Khuôn viên nghỉ ngơi – căn tin.
Hanakii ngồi ăn một cách thoải mái và mảnh sứ trong tay liên tục di chuyển, cậu ấn nhẹ và nó hóa thành một quyển trục lớn.
“Phương pháp luyện chế pháp bảo Kim Tinh Âm Linh?
Là loại pháp bảo liên kết với tu vi người sở hữu, một bộ kim tinh gồm tổng cộng 36 thanh với khả năng xuyên thủng kết giới đồng cấp…”
Cất quyển trục vào không gian lưu trữ và tiếp tục dùng bữa, Hanakii đã hoàn toàn ghi nhớ công thức và nguyên liệu cần thiết.
“Nguyên liệu yêu cầu quá nhiều, đa số loại đều rất hiếm và cần lượng lớn kim tuỷ… mình chỉ có một ít do tiền bối Thanh Hư Tử đưa cho thì vẫn thiếu khá nhiều.
Ngón tay có chút đau nhức nhẹ, Hanakii trước đó đã dùng công lực để diệt khẩu Hajiro và vì lẽ đó mà cậu tiêu hao gần trăm năm thọ nguyên của mình.
“Nếu không phải vì hiện tại mình không có cách vận dụng tu vi cũ, chỉ có thể dùng công lực thì hẳn là không cần lo lắng về thọ nguyên còn lại nữa…”
Chợt im lặng và tiếp tục ăn, Hanakii nhận thấy phía trước mình có một mỹ nhân vừa ngồi xuống nhưng cậu lại như thể không thèm để ý đối phương vậy.
“Ngươi không giống một kẻ có thể bị đe doạ, vậy hẳn là hợp tác làm ăn sẽ dễ dàng để đạt thỏa thuận nhỉ?
Người ngồi xuống là Liliane, cô đặt lên bàn một tinh thể dữ liệu và Hanakii chỉ đơn giản liếc mắt nhìn một nhịp.
“Tôi không phải con buôn thông tin, cũng không có hứng thú với thông tin của cô.
Hanakii tiếp tục ăn, cậu chẳng muốn nói quá nhiều với cô nàng khó chịu này.
“Akira hẹn gặp riêng ngươi để làm gì?
Và trước đó Yumeko tìm ngươi cũng là để làm gì?
Ta chỉ muốn biết nguyên nhân đằng sau hai chuyện này có liên quan gì đến gã Hirio kia hay không?
Liliane khoanh tay và nói, giọng cô khá thản nhiên nhưng cảm xúc lại đang không hề bình ổn.
Cạch!
Đáp lại Liliane là một Hanakii hững hờ như thể chẳng hề nghe thấy gì cả, cậu thu dọn mâm thức ăn và đứng dậy rời đi.
Gương mặt cô bỗng chốc đơ lại và ánh mắt vô thức trở nên tràn ngập sát khí.
“Tên khốn…”
Cùng thời điểm đó, tại một quán nước nằm ngoài phạm vi học viện Metaria.
Urika chậm rãi thưởng thức món trà nhài mát lạnh, nàng nhìn về hai người trước mặt và chậm rãi gật đầu.
“Hai vị hẳn là cảm thấy khó hiểu khi ta đưa ra lời mời hợp tác nhỉ?
“K-Không hẳn, chỉ là vào thời điểm này có chút không thích hợp mà thôi.
Đáp lại là Akira, cậu thẳng lưng ngồi cực kỳ nghiêm túc và bên cạnh dĩ nhiên là Yumeko đang ăn ly kem ba tầng đầy ụ.
Nàng hẳn là cũng không quá hứng thú với chủ đề của Urika.
“Sư tỷ hẳn là vì chuyện của Hanakii tiên sinh nhỉ?
Là muốn liên hợp chúng ta đối phó tiên sinh sao?
Cậu nói, gương mặt cực kỳ chính khí và hẳn là sẽ không có gì bất ngờ với Urika.
“Haha… Akira đúng là thiên tài thế hệ mới của Nhật môn, nhưng tiểu đệ đệ cũng đừng vội từ chối khi chưa nghe đề nghị như vậy chứ?
Urika cười đầy vũ mị nói.
“Ta không quan tâm.
Yumeko đúng thật là chẳng hề quan tâm, nàng tập trung ăn và thậm chí còn chẳng có ý định nhìn lấy Urika lần nào.
“Vậy thì sư tỷ sẽ nói ngắn gọn… từ vòng sau trở đi hãy hợp tác, các ngươi hẳn là e ngại nhất đội nhóm 96 của ta lắm vì có hai tên quái vật Hanakii và Hirio đúng chứ?
Hãy hợp tác, ta sẽ cung cấp thông tin và ra tay khi cần thiết để các ngươi đủ sức đè bẹp họ trong lần thi đấu này… Hẳn là yêu cầu không tệ nhỉ?
Nàng nói với vẻ mặt tự tin, nhưng Akira chỉ phủi phủi mặt bàn và khẽ lắc đầu.
“Sử dụng các phương thức hèn hạ để chiến thắng là vô nghĩa, ta không dùng thủ đoạn để gian lận.
Nếu Akira này thua thì chỉ có thể do thực lực của ta yếu kém.
Vì thế nên xin từ chối.
“Vậy chúng ta đi thôi Yumeko!
Cậu đứng dậy và rời đi, Yumeko cũng im lặng đi theo.
“Chà… hẳn là không ngoài dự liệu nhỉ?
Bên cạnh tai Urika vang lên âm thanh truyền âm, Liliane cười nhạt và cô có vẻ thích thú nhìn biểu cảm của Urika lúc này.
“Thôi, dù sao thì chúng ta quay lại chủ đề cũ vậy.
Ta đồng ý hợp tác với ngươi, Urika!
Nhóm Akira bước ra khỏi quán ăn không lâu thì Urika cũng rời đi, hành động của cả ba tuy rằng rất kín kẽ nhưng cách đó không xa thì Hirio đang đứng lặng im trên một nhánh cây lớn nhìn thấy tất cả.
Anh mỉm cười nhạt.
“Đúng là Akira đã từ chối thật… sao mày có vẻ hiểu rõ hắn thế?
Hirio chạm nhẹ vào tai, âm thanh rè rè phát lên và giọng Hanakii từ một thiết bị nhỏ trên tai Hirio phát ra.
“Vì đó là con đường kiếm đạo của hắn… mày có thể đi về rồi, nhớ cảm ơn Tử Linh đàng hoàng và đừng làm gì kỳ lạ trước mặt con bé.
Cậu nói, Hirio trước đó đã hỏi thăm về tình hình của Tịnh Y và Hanakii nói rằng con bé đã ổn và anh có thể về nhà Hanakii để thăm hỏi một chút.
Diệu Tiên thì vẫn đang được điều trị tại Vực Trắng và tương lai cần giúp nàng tái sinh một bộ cơ thể mới, nhưng chỉ khi nàng vượt qua giai đoạn phục hồi thần hồn trước đã.
Cơ thể phóng như bay trên mặt đường, Hirio rất nhanh theo cung đường cũ mà tiến đến các cổng dịch chuyển thu phí.
Anh dùng thẻ của Lauriel và rất nhanh rời khỏi Eternal tiến về Banshee.
Sau gần bốn giờ di chuyển liên tục thì Hirio cũng lần nữa đứng trước cửa nhà Hanakii, bước chân về trước với một chiếc nhẫn trên ngón tay cái mà Hanakii từng nói là chìa khóa giúp anh vào nhà cậu, Hirio thuận tiện vào trong tìm kiếm căn phòng dùng để chữa trị riêng.
Cộc!
Quá dễ dàng để Hirio vào trong, anh mở cửa phòng bệnh và nhìn thấy khá nhiều bàn giấy tờ cùng các thiết bị y tế tương đối đầy đủ, ở giữa là một chiếc kén bằng nước khổng lồ với Tịnh Y đang khỏa thân cuộn tròn bên trong.
Nàng như thể đang ngủ nhưng gương mặt có chút nhăn nhẹ thể hiện rõ ràng sự tỉnh táo vẫn còn đó.
“Anh đến thăm em đây… Tịnh Y.
Như thể cảm nhận được sự hiện diện của Hirio, nàng chậm rãi run run đôi mi dài và đôi mắt khẽ hở ra nhìn về phía anh.
Nhưng hẳn là do thời gian ở trong bóng tối quá lâu nên Tịnh Y không thể ngay lập tức nhìn thấy Hirio, bên trong bóng nước này thì toàn bộ tu vi của nàng cũng đang bị phong bế để tác dụng điều trị được đẩy lên tối đa.
“Em vẫn trông rất yếu… thế sao tên đó lại nói mình có thể thăm em ấy được?
Ánh mắt Tịnh Y như thể tỉnh dậy, nàng dùng đôi mắt vàng kim kia nhìn thẳng về Hirio và gương mặt chợt giãn ra thấy rõ.
Một nụ cười nhẹ nhàng được vẽ lên cùng tiếng nước sôi sục.
Tách!
Bóng nước như thể bị chẻ đôi, Tịnh Y rơi tự do thẳng xuống và Hirio như thể đã đoán được mà lao đến ôm chặt lấy nàng, mặc dù anh cũng chỉ phản xạ tình huống vừa phát sinh mà thôi.
Cơ thể nàng mềm mại như lụa và yếu ớt đến khó tả, Hirio cảm giác như thể anh chỉ cần siết mạnh cơ bắp thì nàng sẽ bị bóp nát chẳng còn lại gì.
Từng giọt nước trên thân thể trắng nõn của Tịnh Y khiến Hirio có chút khó xử, anh rất nhẹ nhàng ôm nàng trong lòng và bàn tay thon gọn chậm rãi nâng lên vòng lấy cổ Hirio.
“Anh đã nhìn thấy hết rồi…”
“Ừm, em muốn làm vợ thứ mấy?
Hirio trêu ghẹo nói, anh ngồi xếp bằng dưới sàn nhà và Tịnh Y khoả thân nằm gọn trong lòng mình.
“Em không nói sẽ lấy anh…”
Tịnh Y cười đầy nhu mỳ nói, nàng thể hiện sự yếu ớt khiến tâm trạng Hirio đau nhói.
“Vậy thì anh phải cưỡng đoạt em rồi.
“Đó là bắt cóc gái nhà lành!
Nàng siết vòng tay và nhìn chằm chằm vào Hirio, gương mặt đỏ bừng cùng ánh mắt vô thức nhìn về đôi môi anh.
“Cái nhìn của em rất lộ liễu đấy.
Hirio cười nói, anh cúi nhanh người và hôn thẳng vào đôi môi mềm của nàng.
Cảm giác ngọt ngào cùng sự êm dịu khiến trái tim Hirio như thể trở nên dồn dập hơn, nhưng anh biết rõ ràng tim mình đã từ lâu bị Hỗn Độn Chân Tâm thay thế và chẳng thể tạo ra bất kỳ nhịp đập nào cả.
Giai nhân trong lòng như thể bất ngờ trước hành động của Hirio, nàng trừng mắt và khuôn miệng thậm chí không kịp phản ứng, chỉ một tiếng “ư ư” đầy dụ hoặc vang lên khiến Hirio rất vui vẻ.
“Ưm…”
Tịnh Y đẩy ngực Hirio khiến anh ngừng lại, cả hai tách nhau ra và Tịnh Y dùng tay che miệng mình lại.
Nàng trừng mắt nhìn anh.
“Ai cho anh dùng lưỡi!
“Nhưng em rất thích mà.
Hirio bật cười và lần nữa cúi người hôn lên, nàng lần này lại vô thức há miệng và cả hai liên tục trao nhau yêu thương cho đến gần nửa giờ sau đó.
“Ha…”
Gương mặt như thể sẽ vắt ra cả một thau nước sôi bỏng tay, Tịnh Y u oán nhìn Hirio và nàng chợt co người lại áp chặt vào Hirio.
“Này… huynh về khi nào vậy?
Giọng nói trẻ con vang lên sau lưng Hirio, anh nhận ra đó là âm tiết của Tử Linh và mỉm cười lấy chiếc chăn lớn che lại Tịnh Y.
“Vừa mới, ta về để thăm Tịnh Y.
“À… nàng ổn thôi đấy, nhưng linh thú khế ước kia thì có nhiều vấn đề hơn.
Tử Linh như thể không nhận ra hành động thân mật quá mức của Hirio và Tịnh Y mà nói một cách tự nhiên, nàng bước đến nhìn thấy Hirio ôm lấy một mỹ nhân yếu ớt trong chăn và chợt cau mày.
“Sau miệng cô bị sưng lên vậy?
Là dị ứng với thuốc hồi phục ư?
“À không hẳn, nhưng muội nói vấn đề của Diệu Tiên là sao?
Hirio đánh trống lảng, bàn tay trong chăn có chút không ngoan ngoãn và Tịnh Y chợt giật nảy mình.
“Hí!
“Hí?
Nàng chụp lấy tay Hirio và trừng mắt nhìn anh.
“Anh chạm vào đâu đấy!
Yên!
“Hehe…”
Nụ cười ngờ nghệch của Hirio khiến Tử Linh không thể hiểu, nhưng cô vẫn lấy ra quyển trục đưa cho anh.
“Cô ấy mất toàn bộ tu vi, thần hồn bị phản phệ tổn thương nặng và cần phải tái tạo cơ thể cùng tu luyện lại từ đầu.
Nếu có tin vui thì hẳn là việc tái sinh này có thể giúp nàng thay đổi huyết mạch một chút, nhưng do thời gian liên kết với Tịnh Y quá lâu nên cô ấy đã có chín phần tương thông với nàng.
“Ý của muội là?
Hirio chỉ hiểu đúng một nửa lời Tử Linh nói.
“Dễ hiểu thì khi tái sinh thì Diệu Tiên có thể coi là chị em ruột với Tịnh Y… đúng vậy, giải thích vậy là dễ hiểu nhất rồi!
“Chị… em ruột?
Tịnh Y có chút bừng tỉnh, nhưng nàng chợt rùng mình và xoay người đánh vào ngực Hirio một cú.
“Anh đừng có động nữa!
Trái lại vẻ thẹn thùng đánh người lung tung của Tịnh Y thì Hirio lại bình tĩnh lạ thường, anh nhìn Tử Linh và hỏi.
“Vậy chúng ta cần chờ khi cô ấy phục hồi linh hồn rồi sẽ nhờ Hanakii tái tạo cơ thể sao?
“Không thể được, dù với trình độ y thuật của huynh ấy cũng không thể thực hiện một mình.
Kỹ thuật tái tạo cơ thể bằng y thuật cần ba y sư trình độ trung đẳng trở lên hoặc một y sư trình độ cao nhất… rõ ràng là bọn muội cần thêm một người giúp đỡ mới có thể thực hiện.
Hirio chợt hiểu ngay lý do mà Hanakii đã nhờ anh hỏi thăm Tử Linh, vì cậu muốn anh nắm rõ thông tin này mà không cần phải chính miệng mình nói ra.
Hẳn là để làm rõ ràng sự khó khăn trong đó, và để ra giá cho công việc này.
“Được, đã hiểu.
“Vậy huynh khi nào rời đi hãy để Tịnh Y trở lại bồn phục hồi nhé, muội trở về Vực Trắng đây!
Bái bai!
Rất nhanh biến mất tại chỗ, Hirio mỉm cười nhìn về Tịnh Y và nàng giật mình.
“A-Anh không được quá phận!
“Khà khà… anh đã nói là sẽ cưỡng gian em mà.
“Cứu mạng!
Có người ăn hiếp thiếu nữ nhà lành!
Tịnh Y giả vờ hét lên nhưng nàng lại nhướng người hôn nhanh vào môi Hirio và bật dậy, chiếc chăn lớn che đậy hết toàn bộ phong cảnh nhưng Hirio vốn đã cảm nhận khá nhiều bằng tay mình.
“Anh dê cụ quá đó… lại còn tham lam háo sắc!
Nàng tinh nghịch nói, gương mặt tinh xảo cùng mái tóc vàng kim óng ánh khiến biểu cảm kia càng trở nên dễ thương khó tả.
“Sắp tới em sẽ cần thời gian nhiều hơn để phục hồi hoàn toàn, có lẽ sẽ tốn mười hoặc hai mươi năm… Anh sẽ chờ em chứ?
“Dù có là vạn năm, anh vẫn sẽ chờ em.
Đáp lại Tịnh Y gần như ngay lập tức, Hirio mỉm cười xoa đầu nàng.
“Vậy thì em không muốn lần sau tỉnh lại sẽ lại không thấy anh đâu.
“Chà… việc đó anh không thể hứa trước, nhưng nếu là người thứ hai em thấy khi tỉnh dậy thì anh có thể làm được.
“Hứa nhé?
“Ừm… anh hứa.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập