Chương 21: Kim Trảo Tiên Pháp Và Biến Số Song Tâm.

Audio

00:0018:33

Tại một lãnh thổ rộng lớn phía nam Minh Sơn Môn.

“Chỉ còn chưa đến sáu tháng sao?

Chất giọng nữ có chút ấm áp khẽ vang lên giữa đêm khuya tĩnh mịch, một làn gió đông lạnh buốt cũng vuốt nhanh qua nơi đây.

Bàn tay trắng nõn nà chợt đưa lên để tìm kiếm một giọt sương đêm, đôi môi đỏ mọng bỗng chốc bị cắn nhẹ.

Lâm Uyển Nhi cố không cắn quá mạnh vào môi dưới của mình, nàng hướng đôi mắt có chút buồn bã lên bầu trời.

Đại hội Duyệt Pháp Tiên Giới đã rất gần kề, đây cũng là lần đầu nàng tham gia đại hội thuần tuý tu sĩ.

Cũng không thể tránh tình trạng căng thẳng vào lúc này.

Cái mũi nhỏ của nàng bỗng chốc đỏ lên, một cảm giác rợn người lướt nhanh qua cơ thể nàng và khiến nàng run rẩy một hồi.

Chiếc váy dài đến mắt cá chân mang theo một màu hồng nhạt tung bay trong gió lạnh, hai tay của nàng cọ sát nhanh chóng vào nhau để làm ấm.

Lâm Uyển Nhi đang đứng tại cửa sổ phòng mình, một không gian tuy rằng rộng rãi nhưng lại chẳng có bao nhiêu đồ vật, nội thất.

Dù sao thì nàng cũng không cảm thấy mình cần quá nhiều thứ.

Lâm gia là một trong ngũ đại gia tộc đứng đầu Minh Sơn Môn, tuy rằng thời gian hình thành và phát triển của Lâm gia chỉ vỏn vẹn vài trăm năm ngắn ngủi, nhưng do quá khứ họ từng có một vị cảnh giới Cửu Đạo cảnh hậu kỳ toạ trấn một đoạn thời gian dài, nên mặc dù hiện tại tình hình tuy rằng đã suy yếu hơn rất nhiều thì cũng không có sự uy hiếp trực tiếp nào cho Lâm gia cả.

Cảnh giới Cửu Đạo cảnh là một đẳng cấp nằm trong sử sách mà thôi, Lâm Uyển Nhi cũng là cháu nữ đích tôn của gia tộc nên phần thông tin nắm giữ về vị tu sĩ này vẫn là rất nhiều.

Đôi đồng tử màu nâu sẫm của nàng hướng về phía giường, một cảm giác lười biếng chợt trỗi dậy mãnh liệt.

Trước đó Lâm Uyển Nhi là đang có dự định đi tìm ông nội của nàng để hỏi thêm một chút sự tình về quá khứ của gia tộc.

Mặc dù lượng thông tin mà nàng biết được cũng có thể coi là nhiều hơn so với các thành viên khác trong tộc, nhưng cũng chỉ là những thông tin không hữu ích gì.

“Người kế thừa gia tộc.

Giọng nàng lẩm bẩm vài câu ngắn, đôi mắt cũng chậm rãi nhắm lại.

Ngã người vào giường êm, Lâm Uyển Nhi vuốt vuốt nhẹ vào chiếc nhẫn màu trắng bạc đang nằm ở ngón tay giữa của mình.

“Vương Tử Nghiên.

Nói nhẹ một câu và nàng chìm dần vào giấc ngủ, trong đầu vẫn đang nghĩ về những việc linh tinh.

“Cái này.

Cũng là đồ tốt.

Hàn Tư Không có chút kinh ngạc, tay phủi phủi qua một lớp bụi dày trên cuộn giấy màu vàng kim đang nằm trên kệ sách.

Đây là gian phòng nằm rất sâu trong mật thất của Mã gia, cậu cũng chỉ vô tình tìm thấy nó khi đang cố gắng mai táng cho những thành viên của Mã gia đã chết nơi đây.

Trước đó cậu cũng đã tìm thấy rất nhiều cuốn sách mang theo những đặc điểm khác nhau, màu vàng kim hoặc là tỏ ra hào quang trắng bạc nhè nhẹ, cũng có những loại mang theo hơi nóng như than củi, .

“Cái này là.

Địa cấp tiên pháp!

Hàn Tư Không có chút hoảng hốt, cậu lẩm nhẩm lại các cấp bậc của tiên pháp.

“Hoàng – Huyền – Địa – Thiên.

Tiên pháp là một dạng kỹ năng tiên thuật, nhưng khác với tiên thuật ở chỗ, tiên pháp có thể học được từ những cuốn bí kỹ chứ không cần thông qua lĩnh ngộ hay tự thân sáng tạo ra như tiên thuật.

Chỉ khi nào tu sĩ đến được cảnh giới Tam Đạo cảnh thì mới có thể sử dụng tiên thuật, đồng thời đây cũng là cảnh giới cho phép học được tiên pháp.

Vô Luật Thành tuy rằng cũng hội tụ rất nhiều tu sĩ, nhưng cũng chưa đến mức có thể xuất hiện Địa cấp tiên pháp được, cái này hoàn toàn là vật quý giá nằm ngoài tầm hiểu biết của Hàn Tư Không.

Dù sao thì cậu cũng chỉ là kẻ ngoại lai đang cố gắng bắt chước giống như người dân nơi đây mà thôi.

Một hơi thở dài nhè nhẹ phát ra, quyển tiên pháp nhanh chóng bị thu vào nạp giới.

Ánh mắt Hàn Tư Không vẫn là mang theo một chút quyết tâm, cậu đang muốn hướng đến một nơi khác để tu luyện, nâng cao sức mạnh của cá nhân lên hết mức có thể.

Mặc dù cậu không định dùng sức mạnh để đàn áp người khác hay chiếm đoạt lấy quyền lực gì cả, bản thân Hàn Tư Không là con người yêu hoà bình, cậu luôn muốn tránh né các cuộc chiến hết sức có thể.

Nếu như là quá khứ, thì đó là hèn nhát.

Nhưng hiện tại thì đó là Đạo tâm.

“Mình lại đang làm cái trò quỷ gì.

Hàn Tư Không cười khổ một nhịp và bước nhanh ra ngoài.

Phải rồi, Đạo tâm cũng đã bị tiêu huỷ khi căn nguyên trước đó của cậu cháy trụi rồi cơ mà.

Xây dựng lại Đạo tâm cũng chưa chắc chắn có thể dễ dàng như trước.

“Không thu được gì sao?

Tử Nghiên liếc thấy gương mặt có phần u ám của Hàn Tư Không và hỏi nhỏ, nàng vẫn đang tận lực tái tạo linh hồn, hiện tại cũng đến bước dung hợp linh hồn vào thể xác.

“Một chút, cô xem.

Nói rồi, cậu từ nạp giới đưa ra trước mặt Tử Nghiên rất nhiều dược liệu, vũ khí và vài quyển tiên pháp.

Tuy rằng số lượng không nhiều nhưng cũng đủ để bày ra một gian hàng.

“Địa cấp tiên pháp?

Tử Nghiên giơ tay ra và một quyển trục có màu vàng kim bay nhanh tới, lơ lửng trên tay nàng.

“Kim Trảo.

Cũng không tệ.

Nàng lần nữa cất tiếng sau khi đã quan sát qua một lượt, quyển trục cũng nhanh chóng bị đánh bay về phía Hàn Tư Không.

“Cái này là dạng tiên pháp công kích, ngươi hiện tại mặc dù vẫn có thể học, nhưng sử dụng thì gần như là không thể.

“Phải tới cảnh giới Tam Đạo cảnh sao?

Hàn Tư Không cũng chẳng ngạc nhiên cho lắm, cậu rút nhanh sợi dây và mở quyển trục ra.

“Này!

Đừng m.

Tử Nghiên bỗng chốc kêu lên, nàng vô thức đưa tay về phía Hàn Tư Không.

Tâm trí của cậu bỗng nhiên bị tràn vào một luồng thông tin kỳ lạ, sau một khắc, mọi thứ trở lại bình thường và Hàn Tư Không cảm giác như những thông tin kia đã có sẵn trong đầu cậu từ lâu.

“Đây là?

“Khi ngươi mở một quyển tiên pháp thì nó sẽ đi thẳng vào tâm niệm, đó cũng là cách học tập tiên pháp.

Nhưng ngươi hiện tại vẫn còn chưa có mở tâm niệm.

Tử Nghiên có chút lo lắng trong ánh mắt, nàng xoa xoa cằm một nhịp và nói tiếp.

“Tâm niệm chưa mở thì tiên pháp thường sẽ đi vào trí óc của ngươi, có cảm thấy gì đó tương tự hay không?

“Đúng là có, nó hình như đang nằm trong đầu tôi.

Hàn Tư Không có chút cười cười, cậu cũng không nghĩ đến chuyện này.

“Nhưng tại sao quyển Địa cấp tiên pháp này lại có cảm giác yếu ớt vậy nhỉ?

“Yếu?

Ngươi nói thử ta xem.

Tử Nghiên bỗng nhắm mắt lại và thiền định.

“Cường hoá đôi tay trở nên cứng cáp như kim loại, cũng có khả năng tăng cường sức mạnh vật lý.

Hàn Tư Không nói nhỏ, đây chẳng phải là nâng cấp cơ thể lên một tí thôi sao?

“Cảnh giới.

Tử Nghiên mở mắt, con ngươi màu tím pha lê hướng về phía Hàn Tư Không.

“Cảnh giới hiện tại của ngươi chỉ có thể sử dụng Kim Trảo đến mức độ đó mà thôi, không hơn.

“Cái này… Nhưng yêu cầu chỉ là Tam Đạo cảnh thôi mà?

Hàn Tư Không có chút khó hiểu nói.

“Yêu cầu để học, nhưng để phát huy nó đến đúng cấp Địa thì cần khai mở tâm niệm ở Tứ Đạo cảnh.

” – Tử Nghiên.

Hàn Tư Không gật đầu và giơ tay lên trước mặt mình, cậu dùng sức và gồng lên một nhịp.

Xuỳ!

Xuỳ!

Thanh âm như thể tiếng thịt cháy vang lên, cánh tay Hàn Tư Không bỗng chốc biến thành một màu kim loại bạc trắng sáng bóng.

“Đây là Kim Trảo?

Cậu có chút thở dốc, cảm giác một sự chắc chắn và sức mạnh cuồng cuộng ngay cánh tay của mình.

“Ừm, những quyển tiên pháp kia cũng chỉ là loại tấn công tầm xa, ta không nghĩ nó phù hợp với ngươi.

“Ừm.

Hàn Tư Không cười và thu tất cả vào lại nạp giới một lần nữa, cậu đứng lên và nóng lòng muốn thử kỹ năng mới này của mình.

“Khoan đã!

Tử Nghiên có chút lớn tiếng, Hàn Tư Không gần như phản xạ ngồi phịch xuống một cách ngoan ngoãn.

Hành động này của cậu cũng làm cho Tử Nghiên bỗng chốc bật cười, nhưng nàng cũng rất nhanh ném cho cậu một chiếc nhẫn màu đen bóng.

“Ngươi nên đến Minh Sơn Môn, đoạn thời gian này có lẽ cũng gần đến đại hội Duyệt Pháp Tiên Giới rồi, ngươi nên tham gia để hiểu hơn về thế giới mà mình sắp đi vào.

“Duyệt Pháp Tiên Giới?

Đó là cái gì?

Hàn Tư Không xoa xoa cằm và nhìn vào cánh tay đang dần dần trở lại màu da người của mình.

“Mỗi ba mươi năm đều sẽ có một đại hội được tổ chức bởi Tiên Huyệt Tông, ngươi có thể coi đó là một kỳ tuyển chọn đệ tử.

“Tuyển chọn đệ tử?

“Ừm.

Tử Nghiên gật đầu và chỉ vào chiếc nhẫn Hàn Tư Không đang cầm.

Ngươi cầm chiếc nhẫn này tìm đến và đưa cho người của Lâm gia, họ cũng là một gia tộc lớn nên có thể tìm thấy rất dễ dàng.

“Chỉ vậy thôi?

Hàn Tư Không cũng không có ý định đeo chiếc nhẫn lên tay mà thu vào nạp giới.

“Ừm, đến lúc đó ngươi sẽ tự biết.

Tử Nghiên có chút dịu dàng nơi ánh mắt khi nhìn vào Hàn Tư Không, tim cậu bỗng chốc nhảy dựng lên một nhịp.

Dù sao thì cũng đã quen bị nàng dùng ánh mắt sắc lạnh nhìn chằm chằm từ trước, tự nhiên cậu cũng không thể tự nhiên thích ứng được với việc này.

“Vậy tôi đi nha, chào cô.

Hàn Tư Không đứng nhanh dậy và lui người bỏ chạy.

“Ta cần ngươi trở lại sau hai năm, lúc đó ta không muốn chạy đi khắp nơi tìm ngươi đâu.

“Tôi nhớ rồi, Tử Nghiên.

Cậu biến mất nơi miệng hang, âm thanh vẫn còn vang vài giây sau đó.

Đôi chân mày Tử Nghiên khẽ cau lại, miệng nàng cũng lẩm bẩm vài thứ khe khẽ.

“Sao cứ thích gọi ta là Tử Nghiên thế.

Hàn Tư Không di chuyển nhanh băng qua cánh rừng rậm, vẽ lên một vệt sáng như sao băng.

“Lại phải du hành trong rừng, mình đúng thật là có số đi rừng mà.

Đôi chân của cậu đã phải chạy ròng rã gần một tháng trời, hiện tại cũng chỉ nửa đường mà thôi.

Cách biệt Minh Sơn Môn vẫn còn là rất xa.

“Có biến.

Thâm tâm Hàn Tư Không bỗng dưng giật lên một hồi cảnh báo, cậu ngay lập tức hạ trọng tâm cơ thể và té ngã kéo dài một đoạn hơn mười mét.

Vút!

Tiếng xé gió hiện hữu rất gần đầu Hàn Tư Không, một lưỡi roi màu đen vụt ngang qua người cậu.

Cũng rất may là nhờ vào phản xạ thể chất của bản thân rất tốt, Hàn Tư Không đã kịp tránh thoát một đoạn.

“Tam Tinh cảnh ma thú?

Roi đen vụt giữa hư không và đập mạnh vào thân cây gần đó, gần như là một vết cắt ngọt lịm được tạo ra giữa thân cây to lớn.

Cái roi đen vung mạnh thêm một khắc và nhanh chóng bị thu gọn lại một góc tối.

Thanh âm gầm gừ như thể loài hổ vang lên một cách trầm ấm, không phải là một dạng âm thanh dùng để trấn áp con mồi hay đe doạ.

Từ trong góc tối mảnh rừng, một bóng đen cao gần ba mét hiện ra.

Nó mang theo bề ngoài như một con tinh tinh trưởng thành với cái đuôi dài quá cỡ, hai cánh tay gần như khổng lồ đang chống vào vào mặt đất.

Trên lưng nó có đầy những cái gai nhọn và tỏa ra một làn khói mờ nhạt.

Bộ lông màu xám tro có mang theo những đốm đen bẩn và máu.

Nó có đôi mắt nhỏ, trừng trừng một màu máu tươi vào Hàn Tư Không.

Cái đuôi dài co lại như một lò xo, hướng về phía cậu.

“Không ổn.

Mặc dù Hàn Tư Không vẫn chưa nhận diện được loại ma thú này, nhưng chắc chắn nó phải nằm trong nhóm ma thú cấp cao.

Hoặc ít nhất là cậu biết rằng nó mạnh hơn mình.

Vì cơ bản thì ma thú đồng cấp sẽ mạnh hơn tu sĩ nhờ vào thể chất đặc biệt của mỗi loài.

Xoẹt!

Cái đuôi bắn mạnh về Hàn Tư Không và đâm thủng nát thân cây, cậu dồn lực vào đôi chân và phóng nhanh về hướng ma thú.

Đối diện với kẻ thù có khả năng tấn công tầm xa thì Hàn Tư Không buộc phải tiếp cận, cậu hoàn toàn không có kỹ năng để tấn công quá xa.

Kim Trảo.

Thâm tâm Hàn Tư Không khẽ động, hay cánh tay cậu được hoá thành kim loại màu bạc sáng bóng và hướng một đấm về phía thân dưới ma thú.

Ạch!

Ma thú vung tay lên, Hàn Tư Không cố dùng tay trái để gạc nó qua một bên nhưng thất bại.

Lực đạo của cánh tay con tinh tinh này vượt quá dự đoán của cậu.

Cơ thể Hàn Tư Không bị nện trúng một bên và đập thẳng người xuống nền đất, tuy rằng cũng rất nhanh sau đó cậu bật người dậy để tránh né đòn đánh tiếp theo của ma thú, nhưng cảm giác đau nhói vẫn là rất rõ ràng.

“Khốn thật.

Hàn Tư Không lui người ra một nhịp, tránh né đồng thời cái đuôi dài và những đòn vung tay tầm gần của con tinh tinh là quá khó khăn.

Một nhịp lách người nữa, vết cắt xé rách bên cánh tay phải của cậu bỗng dưng xuất hiện.

Đây là.

Hàn Tư Không giật mình nhìn về phía con tinh tinh, tay nó hiện tại đang mọc dài ra một bộ móng vuốt sáng loáng như kim loại.

Nhìn sơ một lượt thì hoàn toàn giống với tiên pháp Kim Trảo của cậu.

Vết đen xuất hiện giữa hư không và Hàn Tư Không lùi nhanh một bước, cái đuôi roi của con tinh tinh đã nhanh đến mức biến thành một vệt màu đen mảnh.

Tay cậu kéo mạnh một nắm đất và vung về phía ma thú, con tinh tinh thổi mạnh một hơi và làn lốc như thể đại pháo nổ mạnh.

Hàn Tư Không lách người chạy thẳng, cậu quyết định đào tẩu nhanh nhất có thể.

Nhưng dường như con tinh tinh đó đã nhận ra, nó bẻ gãy ngang thân cây gần đó và dùng đuôi quấn chặt, sau vài vòng xoay người, nó phóng thẳng thân cây về phía Hàn Tư Không đang chạy.

Cậu lần nữa sử dụng Kim Trảo, dùng chân để dừng cơ thể lại và đấm mạnh một lực vào thân cây đang lao đến như mũi tên tiến đến, âm thanh va chạm vang mạnh lên và Hàn Tư Không nắm lấy vài mảnh vụn cây hướng về phía tinh tinh, vụt thẳng.

“Trả lại cho mày này!

Chất giọng có phần cay cú, cậu nhặt thêm vài mảnh cây gỗ và lao nhanh về hướng tinh tinh kia.

Nếu nó đã không cho Hàn Tư Không chạy thì cậu cũng chỉ phải liều mạng, dù sao chiến đấu cũng là một cách tăng nhanh thực lực.

Bộ lông tinh tinh trông có vẻ rất mềm mại, nhưng Hàn Tư Không chắc chắn mình vừa nghe âm thanh những miếng gỗ khi va chạm vào nó là rất cứng cáp.

Như thể chọi hai miếng gỗ vào nhau vậy.

Cậu có chút nhăn mặt, Kim Trảo lần nữa xuất hiện và Hàn Tư Không nhắm đến vùng háng của ma thú.

Nam tử hán đại trượng phu, đánh không lại, đấm vào cu.

Kim Trảo dường như cũng được cường hóa lên trong mỗi lần được sử dụng, Hàn Tư Không cũng là dần dần kiểm soát được tiên pháp này.

Dù sao cũng là Địa cấp tiên pháp, cũng phải hữu dụng chứ?

Mặc dù ma thú sẽ có phản ứng cùng phản xạ rất nhanh, nhưng tốc độ hiện tại của Hàn Tư Không lại nhanh hơn một bậc.

Hạ bộ tinh tinh ma thú ngay lập tức bị đấm mạnh vào, cơ thể nó dường bị đẩy lùi đi hẳn vài mét.

Sắc mặt của Hàn Tư Không vẫn đang bình tĩnh bỗng chốc trở nên căng thẳng, con ngươi mở to ra và cái miệng lắp bắp.

“Đây là.

con cái?

Roi đen lại vụt đến, phản xạ của cậu vẫn rất nhanh né được nó.

Hai tay chống mạnh vào mặt đất và toàn lực đẩy mạnh lên, cơ thể Hàn Tư Không với hai tay trở thành lực đẩy bay nhanh về phía ma thú.

Nhân lúc nó vẫn đang còn bị dư chấn từ cú đấm vừa rồi, cậu cần phải xử lý nó ngay lập tức.

Cánh tay Kim Trảo lần nữa vung lên, Hàn Tư Không xoay người một vòng để tạo đà.

Ngay sau đó là một đấm thẳng vào đầu tinh tinh ma thú, nhưng đồng thời cậu cũng bị nó kịp vuốt mạnh một vết rách vào tận xương bả vai.

Cơn đau nhanh chóng bị Hàn Tư Không bỏ qua, cậu vung tay còn lại và đấm mạnh thêm vào đầu ma thú một lần nữa.

Cái đầu của nó vốn dĩ rất cứng, hiện tại cũng đã vang lên những tiếng nứt vỡ.

Máu đỏ phụt ra, Hàn Tư Không xoay người đá gót chân thẳng vào thái dương.

Cú đá rõ ràng rất mạnh, đủ sức làm đầu con tinh tinh vỡ nát một mảng to.

Não cùng mảnh xương sọ cũng bị văng ra theo máu, một mùi tanh nồng tỏa ra ngay lập tức khiến cậu cau mày.

Mặc dù đầu đã vỡ nát nhưng cái đuôi roi tinh tinh vẫn đập mạnh vào đầu Hàn Tư Không trước khi cơ thể nó hoàn toàn sụp đổ.

“Khốn.

Cậu chỉ kịp rên lên một tiếng và ngã nhào ra đất, tầm nhìn của cậu hiện tại chỉ là một màu đen.

Ý thức cũng dần trở nên mờ nhạt.

Hàn Tư Không đã bất tỉnh khoảng nửa giờ.

Nơi đây không phải trung tâm rừng Man Tiêu, nhưng cũng không phải vùng bìa rừng.

Nhưng ma thú vẫn chưa tìm đến nơi Hàn Tư Không đang nằm yên, chỉ có không gian tĩnh mịch.

“Ma tâm của hắn vẫn chưa hình thành, tu vi hiện tại cũng không thể đột phá đến Tam Đạo cảnh hậu kỳ.

Chất giọng nhẹ nhàng du dương như tiếng chuông gió vang lên, không gian bỗng nhiên dao động kịch liệt và nhanh chóng bị xé toạc ra một lỗ lớn.

Thân ảnh nữ tử váy ngắn một màu tím xinh xắn đang đứng yên giữa bầu trời, nàng nhìn xuống Hàn Tư Không đang bất tỉnh với gương mặt hết sức bình thản.

Nếu là người từng sinh sống ở cung điện hoàng gia Sebria thì chắc chắn sẽ nhận ra cô gái này tên là Aria, nhưng hiện tại nàng lại đang xuất hiện tại rừng Man Tiêu.

Thân ảnh nàng bỗng dưng biến mất giữa trời, sau một khắc liền xuất hiện ngay gần Hàn Tư Không.

Đôi tay thon thả trắng nõn của nàng hướng về phía cơ thể Hàn Tư Không và một luồng năng lượng màu đen len lỏi tuôn ra từ tay nàng xuyên thẳng vào người vẫn đang bất tỉnh kia.

Đôi mắt màu tím thạch anh có chút u tối của nàng khép lại, một khung cảnh hoàn toàn mờ mịt hiện lên.

Không gian nơi đây có màu nhàn nhạt như thể bầu trời chiều, Aria có thể nhận thấy một quả cầu ánh sáng đang không ngừng xoay tròn, hấp thu năng lượng một cách điên cuồng.

Mặc dù quả cầu hấp thu rất nhiều năng lượng nhưng lại chẳng hề to lên được, ánh mắt Aria cũng dần chuyển qua một cái chấm nhỏ màu đen nằm ở ngay phía tâm của quả cầu.

“Hai căn nguyên, căn nguyên đầu tiên đã hình thành Đạo tâm, nhưng căn nguyên thứ hai lại đang hình thành Ma tâm.

Aria có chút cười nhè nhẹ, gương mặt nàng cũng trở nên rạng rỡ hơn.

Nếu Hàn Tư Không đột phá lên cảnh giới Tứ Đạo cảnh thì Ma tâm đang hình thành cũng sẽ nhanh chóng bị Đạo tâm phá vỡ, Đạo tâm cũ của hắn vẫn hoàn toàn bình ổn mặc dù trước đó căn nguyên đã bị thiêu rụi.

Lúc đó căn nguyên của hắn rõ ràng vẫn chưa hoàn toàn bị thiêu huỷ, nó vẫn đang tái tạo dần dần.

Chỉ là.

Aria cau mày và chìm vào suy nghĩ.

Mảnh giấy bốc cháy, căn nguyên bị thiêu, dịch chuyển khu vực.

Tất cả đầu mối đều dẫn đến Atthy.

Khoé miệng của nàng khẽ nhếch lên, đôi mắt có chút mong chờ nhìn vào hai tâm niệm của Hàn Tư Không.

“Mặc dù không hiểu tại sao cô lại hành động như thế, nhưng cũng phải cảm ơn cô vì đã giúp tôi, Atthy.

Aria nói với một chất giọng trầm ấm, cảnh tượng như thể ai đó đang nói chuyện thông qua nàng vậy.

Bàn tay Aria rút lại và đôi mắt mở ra, cảnh tượng rừng Man Tiêu lại lần nữa hiện lên.

Aria đứng thẳng người lên và búng tay.

Luồng năng lượng màu đen nhanh chóng tuôn ra từ cơ thể Hàn Tư Không và tụ lại giữa ngực như thể bị thứ gì đó hút thẳng vào trong đó.

Cơ thể Aria dần dần trở nên mờ nhạt và biến mất, để lại Hàn Tư Không nằm yên tại đây.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập