“Lauriel!
Cơ thể to lớn di chuyển như bay và Hirio lần nữa hét lớn.
Anh vừa mất dấu Lauriel và hiện đang cố tìm kiếm lại vị trí của nàng.
À không!
Phải nói chính xác là Lauriel đã cố tình tránh mặt anh.
“Chậc… lại một nhóm năm người.
Hirio đứng thẳng người trên nóc tòa nhà cao tầng, anh nhìn xung quanh và thấy một nhóm với hai nam ba nữ đang di chuyển một cách rất cẩn thận và bài bản.
Hẳn họ là một nhóm có khả năng phối hợp và thực lực mạnh mẽ.
“Khoan đã… Yumeko?
Ánh mắt anh nhìn vào cô gái cầm thanh katana ở cuối đội hình, vì ảo ảnh ngụy trang mà ngoại hình của cả nhóm đều không có cách nào phân biệt ra.
Nhưng nhìn vào tư thế bước đi cùng dáng người thì Hirio chắc chắn đó là nàng.
Mặc dù chỉ quen biết thời gian không quá lâu nhưng anh chắc chắn sẽ không nhầm, làm gì còn nốt ruồi hay vết bớt nào trên cơ thể kia mà Hirio còn không rõ ràng đâu?
Như thể nhận thấy bản thân đang bị quan sát, cô gái đó cũng ngước nhìn lên và có chút bất ngờ.
“Hirio?
Là huynh!
Nàng đúng thật là Yumeko và chỉ với một cái nhìn đã nhận ra Hirio, nhưng đội nhóm này không hề có người quen cũ và thực lực lại khá đều nhau nên cả bọn đều tích cực phối hợp chiến đấu.
Điểm số hiện tại cũng chỉ có Yumeko cao nhất với gần 20 điểm.
“Không thích hợp để gặp mặt cho lắm, mình nên tiếp tục di chuyển.
Gật đầu nhẹ với Yumeko và ra hiệu sẽ rời đi, Hirio xoay người phóng thẳng.
“Huynh ấy đơn đấu ư?
Nghĩa là nếu mình có thể tìm cách tách nhóm thì sẽ có thể gặp riêng…”
Yumeko thầm nghĩ, gương mặt nàng bỗng chốc đỏ lên và bụng dưới nóng như lửa đốt.
“Phải… tìm cách gặp riêng, mình chỉ là muốn nói chuyện với người quen một chút… đúng vậy!
Chỉ vậy thôi.
Nhìn sang đội nhóm lạ lẫm, Yumeko chỉ cảm thấy phần thi này quá sức nhàm chán.
Nếu không vì kết quả cho Nhật Môn thì nàng cũng chẳng muốn cố gắng.
Keng!
Lâm Tố Như bị đẩy bay đi một đoạn dài, nàng dậm chân và trước mặt bỗng dưng tối sầm lại.
Một thứ khổng lồ như cả tòa nhà hai tầng nghiêng thẳng xuống và đập mạnh vào nàng.
“To thế… chưa được một tuần cơ mà!
Tiếng hét cuối cùng của Lâm Tố Như vang lên, và chiến trường với ba đội nhóm đang hỗn chiến vẫn tiếp tục mà không quá quan trọng việc nàng bị hạ gục.
Xoẹt!
Hanakii lách mình xuất hiện trên ngọn cây gần đó, cậu thở dài và bắt đầu thu thập thông tin chiến trường một cách rõ ràng trong tâm trí mình.
“Bốn kẻ này hẳn là chung một nhóm, không có ai quá vượt trội.
“Nhóm này chỉ còn lại hai người nhưng lại đang chia ra mỗi thành viên đánh với ít nhất hai kẻ địch, hẳn là chi đội cực kỳ mạnh mẽ.
“Hai kẻ còn lại có vẻ rất cảnh giác nhưng vẫn giữ khoảng cách đủ gần và hỗ trợ nhau, hẳn không phải là chung một chi đội.
Hoặc có kẻ nào đó đã bắt tay với nhóm khác.
Cậu mỉm cười rút dao ngắn trên tay và gõ gõ trên vai, gương mặt điển trai có chút suy tư.
“Dù Lâm Tố Như đã bị hạ thì vẫn có thể đưa nàng trở lại thi đấu nếu có đủ 5 điểm, vậy thì trước tiên mình cần xác nhận ai là thành viên chung nhóm của nàng trước.
Cơ thể nghiêng về trước và rơi thẳng xuống, Hanakii luồng sát người dưới nền đất đá và di chuyển cực kỳ nhanh về phía chiến trận hỗn loạn kia.
Để xác minh thì cũng rất dễ dàng thôi, chỉ cần…
Hanakii lấy ra một loạt các mảnh gương và bắt đầu di chuyển chú ngữ trên mặt mình.
Ảo ảnh che giấu danh tính chậm rãi bị một lớp ảo ảnh khác chồng lên và Hanakii hóa thành gương mặt của Lâm Tố Như.
[Chỉnh sửa ma thuật sơ cấp:
10 điểm Meta]
Đây chính là cơ chế điểm Meta để sử dụng các đặc quyền nho nhỏ, chúng về cơ bản là những công năng khá ít ảnh hưởng đến chiến lược và đều chỉ là sơ cấp, thậm chí còn có thời gian sử dụng hạn chế.
Vì thế nên hẳn là ngoài Hanakii thì không ai sẽ điên mà phí điểm cho mấy tính năng chỉ dùng được một lúc như thế này.
“E hèm!
Giọng nữ vang nhẹ, Hanakii mỉm cười và di chuyển cực nhanh đến nhóm hai kẻ đang chiến đấu.
“Lâm sư tỷ?
Tỷ chưa bị hạ gục sao?
Một kẻ đứng gần Hanakii nhất bỗng lên tiếng, hắn có vẻ ngạc nhiên và Hanakii nở một nụ cười tươi.
Đây chính là cách cậu dùng để xác nhận đồng minh của Lâm Tố Như.
Bởi chỉ duy nhất đồng minh là biết thân phận thật của nhau, nếu thành viên trong nhóm bị hạ thì những thành viên còn lại sẽ nhận được thông báo.
Và nếu cậu xuất hiện với hình dáng của Lâm Tố Như ngay sau khi nàng được thông báo đã bị hạ thì đồng đội sẽ cực kỳ bất ngờ.
Vì lẽ đó, chỉ cần chọn lọc phản ứng và tiến hành…đồ sát!
Hoặc không.
Hanakii lắc người chặn lấy đòn đánh từ kẻ địch và quay đầu nói với gã đồng bạn.
“Ta vay điểm Meta để tạm thời có thể vào lại sân thi đấu, sư đệ mau lẩn đi tìm thời cơ dùng điểm để hồi sinh giúp ta chính thức quay lại.
Điểm tiêu hao đây!
Nói đoạn, Hanakii lắc cổ tay chuyển cho tiểu sư đệ kia 15 điểm.
Chỉ thấy hắn ngơ ngác gật đầu và xoay người bỏ chạy.
Vì ảo cảnh che dấu danh tính này thậm chí còn có thêm một lớp ma pháp cách âm, chỉ những ai chung tổ đội mới có thể nghe giọng nhau nên Hanakii càng có thể chính xác “giả dạng” một cách chân thật như vậy.
Dĩ nhiên là cậu sửa chữa ma pháp tốn điểm thậm chí còn nhiều hơn.
Khụy gối và vung dao thẳng vào đầu đối thủ, Hanakii nhìn về số điểm của mình và nó đã gần như chạm đáy.
[Nhóm 96:
Hanakii (1)
– Hirio (72)
– Riel (33)
– Urika (0)
– Jerry (0)
“Trợ giúp như vậy hẳn là đủ kín kẽ rồi, giờ thì tìm cách lấy lại một chút điểm đủ để qua vòng sau đã!
Gần như biến mất tại chỗ, Hanakii xuất hiện và rời đi cực kỳ nhanh, thậm chí ngoại trừ tiểu sư đệ trước đó thì không có ai nhận ra việc cậu vừa tham gia chiến trận.
Hành động cực kỳ gọn gàng và dứt khoát.
“Mình… quay lại rồi?
Chớp chớp mắt để nhận định bản thân đang ở vùng thành phố cũ, Lâm Tố Như chợt nhìn quanh và nhận thấy ánh mắt của hai đồng đội đang nhìn nàng.
“Phù… suýt soát thật.
“Lugin?
Đệ vừa dùng điểm đưa ta quay lại sao?
Nhanh như vậy?
Lâm Tố Như khẽ hỏi, một ít cảm xúc kỳ lạ bỗng dâng trào và như bản năng nàng nhìn về hướng những rặng cây gần đó.
“Cảm giác quen thuộc… có người theo dõi?
Nàng vuốt vuốt mái tóc và thở dài, ánh mắt quay về cùng một sự nghi vấn chậm rãi tan biến.
Thành phố ảo cảnh có diện tích tuy lớn nhưng với tốc độ dị tượng phá hủy và các khu vực an toàn ngày càng thấp mà số lượng thí sinh trụ được càng ít đi một cách nhanh chóng.
Tỉ lệ các nhóm chạm mặt nhau càng trở nên cực cao và sau nửa năm thì chỉ còn duy nhất mười thí sinh vẫn đang thi đấu.
Do thời gian hạn định của mỗi bản đồ thi đấu là bốn năm nên vẫn có nhiều thí sinh lựa chọn ẩn nhẫn chờ đợi thời cơ.
Chỉ là do thành phố tự hủy quá nhanh nên không ai có thể ngờ chỉ với sáu tháng mà chỉ còn vài thí sinh cuối cùng.
[Nhóm 7:
Akira (451)
– Treill (411)
– Mijoi (323)
– Dân (400)
– Tinalie (297)
Lưỡi kiếm vụt ngang và cơ quan bị phá hủy, Akira thở phào một hơi nhẹ.
Cậu tra kiếm vào vỏ, ánh mắt liếc nhẹ lên bầu trời – nơi mà chỉ còn lại những mảnh vỡ chắp vá.
Xung quanh vị trí nhóm Akira đang đứng chỉ là một mảnh tòa nhà chỉ còn lại phần sân thượng.
“Đội trưởng!
Các nhóm khác hoàn toàn không thấy!
Mijoi lên tiếng, hắn là một gã cao nhưng gầy trông như quái vật tre nứa.
Nhưng khả năng chiến đấu ma pháp thì lại rất tốt, đặc biệt là hỗ trợ chiến đấu.
“Hẳn là chỉ còn lại vài tên đang ẩn núp, nhóm chúng ta khả năng cao là nhóm cuối cùng còn đủ thành viên.
Dân hạ tấm khiên lớn xuống, hắn xoa xoa cổ tay sưng tấy và nhìn về những mảnh không gian của thành phố đang chậm rãi bị tan rã như bụi mịn.
“Không có điều kiện chiến thắng của bản đồ thi đấu này nên chúng ta vẫn cần thu thập nhiều điểm nhất có thể.
Thời gian thậm chí chưa đi được một phần tư mà bản đồ thi đấu chẳng còn lại gì.
Akira bước lên lan can nhìn xuống, ngoại trừ sân thượng này thì xung quanh không còn bất cứ nơi nào đặt chân được.
“Akira à… giờ làm gì đây?
Không lẽ cứ đứng đợi bị dị tượng đưa về phòng chờ tiếp sao?
Treill cau mày lo lắng nói, hắn nhịp chân liên tục và có vẻ rất nóng lòng muốn rời đi.
Èo!
Dị tượng bỗng nhiên bộc phát từ ngay giữa sân thượng, nhóm Akira giật mình nhảy lên nhưng lại ngay lập tức bị đẩy về phòng chờ.
“Hả?
“Gì!
Gì đấy!
“Toàn bộ thí sinh đã hoàn thành bản đồ thi đấu đầu tiên, xin hãy nghỉ ngơi và chuẩn bị cho bản đồ thi đấu tiếp theo.
Âm thanh vang vọng khắp tất cả các phòng chờ, mọi đội nhóm đều tiếp nhận thông tin và vài người lập tức mở ra thông tin cho bản đồ thi đấu tiếp theo.
“Trước tiên, nhóm đứng đầu của bản đồ Thành phố ảo cảnh sẽ có đặc quyền một lần miễn tử cho cả đội và thành viên ngẫu nhiên của nhóm sẽ được nhân đôi điểm số khi kết thúc!
[Hạng nhất:
Nhóm 7:
Akira, Treill, Mijoi, Dân, Tinalie]
“Bản đồ thi đấu tiếp theo:
Biển Inarill!
“Là vậy đấy!
Xui!
Hirio ngồi nhịp chân trên ghế và cười nói, anh vô thức nhìn về Lauriel vẫn đang nhắm mắt dưỡng thần gần đó.
“Xui?
Mày vừa nói là bản thân kiếm được hơn bảy trăm điểm và đổ hết vào cơ quan quay thưởng điểm ngẫu nhiên?
Hanakii vuốt vuốt huyệt thái dương, cậu muốn chửi thề.
Ngay bây giờ!
Trên bản đồ thi đấu có rất nhiều cơ quan khác nhau, từ việc mua sắm hay trao đổi điểm lấy hàng hóa, đặc quyền thì còn nhiều loại cho phép thí sinh thử thách “may mắn” các loại.
Việc phá hủy các cơ quan này vẫn cho điểm, nhưng điểm hầu hết đến từ các cổ vật phân bố rải rác trên bản đồ.
Có món cho tận 100 điểm.
Và nhóm của Hanakii khi cả đội bị dị tượng diệt sạch thì chỉ có chưa đầy 100 điểm, và hơn nửa là của cậu và Lauriel.
Còn ba người còn lại hoặc là cực ít hoặc là con số 0 tròn trĩnh.
“Cũng may mắn là chúng ta không bị đẩy ra khỏi top 100.
Nếu thứ hạng nhóm bị đẩy về sau 100 thì sẽ gặp bất lợi lớn về nơi bắt đầu thi đấu tại bản đồ mới.
Urika hiếm hoi lên tiếng, nàng vuốt nhẹ đôi môi đỏ mọng và mỉm cười nhìn Hanakii.
Cậu lắc đầu, ánh mắt nhìn về phía bảng xếp hạng và đáp lời.
“Bản đồ tiếp theo hoàn toàn là một vùng biển, không có bất cứ công trình nào trên mặt biển cả.
Đây đã là một bất lợi lớn, chưa kể đến yêu cầu của mỗi bài thi lại không giống nhau…”
“Chưa kể đến việc ba nhóm đứng đầu sẽ được biết trước đề thi một ngày.
Hay là tìm cách thâm nhập để tìm hiểu đề thi?
Hanakii trầm ngâm hồi lâu, nhưng trước khi kịp đưa ra quyết định thì thiết bị liên lạc trong túi khẽ run lên.
Cậu cầm lấy mở màn hình ra, là một tin nhắn lạ mặt yêu cầu gặp riêng Hanakii tại phía bên ngoài phòng chờ, một địa điểm khá bí mật.
Kẻ đó ký tên Y.
A và gương mặt điển trai của Hanakii khẽ nở nụ cười.
“Trước tiên thì chúng ta được tự do nghỉ ngơi trong vòng một tuần, ai về nhà nấy đi.
Hẹn gặp lại!
Nói đoạn, Hanakii xoay người rời đi rất nhanh.
Lauriel cũng tiếp bước theo sau và Hirio cũng chỉ đành thở dài chậm rãi rời đi.
Phòng chờ chỉ còn lại duy nhất Urika vẫn đang ngồi ung dung không vội.
“Thật nhàm chán… sư đệ vô dục vô cầu như vậy sao?
Hay hắn là gay?
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập