[Thông tin:
Cách 1 – Sử dụng một nửa tuổi thọ để đổi lấy cỏ bốn lá hạ cấp]
Cách 2 – Hiến tế một trăm sinh mạng thuần khiết để đổi lấy trang giấy của sổ sinh tử]
Thanh Lâm đơ mặt trong phút chốc, cậu hoàn toàn không thể hiểu về những gì mà hệ thống vừa đưa ra.
“Cỏ bốn lá hạ cấp?
Trang giấy của sổ sinh tử?
Cỏ bốn lá hạ cấp có khả năng đưa một người từ trạng thái hấp hối trở về mạnh khoẻ, khôi phục tu vi với không tác dụng phụ]
Trang giấy của sổ sinh tử có khả năng chữa lành linh hồn sắp chết, nhưng nó sẽ yêu cầu 100 linh hồn để trao đổi, tác dụng phụ là không thể hồi phục ngoại thương hay tổn thương cơ thể]
Ánh mắt Thanh Lâm có chút rung động, cả hai cách đều chia ra hai con đường hoàn toàn khác nhau dành cho cậu.
Hi sinh một nửa tuổi thọ để cứu mỹ nữ ư?
Còn lâu cậu mới làm thế.
Hiến tế một trăm sinh mạng có vẻ khả thi hơn, ngôi làng này cũng vừa vặn phù hợp với yêu cầu linh hồn thuần khiết.
Tuy rằng Thanh Lâm chưa từng giết người ở thế giới cũ, nhưng cậu đã xuyên không vào thế giới mới.
Xuyên vào nơi cậu có thể dùng thực lực tuyệt đối để làm bất cứ thứ gì mình muốn.
Mỹ nữ, tiền tài, danh vọng, .
Cậu sẽ có tất cả nếu đủ thực lực mạnh mẽ, hiện tại chỉ là bước khởi đầu mà thôi.
Tôn Khả Khả chỉ còn có thể chống cự thêm khoảng một giờ, sau thời điểm đó nàng sẽ không thể cứu chữa]
“Được…”
Thanh Lâm nuốt ực một hơi, cậu bước nhanh về phía sau chồi và lấy ra một cây liềm gặt có phần gỉ sét.
Đôi mắt cậu có chút suy tư, ngay liền đó là một sự khát máu.
Ánh mắt khác hoàn toàn khi Thanh Lâm còn là một học sinh ở thế giới cũ, đôi chân cậu chuyển động và thân hình đi nhanh về phía một ông lão đang cúi người tỉa cây.
Lưỡi liềm vung lên, nhưng nó lại dừng lại giữa không trung một khoảng lâu.
Gương mặt của Thanh Lâm đang không ngừng run rẩy, hàm răng bị cậu nghiến chặt lại tạo nên những thanh âm keng két khó chịu.
Cánh tay cầm liềm cũng run rất mạnh, mồ hôi tuôn đầy hết mặt cậu.
“Ồ, cậu trai trẻ.
Có thể giúp lão một tí không?
Cái lưng của lão lại đau rồi.
Thanh Lâm vẫn đang chựng lại thì ông lão đã quay người hướng về phía cậu, gương mặt hiền lành cùng giọng nói có phần mệt mỏi hướng về phía cậu.
Ông lão tựa hồ như chẳng nhận ra vẻ khó coi cùng tư thế kỳ lạ của Thanh Lâm.
Như thể giật mình khi làm chuyện xấu bị bắt gặp, ánh mắt cậu ngay lập tức chuyển thành điên cuồng và cánh tay siết chặt lại, vung mạnh xuống.
Vút!
Phập!
Lưỡi liềm gỉ sét không hề có độ sắc bén của mình, nó hoàn toàn không đủ sức cắt đứt cổ ông lão mà chỉ ghim chặt vào đó.
Gương mặt lão trở nên hoảng loạn và cơ thể đổ sụp xuống nhanh chóng, tiếng la cũng không kịp cất lên.
“.
Aaa aaa .
a”
Như thể đang cố thở bằng miệng, ông lão thở một cách cực nhọc và bàn tay cào mạnh vào mặt đất.
Thanh Lâm lùi về sau vài bước, tay trái cậu bụm chặt miệng lại, một cảm giác nhờn nhợn chạy mạnh từ dạ dày lên đến cổ họng cậu.
Ông lão càng ngày càng yếu đi, bàn tay cũng không còn cào cấu nữa, gương mặt hiện tại cũng chỉ lạnh tanh một biểu cảm hoảng sợ đến tột độ.
“M-Mình.
giết người rồi!
Chất giọng Thanh Lâm có phần lí nhí, thân thể cậu chần chờ vài giây và nhanh chóng bước về phía cái xác bị ghim chặt lưỡi liềm vào đó.
Hiến tế 1/100 linh hồn thuần khiết]
Thời gian của Tôn Khả Khả – 50 phút]
“Chín mươi chín người nữa.
Thanh Lâm giơ bàn tay run rẩy ra và nắm chặt lấy cây liềm, rút mạnh một hơi và máu bắn tóe ra xung quanh, dính đầy ra nền đất và trên quần áo Thanh Lâm.
Mùi tanh xộc vào mũi khiến Thanh Lâm có chút chóng mặt, cậu bước nhanh đi về hướng một nhóm cụ bà đang ngồi tám chuyện cách đó không xa.
Hiện tại Thể chất của Thanh Lâm là ở mức trung, trong ngôi làng này thì lại có ít người đủ cường tráng để có thể hạ gục cậu, vì thế mà bản thân không am hiểu chiến đấu như Thanh Lâm cũng đủ sức diệt sát cả ngôi làng.
Một vài thanh âm hoảng hốt vang lên, tiếng trẻ con khóc lớn cũng cất lên rất lớn, nhưng rất nhanh lại biến mất hoàn toàn.
“Mình buộc phải làm thế.
“Mình không có sự lựa chọn.
Là hệ thống đã yêu cầu mình làm thế.
“Kẻ mạnh ăn kẻ yếu.
Mình mạnh mẽ.
“Haha.
Đây là cảm giác của kẻ mạnh!
Thanh Lâm như thể phát điên, gương mặt cậu có chút cuồng loạn, đôi mắt cũng đã dính đầy máu tươi, quần áo thì lại càng nhuộm một màu đỏ hơn nữa.
Hiến tế 59/100 linh hồn thuần khiết]
Thời gian của Tôn Khả Khả – 17 phút]
Cậu cười cười, thời gian còn lại tuy rằng ít, nhưng cũng là đủ để cho cậu hoàn thành nhiệm vụ này.
“Cứ như chơi game vậy!
Thanh Lâm bước nhanh về phía một cô bé khoảng chừng sáu tuổi đang ôm chặt xác bà của mình, đây chắc hẳn là nhóm trẻ hay chạy nhảy ngoài đồng ruộng đây mà.
Thanh Lâm giơ liềm lên với gương mặt đã bình thản hơn lúc đầu rất nhiều, giết quá nhiều người đã khiến cậu quen dần với cảm giác này, dù cho đối phương có là một đứa trẻ dễ thương xinh xắn cũng chẳng thể làm cậu động tâm.
Lũ súc vật này cũng chỉ là sâu kiến mà thôi!
“Đ-Đừng.
Chất giọng run rẩy có phần thiếu sức sống của cô bé vang lên, gương mặt dính đầy máu và nước mắt đang khóc một cách mãnh liệt, đôi mắt cũng đã tràn đầy sự tuyệt vọng.
Mọi chuyện đã diễn ra quá nhanh, Thanh Lâm luồng lách một cách khéo léo và giết từng nhóm nhỏ nên khi họ phát hiện ra cũng đã là quá trễ.
Nhưng dù là cho họ phát hiện sớm thì cũng chẳng thể làm gì, Thanh Lâm hoàn toàn khỏe mạnh vượt trội khi so với những người già và trẻ nhỏ nơi đây.
Lưỡi liềm đầy máu trong tay Thanh Lâm vung mạnh hướng về phía đầu nhỏ của cô bé, không hề có sự chống trả nào được đưa ra cả.
Tiếng kêu rên thảm thiết lần nữa vang lên, lưỡi liềm cắm mạnh vào đại não cô bé, một dòng máu đỏ phúng mạnh ra và Thanh Lâm rút mạnh lưỡi liềm ra, cậu xoay người và tìm kiếm mục tiêu tiếp theo.
Cứ thế tiếp diễn khoảng chừng mười phút, cảnh tượng tàn sát diễn ra một cách êm đềm và lặng lẽ.
Hiến tế 102/100 linh hồn thuần khiết]
Thời gian của Tôn Khả Khả – 4 phút]
Hiến tế đã hoàn thành, có thể ngay lập tức hồi phục linh hồn Tôn Khả Khả]
Thanh Lâm thở một hơi dài trong lòng và tháo bỏ bộ quần áo đã đẫm màu đỏ của máu tươi, mái tóc cùng gương mặt cậu hiện tại hoàn toàn bị bao phủ bởi máu và dịch não.
Trước đó Thanh Lâm cũng đã nôn vài lần khi giết người, nhưng hiện tại thì cậu cũng đã có thể quen dần.
Đôi chân cậu bước nhanh về phía chồi nhỏ, Tôn Khả Khả vẫn đang nằm thoi thóp tại đó.
“Hồi phục đi!
Đang tiến hành hồi phục]
Thân thể Tôn Khả Khả dần phát sáng nhè nhẹ, một tờ giấy bỗng nhiên xuất hiện từ hư không và nhanh chóng bị xé thành nghìn mảnh, những mảnh nhỏ biến thành vô vàn luồng năng lượng liên tục chui vào cơ thể Tôn Khả Khả.
Đã hoàn thành chữa trị]
Tổn thương cơ thể có thể được chữa trị bằng cách ngâm người trong các loại thảo dược]
“Ở nơi đây có sao?
Chỉ đủ 50%]
“Được rồi, phải tìm thêm ở đâu?
Ánh mắt Thanh Lâm hướng nhanh về phía giữa làng, một khung cảnh đẫm máu cùng xác chết nằm ngổn ngang.
Phía tây 1400 m]
“Đành vậy thôi!
Thanh Lâm xoay người bỏ đi, cậu cầm theo một cái giỏ đựng để đem thảo dược về.
Bước nhanh qua đống xác chết, Thanh Lâm cũng chỉ tặc lưỡi một cái mà không hề để tâm.
Ở thế giới cũ thì cảnh tượng này tựa hồ chỉ xuất hiện trong chiến tranh hay phim ảnh, nhưng ở thế giới này thì Thanh Lâm đã chính tay tạo ra cảnh tượng này.
Cảm giác có thành tựu cũng khiến cậu có chút tự hào, ở thế giới cũ thì Thanh Lâm không hề có tiếng nói, cậu chỉ là một thằng thất bại chẳng được chú ý hay chẳng thể làm nổi chuyện gì ra hồn.
Không có ai yêu thương cậu hay cho phép cậu yêu thương họ.
Cũng chẳng có ai tôn trọng Thanh Lâm, những kẻ phía trên thì luôn luôn chèn ép cậu, lúc đó Thanh Lâm chỉ mong muốn giết sạch bọn chúng đi mà thôi, hiện tại thì cậu đã có thể thực hiện cảm giác đó.
Giết người để phục vụ bản thân thật là sảng khoái, cậu vui vẻ với cuộc sống mới và có chút mong chờ tương lai.
“Không phải như thế!
Huỵt !
Lâm Uyển Nhi lui người lại và mang theo trên mặt một biểu cảm hoảng sợ, nàng đưa mắt về Hàn Tư Không và có chút áy náy trong ánh mắt.
Hàn Tư Không cũng là cau mày lại, cậu vừa nạt Lâm Uyển Nhi khi nàng cầm kiếm sai cách.
Thời gian mấy ngày gần đây cũng khá nhàm chán với cậu, Lâm Uyển Nhi đã tìm đến và nhờ Hàn Tư Không chỉ dạy mình một chút kiếm thuật.
Nàng tỏ ra cực kỳ hứng thú và muốn học đến cùng.
Nhưng tình hình hiện tại thì lại hoàn toàn khác, dù chỉ chênh lệch một đại cảnh giới nhưng nàng và Hàn Tư Không khác biệt với nhau như trời và vực.
Mặc dù đáng lý ra ở những cảnh giới đầu tiên thì sẽ không thể chênh lệch lớn đến vậy.
Lâm Uyển Nhi với thân thể thon gọn mỏng manh hoàn toàn không đủ sức để cầm kiếm vung quá lâu, nàng chỉ có thể cố gắng thực hiện vài tư thế cơ bản.
Nhưng cũng là hỏng bét hết.
Lâm Uyển Nhi cười cười, nàng hôm nay đã ăn mặc gọn gàng hơn, váy ngắn đến gối và phần áo hở vai, đôi chân cũng đã chuyển sang một đôi giày đế bằng thay vì giày cao gót như mọi lần.
Mái tóc đen nhánh cũng đã được cột gọn lên, gương mặt tinh xảo cùng bờ môi đỏ anh đào xinh đẹp.
Theo mặt hình thức thì Lâm Uyển Nhi thật sự đang rất cố gắng học tập kiếm thuật, nhưng Hàn Tư Không lại không ngừng cau mày khó chịu với nàng.
“Tư Không ghét Uyển Nhi lắm sao?
“Không hề!
Hàn Tư Không khoanh tay lại và nói lớn tựa như sấm vang.
“Vậy tại sao lại tỏ ra khó chịu thế chứ?
Lâm Uyển Nhi thở phì phào và chống hay tay lên gối.
Bộ ngực tròn trịa của nàng khẽ đung đưa nhẹ nhàng.
“Vì tiểu thư đã nhờ ta làm thầy dạy kiếm!
Gương mặt Hàn Tư Không vẫn đang rất cau có, cậu tuy rằng thật sự không ghét bỏ nàng, nhưng cũng chẳng thể gọi là thích được.
“Không phải vì Uyển Nhi đã làm gì sai hay sao?
“Không!
“Vậy tại sao chứ?
Uyển Nhi phồng mang trợn má, nàng như thể đang rất phẫn nộ.
“Ta đã nói rồi, thầy giáo sẽ không dễ tính với học sinh của mình đâu!
Hai tay Hàn Tư Không vương ra và đồng thời có hai thanh trường kiếm bay thẳng tới, cậu chụp một cách nhẹ nhàng và vung mạnh vài đường vào hư không.
“Khoan đã!
Dường như nhận ra điều gì đó kỳ lạ, Lâm Uyển Nhi ngay lập tức hét lên và bước nhanh đến chụp vào tay Hàn Tư Không.
Tay nàng khi so sánh với Hàn Tư Không thì trông cứ như đứa bé và người lớn vậy, chỉ một bàn tay của Hàn Tư Không đã to gần bằng cả hai tay Lâm Uyển Nhi.
Gương mặt nàng đang hiện rõ vẻ bối rối đến tột cùng.
“Tư Không có thể hấp chưởng?
Lâm Uyển Nhi cau mày và nhìn chằm chằm vào Hàn Tư Không, cậu cũng chỉ đưa ra một biểu cảm thờ ơ đáp trả nàng.
“Đương nhiên, không phải đây là khả năng cơ bản của tu sĩ hay sao?
“Làm sao có thể?
Tu sĩ trước cảnh giới Tứ Đạo cảnh thì không thể nào sử dụng năng lượng tự nhiên để khống chế vật thể như thế được!
Ánh mắt Lâm Uyển Nhi có chút cuồng nộ, nàng ghé sát mặt mình vào Hàn Tư Không và cậu bỗng ngửi được một mùi hương ngọt nhẹ phát ra từ miệng nàng.
Ngực nàng mềm mại áp vào vai cậu, thật sự rất mềm mại dù đã qua khá nhiều lớp vải dày.
“À.
Thì ra là vậy, chắc là do ta có tài năng bẩm sinh đi.
Hàn Tư Không quay mặt đi và cười trừ, cậu cũng không thể nói mình từng ở cảnh giới Tam Đạo cảnh hậu kỳ nhưng lại cháy trụi căn nguyên và tu lại từ đầu được, đây rõ ràng là chuyện hết sức hư ảo.
“K-Không!
Chắc chắn là không thể, làm sao có thể chứ?
Lâm Uyển Nhi càng lấn người lên thêm lần nữa, phần thân thể mềm mại có chút nhỏ nhắn của nàng đang đè thẳng lên người Hàn Tư Không.
Cậu cũng cảm nhận càng rõ hơn hai khối thịt mềm oặt đang bị nén chặt trên cánh tay của mình, nhưng ánh mắt của Hàn Tư Không cũng chỉ là một biểu cảm bất đắc dĩ.
Thật sự cậu phải giữ bản tâm mình yên tĩnh, không thể mất mặt được.
“Uyển Nhi tiểu thư cũng nên kết thúc buổi học hôm nay rồi, ta cũng cần làm chút việc.
Hàn Tư Không nói nhanh và nhẹ nhàng gỡ cô nàng Lâm Uyển Nhi đang bám chặt lấy người cậu như một vật ký sinh, nàng đơ mặt một hồi và bị đẩy ra nhanh chóng.
Thân thể Hàn Tư Không khẽ động và rất nhanh vụt mất, cậu sủi nhanh hơn cả luồng suy nghĩ của Lâm Uyển Nhi.
“K-Khoan đã!
Lâm Uyển Nhi nhìn về hướng vệt đen đang lướt nhanh trước mắt, nàng cũng chỉ có thể thở dài một hơi và chậm rãi đan chặt hai bàn tay vào nhau.
Ánh mắt có chút nhu mì của nàng vẫn nhìn về phương hướng đó, một nụ cười nhè nhẹ được vẽ lên trên khuôn mặt xinh đẹp làm bừng lên quang cảnh tượng hữu tình.
“Thật là.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập