leng keng phát ra khi cô cho huy hiệu vào đó, cô dùng tay để kiểm tra lại toàn bộ trước khi tiếp tục di chuyển vào nơi sâu hơn.
“Một… Hai… Sáu cái!
Tuyệt thật”
Kinoe phát ra những tiếng rên khe khẽ, cô đang cảm thấy vui.
Kéo chiếc túi của mình lại và dùng một ma pháp cấp thấp che đi sự hiện diện của bản thân, Kinoe tiếng sâu vào trung tâm khu rừng già.
Kinoe vừa đi vừa đập những con muỗi phiền phức đang bám lấy chân cô.
Cô ghét phải mặc váy ngắn, và cô càng ghét hơn khi phải mặc nó khi đang ở trong một khu rừng già rộng lớn.
Đôi chân cô không hề có sẹo nhưng nó cũng không hẳn là quá đẹp, tuy rằng cô rất ghét việc phải khoe đôi chân của mình ra ngoài như thế này nhưng vì đồng phục yêu cầu việc các cô gái phải lộ chân nên cảm giác của Kinoe chẳng bao giờ quan trọng cả.
Thở dài với bản thân một hơi dài, Kinoe dừng chân và chọn cho mình một đoạn cây đủ to để có thể qua đêm.
Việc qua đêm dưới đất với một kẻ yếu như cô là quyết định ngu ngốc.
“Nhánh đó có vẻ ổn, mình muốn một chỗ có thể ngả lưng”
Kinoe đang xoa xoa vào cái lưng đau của mình, mấy ngày đã trôi qua nhưng hầu như cô chẳng thể nào có một giấc ngủ ngon lành cả.
Thậm chí hiện tại ước mơ của cô chỉ đơn giản là được nằm.
Dường như đã quyết định xong trong vài giây ngắn, Kinoe bắt đầu vận ma pháp của mình để có thể bay lên đó một cách an toàn.
“Ủa?
Ơ?
Kinoe chẳng hề bay lên sau khi đã niệm phép, dường như cô đang gặp rắc rối.
“Có vấn đề gì vậy nhỉ?
Mana của mình vẫn còn rất nhiều mà?
Kinoe thắc mắc, tay cô đưa lên gãi trán và tay còn lại thì đấm lưng để xua tan cảm giác mệt mỏi.
“Có vẻ cô chọn vị trí không đẹp rồi!
Giọng nói ngọt ngào vang lên trước mắt Kinoe, có một dáng người nữ đang đứng đối diện cô.
Kinoe cảm giác mình nên cảnh giác với những thí sinh nam hơn là một nữ sinh.
Và cũng vì thế nên cô chỉ tỏ ra bình thường nhất có thể với cô gái đối diện mình.
“Cô đã chọn chỗ này à?
Nếu cô ấy nói với Kinoe rằng cô đã chọn vị trí sai thì khả năng là cô đang có xâm nhập vào kết giới của cô ấy, và đó hoàn toàn là hành vi bất lịch sự.
“Đúng thế đấy, tôi đã ở đây từ chiều hôm nay và cô đến trễ!
Đúng như những gì Kinoe đã nghĩ, cô lập tức cúi đầu xin lỗi cô gái kia.
“Không sao”
Cô ấy bước đến gần Kinoe và cô phần nào thấy được diện mạo đang lấp ló sau bóng tối kia.
Một mái tóc bồng bềnh màu đỏ óng ả cùng đôi mắt cũng mang màu đỏ ngọc thạch xinh đẹp, đôi tai dài nhọn quyến rũ và gương mặt với một nét đẹp đẳng cấp.
Kinoe chợt thất thần với người con gái kiêu sa kia.
Cô ấy đang mặc một chiếc sườn xám dài, bó sát người để lộ ra những đường cong hoàn mỹ.
Không khó để nói rằng trước mắt Kinoe hiện giờ là một mỹ nhân đẳng cấp cực cao.
“Sao thế?
Cô ấy đang hỏi Kinoe, khỉ thật.
Do mải ngắm dung nhan kia mà cô đã gần như quên đi thực tại.
Ai nói con gái chỉ thích con trai thôi chứ.
“K-Không… tôi”
“Nếu muốn thì cô có thể vào ở chung với tôi”
“Thật sao?
Kinoe tròn mắt, cô gái xinh đẹp kia đã không nổi giận khi cô cố xâm nhập vào kết giới của mình mà sẵn sàng mở nó ra để bảo vệ cho cô-một kẻ lạ mặt mà cô ấy chỉ mới gặp vài phút trước.
“Chắc chắn rồi, con gái thì nương tựa nhau vẫn hơn mà.
Dù gì thì chúng ta cũng là phái yếu mà, nhỉ?
Cô ấy nháy mắt và mỉm cười, Kinoe tin rằng bất cứ chàng trai nào cũng sẽ đổ cô gái này nếu họ đứng ở vị trí của cô hiện tại.
“Vậy cô tên gì?
“Kinoe!
Cô trả lời ngay khi được hỏi, nhưng đáng lẽ đối phương cũng phải giới thiệu tên của mình khi hỏi tên người khác sao?
Nhưng một câu hỏi khác được đặt ra trong đầu của Kinoe.
Tại sao cô ấy lại mặc sườn xám?
Không phải bài kiểm tra này bắt buộc mọi người đều phải mặc đồng phục trong suốt quá trình thực hiện hay sao?
Bỗng cô gái ấy dừng lại, Kinoe cũng đứng im lại một lúc ngay phía sau.
“À tên tôi… hình như tôi quên nói nhỉ?
“V-Vâng”
Cô ấy xoay người lại nhìn trực tiếp vào Kinoe và nở một nụ cười hiền.
“Tên tôi là Giang Ánh Chi.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập