“Chiến thắng dành cho thí sinh Hirio!
Hò reo vang xa, Hirio ngã khuỵu xuống và cơ thể anh như thể rã thành từng mảnh nhỏ.
Chiến thắng đã được tuyên bố, mọi người liên tục hú hét khiến khán đài như sắp nổ tung.
Hirio rất nhanh được đưa vào phòng nghỉ và tiến hành chữa trị, Yumeko thì cũng tương tự như anh khi đã kiệt sức trước đó.
Nhưng nàng vẫn khá tỉnh táo, có vẻ như sự thất bại này đến tự bản tính tự cao và có phần hơi coi thường đối thủ.
Nàng vẫn còn đủ mana để đánh bại Hirio, nhưng sau khi Trấn rút cạn thể lực thì Yumeko với tố chất thân thể nữ nhân đã không chống chịu được khi so sánh với nam nhân lực lưỡng như Hirio.
Nàng thất bại, một lần nữa…
Nhưng đối thủ lần này còn chẳng phải thiên tài của đấu trường sinh tử, hắn chỉ là một kẻ luyện thể cục súc và hết lần này đến lần khác khi dễ nàng.
“Tên hỗn đản…”
Yumeko không có cảm giác nhục nhã như khi thua Hanakii vào những năm trước, có vẻ như chuyện để thua trong lĩnh vực mà mình tự tin nhất sẽ có cảm giác khác với việc thua một cách thông thường.
“Chẳng biết là tốt hay xấu, nhưng chuyện này không có cách giải quyết trong âm thầm rồi.
Hanakii rút mảnh vải bông ra và nhìn Hirio, cậu vứt nó sang một bên và tiếp tục cầm thêm một mảnh bông khác.
Đôi tay thanh thoắt chữa trị cho Hirio, cậu gật nhẹ đầu và đã hoàn thành mọi chuyện tương đối nhanh.
“Vậy sao… Đúng là không thể tránh né nhân quả nhỉ?
“Ta đi ra ngoài một chút.
Hanakii bỗng đứng bật dậy và sau lưng cậu bốc một làn sương trắng, từ sau lưng chậm rãi ngưng tụ ra thêm một Hanakii nửa và cả hai nhìn nhau gật nhẹ đầu.
“Anh ở lại đi… Chuyện này để tôi tự giải quyết.
” – Hirio.
“Ngươi không đủ khôn khéo đâu, chuyện này cần giải quyết gọn gàng thì mới không liên luỵ quá nhiều người.
Cậu nói, trên tay là hai hộp gỗ nhỏ và Hanakii thứ hai vươn tay nhận lấy.
“Có khi ngươi vừa xuất hiện thì đã bị phanh thây rồi, bà chị ta kiểu gì cũng chạy đến Nhật Luân Thành làm loạn cho coi.
Hanakii ngồi thiền và Hanakii thứ hai quay người rời đi, cậu im lặng nhắm mắt tạo ra bầu không khí có chút ảm đạm.
“Sắp tới tôi cần phải làm gì?
Hirio thở dài và hỏi, nhưng Hanakii lại im lặng và sau một lúc lâu thì cậu mới chậm rãi lên tiếng.
“Cất con chim của ngươi vào đúng chỗ là được.
“Anh nói thẳng thừng thế…”
Ngày thi đấu thứ sáu!
“Trận đấu cuối cùng của ngày hôm nay xin được phép lộ diện!
Âm thanh người trọng tài vang xa, Hanakii chống cằm trên chiếc bàn nhỏ và có chút thở dài.
Cậu nhìn về phía sân đấu đang chậm rãi chuyển hóa thành một môi trường thi đấu hoàn toàn mới và trong lòng không mấy thoải mái cho lắm.
“Lần này là sân đấu vực tuyết sao?
Đen thật chứ.
Hanakii cau mày nói.
Đây là dạng địa hình cực kỳ khó chịu với cậu, hoặc với người sở hữu thuộc tính mana hệ Lôi như cậu.
Dù rằng Hanakii có các giác quan cực nhạy bén và đầu óc rất linh hoạt trong chiến đấu, nhưng dù như thế nào đi chăng nữa thì việc phải chiến đấu trong tình trạng cẩn thận không cho mana của bản thân nhiễm phải các màn sương tuyết và môi trường xung quanh đều có khả năng giải trừ điện tích của cậu.
Điều đó khiến các đòn cần tích tụ năng lượng sẽ không thể thực hiện một cách dễ dàng, và các kỹ năng tốc độ cao cũng không thể sử dụng liên tục được.
Và cậu hạ tay mình xuống, đã hai ngày kể từ trận đấu của Hirio và Yumeko.
Cả cậu và anh ta đã được qua thẳng trong hai ngày này và hiện tại đã đến ngày thi đấu thứ sáu.
Hirio hôm nay vẫn không cần thi đấu mà vẫn có thể tiến đến ngày thứ bảy.
Bản thông tin đối thủ của cậu nằm ngay trước mắt, nó chỉ có vài thông tin cơ bản như tên và các thành tích từ trước đó.
Nhưng Hanakii lại đặc biệt chú ý đến bức ảnh của người này.
“Một bộ giáp trông chiến thật sự ấy!
Hirio ghé mặt vào và nói, anh nhìn vào bức ảnh kia và khá thích thú với thiết kế rất đẹp của bộ giáp.
Bộ giáp che kín toàn thân và được thiết kế trông như một chiến binh ngoài vũ trụ đang phải chiến đấu với các thế lực hắc ám.
Hoàn toàn giống như một vị anh hùng bước ra từ tiểu thuyết.
“Ngươi cảm thấy kẻ này thế nào?
Cậu hỏi, Hirio im lặng vài giây và giơ ngón cái rất tự tin.
“Ngầu lòi!
“Haiz… Bố chịu mày rồi.
Hanakii xoa xoa ngón tay, cậu xoay người và bước đi rất nhanh về phía lôi đài phía dưới.
Đôi mắt nhìn cực kỳ bình thản và phía xa xa có một thân hình to lớn tương tự Hirio đang chậm rãi đi xuống.
“Đáng lẽ phải chọn một cái tên thật ngầu cho bộ giáp như thế chứ… Lâm Tố Như!
Cậu lẩm nhẩm.
Đúng vậy!
Kẻ trong bộ giáp có tên là Lâm Tố Như, một cái tên cực kỳ nữ tính và hoàn toàn không phù hợp khi đặt chung với bộ giáp thiện chiến kia.
Nhưng bằng cách nào đó mà nó vẫn khiến Hanakii có chút e dè.
Cậu dường như đã từng nghe đến kẻ này đâu đó tại Hạ tầng, nhưng đã quên.
“Haizzz… Mình đúng là quá mệt mỏi với thằng khỉ này…”
Hanakii dừng chân, cậu thở dài và chậm rãi rút ra một thanh kiếm sáng bạc.
Keng!
Oành!
Cậu vung lên một đường kiếm cực nhanh, giữa không trung hiện lên một thanh kiếm đỏ rực như lửa và nằm im tại đó.
Ánh mắt Hanakii dời về phía bức tường dày phía sau và nói lớn.
“Băng Luân Nhật Kiếm thuộc hàng thế hệ vàng của Nhật Môn lại ra tay đánh lén một tiểu bối hay sao, cách hành sự đúng là bá đạo nhỉ?
“Sao có thể gọi là đánh lén khi ngươi đã nhận ra ta ngay từ đầu?
Một đôi chân thon dài bước ra, Liliane chậm rãi xuất hiện từ sau bức tường và gương mặt có chút vênh váo.
Cô nhìn Hanakii với ánh mắt mang theo đa dạng cảm xúc từ khó chịu đến khó tin.
“So với tu vi yếu đuối kia thì thực lực của ngươi có vẻ lại khá cao đấy, ít nhất ngươi có thể chống lại một chiêu của ta.
Liliane thu tay và thanh kiếm chậm rãi bay về phía cô, tra nhanh kiếm vào vỏ và một nụ cười nhẹ được vẽ lên trên khuôn mặt xinh đẹp kia.
“Ngươi không có bất cứ thứ gì để đàm phán với ta cả, Nhật Môn sẽ lập tức phát động lệnh truy sát Hirio.
Nể mặt Trấn Thiên Tiên Tử thì chỉ cần ngươi không nhúng mũi, chúng ta sẽ không động chạm gì nhau.
Cô nói, sau đó ngay lập tức xoay người dự định rời đi.
“Ha… Ta thật tò mò nếu kẻ nhúng mũi chính là Trấn Thiên Tiên Tử kia thì sao?
Hanakii dựa lưng vào lan can và cười nói.
“Nếu cô ta dám, cứ việc.
Nhật Môn cũng không ngại diệt sát Tiên tử!
Liliane không quay đầu và nói, nhưng cô bỗng dừng chân và một cảm giác lạnh sống lưng chạy dài từ đỉnh đầu truyền thẳng xuống tận chân.
Xoẹt!
“Quay đầu lại không phải một hành động khôn ngoan đâu.
Giọng nói lạnh lẽo vang lên, dù rằng nó rất nhỏ nhưng lại cảm giác như thể lấn át toàn bộ các âm thanh khác bên ngoài.
Liliane run run hai tay và trái tim như thể bị bóp chặt, cô không thể điều chỉnh mana bản thân và dường như toàn thân đã bị tê liệt.
“N-Ngươi là ai?
Cô cảm nhận được khí tức khác hẳn với Hanakii, chắc hẳn đây là một người khác hẳn.
Và cảm giác này hoàn toàn không thể nào được tạo ra từ kẻ chỉ có Tam Linh cảnh hậu kỳ được.
“Tiên đau, Nhật diệt!
Duy nhất một câu nói được xuất hiện, ngay sau đó là cảm giác áp lực tan biến hoàn toàn.
Liliane ngay lập tức quay đầu và toả thần thức ra xung quanh, nhưng cô không thể tìm thấy bất cứ dấu vết hay manh mối gì.
Chạy nhanh về phía lan can và nhìn xuống, Hanakii đã tiếp cận lôi đài rất gần, dựa theo khoảng cách thì có lẽ ngay thời điểm Liliane xoay người thì Hanakii cũng đã bỏ đi.
Vậy thì người lúc nãy chắc chắn là một kẻ khác hẳn.
“Hộc… Hộc…”
Liliane thở dốc, thân thể cô run rẩy và đôi mắt đỏ hoe như thể sắp khóc.
Một tay bịp chặt miệng mình và tay còn lại nắm chặt vào lan can, gương mặt Liliane đỏ bừng và miệng không ngừng lẩm bẩm câu nói kia.
“Tiên đau, Nhật diệt…”
“Tiên sinh có vẻ gặp khó khăn rồi đây!
“Giờ này ca ca còn lo cho hắn?
Yumeko và Akira đang ngồi quan sát trận đánh và chờ đợi trận ra sân tiếp theo của Hanakii, Akira khẽ lắc đầu và phân tích.
"Dù sao tiên sinh cũng quá mạnh so với chúng ta, và bây giờ chứng kiến sức mạnh của tiên sinh với một thế lực hạ tầng khác cũng uy quyền không kém Nhật Môn chúng ta!"
"Hạ tầng?
Shangri La ư?"
Yumeko ngẩn ngơ hỏi, Akira khẽ gật đầu và quan sát.
"Chỉ số ít chúng ta mới biết được thân phận của cô gái nằm trong chiến giáp đó có thân thế khủng khiếp đến dường nào.
.."
"Thậm chí huynh đã cầu mong rằng mình sẽ không gặp cô ấy ở các trận đầu!
"Yumeko siết chặt bàn tay, nàng có vẻ có chút bực dọc.
"Coi như, xem hắn ta bị cô ta hành hạ cũng sảng khoái vậy!"
– Yumeko.
"Haha, huynh thì không nghĩ như vậy!
"Mỉm cười với Yumeko, Akira bỗng lặng đi một chút và suy tư.
"Chắc hẳn tiên sinh cũng biết lai lịch của cô ấy, và bây giờ anh ta đang lên kế hoạch đối phó cũng nên!"
"Hơ, chứ không phải là nên đầu hàng để nhường vị trí quán quân cho cô ta à?"
– Yumeko"Sẽ không.
– Akira.
Akira bước tới hành lang quan sát trên cao của lôi đài và nói.
"Với tính cách của Tiên Sinh thì sẽ không có chuyện từ bỏ khi đi xa đến vậy đâu!
".
“Kiếm sĩ vượt qua cả thiên tài!
Kẻ vượt qua tài năng bẩm sinh!
Hanakii!
“Eo… nghe cứ xấu hổ thế nào ý.
Hanakii giữ nguyên biểu cảm khi người trọng tài kêu mình bằng một loạt các biệt danh, nhưng cậu lại hoàn toàn không biết gì về chúng cả.
“Tiến lên!
“Hanakii!
“Chúng tôi đã tin tưởng cậu!
Hàng trăm hàng nghìn âm thanh vang xa, Hanakii cố bỏ qua chúng và bước đi một cách cực kỳ thoải mái về phía lôi đài.
Cậu cần suy nghĩ cho một kế hoạch tương lai, nhưng hiện tại lại không có tiền đề nào để bám vào cả.
Thật khó khăn.
“Phải chi tìm được ai đó tài trợ cho mình nhỉ?
Nếu là một Luyện đan sư cấp mười thì quá tốt…”
Hanakii tự nói với bản thân, cậu cần lượng tài nguyên cực lớn, lớn đến không tưởng nếu vẫn muốn tìm về quá khứ của chính mình.
Và dù cho có sự giúp đỡ từ chị gái Hanna hay nhiều hơn đi chăng nữa, vẫn là không đủ.
Bước chân cực kỳ uy nghiêm giữa lôi đài, Hanakii vung vẩy áo choàng trên vai và bên hông cậu là một túi trang bị nhỏ, gương mặt cực kỳ bình tĩnh với phong thái hoàn toàn tự nhiên.
“Sau đây là kẻ sẽ phải đối chọi với bức tường chặn đứng mọi con đường!
“Kẻ mang trên mình bộ giáp hoàng kim cực kỳ mạnh mẽ!
“Chưa từng phải chịu tổn thương đến mức phải lộ diện!
Lúc này trên khán đài bắt đầu có những sự bàn luận và xì xào.
"Ê, liệu bên trong bộ giáp đó là ai nhỉ?"
"Chịu, có thể là một quý cô chăng?"
"Nhưng bộ giáp đó quá nặng nề đối với một cô gái mà?"
"Không hẳn.
"Phía bên còn lại là các nhóm của các Trưởng Lão, Giang Lưu Như có vẻ rất tập trung vào trận đấu mặc dù chưa bắt đầu.
Vẻ mặt bình chân như vại và không nói lên sự hứng thú nhưng vẻ mặt tập trung này đang mâu thuẫn với thực tại.
"Và đó chính là.
"Bộ chiến giáp kia bay lên sân đấu bằng một ống thép phóng lửa phía sau đẩy lên, một cú đáp đất hoàn hảo và khói bụi tung bay!
Hanakii cũng vô thức bịt mũi và nhìn kỹ về phía chiến giáp kia!
"Lâm Tố Như!
"Trên khán đài, mọi người vẫn rất hào hứng và chỉ duy nhất một người đang có ánh mắt rất phức tạp nhìn lướt qua lôi đài.
Giang Lưu Như thản nhiên nhìn qua chút ít và dừng lại, nàng nhắm nhẹ mắt tỏ vẻ không quan tâm.
Trong lòng bỗng xuất hiện chút gợn sóng nhưng rất nhanh biến mất.
“Phải bình yên vượt qua đấy.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập