Hàn Tư Không lướt mắt dạo một vòng xung quanh bầu trời, quang cảnh thật sự rất là thanh bình.
Nhưng việc đứng giữa đấu trường ngắm trời nhìn mây thì có quá mức không hợp rồi, cậu chỉ mới đánh có một trận.
Trận chiến đó lại diễn ra quá nhanh và dễ dàng, đối thủ tuy rằng chỉ thua Hàn Tư Không một cấp bậc, nhưng khả năng cơ thể của Hàn Tư Không vẫn là quá mạnh khi so cùng cảnh giới.
Hiện tại cậu đã cố gắng giữ bản thân chỉ sử dụng sức mạnh Nhị Đạo cảnh trung kỳ mà thôi, nhưng vẫn rất mạnh mẽ.
“Ta khiêu chiến!
Tiếng hét có phần chói tai vang lên, Hàn Tư Không nhìn nhanh và thấy một nhóm người đang chụm nhau lại tại khu đài quan sát.
Kẻ vừa hét lên là một tên khá lùn, nhưng hắn cũng có chút cơ bắp và khí chất tỏa ra cũng có phần mạnh mẽ.
“Nhị Đạo cảnh hậu kỳ!
Hàn Tư Không nhận ra ngay lập tức, người đó dường như nhỏ tuổi hơn cậu nhưng tu vi lại ngang bằng, có lẽ là con trai của một gia tộc lớn nào đó tại Minh Sơn Môn, cũng có thể là tại Vô Luật Thành.
Gã phụ trách đấu trường dường như nhận ra thân phận của người vừa hét, gã gật đầu và bắt đầu ghi chép cùng xác nhận với tất cả mọi người.
“Liễu Tinh, Nhị Đạo cảnh hậu kỳ!
Chấp nhận khiêu chiến Hàn Tư Không!
Hàn Tư Không hít nhẹ một hơi, cậu dâng lên một cỗ chiến ý cuồng cuộng.
Mặc kệ đối phương là ai, mặc kệ cậu sẽ phải đối mặt với thứ gì, Hàn Tư Không cũng sẽ dũng cảm đối diện.
Dù rằng hiện tại cảnh giới cậu đang sử dụng chỉ là trung kỳ, nhưng vẫn không quá đáng ngại.
Nếu chỉ có thế mà không làm được thì Tử Nghiên mãi mãi xem cậu là kẻ yếu đuối, dù cho cả khi cậu có trở thành tựu cao hơn đi chăng nữa.
“Hàn Tư Không!
Cậu nói tên và gật đầu với đối thủ của mình, Liễu Tinh cũng gật đầu nhẹ và giơ cây búa lớn lên, cầm chắc bằng cả hai tay.
Cây búa có phần cán dài khoảng một mét, phần đầu búa tuy rằng có chút hoạ tiết tròn nhưng lại không tạo ra sự mềm mại cho búa, nó chỉ càng làm cho cả cây búa có chút quái dị.
Hắn gọi thứ vũ khí này của mình là Định Thuỳ, các tiên pháp chuyên dụng cũng hoàn toàn bộc phát từ Định Thuỳ này.
“Định Thuỳ – Nhất đẳng!
Liễu Tinh hét lớn và xoay mạnh Định Thuỳ, một luồng gió ngay lập tức ngưng tụ và điên cuồng xoay xung quanh đầu búa, cán búa cũng được sức gió nâng lên nhè nhẹ.
Định Thuỳ là một vũ khí đã được dung hợp Địa cấp tiên pháp, uy lực hiện tại mà Liễu Tinh có thể sử dụng cũng chỉ là tứ đẳng mà thôi.
Hàn Tư Không cau mày lại, chân trái cậu lùi lại một bước và bàn tay tụ lực.
Cậu không có tiên pháp tấn công tần xa, nhưng lại có Địa cấp tiên pháp Kim Trảo có khả năng cận chiến mạnh mẽ.
Hiện tại Kim trảo đã có khả năng tạo ra một màn năng lượng mỏng nơi đầu ngón tay của Hàn Tư Không.
Không giống như những Địa cấp tiên pháp khác, Kim Trảo hoàn toàn là một dạng tiên pháp cường hóa cơ thể để đánh cận chiến.
Bằng một cách vô tình rất hay là nó vừa đúng với nhu cầu sử dụng của Hàn Tư Không, cậu cũng là một người đánh cận chiến, cao nhất cũng chỉ có thể miễn cưỡng sử dụng trường thương mà thôi.
Liễu Tinh xoay Định Thuỳ về phía sau lưng và đôi chân khẽ động, hắn chạy vòng qua Hàn Tư Không với tốc độ tuy nhanh nhưng cũng có thể nhìn rõ bằng mắt thường.
Đây chính là tốc độ của một Nhị Đạo cảnh bình thường nên có, Hàn Tư Không có thể coi là trường hợp ngoại lệ.
Liễu Tinh vẫn đang giữ nguyên Định Thuỳ phía sau lưng, hắn tiếp cận đủ gần Hàn Tư Không và giơ chân trái lên với ý định đá thẳng vào hông cậu.
Rất nhanh Hàn Tư Không phản ứng và chụp lấy cổ chân Liễu Tinh, cậu chưa tung đòn phản công vội, Định Thuỳ vẫn đang được Liễu Tinh giấu phía sau lưng nên việc tấn công hiện tại hoàn toàn có khả năng sẽ phải trả giá đắt, vì khi tấn công thì người bình thường đều bỏ qua việc phòng thủ.
Đúng như những gì Hàn Tư Không suy đoán, Liễu Tinh dùng chân trái đang bị Hàn Tư Không nắm chặt như một điểm tựa mà vung búa.
Định Thuỳ hướng chiều từ dưới lên đánh thẳng vào phần ngực Hàn Tư Không.
Đồng thời Liễu Tinh cũng vung gót chân phải thẳng đến thái dương Hàn Tư Không, cả hai đòn tấn công được thực hiện một cách nhanh chóng và trơn tru đến khó tin.
Nhưng Hàn Tư Không lại không né tránh, cậu dùng tay đang giữ chặt cổ chân Liễu Tinh giật mạnh về hướng mình.
Do sự tác động bất ngờ của Hàn Tư Không mà Định Thuỳ thậm chí chẳng thể sượt qua ngực Hàn Tư Không, gót chân phải của Liễu Tinh cũng không thể đá trúng thái dương Hàn Tư Không.
“Định Thuỳ – Tứ đẳng!
Liễu Tinh cau mày và hét lớn, Định Thuỳ bỗng chốc trở nên nặng nề một cách khủng khiếp khiến đồng thời cả Hàn Tư Không và Liễu Tinh mất thăng bằng ngay lập tức.
Hàn Tư Không dùng sức quăng cơ thể Liễu Tinh ra ngoài và phóng người ra xa để tránh bị Định Thuỳ rơi trúng người.
Rầm!
Định Thuỳ rơi xuống và phá vỡ sàn đấu trường tạo thành một lỗ lớn.
Hàn Tư Không hít nhẹ một hơi và Kim Trảo bao trùm toàn bộ cánh tay phải của cậu.
Chân phải giậm mạnh xuống sàn, cơ thể Hàn Tư Không như một viên đạn pháo bay thẳng đến Liễu Tinh.
Kim Trảo đấm thẳng về phía trước.
Liễu Tinh không tỏ ra ngạc nhiên hay hốt hoảng, hắn xoay người nắm chặt cán búa và dựng thẳng Định Thuỳ lên.
Keng!
Kim Trảo của Hàn Tư Không bị cán búa đỡ lấy, rất nhanh bị sượt qua và Liễu Tinh thừa cơ phát động tiên pháp tiếp theo của mình.
“Định Thuỳ – Nhị đẳng!
Ầm!
Đoàng!
Định Thuỳ bỗng nhiên phát nổ và Hàn Tư Không bị dư chấn đẩy bay thẳng một đường, đôi mắt của cậu bị dính một chút bụi bặm nên phải nheo lại mới có thể miễn cưỡng quan sát tình hình xung quanh.
“Hắn ta có khả năng tự miễn nhiễm vụ nổ đó sao?
Hàn Tư Không thắc mắc trong lòng, chiêu thức như thể tự sát đó về cơ bản hoàn toàn không thể sử dụng vào các trận chiến giao hữu được.
Điều đó cũng suy ra việc Liễu Tinh miễn nhiễm với vụ nổ từ vũ khí bản thân gây ra là rất cao.
“Đúng thật vậy!
Trong đám khói đen dần dần tan rã, một thân thể chỉ dính chút ít bụi đất đang cầm chặt cây búa lớn bằng cả hai tay.
Liễu Tinh hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi vụ nổ.
Ánh mắt của Liễu Tinh có chút ngưng trọng, hắn không ngờ tới việc Hàn Tư Không có thể phản xạ nhanh đến mức đó, khả năng phán đoán cùng phản ứng nhanh nhẹn kia hoàn toàn thuộc về một kẻ quen thuộc với việc chiến đấu cường độ cao.
Trong lúc vẫn đang suy nghĩ thì bỗng chốc hông phải Liễu Tinh đau điếng, hắn vẫn đang quan sát Hàn Tư Không rất kỹ càng cơ mà, khả năng bị đối phương tấn công khi vẫn đang nhìn chằm chằm vào họ thì sẽ có dư vị như thế nào?
Thân ảnh Hàn Tư Không bỗng chốc mơ hồ dần và tan biến.
“Hư ảnh!
Liễu Tinh nhăn mặt lại, Hàn Tư Không đủ nhanh để tạo ra hư ảnh ư?
Tốc độ từ đầu trận cho đến giờ chưa phải là toàn lực của Hàn Tư Không, Liễu Tinh có chút căng thẳng dâng trào.
Nhưng rất nhanh hắn cũng lấy lại bình tĩnh.
Thân thể bị tác động mạnh từ Kim Trảo của Hàn Tư Không phát ra vài âm thanh như tiếng xương gãy, Liễu Tinh bị đánh bay đi một khoảng dài.
Thân thể hắn lăn vài vòng trên mặt đất và dừng lại với tư thế chổng mông trông rất buồn cười.
“Đầu búa đâu?
Hàn Tư Không vẫn không buông lỏng cảnh giác ngay cả khi đối thủ vừa bị đánh bay, cậu nhìn thấy nơi tay của Liễu Tinh chỉ còn lại cán búa, phần đầu búa đã hoàn toàn biến mất.
Rít!
Tiếng xé gió vang lên ngay sát bên tai trái Hàn Tư Không, cậu không thể né ở khoảng cách gần như thế này nên chỉ có thể giơ tay lên kích hoạt Kim Trảo để chống đỡ.
“Định Thuỳ – Tam đẳng!
Liễu Tinh ôm chặt lấy hông mình và bò dậy, cán búa thoắt ẩn thoắt hiện một sợi dây mỏng nối liền giữa cán và đầu búa.
Trong lúc bị đánh bay bởi Hàn Tư Không, Liễu Tinh đã kịp kích hoạt tam thức của Định Thuỳ để chuyển vũ khí thành một dạng đánh tầm xa tấn công thẳng vào đầu Hàn Tư Không.
“Hắn phản xạ vẫn là quá nhanh, quái vật sao?
Liễu Tinh có chút chua chát trong miệng, gã Hàn Tư Không này thật sự mang bản năng chiến đấu mạnh mẽ đến khó tin, hắn đúng là đủ sức để càng ép tất cả những người trong cùng cảnh giới nhưng khi đụng độ với Hàn Tư Không thì lại hoàn toàn không chiếm được quyền chủ động.
Thậm chí nếu Tam Đạo cảnh không có một tâm lý vững cùng khả năng chiến đấu cao cũng hoàn toàn có thể nhận thất bại trước kẻ này.
Tiếng nổ lại lần nữa vang lên, Liễu Tinh có chút tái nhợt sắc mặt, hô hấp cũng trở nên gấp rút.
Sử dụng hai tiên pháp cùng lúc hoàn toàn đủ khả năng làm hắn kiệt quệ, nhưng cũng rất nhanh Liễu Tinh đã lấy lại một chút cảm giác thân thể.
Hàn Tư Không lui nhanh vài bước về sau, thân thể có phần bị cháy xém cùng với phần áo đã bị rách đi một phần.
Cậu hiện tại tuy rằng vẫn chưa quá thảm nhưng cũng có thể nói là cũng không tốt lành gì.
Kim Trảo lần nữa xuất hiện, Hàn Tư Không bước nhẹ về bên trái và thân ảnh nhanh chóng biến mất trong đám khói bụi mờ mịt.
Rất nhanh cũng đã tiếp cận được Liễu Tinh, Kim Trảo vung lên hướng về phần bụng Liễu Tinh.
Hắn dường như cũng kịp nhận ra, cán búa bị đẩy thẳng vào giữa và chặn lại Kim Trảo trong một nhịp.
Hàn Tư Không dùng thêm sức vào Kim Trảo và cán búa bị đẩy mạnh đi, Liễu Tinh cũng bị ép lùi hẳn về vài bước lớn.
Hắn vẫn chưa kịp thu hồi đầu búa quay trở về, hiện tại bản thân không có vũ khí để chiến đấu.
Gió rít mạnh vài nhịp, Hàn Tư Không đã xuất hiện ngay trước mặt Liễu Tinh, cậu đấm thẳng và đồng thời nâng mạnh đùi phải, một đòn lên gối hướng thẳng tới ngực Liễu Tinh.
Dư chấn mạnh mẽ đẩy cơ thể của Liễu Tinh bay thẳng về phía ngoài đấu trường, hắn giật mạnh cán búa và đầu búa bay thẳng đến Hàn Tư Không từ phía sau.
Khả năng sử dụng Định Thuỳ của Liễu Tinh thật sự là rất thuần thục, hắn không tốn quá nhiều thời gian cũng có thể gây nên thương tổn cho Hàn Tư Không.
Lần này đòn đánh lại đến từ phía sau, Hàn Tư Không cho dù có kịp thời phản xạ cũng sợ là sẽ chịu đủ thiệt thòi.
Hàn Tư Không cảm nhận được có thứ gì đó đang lao đến từ phía sau, một cỗ năng lượng khủng khiếp đang dao động mạnh mẽ như thể muốn phát nổ ngay lưng cậu.
Hàn Tư Không nhanh chóng sử dụng Kim Trảo và quay lưng lại, một luồng năng lượng đang bao bọc lấy ngón tay cậu hướng về phía đầu Định Thuỳ đang lao đến.
Oành!
Ngón tay Hàn Tư Không như một khẩu pháo không khí bắn ra một luồng áp suất mạnh mẽ đẩy bay đầu Định Thuỳ đi vài mét, nó phát nổ ở khoảng cách đủ xa để Hàn Tư Không có thể an toàn.
“Phù.
Cậu thở mạnh một hơi, đòn vừa rồi kỳ thật cậu vẫn chưa hoàn toàn làm chủ, việc thi triển có phần gượng ép đã trực tiếp tạo ra một áp lực cho cơ thể.
Vút!
Liễu Tinh đã xuất hiện ngay phía sau Hàn Tư Không khi cậu quay lưng lại để đẩy bay đầu Định Thuỳ, cán búa đang chĩa thẳng vào cổ cậu.
Hàn Tư Không cười cười và thở dài một hơi, hai tay cậu giơ cao qua đầu và gật đầu nhẹ.
“Ta chịu thua, Liễu Tinh công tử quả thật rất mạnh.
“Hàn huynh cũng rất có thực lực, ta chỉ may mắn có được vũ khí tốt mà thôi!
Liễu Tinh thở phào một hơi, hắn chỉ đang đánh cược khi chĩa cán búa vào Hàn Tư Không, nếu còn đánh tiếp thì hắn sẽ thua không thể bàn cãi, cũng may là Hàn Tư Không đã chịu thua trước.
“Liễu Tinh thắng!
Trận thứ nhất!
Gã phụ trách cũng nhanh chóng công bố kết quả.
Nhóm người Diệp Thiên mang theo một sắc mặt đen như đít nồi, biểu cảm như thể ăn phải thứ gì đó ghê tởm.
Tô Kim Nguyệt cùng Tô Kim Tuyền cũng đang run rẩy đến không thể tin được, sắc mặt lại càng trắng bệch không còn một giọt máu.
Diệp Thiên có chút cay cay trong tâm, hắn rõ ràng đã đánh giá quá cao Hàn Tư Không.
Giờ thì lại mất toi một mỹ nữ cho đối thủ, Diệp Thiên thật sự cảm thấy rất hối hận.
Nhưng cũng đành chịu thôi, hắn đưa mắt nhìn vào thân thể mọng nước quyến rũ của Tô Kim Nguyệt, liền đó đưa mắt nhìn sang Tô Kim Tuyền.
Hắn cũng chỉ có thể thở dài tự cho bản thân quá xui xẻo.
Trái lại thì nhóm người đi theo Liễu Tinh lại la hét vui mừng đến tột cùng, nữ tử ăn mặc hở hang cũng khẽ mỉm cười quyến rũ, liếm nhẹ môi đỏ một cách đầy tình ý.
“Ta thắng, như giao kèo trước đó thì nàng sẽ thuộc về ta.
Liễu Tinh cười lớn, cái bụng phệ rung rung và gương mặt đầy đắc ý.
Đối diện là Diệp Thiên với vẻ mặt có chút khó coi, nhưng cố nặn ra một nụ cười đầy gượng gạo.
Hắn lắc đầu và sau đó là một hơi thở dài.
Bởi vì ánh mắt của Liễu Tinh không lạ gì khi nhìn thẳng vào Tô Kim Nguyệt.
Nàng dung nhan tuyệt sắc, vóc dáng lại cực phẩm và đặc biệt lại còn nguyên trinh tiết.
Mọi thứ đều ngập tràn sự hấp dẫn với bất kì thằng đàn ông nào.
Đặc biệt là Liễu Tinh, hắn liếm nhẹ môi khiến biểu cảm xanh xao của Tô Kim Nguyệt càng ngày càng rõ ràng hơn hẳn.
Nàng tuy có chút tham tài và mong muốn được dựa hơi kẻ mạnh, nhưng chỉ với những nam nhân ưu tú mà thôi.
Dù Liễu Tinh có tu vi thật sự tương đối cùng thiên phú tốt, hắn lại có ngoại hình cùng danh tiếng thật sự rất tệ, cực kỳ tệ hại.
Tô Kim Nguyệt không muốn gửi thân cho hắn chút nào, thậm chí nàng sẽ bị xem như lô đỉnh và tương lai bị vứt bỏ là hiển nhiên.
Bởi vì nàng không có chút thiên phú tu luyện nào cả, và toàn bộ các kỹ thuật lấy lòng nam nhân của nàng về cơ bản là hướng đến những kẻ có học thức cao.
Nhưng Liễu Tinh lại không phải dạng công tử như vậy, hắn ngoài tu luyện thì chỉ ăn chơi rượu chè mà thôi, nữ nhân thay đổi cực kỳ nhiều.
“Được.
Diệp Thiên cau mày nói, hắn tức tối quay người đi và Tô Kim Nguyệt dường như định nắm lấy ống tay áo hắn.
Nhưng nàng vốn đã bị vứt bỏ.
Liễu Tinh mỉm cười và bước đến bên cạnh, hắn cực kỳ tự nhiên đưa tay nắm lấy bờ eo mềm mại của nàng.
Gương mặt vểnh cao cùng nụ cười cực kỳ khó coi.
Nhưng Tô Kim Nguyệt vẫn y nguyên mỉm cười nhìn hắn, hiện tại nàng chỉ có thể cố gắng lấy lòng tên nam nhân này để sống sót.
Bàn tay thô ráp của Liễu Tinh sờ soạng vòng eo Tô Kim Nguyệt, hắn đắc ý vuốt ve và nặn thật mạnh vào mông nàng.
Cảm giác vừa mềm mại vừa săn chắc càng khiến nụ cười trên mặt kia lộ rõ hơn bao giờ hết.
“Khà khà… Mỹ nhân thơm ngon như nàng thì phải dùng ngay, đó cũng là sự tôn trọng ta dành cho Diệp huynh nhỉ?
Liễu Tinh cười lớn, hắn phẩy tay và người hầu lập tức chạy đi, họ hoàn toàn biết mình cần làm gì.
“Đi thôi!
Cả đoàn người rời đi, ánh mắt Hàn Tư Không cũng lặng lẽ tách ra.
Cậu có chút hứng thú với tiên pháp sử dụng chùy kia của Liễu Tinh, nhưng bối cảnh đối phương dường như có chút thâm hậu.
Có vẻ như sẽ không dễ để thử cướp đoạt hay trộm lấy.
Hàn Tư Không tự cười bản thân chút ít, chỉ là trước đây thì cậu sẽ chẳng bao giờ có suy nghĩ cướp của cả, nhưng hiện tại thì bản thân phải tự lo cho chính mình.
Chặn đường tương lai ngoài cậu ra chẳng có ai để dựa dẫm cả.
Tài nguyên lấy được từ Mã gia cũng sẽ cạn kiệt vào ngày nào đó, Lâm gia thì lại kèm theo trách nhiệm.
Và do bản thân cậu có cảm tình khá lớn với Tử Nghiên nên Hàn Tư Không thật lòng không muốn bản thân tạo rắc rối cho họ.
Cậu có thể chạy khi vấn đề ập tới, nhưng cả một gia tộc thì không.
Ai biết được Tôn Khả Khả lúc nào lại nhớ đến chuyện năm đó và đồ sát cậu.
Đôi chân lặng lẽ di chuyển theo Liễu Tinh, Hàn Tư Không tận dụng tối đa cảnh giới Tam Đạo cảnh hậu kỳ và chắc chắn nhóm người của hắn không thể phát hiện ra cậu.
Ngoại trừ tiên pháp kia thì Liễu Tinh chắc chắn có rất nhiều tài nguyên, hắn toát ra vẻ giàu có nhưng lại cực kỳ dễ trở thành mục tiêu.
Nhưng đại đa số những kẻ nảy sinh tâm ý đều e ngại Liễu gia.
Hàn Tư Không thì chẳng nằm trong số đó, cậu lặng im nấp trên thân cây cao và nhìn vào tầng lầu rộng lớn bên trong.
Một căn phòng đã được khóa kín chặt chẽ nhưng Hàn Tư Không vẫn có thể cảm nhận được bên trong đó đang có hai người tồn tại.
“Dường như kẻ gọi Liễu Tinh kia dự định quan hệ với nữ nhân đó, có lẽ mình nên chờ đợi cả hai trong lúc hành sự và giết gọn một lần.
Cậu tự hỏi, nhưng lập tức lắc đầu với chính mình.
Dù sao cũng không phải kẻ thù, cậu không cần thiết giết cả hai chỉ để cướp đồ.
Nhưng nếu làm không khéo thì sẽ tạo kinh động, đôi khi sẽ dẫn đến những kẻ bảo hộ Liễu Tinh.
“Nếu được thì mình không muốn giết ai cả, nhưng nếu cần thiết thì…”
Tâm trí Hàn Tư Không nhớ lại cảnh tượng tại Mã gia, sự bất lực của lão già kia chính là cậu ở tương lai nếu hiện tại không chịu đốc thúc tăng cường sức mạnh cho bản thân mình.
Kim Trảo!
Hai cánh tay phát sáng nhè nhẹ, Hàn Tư Không dậm chân và bắn thẳng về phía cửa sổ.
Nhưng cậu hạ thân tại ban công kia rất nhẹ nhàng, thậm chí còn chẳng tạo ra tiếng động nào cả.
Ánh mắt phủ một lớp năng lượng quét nhẹ vào căn phòng bên trong, Hàn Tư Không đại khái cảm nhận được rất rõ Liễu Tinh đang ngồi vắt chân trên ghế và nữ nhân kia đứng im trước mặt hắn.
Vậy là vẫn chưa phải thời cơ tốt nhất, cả hai tuy đều đang trong trạng thái không mảnh vải che thân nhưng vẫn chưa đến lúc gọn gàng nhất.
Bởi lẽ Hàn Tư Không chưa từng thử ám sát hay gì đó tương tự với tu sĩ Nhị Đạo cảnh, cậu không chắc mình đủ sức giết hắn trong im lặng hay không.
Và nữ nhân kia cũng không thể nhận ra, nếu nàng nhận biết thì cậu buộc phải bịt miệng.
“Thường thì tiên pháp sẽ nằm tại nạp giới, nhưng hắn không tháo nhẫn dù sắp hưởng thụ nữ nhân.
Có vẻ không thể làm nhẹ nhàng được.
Hàn Tư Không rất cẩn thận ẩn thân mình, cậu hít sâu một hơi và đôi mắt nặng nề hiện lên một đợt sát khí.
“Đến đây nào tiểu nương tử, cái miệng nhỏ nhắn của nàng hãy làm ta thoải mái đi.
Liễu Tinh cười nói, Tô Kim Nguyệt mỉm cười ma mị bước đến, nhưng trong lòng nàng lại là một chuỗi đắng chát khó tả.
Nàng thật sự không còn đường thoát, đành phải chịu khổ mà gánh chịu chuyện này thôi.
Dù sao nàng cũng không có cách nào tránh thoát.
Đôi mắt đẹp nhìn thẳng về giữa hai chân Liễu Tinh, “nó khá nhỏ” là suy nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu nàng.
Nhưng mặc dù không hề muốn chuyện này, bằng cách nào đó mà trong lòng nàng lại ẩn ẩn có cảm giác thất vọng.
Ngay thời điểm đôi môi xinh xắn của Tô Kim Nguyệt khẽ mở lại gần nơi đó thì một rung chuyển nhẹ khiến cơ thể Liễu Tinh chợt nhún nhẹ.
“Không lẽ hắn phấn khích đến đột mình còn chưa làm gì đã xong việc?
Nàng nghĩ vậy, đôi mắt ngước lên và bỗng trái tim dường như bị bóp chặt.
Trước mặt Tô Kim Nguyệt là một cơ thể mất đầu, Liễu Tinh vẫn ngồi im tại chỗ nhưng đầu hắn đã biến mất.
Đứng ngay phía sau hắn là một tên đàn ông to lớn với đôi mắt sáng rực, hắn để một ngón tay trên môi mình và ra hiệu nàng im lặng.
Nhưng cơ thể Tô Kim Nguyệt đã cứng đờ lại, hai hàm răng nàng lặp cặp run rẩy tột đột.
Trên tay hắn… vẫn đang cầm cái đầu đã đứt lìa của Liễu Tinh công tử.
Nàng không thể suy nghĩ, cơ thể dường như trở nên lạnh như băng và đôi mắt tối sầm lại.
Tô Kim Nguyệt cúi đầu và nhắm chặt mắt mình lại, giọng nàng run run.
“T-Tiểu nữ không nhìn thấy gì cả, không thấy ngài trông như thế nào…”
Hàn Tư Không lắc đầu, cậu dự định đánh ngất Liễu Tinh để giảm đi phiền phức.
Nhưng ngay thời điểm vừa đặt chân vào đây thì hắn dường như đã cảm nhận được, có lẽ là nhờ vào sợi dây chuyền đang phát sáng này.
Trên tay Hàn Tư Không bóp mạnh, sợi dây hóa thành tro bụi tan biến.
Cuối cùng thì cậu vẫn phải giết người, dự định làm chuyện xấu từ ban đầu cũng đành phải làm trọn vẹn.
Dù sao thì đã hết đường lui.
Hàn Tư Không rút nhanh chiếc nhẫn trữ vật của Liễu Tinh và nhìn về phía Tô Kim Nguyệt.
Nàng rất nhanh trí, nhưng cũng không vấn đề gì khi Hàn Tư Không đã che đi mặt mình, cậu chỉ lộ đôi mắt nhưng cũng có khả năng bị nhận ra.
Và có vẻ như nàng sẽ không nhận ra cậu về sau, nhưng để an toàn nhất thì vẫn nên thủ tiêu nàng.
Cánh tay giơ cao, Hàn Tư Không hướng về Tô Kim Nguyệt và sát khí bỗng dâng trào.
“T-Tiền bối tha mạng!
Ai đó cứu!
Bỗng nàng hét lớn, nhưng Hàn Tư Không vẫn nhanh tay hơn và chụp lấy cái cổ mảnh khảnh trắng nõn kia của nàng.
Chỉ với một cái siết nhẹ thì đầu nàng sẽ lập tức trở nên nhát nhừ, nhưng cậu bỗng bị một cơn đau đầu chấn ngang hành động của mình.
“Cảm giác này!
Tử Nghiên gặp nguy hiểm!
Như một tia sét chớp nhoáng, Hàn Tư Không biến mất tại chỗ và Tô Kim Nguyệt bị đẩy mạnh ra sàn nhà.
Lập tức có ai đó xung quanh nhận ra và chạy đến kiểm tra, họ phát hiện tình trạng kinh khủng của Liễu Tinh cùng Tô Kim Nguyệt đã ngất tại phía dưới sàn.
Trên tay nàng là một dấu tay to lớn, phía cửa sổ bị đẩy nát một mảnh tường lớn.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập