“Đã xong rồi chứ?
Thanh Lâm có chút uể oải nằm dài trên đất và thở phì phò, cậu lau đi một vài vết tinh dịch nhớp nháp dính trên tay mình.
Ngay sau khi thu thập đủ dược liệu thì Thanh Lâm đã làm một bồn tắm nước nóng cho Tôn Khả Khả ngâm mình, việc ngâm cơ thể trong rất nhiều thảo dược đã giúp cho thương thế của Tôn Khả Khả đỡ hơn trông thấy.
Chỉ có điều, cơ thể nàng quá mức nóng bỏng, đôi ngực to tròn căng mọng, làn da mượt mà trắng trẻo, bờ mông căng tròn đầy sức sống, nơi giữa hai chân cũng là một cái bẫy chết người dành cho bất kỳ nam tử nào.
Thậm chí do trang phục rách nát quá mức mà Thanh Lâm ẩn hiện nhìn thấy được một phần “khu rừng rậm rạp” của nàng, và nó thật sự rậm rạp khủng khiếp.
Đương nhiên Thanh Lâm cũng là một chàng trai mới lớn, tuy cậu không thể làm gì Tôn Khả Khả được, bất đắc dĩ cũng chỉ có thể tự hành sự khi ngắm nhìn nàng ngâm mình.
[Nhiệm vụ ẩn:
Giúp đỡ mệnh nữ – Hoàn Thành]
[Ban thưởng:
Tiên pháp – Hoả Diễm Tu]
“Ahhhhhhh!
Tuyệt vời!
Thanh Lâm bật dậy và giơ hai tay lên trời làm động tác chiến thắng, cậu đang có tâm trạng tốt đến cực điểm.
“Hoả Diễm Tu là gì?
“Công pháp à?
“Hay là thứ gì đó rất khủng khiếp!
“Tiên cấp sao?
“Thế giới này có bao nhiêu cấp độ pháp tu?
Thanh Lâm như thể cơn lũ tràn đê, một loạt câu hỏi đưa ra dồn dập hướng về phía bảng thông báo của hệ thống đang lơ lửng trước mặt.
[Thông tin:
Hoả Diễm Tu là tiên pháp nguyên tố, tu luyện hỏa diễm từ căn nguyên]
Thế giới này không tồn tại thứ gì gọi là công pháp, chỉ có tiên pháp và tiên thuật gọi chung]
Tiên pháp nguyên tố thuộc vào nhóm Thiên pháp]
Tiên pháp chia làm bốn cấp bậc:
Hoàng, Huyền, Địa, Thiên, Thượng]
Thanh Lâm cau mày, có chút suy nghĩ vẩn vơ bỗng chốc hiện lên trong đầu cậu.
“Đơn giản quá vậy?
Đây là quy luật của thế giới, của người tạo ra hệ thống tu tiên ở thế giới này]
“Thật kỳ lạ, mà cũng không quan trọng!
Thiên cấp tiên pháp là pháp tu chỉ đứng sau Thượng cấp, mặc dù không phải là quá mạnh, nhưng cũng đã là quá đủ với người vừa bắt đầu như Thanh Lâm.
“Thiên cấp có phải rất hiếm?
Còn Thượng cấp thì sao?
Cậu muốn làm rõ xem bản thân có thực sự hời trong nhiệm vụ này hay không, Thiên cấp nghe cũng hay đấy, nhưng Thanh Lâm muốn leo lên đỉnh cao thì không chỉ dựa vào cái thứ ở hạng hai được.
Thiên cấp là cấp bậc tiên pháp thuộc hàng hiếm cả Nhân giới cũng chỉ trên dưới một trăm tiên pháp Thiên cấp được công khai.
Thượng cấp chỉ có bốn]
“Chỉ có bốn?
Hô hấp của Thanh Lâm có chút ngưng trọng, Nhân giới cũng có thể tính lên hàng tỷ người, mặc dù số lượng tu sĩ kỳ thật rất ít ỏi, nhưng chỉ có bốn Thượng cấp tiên pháp thì cũng thật là khó tin.
Bốn người sở hữu Thượng cấp tiên pháp đều là những Thập Đạo cảnh]
“Khủng khiếp!
Thanh Lâm hiểu rõ điều này mang ý nghĩa gì, cậu hiện tại đã sở hữu Thiên cấp do ban tặng nhiệm vụ đầu.
Chỉ là một nhiệm vụ rất nhỏ nhoi và dễ dàng, tương lai xa thì Thượng cấp tiên pháp chắc chắn cũng sẽ nằm trong lòng bàn tay cậu mà thôi.
“Tiến hành tu luyện tiên pháp!
Hệ thống hiện lên một bảng nhỏ có hai dòng chữ “Xác nhận” và “Huỷ bỏ” trước mặt Thanh Lâm, cậu bĩu môi và nhanh chóng chọn vào dòng “Xác nhận”.
Đang bắt đầu truyền thừa Hỏa Diễm Tu]
Thời gian cần thiết – bốn tháng]
“Cái gì!
Khoan khoan!
Thanh Lâm ngưng trọng và múa tay loạn lên, cậu không thể tu luyện bốn tháng ngay vào lúc này được.
Chưa nói đến địa phương nơi đây quá không an toàn với cậu, cộng thêm việc mệnh nữ là Tôn Khả Khả nếu như tỉnh lại thì rõ ràng nàng sẽ không nhận biết việc Thanh Lâm đã giúp nàng, sợ rằng lúc đó còn sẽ hiểu lầm và tấn công cậu.
Nữ nhân cổ đại chẳng phải luôn có những tư duy lạc hậu hay sao?
Truyền thừa bắt đầu]
“Từ từ đ.
Một ngọn lửa bỗng chốc bùng phát từ giữa lồng ngực Thanh Lâm, rất nhanh ngay sau đó bao trùm lấy cả thân thể cậu.
Màu cam của lửa điên cuồng thiêu cháy cơ thể Thanh Lâm, nhưng trái với việc đau đớn chống trả, Thanh Lâm ngồi im như một bức tượng.
Hai mắt nhắm nghiền cùng tư thế ngồi thiền tịnh tâm.
Nhiệt lượng của ngọn lửa tu không quá lớn, nhưng đã đủ sức thiêu rụi cả căn chồi, lộ ra thân ảnh trần chuồng của Thanh Lâm cùng Tôn Khả Khả đang ngâm mình trong bồn dược liệu gần đó.
Không chỉ thiêu cháy bên ngoài cơ thể, hoả diễm nhanh chóng chạm đến tận cùng căn nguyên của Thanh Lâm, linh hồn cậu vẫn chưa hình thành, tâm niệm hiện tại chỉ là một khoảng không trống rỗng.
Ý thức của Thanh Lâm đã hoàn toàn trở nên mơ hồ, cậu mất dần nhận thức về xung quanh và chìm hoàn toàn vào giấc ngủ.
Tận sâu cơ thể là sự nóng cháy dữ dội và tu vi dần dần có sự chuyển hoá.
Nhất Đạo cảnh.
Đột phá!
Nhị Đạo cảnh sơ kỳ.
Ngọn lửa càng trở nên mạnh mẽ hơn và chuyển dần sang một màu vàng kim.
Nhị Đạo cảnh trung kỳ.
Nhị Đạo cảnh hậu kỳ.
Cơ thể Thanh Lâm có chút run rẩy, xương cốt kêu lên từng tiếng giòn tan như thể bị bẻ gãy.
Máu dần dần chảy ra từ hốc mắt và mũi, miệng, tai, toàn bộ lớp da như thể bị cạo đi hoàn toàn, để lộ ra một lớp mỡ mỏng đang cháy xì xèo.
Ngọn lửa bỗng chốc teo lại với tốc độ có thể nhìn rõ bằng mắt thường, nhưng nó vẫn đang không ngừng đốt đi lớp thịt của Thanh Lâm.
Hai bàn tay cậu đã bị đốt đến tận xương tuỷ, để lộ ra một khung xương màu xám tro cũ kỹ.
Nhưng lại có những mô thịt liên tục chui ra từ xương cốt Thanh Lâm, nó đang không ngừng chắp vá cơ thể cậu.
Cảnh tượng lửa đốt và thịt xây liên tục diễn ra trong một khoảng thời gian dài, toàn bộ đoạn thời gian này thì Thanh Lâm hoàn toàn chìm trong hư vô, cậu không hề có nhận thức hay cảm giác gì về sự việc này cả.
Ngọn lửa vẫn không tăng hay giảm sức nóng cùng cường độ bản thân, sự thiêu đốt vẫn diễn ra liên tục gần bốn tháng.
Khu vực bán kính trăm mét xung quanh Thanh Lâm hoàn toàn bị đốt thành một vòng tròn lớn, chẳng còn lại thứ gì xung quanh nơi đây, kể cả Tôn Khả Khả.
Nàng đã sớm thức dậy vào những ngày đầu tiên khi quá trình truyền thừa của Thanh Lâm bắt đầu, chỉ có điều là Tôn Khả Khả đã nhanh chóng im lặng rời đi.
Đôi mắt lúc bỏ đi của nàng cũng chỉ có một chút sự căng thẳng cùng với phẫn nộ.
Và sau liên tục bốn tháng thiêu đốt thân mình, Thanh Lâm dần dần lấy lại lí trí, ý thức của cậu cũng đã khôi phục hoàn toàn.
“Đau!
Than nhẹ một tiếng, ngọn lửa giờ đây đã chuyển thành một màu đỏ như máu tươi, sức nóng lại bị giảm đi rất nhiều, nó chỉ còn hơi chút ấm mà thôi.
Nhưng chỉ như thế cũng đã là quá đủ để Thanh Lâm cảm thấy đau, cậu ở quá khứ chưa từng bị bỏng nặng hay phải chịu đau đớn thể xác quá nhiều, hiện tại mà nói thì chắc chắn là lần đầu tiên.
Cảnh giới cũng đã có sự thay đổi rõ rệt, chỉ có điều Thanh Lâm vẫn chưa nhận ra mà thôi.
“Tôn Khả Khả đâu?
Bỏ đi rồi sao?
Thanh Lâm tuy rằng không quá thông minh, nhưng cậu biết rõ rằng việc tu luyện hỏa diễm ở cấp bậc này hoàn toàn không đủ sức làm hại Thất Đạo cảnh như nàng, cho dù là Thiên cấp tiên pháp cũng là như thế mà thôi.
Thông qua hệ thống cung cấp thông tin thì Thanh Lâm đã biết được khái niệm rất rõ ràng về tiên pháp và tiên thuật.
Tiên pháp là những kỹ năng pháp thuật của tu sĩ, nó là dạng kỹ năng có thể học tập và sử dụng ở bất cứ ai.
Chỉ duy nhất một đặc tính đặc biệt về cấp bậc của tiên pháp, người cảnh giới thấp thì không thể sử dụng triệt để tiên pháp có cấp bậc cao hơn được, ngược lại thì người cảnh giới cao cũng chỉ có thể sử dụng tối đa tiên pháp cấp bậc yếu, không thể dùng cảnh giới của bản thân để tăng sức mạnh cho tiên pháp bằng bất cứ cách nào cả.
Tiên thuật cũng là dạng kỹ năng, nhưng nó lại là độc quyền của mỗi tu sĩ, trừ khi là cùng chung huyết mạch hay truyền thừa, còn lại thì không thể học tập và sử dụng.
Tiên thuật cũng không bị ảnh hưởng bởi cấp bậc như tiên pháp, lực lượng càng mạnh thì tiên pháp càng khoẻ.
Mỗi tu sĩ không bị giới hạn số lượng tiên thuật mà bản thân có thể sáng tạo, nhưng sẽ giới hạn truyền thừa của họ lại mở mức tối thiểu.
“Bảng trạng thái!
Thanh Lâm thì thầm trong lòng, chuyện của Tôn Khả Khả cũng đành phải tạm bỏ qua, hiện tại cậu phải nhanh chóng đi ra khỏi nơi đây và tìm đến một nơi khác đủ để phát triển bản thân.
[Chủ nhân:
Thanh Lâm]
[Tuổi:
21]
[Chủng tộc:
Nhân loại]
[Cảnh giới:
Tam Đạo cảnh hậu kỳ]
[Thể chất:
Trung]
[Không gian lưu trữ:
Chưa khai mở]
[Nhiệm vụ:
Đột phá Trí nhân cảnh giới]
[Nhiệm vụ phụ:
Tham gia đại hội Duyệt pháp tiên giới]
“Tam Đạo cảnh hậu kỳ?
Mình đã đột phá thẳng hai cảnh giới?
Thanh Lâm vui mừng nhảy nhót như điên, cơ thể cậu cũng đã có biến hoá nhất định.
Cơ bắp tuy rằng vẫn không quá to nhưng lại mang theo sự chắc chắn đáng kinh ngạc, từ sâu bên trong căn nguyên cũng đã dần dần hình thành một vòng xoáy nho nhỏ không màu.
“Cái này là tâm niệm của mình!
Thanh Lâm biết rõ đạo tâm và ma tâm thông qua hệ thống, cậu tuy rằng thích ma tâm hơn, nhưng lại dự định sẽ tu luyện đạo tâm.
Ma tâm tuy mạnh nhưng lại không thích hợp để công khai ra ngoài, dù sao thì sát khí và tâm niệm cũng sẽ có chuyển biến xấu nếu Thanh Lâm cố đi theo con đường này.
Có hệ thống mang theo thì việc gì phải chọn cực khổ.
“Duyệt Pháp Tiên Giới?
Mình sẽ tìm hiểu trên đường đi, nơi đây cũng quá hoang tàn rồi!
Một bộ quần áo cũ được khoác lên người Thanh Lâm, cậu xoay xoay các khớp cơ và bắt đầu duỗi chân phóng thẳng.
“Nhanh quá!
Mạnh quá!
Thanh Lâm vui sướng hò reo, sức mạnh của Tam Đạo cảnh hậu kỳ thật sự là rất mê người, cậu có chút không kiểm soát được muốn nhanh chóng đi tìm kiếm khu vực nào đó để khoe khoang.
Tu sĩ tại Nhân giới thật sự là quá ít, người trẻ tuổi cảnh giới cao lại càng ít.
Với tầng thân phận này thì chuyện có mỹ nữ cùng tài sản và danh vọng của Thanh Lâm chỉ là vấn đề thời gian, sớm muộn gì cậu cũng sẽ có thế lực riêng và hậu cung ngàn người.
Nụ cười dâm tà càng ngày càng lộ rõ trên khuôn mặt của Thanh Lâm, cậu có thể chắc chắn nữ nhân thế giới này có rất nhiều tuyệt phẩm, cậu sẽ nhanh chóng thoát kiếp trai tân và trở thành một phịch thủ đúng nghĩa.
“Hahahahaha!
Duyệt Pháp Tiên Giới còn mười ngày nữa sẽ bắt đầu]
“Thông tin về đại hội cùng địa điểm!
Thanh Lâm đang rất hưng phấn cùng tự tin đến tột cùng, chỉ đơn giản một nhiệm vụ nhỏ đã tặng cậu tận hai cảnh giới lớn, phải nói là bật hack tu luyện cũng không thể bằng cậu được.
Nụ cười vẫn còn đó và Thanh Lâm không ngừng bước chân, phóng thẳng về hướng hệ thống vừa hướng dẫn.
Hàn Tư Không gật đầu chào một nha hoàn đang bước ngang mình, cậu có chút thở dài trong lòng khi nhìn thấy ánh mắt ngưỡng mộ cùng một chút tư tình trên gương mặt của nha hoàn đấy.
“Có lẽ mình nên.
Tính cách Hàn Tư Không từ xa xưa đến giờ luôn là vậy, thân thiện và dành sự tôn trọng với tất cả mọi người.
Có lẽ vì xuất thân của bản thân quá thấp hèn hay là do bản tính của riêng cá nhân cậu, Hàn Tư Không cũng không để tâm với điều đó cho lắm.
Dù sao thì cậu cũng sẽ dần dần trưởng thành, sự trưởng thành cũng chính là sự thay đổi.
“Tập trung vào!
Thanh âm của Tử Nghiên bỗng chốc vang vọng trong đầu Hàn Tư Không, nàng đang sử dụng truyền âm để hướng dẫn cậu cách tham gia đại hội Duyệt Pháp Tiên Giới.
Hàn Tư Không nhanh chóng ra khỏi phạm vi Lâm gia và tiến vào hội trường trung tâm, xung quanh là dòng người khổng lồ đang di chuyển nối liền nhau không ngừng.
Đoạn đường từ Lâm gia đến hội trường trung tâm cũng chỉ thẳng tụt một lối, vì thế nên Hàn Tư Không cũng rất nhanh đã tìm đến đúng nơi để tiến hành đăng ký.
Nơi đây có hai cái cổng đá lớn một cách quá khổ, rất nhiều chi tiết vôi trắng xung quanh, một số người chịu trách nhiệm giữ gìn an ninh cũng đang đứng phía trên cổng đá để quan sát.
Hàn Tư Không bỏ qua cảnh tượng đó và tiến sâu vào bên trong, hôm nay cậu đến với tư cách cá nhân chứ không phải là thiếu chủ Lâm gia.
Từ cổng chính đi vào khoảng chừng vài trăm mét là một nơi đăng ký không quá phô trương, chỉ có cái bàn lớn cùng bốn người đang ngồi ghi chép trên giấy tờ.
Những kẻ đăng ký
chỉ đơn giản tiến đến và khai báo thông tin cá nhân cùng gia tộc hay tông môn, sau đó sẽ được một người khác tiến hành kiểm tra tu vi, chỉ cần Nhị Đạo cảnh là đạt đủ điều kiện tham gia đại hội.
Đại hội sẽ tổ chức theo phương thức đối khác leo tháp, những kẻ có cảnh giới cao sẽ được ghép cùng nhóm với nhau và nằm ở phần trên của tháp, cũng có nghĩa là Nhị Đạo cảnh sơ kỳ cao nhất cũng chỉ đánh với Nhị Đạo hậu kỳ mà thôi.
Nhưng nếu để được thứ hạng cao cùng danh tiếng tốt thì sẽ phải cần leo tháp, vượt cảnh giới chiến đấu.
“Tầng ba ư?
Hàn Tư Không có chút khó tin nhìn vào chiếc vòng ghi thông tin của cậu đang nằm yên trên tay, đây là vật mà đại hội dùng như là vé vào.
Hàn Tư Không cố ý hạ cảnh giới thật của mình xuống còn Nhị Đạo cảnh hậu kỳ nên hiển nhiên sẽ có thứ hạng khá cao, cậu tuy rằng không quá để ý đến người xung quanh nhưng vẫn nhớ kỹ cảnh tượng những đôi mắt mở to cùng cái miệng há rộng của đám người kia khi biết cậu là Nhị Đạo cảnh hậu kỳ.
“Mời công tử xác nhận!
Thanh âm trong trẻo vang lên, Hàn Tư Không nhìn vào bóng hồng xinh đẹp đang ngồi phía trước mình, là một cô gái với gương mặt thanh tú cùng mái tóc ngắn màu đen nhánh xinh đẹp.
“À vâng!
Hàn Tư Không gật đầu và tiến đến xác nhận lại thông tin đăng ký, nhưng ngay lúc cậu đang ký tên thì một vài âm thanh trêu chọc lại vang lên xung quanh.
“Thằng ăn mày cũng muốn tham gia đại hội ư?
“Xấu xí dơ bẩn quá!
Cút đi!
“Mày hôi như chó ấy!
Những kẻ mang theo vẻ ngoài thanh cao nhưng cách nói chuyện thì hết sức khó nghe đang điên cuồng chửi mắng một thanh niên gần đó, cũng bởi vì thanh niên này đã chen ngang hàng ngay lúc đăng ký.
Hàn Tư Không vẫn tiến hành ký tên và gật đầu với nữ tử ngồi bàn và nhanh chóng bước đi, cậu cũng không có nhiều tâm trí cùng thời gian để quan tâm đến mấy chuyện của những người không liên quan mình.
“Cũng chỉ là Nhị Đạo cảnh trung kỳ mà thôi, cũng dám lớn tiếng phách lối như vậy!
Thanh niên với vẻ ngoài dơ dáy cùng đôi mắt mỏi mệt, đầu tóc thì bù xù và quần áo cũng đã cũ kỹ rách rưới.
“Thứ ăn mày thì không được chào đón ở đây, hay ngươi định tìm kiếm người thân?
Một người khác cũng mang theo vẻ ngoài hào nhoáng với quần áo trắng tinh tươm cùng gương mặt có phần tự tin dâng trào, hắn bày ra một biểu cảm thương hại nhìn về phía thanh niên mà hắn vừa mắng chửi là ăn mày, kẻ này dám chen ngang hàng của hắn.
Người bị mắng chửi thậm tệ ở đây cũng chính là Thanh Lâm, cậu tuy rằng khá vất vả mới đến được nơi đăng ký tham gia đại hội Duyệt Pháp Tiên Giới, nhưng cũng là xứng đáng với những gì Thanh Lâm đã mong chờ, gái đẹp cùng khung cảnh đông đúc vui vẻ, lần này cậu sẽ toả sáng nơi đại hội hết mức có thể và ẵm về vài cô nàng xinh đẹp để vui sướng thằng em cho thoả thích.
Nhưng chẳng ai vui khi bị chửi mắng cả, mặc dù lý do là cậu đã chen hàng, nhưng thế giới này thì làm gì có pháp luật.
Sức mạnh tuyệt đối chính là chân lý, Thanh Lâm khắc rất sâu tư tưởng đó vào não mình.
Từ sau lưng Thanh Lâm hiện lên ba vòng Đạo cảnh, toàn bộ mọi người ở đây lặp tức giật nảy mình với ánh mắt dường như không thể tin vào cảnh tượng này.
“T-Tam Đạo cảnh!
“Khí tức này là Tam Đạo cảnh hậu kỳ!
Bàn tay co lại, một ngọn lửa màu đỏ huyết dần dần bốc ra, Thanh Lâm vẫn chưa thành thạo cách sử dụng hỏa diễm của bản thân nhưng lại rất tin tưởng vào khả năng gây sát thương của nó, Thiên cấp tiên pháp cũng chính là thứ đang nằm ở đỉnh điểm sức mạnh của rất nhiều thế lực vào thời điểm hiện tại.
“Hoả diễm?
Sức mạnh nguyên tố?
“Đây chỉ là tiên pháp thôi, nhưng sao nó có thể mạnh đến mức này?
Cảm nhận được nhiệt độ đang ngày càng nóng lên xung quanh Thanh Lâm, vài kẻ dần dần lui ra và gương mặt bắt đầu trở nên xanh xao, họ cũng không thể ngờ kẻ có bộ dạng ăn mày rách rưới đến thế lại có thực lực khủng bố đến vậy.
Ngọn lửa càng ngày càng mạnh và nó đang cháy phừng phực trong lòng bàn tay Thanh Lâm, đôi mắt cậu có chút coi thường liếc nhìn về phía tên áo trắng vẫn đang khá ung dung trước mặt mình.
“Muốn ăn đòn à?
Thanh Lâm nói lớn và tung hỏa chưởng về phía thanh niên áo trắng, cảm tưởng sẽ có một chấn động mạnh mẽ phát ra ngay tại lúc đó, nhưng lại chỉ thấy hỏa chưởng của Thanh Lâm tiêu biến hoàn toàn.
“Cái gì?
“Người trẻ tuổi, ngươi đến Minh Sơn Môn thì phải tuân theo luật ở Minh Sơn Môn, nơi đây có luật lệ và những người thi hành pháp luật!
Chất giọng già nua vang lên giữa hư không, chẳng có ai xuất hiện nhưng lại có một nguồn uy áp đến khủng khiếp đè nén lên Thanh Lâm, cậu bị đơ cứng thân thể không nhúc nhích được dù chỉ một li.
Không khí như thể bị ngưng đọng lại, rất nhiều người xung quanh cũng bị ảnh hưởng và cơ thể đang không ngừng run rẩy.
Một số còn bị ảnh hưởng đến nôn mửa tại chỗ.
Có cường giả Thất Đạo cảnh hậu kỳ đang toả ra nguồn áp lực]
“Thất Đạo cảnh?
Giống như Tôn Khả Khả, lại mạnh như thế này sao?
Thanh Lâm bỏ qua những gì lão già nói mà chỉ tập trung vào sức mạnh lão vừa thể hiện, cậu nuốt nhanh một ngụm nước bọt và nhìn về phía quầy đăng ký, đôi chân bước đến và dự định tiến hành đăng ký tham dự.
Dường như thấy được hành động của Thanh Lâm đã thu diễm lại, nguồn uy áp cũng hoàn toàn biến mất và quan cảnh xung quanh lại trở nên nhẹ nhàng thư thái hơn rất nhiều.
“Công tử cần phải xếp hàng chờ đến lượt!
Một người đàn ông trung niên từ chối đăng ký cho Thanh Lâm và chỉ tay về hướng hàng người ở gần phía sau cậu, đôi mắt cũng là dần dần nheo lại nhìn cậu.
“Ta mạnh hơn bọn chúng!
Thanh Lâm tin rằng mình đáng được đối xử tốt hơn, Tam Đạo cảnh hậu kỳ ở tuổi 21 chắc chắn là chưa từng có trong lịch sử, lũ hèn mọn này làm sao xứng đáng chung hàng với cậu.
“Đó là quy định, nếu công tử không tuân theo thì mời về cho!
Người đàn ông trung niên cũng hoàn toàn không khách khí nhìn về Thanh Lâm, mặc dù theo những gì Thanh Lâm vừa trình diễn thì cậu hoàn toàn đúng khi nói rằng bản thân rất mạnh mẽ.
Nhưng đây là nơi có quy tắc và luật lệ, không phải cứ mạnh là sẽ được đặc cách hay tôn trọng, thế giới này không chỉ có con người sinh sống, có hàng tá thế lực khác có thể làm cho toàn bộ Nhân giới biến mất trong tích tắc.
Những ai đủ thông minh đều sẽ nhận biết việc này, Thập Đạo cảnh cũng không phải là chưa từng xuất hiện, và chắc chắn họ cũng không phải là dạng tồn tại tối cao nhất trên thế giới, chưa từng có trường hợp những Bát Đạo cảnh đại năng hay những cao thủ Cửu Đạo cảnh giở trò cậy mạnh để tấn công các chủng loài khác cả, hơn ai hết họ hiểu rõ những cách biệt về sức mạnh.
“Cứ thử kiểm định tu vi của ta xem!
“Quy định là quy định!
Đáp trả ngay lập tức với lời nói của Thanh Lâm, gã trung niên càng ngày càng tỏ ra khó coi và một biểu cảm khó chịu đã xuất hiện từ lâu.
Vào lúc nãy khi Thanh Lâm phô diễn vòng Đạo cảnh thì hắn đã không có mặt, có vẻ như là sự trùng hợp.
“Cái này.
Một lão già đầu hai thứ tóc chạy đến và ghé sát vào tai gã trung niên thì thầm gì đó, trong vài giây ngắn ngủi thì gương mặt từ khó chịu của gã đã chuyển sang ngạc nhiên, nhưng cũng chỉ trong vài giây ngắn ngủi mà thôi.
Nhưng Thanh Lâm lại hoàn toàn chú ý thấy sự thay đổi đó, cậu cười nhếch miệng và ánh mắt dần dần trở nên khinh thường người đối diện.
“Tam Đạo cảnh hậu kỳ ở tuổi 21?
Gã trung niên hướng về Thanh Lâm hỏi lớn, gương mặt đang cười của cậu càng ngày càng rõ rệt hơn.
Xung quanh như thể bị chấn kinh bởi lời nói đó, rất nhiều ánh mắt có phần rung động nhìn về phía Thanh Lâm, có cả sự ghen ghét hay hâm mộ, cũng có một vài ánh mắt đăm chiêu không rõ.
Ánh mắt của Hàn Tư Không cũng là hướng về phía Thanh Lâm, cậu có một chút cảm giác kỳ lạ đến khó tả khi nhìn về người này, nhưng cũng rất nhanh cậu lắc đầu bỏ qua và bước nhanh trở về.
Hàn Tư Không phải tìm đến Lâm Uyển Nhi để bàn giao vài thứ.
Không thể nào!
“Người này trông thật lạ, là người ngoại quốc sao?
“Bề ngoài sao lại bẩn tưởi như thế, hay do sở thích?
“Tuổi còn quá trẻ, tu vi lại cao như vậy.
Chẳng trách nào coi trời bằng vung!
Thanh Lâm cười một cách hả hê trước những lời đánh giá hâm mộ từ xung quanh, đây cũng là tình huống thường thấy của nhân vật chính đây mà.
Bị khinh thường và nhanh chóng làm cho tất cả những kẻ đã khinh thường cậu hoàn toàn bị sốc và trở mặt một cách nhanh chóng.
Khi nãy cậu chỉ vừa bật vòng Đạo cảnh đã bị vị tiền bối kia dùng uy áp trấn giữ, hiện tại thật hả hê.
Ánh mắt cậu liếc nhanh về phía gã trung niên, hắn vẫn đang im lặng từ nãy giờ.
“Tiến hành đăng ký được rồi chứ?
Thanh Lâm nói lớn và hai tay khoanh lại trước ngực, cậu là nhân vật chính thì phải có đãi ngộ xứng đáng cơ chứ, người được chọn thì mặc đỉnh đã đứng trên tất cả rồi.
“Vẫn như cũ, quy định là quy định!
Khác với những gì Thanh Lâm nghĩ đến, cậu lại bị từ chối một cách thẳng thừng.
Đây không phải là hơi sai sai sao?
“Ta là thiên tài đó?
Lũ rác rưởi này thì quan tâm làm gì, thiên tài thì phải có đặc cách của riêng thiên tài cơ chứ?
Thanh Lâm nói lớn và nạt nộ đến nỗi văng nước bọt tứ tung, cậu đập mạnh một tay xuống bàn và một vết nứt nhanh chóng xuất hiện trên mặt bàn.
“Đội chấp pháp, bắt giữ người này!
Gã trung niên vẫn đang giữ nguyên ánh mắt nhìn chằm chằm Thanh Lâm, trong lòng hắn giờ đây chỉ có ghét bỏ và ghét bỏ, không hơn.
Ngay sao câu nói của gã trung niên, một nhóm các chiến binh mặc giáp toàn thân cùng trường thương màu đen lập tức xuất hiện, bọn họ là đội chấp pháp có nhiệm vụ giữ gìn an ninh trật tự và tuần tra cảnh giới nơi đây.
Mỗi thành viên đội chấp pháp đều là Nhị Đạo cảnh hậu kỳ, chỉ duy nhất đội trưởng là Tam Đạo cảnh sơ kỳ.
“Hừ!
Lũ rác rưởi!
Thanh Lâm là Tam Đạo cảnh hậu kỳ, vì thế cậu đơn giản không để cả đội chấp pháp vào mắt, dù sao thì bên đối phương cũng chỉ chưa đến mười người.
Thế giới này rất rõ ràng một điều, vượt cấp bậc để chiến đấu thì còn có khả năng so tài, nhưng vượt cảnh giới chiến đấu thì hoàn toàn không có cơ hội nào cả.
Cảnh giới ảnh hưởng gần như tất cả mọi mặt của tu sĩ.
Cách biệt chỉ một cảnh giới thì còn có cơ hội giãy giụa, nếu như cách biệt tăng lên hai cảnh giới thì việc chạy trốn cũng trở thành viễn vông.
“Những kẻ gây rối sẽ bị xử lý dựa theo quy định!
Người đội trưởng đứng đầu đội chấp pháp dõng dạc nói, hắn siết chặt trường thương và đôi chân khẽ động.
Thân thể cao lớn của hắn ngay lập tức biến mất và một vết đen bỗng chốc xuất hiện ngay trước ngực Thanh Lâm.
Thanh Lâm tuy rằng nhận biết hành động này của gã đội trưởng, nhưng cậu lại không thể phản xạ hay tiến hành quyết chiến như thông thường được.
Dù sao thì Thanh Lâm cũng chưa từng chiến đấu hay gì cả.
Vút!
Tiếng trường thương xé gió xẹt thẳng giữa ngực Thanh Lâm, cậu ngay lập tức run rẩy và tim cũng đã dần trở nên điên cuồng đập mạnh không ngừng.
“Dừng lại!
Chất giọng trong trẻo mang theo một nguồn áp lực tiến thẳng đến khiến cho gã đội trưởng cùng Thanh Lâm như bị nén chặt lại, cả hai đồng loạt khuỵu một chân xuống đất.
“Là ai?
Gã đội trưởng cau mắt nhìn về phía sau lưng mình, đó là một thân ảnh đỏ rực như máu, mái tóc đỏ và đôi mắt với đồng tử cũng đồng dạng một màu đỏ tươi đang chăm chú nhìn về hắn và Thanh Lâm.
“Tôn Khả Khả?
Thanh Lâm nhận biết được nữ nhân này, chỉ là lần trước nàng trông thật sự rất thảm, hiện tại thì lại trông hoàn toàn xinh đẹp và sạch sẽ, khí chất cũng đã trở lại Thất Đạo cảnh hậu kỳ cường đại.
“Người này ta quen, ta sẽ phụ trách!
Tôn Khả Khả tặc lưỡi và nhanh chóng xoay người đi, đồng thời giải trừ áp lực cho gã đội trưởng cùng Thanh Lâm.
Như thể hiểu ý nàng, Thanh Lâm nhanh chóng đứng thẳng người dậy và chạy theo dáng người quyến rũ cùng nét xinh đẹp mê hồn kia.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập