Chương 19: Minh Sơn Môn Và Khoảng Lặng Tái Sinh

Audio

00:0016:44

Miqdeni có rất nhiều dòng tộc hướng đến con đường tu tiên để nâng cao địa vị cùng tiền tại trong tộc, nhưng rõ ràng một điểm, tu tiên chưa bao giờ là việc dễ dàng cả.

Trong hàng ngàn gia tộc từ lớn đến nhỏ tại Miqdeni, cũng chỉ có số lượng tu sĩ hiếm đến đáng sợ.

Mặc dù có thì cũng là những lão quái vật sống hàng thiên niên kỷ mà thôi.

Ấy thế mà tại một vùng phía nam Miqdeni, có một vùng rộng lớn tập hợp khoảng chừng năm gia tộc hùng mạnh sở hữu cho mình rất nhiều tu sĩ.

Mặc dù đa phần cảnh giới đều không cao, chỉ ở mức Tam Đạo cảnh hoặc có vài phần cao cấp hơn là cảnh giới Tứ Đạo cảnh, một số trưởng lão hay những người đứng đầu sẽ nằm tại cảnh giới Ngũ Đạo cảnh.

Số lượng tu sĩ của cả Miqdeni tổng cộng cũng chỉ trên dưới hai nghìn, mà tại vùng tập trung nơi đây lại sở hữu đến hơn bảy tám trăm tu sĩ.

Minh Sơn Môn là tên của nơi đây.

Tại một khu đỉnh núi phía bắc Minh Sơn Môn, đang hiện diện hai thân ảnh ung dung đứng tại một biệt viện thoáng mát, rộng rãi.

Cả hai đều đang vận một bộ váy áo trắng xoá dài, bay bổng như thần tiên cao quý.

Một người thở dài một hơi và có vẻ trầm tư, nói:

“Khả Khả tỷ lần này có vẻ như sẽ không về kịp.

Chất giọng nhẹ nhàng lưu loát như thể tiếng ru của gió trời vang lên, mái tóc đen nhánh khẽ lay động và tạo ra một làn hương thơm ngào ngạt, đôi mắt xanh lục hướng về nơi xa xa đang có chút rung động.

Đôi môi mỏng mang một màu hồng tự nhiên có chút bóng bẩy đang vẽ lên một nụ cười nhẹ nhàng.

Nàng là một vị tiểu thư thiên tài có tố chất tu hành rất khá, chỉ mới mười sáu tuổi đã bước đến Nhị Đạo cảnh trung kỳ, được gia tộc hết mực coi trọng – Tôn Như.

Mà gần đó, người đang được nàng đặt câu hỏi đến, cũng mang một gương mặt thanh cao ôn hoà, giống với Tôn Như y hệt, chỉ có khác là trông nàng có vẻ lớn tuổi hơn một chút.

Đường cong cơ thể cũng được thể hiện rõ ràng khi nàng dựa người vào chiếc lan can bằng gỗ sồi ngay trước mặt.

Đôi mắt có chút buồn bã nhìn về phía Tôn Như.

“Sẽ không có chuyện gì đâu, tỷ tỷ cường đại như thế nào, muội cũng hiểu rõ mà.

Tôn Khả Khả thực lực là Thất Đạo cảnh sơ kỳ, chỉ như thế thôi cũng đã có thể trở thành bá chủ một vùng rộng lớn, chẳng qua chỉ là một cái Tử môn điện nhỏ nhoi, sao có thể làm khó nàng.

Cùng những suy nghĩ vô tư lạc quan này hiện hữu với biểu cảm có phần buồn bã trên mặt Tôn Ngọc lúc này có chút không hợp.

Nàng cũng là muội muội của Tôn Khả Khả kia, chỉ bất quá tu vi của nàng lại chưa thể đột phá ra khỏi Nhất Đạo cảnh.

Điều đó cũng chính là nguyên nhân chính khiến Tôn Ngọc trong lòng bất an lúc này.

Sự buồn bã của nàng là thật, nhưng nếu nói là do lo lắng cho tỷ tỷ mình thì chắc chắn là không, tại sao phải lo lắng cho người mạnh mẽ như thế cơ chứ.

Mặc khác, nếu lần này tỷ tỷ nàng thành công đột phá lên tới cảnh giới tối cao Bát Đạo cảnh thì chẳng phải sẽ ngay lập tức trở thành chủ nhân Tôn gia rồi?

Tôn Ngọc thở dài một hơi, nàng cũng chẳng buồn suy nghĩ chuyện này để phiền lòng.

Dù cho Tôn Khả Khả có thành công hay thất bại thì vị tỷ tỷ này vẫn quá vượt trội so với toàn bộ các tộc nhân khác của Tôn gia.

Cũng chẳng thay đổi được điều gì cả.

Mà nói đến, trước kia nàng từng may mắn gặp được một vị nữ tử tóc trắng xoá cưỡi mây du ngoạn bầu trời.

Tôn Ngọc cảm thán không thôi, đến khi cả hai quen biết thì nàng mới biết tên của người kia là Vương Tử Nghiên, đã từ lâu tu vi đạt đến Bát Đạo cảnh hậu kỳ.

Chỉ có điều Vương Tử Nghiên đối với những người khác đều không tỏ ra để ý chút nào, giao tình với Tôn Ngọc cũng chỉ có thể coi như cái duyên gặp mặt, rất lâu về sau cũng chẳng còn có thể gặp lại nữa.

Tôn Như dường như có chút mệt mỏi, nàng ưỡn ngực một nhịp và xoay sang Tôn Ngọc nói khẽ.

“Muôi đi nghỉ ngơi trước, tỷ tỷ cũng nên sớm nghỉ ngơi nha.

Gật đầu một cái, Tôn Ngọc cũng cảm giác bản thân cần phải nghỉ ngơi.

Mặc dù ngày mai có lẽ nàng cũng chẳng thể nào đột phá thành công được.

Nhị Đạo cảnh cũng không tính là quá khó khăn, nhưng chưa từng có ai ở lâu như nàng cả.

Chỉ mỗi việc đột phá Nhị Đạo cảnh cũng đã có thể coi là quá khó khăn, thế thì chẳng phải ý nói thiên phú của nàng thật sự rất nát hay sao.

Cứ tiếp tục thế này, Tôn Ngọc cũng chỉ có thể cắn răng chịu đựng việc tương lai có thể bị biến thành công cụ gầy dựng hôn ước để mang lại lợi ích cho gia tộc.

Dù sao thì nàng cũng không tính là xấu xí.

Bàn tay trắng nõn nắm chặt lại, trong lòng Tôn Ngọc bỗng chảy dài một sự quyết tâm.

Nàng tự dưng có cảm giác, ngày mai mình sẽ có sự đột phá.

Chẳng qua cũng chỉ là cảm giác mà thôi.

“Thôi thì ngày mai vào rừng Man Tiêu để tu luyện vậy.

Tôn Ngọc nhanh chóng quyết định, nàng quay người rời đi và nhanh chóng để lại nơi này một mảnh trời lạnh lẽo.

Hirio phun mạnh một ngụm nước có vị tanh tưởi từ miệng ra, một vài sợi rác cũng đã bị cậu nôn ra trước đó.

“Đáng lý trước đó nên học bơi một cách đàng hoàng.

Cậu cười cười và nằm ngã người ra giữa bãi bùn lầy, Hirio đã bơi cả một đoạn sông dài để tránh né việc bị các hộ vệ cùng quân lính hoàng gia Sebria đuổi kịp.

Mặc dù khả năng hiện tại Hirio có thể dễ dàng đánh bại cho dù là cả một nhóm hơn trăm quân lính đi chăng nữa.

Tuy rằng kinh nghiệm thực chiến của cậu không cao, nhưng Hirio rất tự tin với sức mạnh của bản thân.

Bình thường nếu không dùng kiếm thì chẳng ai trong nhóm hai mươi mạnh nhất thuộc hộ vệ riêng có thể đánh lại Hirio cả, về kỹ năng cận chiến bằng tay không thì có thể nói là sở trường chính của cậu.

Nhưng tay không thì chẳng thể nào đấu lại kiếm hay giáo mác cả, vì thế mà Hirio bỏ qua việc luyện võ để học tập kiếm thuật.

Và tu sĩ Nhị Đạo cảnh cũng sẽ mệt mỏi, chiến đấu kéo dài sẽ bất lợi vô nghĩa.

Nụ cười trên mặt cậu đã tan biến từ lâu và ánh mắt có chút mệt mỏi.

Vào thời điểm đó, cậu đã có thể cứu lấy mẹ mình, nhưng Hirio lựa chọn giải thoát cho bà, cũng như là giải thoát cho chính cậu.

Ngày hôm nay Hirio đã chết cùng với mẹ của cậu rồi.

“Không còn Hirio.

Chỉ còn Hàn Tư Không mà thôi.

Ánh mắt nhanh chóng nhắm chặt lại, Hàn Tư Không chống mạnh cơ thể để ngồi dậy.

Vừa mới lúc nãy, cậu đã cố nhớ về những thời điểm ở quá khứ, những thời điểm mà cậu cảm giác mỏi mệt, có ai đó đã đến và an ủi.

Nhưng lại chẳng có ai trong ký ức của Hàn Tư Không cả, mọi thứ vẫn vẹn nguyên, duy chỉ có đoạn ký ức về người này đột nhiên biến mất.

“Không phải nó đột nhiên biến mất.

Hàn Tư Không có chút căng thẳng, cậu hiểu rõ mình có khả năng ghi nhớ cực tốt, nhưng hiện tại lại hoàn toàn mờ mịt.

“Lúc đó mình bị bắt, trong ngục tối.

đã có quản gia đến chế nhạo mình.

và.

Hàn Tư Không dùng lòng bàn tay đập mạnh vào đầu như thể kiểm tra bên trong có hoạt động hay không vậy.

“Hoàn toàn trống rỗng?

Cậu có chút cảm giác sợ hãi, một cảm giác rất lạ lẫm đang chảy dài trong cơ thể của Hàn Tư Không.

“Daint đã đứng ở đó để đợi mình, nhưng mình đã đi cùng ai thoát khỏi ngục?

Cậu chống tay suy nghĩ, mặc cho đang ngồi tại nơi dơ bẩn đầy sình lầy.

“Tu sĩ ở cảnh giới nào mới có thể xoá ký ức cơ chứ?

Rất nhanh, Hàn Tư Không lấy lại bình tĩnh và bắt đầu suy đoán.

Rõ ràng một đoạn ký ức về ai đó của cậu đã bị xoá bỏ hoàn toàn, và điều này có khả năng cao là đã được thực hiện lúc Hirio vẫn đang lang thang trong rừng Man Tiêu, đó là khả năng lớn nhất.

Nếu chỉ đơn giản là bị xóa vào gần đây thì những cảm giác vào lúc trước của cậu chắc chắn cũng sẽ không thể nhận ra sự thay đổi này.

“Hẳn là lúc giao chiến với tên xương xẩu cảnh giới Tứ Đạo cảnh hậu kỳ kia.

Hàn Tư Không gật đầu và nhanh chóng đứng lên, cậu đã có thể chắc chắn cảm giác bị thiếu hụt đoạn ký ức là từ thời điểm đó bắt đầu.

“Dù sao cũng phải nhìn qua tình hình của Thanh Chi bây giờ thế nào, mong rằng mọi chuyện vẫn ổn.

Bước chân lên một bước, Hàn Tư Không bỗng nhiên có chút nặng lòng, vô thức hướng ánh mắt về phía Sebria.

Chuyện giữa cậu và vương quốc Sebria vẫn chưa thể kết thúc, công chúa Iso còn nợ cậu một lời giải thích.

Dường như trái tim có chút đau nhói, Hàn Tư Không khẽ thở dài một hơi.

“Chắc là ghé qua xem Tử Nghiên như thế nào rồi đã.

Cậu xoay người phóng thẳng vào con sông rộng, dù sao thì cũng phải làm sạch người trước đã.

Ngay sau đó cũng nhanh chóng chạy như bay về hướng hang động nơi Tử Nghiên đang tái tạo cơ thể.

Tốc độ hiện tại của Hàn Tư Không đã có thể nói là vượt trội một cách rõ ràng so với trước, cơ bắp cùng xương cốt của cậu đã cường hóa trở nên mạnh mẽ hơn hẳn.

Với khả năng hiện tại, chỉ chưa đến hai tuần thì Hàn Tư Không đã về đến hang động.

Bề ngoài vẫn như cũ, không có gì đặc biệt cả, nhưng cậu nhanh chóng nhìn một lượt xung quanh.

Xác định được mọi thứ vẫn an toàn, Hàn Tư Không chui vào cửa hang chật hẹp và biến mất.

“Trở về rồi?

Tử Nghiên đang luyện hóa cỏ bốn lá bỗng nhiên cất tiếng, nàng vẫn đang nhắm chặt mắt lại.

“Ừm.

“Nhưng có vẻ.

tôi lại lần nữa thất bại rồi.

Hàn Tư Không có chút ngập ngừng nói một cách chậm rãi.

Bản thân cậu trước đó vẫn đang rất rối bời và suy nghĩ không thể thông suốt được, bất quá trước mặt Tử Nghiên thì cảm giác đó đã giảm đi nhiều.

Có thể là do Hàn Tư Không đã xem Tử Nghiên như là một tri kỷ để trút bầu tâm sự, mặc dù hai người có vẻ chẳng hề hợp nhau.

“Vậy sao.

Tử Nghiên nói với chất giọng bình thản, có vẻ như nàng cũng chỉ trả lời cho có lệ mà thôi.

Cậu không cảm thấy tức giận hay gì cả, chuyện này cũng chẳng liên quan gì đến người khác, Hàn Tư Không chưa bao giờ là loại người đùn đẩy trách nhiệm lên những kẻ không liên quan cả.

“Vậy là ngươi đã không đến kịp?

Hay là không thể làm gì?

Nhưng sau vài giây im lặng, Tử Nghiên lại tiếp tục mở lời.

“Tôi đã cứu được bà ấy, nhưng có vài chuyện xảy ra.

Khiến tôi hối hận.

Chất giọng của Hàn Tư Không có chút buồn bã, mặc dù thế nhưng gương mặt cậu vẫn đang rất bình thản.

“Tôi đã giết bà ấy.

Cậu nói, ngay sau đó liền im lặng.

Luồng năng lượng đang tỏa ra xung quanh một cách nhẹ nhàng có chút dao động.

Đôi lông mi cong dài của Tử Nghiên chầm chậm mở ra, hiện lên một màu đồng tử tím pha lê tuyệt mỹ lấp lánh.

Hướng ánh mắt về Hàn Tư Không đang nhìn nàng với ánh mắt có chút mệt mỏi.

Đôi môi hồng hào có chút di chuyển, Tử Nghiên dường như đang có gì khó nói.

Hàn Tư Không cũng chẳng làm gì đặc biệt, cậu xếp bằng chân lại và bắt đầu tu luyện.

“Tôi cũng nhận ra vài thứ.

Ngay sau đó cậu lên tiếng, chất giọng đã không còn cảm giác buồn bã.

“Thế giới này, có nhiều thứ mà sức mạnh chẳng thể làm được.

Thực lực, cũng không phải là tất cả.

Đôi mắt đen của Hàn Tư Không khép lại, cậu bỏ qua cái nhìn của Tử Nghiên đang dán vào người mình.

“Có vẻ như mọi chuyện không dừng lại ở việc giết người nhỉ?

Tử Nghiên cất cao tiếng nói, giọng nàng mặc dù chẳng hề mang theo chút cảm xúc gì nhưng cũng thật là dễ nghe.

“Tôi giết mẹ của mình, cũng đã đồng thời giết chết con người mang tên Hirio lúc trước.

Là Hirio đã từng đặt mẹ mình làm mục tiêu để phấn đấu, cố gắng.

Miệng Hàn Tư Không bỗng vẽ lên một nụ cười, nhưng lại mang đầy sự gượng gạo.

“Tôi và cô cùng nhau tái sinh, cũng có thể coi như bạn bè đi.

“Bạn bè?

Ngươi muốn làm bạn với ta?

Tử Nghiên nhướng mày và có chút khó hiểu nhìn Hàn Tư Không.

“Đương nhiên, mặc dù có lẽ sắp phải nói lời chia tay rồi.

“Ngươi sẽ phải đợi sau khi ta tái tạo lại cơ thể, sau đó ta sẽ giúp ngươi loại bỏ quyền sử dụng Truy Hồn Kiếm.

Nàng nhanh chóng đáp trả Hàn Tư Không một cách thẳng thừng, cũng không nói nhiều về những chuyện khác.

“Tôi từ bỏ cái gì cơ?

Hàn Tư Không xoa cằm và chìm dần vào suy nghĩ, cậu không có ấn tượng gì về việc này cả.

“Lúc ở Vương mộ là ta đã dùng sức mạnh linh hồn để cho ngươi quyền sử dụng Truy Hồn Kiếm, sau khi ta tái sinh hoàn toàn và rút toàn bộ tàn hồn ra khỏi Truy Hồn Kiếm thì mới có thể loại bỏ quyền sử dụng kiếm của ngươi.

“Để có thể trả lại cho những người Eilrine?

Hàn Tư Không gần như hiểu ra, cậu gật đầu và hỏi Tử Nghiên.

“Ừm, nếu để nguyên thì sẽ rất phiền phức, cụ thể là với ngươi.

Tử Nghiên nhắm đôi mắt đẹp lại, biểu hiện không muốn tiếp tục trò chuyện.

Nhìn thanh kiếm sáng loáng đang lơ lửng trước mặt mình, Hàn Tư Không có chút cười nhẹ.

Chắc cũng đến lúc cậu cần vũ khí mới rồi.

Chớp mắt đã trôi qua thời gian tám tháng, cỏ bốn lá vẫn đang tỏa ra nguồn năng lượng kinh hồn.

Rất may là nó cũng đã bị kết giới của Tomori cản lại, không thể lan ra bên ngoài.

Đôi mi khép hờ của Tử Nghiên mở ra, đồng tử mang một màu tím pha lê đặc trưng có chút lấp lánh hướng về phía bóng người đang xếp bằng gần đó.

Người đó là Hàn Tư Không, vẫn đang cật lực hấp thu năng lượng dư thừa của cỏ bốn lá.

Vào vài tháng trước, khi mà hắn trở về từ Sebria và nói rằng mình đã giết người, Tử Nghiên cũng là có chút giật mình.

Mặc dù khoảng thời gian cả hai biết nhau không tính là quá lâu, nhưng con người của Hàn Tư Không nàng cũng phần nào đó nhìn thấu.

Hắn tuy rằng không phải thuần một dạng người tốt bụng, nhưng cũng chẳng phải ác nhân hay kẻ xấu.

Hắn có thể đánh nhau giỏi, nhưng chắc chắn không thể giết người giỏi.

Dù sao thì một kẻ xuất thân từ đất nước phàm nhân với luật pháp và giới hạn thì cũng rất đơn thuần.

Hàn Tư Không mặc dù không ngốc, Tử Nghiên cũng chẳng đánh giá quá cao thanh niên này.

Vậy nhưng khi nhìn thấy hắn cố tỏ ra bình thản khi nói về việc giết mẹ của mình, phần nào đó trong thân tâm Tử Nghiên có cảm giác khó chịu, ngứa ngáy.

Tại sao cứ phải tỏ ra mạnh mẽ như thế chứ, con người là sinh vật yếu đuối, chuyện đó cũng là do tạo hoá mà ra.

Tỏ ra bản thân rất cường đại thì thực tế cũng hoàn toàn phủ nhận chuyện đó mà thôi.

Chỉ vì hắn thích nàng?

Đàn ông thường sẽ muốn thể hiện bản thân trước nữ nhân mà họ thích, với đa số loài đều là như thế.

Đôi mi khẽ run và Tử Nghiên bỗng nhiên quay mặt mình đi, một hành động vô thức.

Chẳng biết tại sao, nhưng vào lúc hắn đang rầu rĩ kia, nàng đã định đưa ra lời an ủi.

Cuối cùng lại chẳng thể đưa ra được bất cứ lời nói tốt đẹp nào, Tử Nghiên cũng không phải dạng người có thể nói lời hay ý đẹp, nàng sống gần hết đời mình với thanh kiếm.

Lúc Hàn Tư Không bảo hắn và nàng là bạn bè, lòng nàng bỗng có chút trìu xuống.

Vậy tại sao lúc trước lại bảo thích mình?

Mặc dù nàng cũng chẳng thích hắn, nhưng vừa tỏ tình xong lại bảo rằng cả hai là bạn?

Nuốt xuống bụng một ngụm tức giận nộ khí, Tử Nghiên sau đó chỉ thở nhẹ một hơi.

Cũng chẳng phải việc nàng quản, dù sau thì cũng chỉ còn hơn ba năm là sẽ đường ai nấy đi.

“Đột phá rồi!

Hàn Tư Không có chút vui vẻ trong lòng và đứng bật dậy, cậu cảm giác được bản thân đang dâng trào một cỗ năng lượng tràn trề, sung mãn.

Chỉ mất khoảng bảy tháng đã đột phá lên Nhị Đạo cảnh trung kỳ, mặc dù không tính là rất nhanh, nhưng cũng đã là tốt độ ổn định với cậu.

Trước đó Hàn Tư Không cũng đã dành hơn một tháng để trở về Vô Luật Thành và thăm hỏi tình hình của Hà gia, mặc dù cậu chỉ có thể đứng nhìn từ xa nhưng cũng đủ để xác định mọi thứ vẫn ổn.

Trước khi căn nguyên của Hàn Tư Không cháy trụi, cậu cũng chạm đến cảnh giới Tam Đạo cảnh hậu kỳ, thật tình thì cũng là quá mức khó tin.

Nắm chặt bàn tay mình lại, Hàn Tư Không nhìn về hướng Tử Nghiên đang không ngừng luyện hóa cỏ bốn lá.

Nàng váy áo bay bổng nhẹ nhàng, mái tóc trắng được thắt đuôi sam cũng đang khẽ chuyển động, hàng mi cong dài, cái mũi nhỏ cao và đôi môi một màu hồng hào tự nhiên.

Đôi tai dài nhọn cũng không bị che giấu mà lộ rõ ra, lâu lâu lại khẽ động đậy nhẹ nhàng.

Cậu vô thức mỉm cười, một nụ cười dịu dàng.

“Chào cô nhé.

Hàn Tư Không xoay người chui hang và biến mất, thanh âm của cậu vẫn còn vang lại một chút trong hang.

Cho đến khi không còn tiếng động nào, đôi mắt đang nhắm chặt của Tử Nghiên bỗng chốc mở ra.

“Lần nào ra ngoài cũng chào ta, nghĩ ta là vợ ngươi chắc?

Nàng nói với chất giọng mơ hồ có sự tức giận, nhưng biểu cảm gương mặt lại dường như đang vui vẻ.

Suốt khoảng thời gian này, Hàn Tư Không đều sẽ ra ngoài một tuần hai lần để tìm kiếm thức ăn và tắm rửa, vệ sinh.

Dù sao thì chưa tới cảnh giới đủ cao thì tu sĩ vẫn là con người mà thôi.

Và lần nào hắn cũng chào cô, kể cả khi ra ngoài và khi trở về.

Mặc dù chưa lần nào Tử Nghiên đáp trả Hàn Tư Không cả, chỉ đôi khi nàng đợi hắn rời đi xong rồi mới nhìn theo và giở giọng mắng chửi.

Đôi mắt màu tím pha lê khép lại và Tử Nghiên lại tập trung luyện hóa cỏ bốn lá.

Cái miệng nhỏ xinh của nàng lại hiện hữu một nụ cười vui vẻ.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập