Chương 29: Cuộc Truy Sát Huyết Sắc.

Audio

00:0013:04

Hàn Tư Không chạy nhanh trên đoạn đường trở về, cậu không hướng về Lâm gia mà chạy thẳng hướng về phía rừng Man Tiêu, địa điểm là hang động nơi Tử Nghiên đang tiến hành tái sinh.

Truyền âm giữa cậu và nàng bỗng dưng bị cắt đứt, cảm giác lần này hoàn toàn khác với những lần trước, khi mà Tử Nghiên ngừng việc đối thoại với cậu.

Khế ước sử dụng linh hồn cũng hoàn toàn biến mất, Hàn Tư Không có chút khẩn trương phóng nhanh như bay không ngừng nghỉ.

Hiện tại cậu đang căng thẳng hơn bao giờ hết.

Có chuyện gì đó đã xảy ra với Tử Nghiên, tuy rằng có kết giới của Tomori bảo vệ nhưng Hàn Tư Không vẫn là rất lo lắng cho nàng.

“Đừng có xảy ra chuyện gì hết!

Cậu nghiến chặt răng lại để bản thân không hét toáng lên, Hàn Tư Không thật sự đang mất bình tĩnh một cách nghiêm trọng.

Ngay cả khi bị truy sát bởi quân đội hoàng gia ở quá khứ thì cậu cũng chưa từng thể hiện ra bộ mặt như thế này.

Hàn Tư Không vô thức đưa tay xoa xoa chiếc nhẫn đen đang nằm yên nơi ngón giữa, đáng lẽ cậu phải giao cho Lâm gia khi đã từ bỏ chức vị thiếu chủ, nhưng Hàn Tư Không đã thuyết phục họ thành công để cậu tiếp tục giữ nó.

Dù sao thì Hàn Tư Không cũng có danh tiếng nhất định trong Lâm gia, mặc dù cũng chỉ vài tháng ngắn ngủi, bọn họ thật lòng quý mến cậu.

Nhận thua cũng đồng nghĩa với việc buộc phải rời đại hội, đó cũng là thứ Hàn Tư Không có thể dùng để giải thích với Tử Nghiên hay Lâm Uyển Nhi nếu bọn họ có hỏi đến lý do cậu chạy lung tung như thế.

“Mong rằng cô ấy còn có thể trách móc mình.

Hàn Tư Không cắn chặt môi dưới, cậu có chút cảm giác lạnh người.

Ầm!

Một vụ nổ tóe ra từng tia lửa màu đỏ như máu trước mặt Hàn Tư Không, cậu lập tức chống tay xuống đất và dùng lực tay để đẩy lùi bản thân tránh né vụ nổ.

Tốc độ phản xạ của Hàn Tư Không vẫn luôn rất nhanh nhạy và chính xác.

“Ma thú?

Cậu vẫn chưa đi vào địa phận rừng Man Tiêu, đáng lẽ ra không thể đụng độ ma thú được.

Nhưng nếu vụ nổ này là do một tu sĩ tạo ra thì người này ít nhất cũng phải Tam Đạo cảnh hậu kỳ hoặc trường hợp tệ hơn là Tứ Đạo cảnh.

Khói bụi mù mịt, vụ nổ có tầm tác động khoảng chừng mười mét.

Một đám cháy cũng đã được tạo ra một cách vô tình ngay tại đây, quang cảnh hiện tại hoàn toàn rất khó để nhìn nhận.

Xung quanh Hàn Tư Không tuy rằng có không ít thân cây lớn, nhưng nơi đây chỉ vừa mới ra khỏi Minh Sơn Môn mà thôi, nếu có quá nhiều dao động thì các trưởng lão thuộc nhiều gia tộc ở Minh Sơn Môn chắc chắn sẽ nhận ra và tiến đến, Hàn Tư Không hiện tại đang rất gấp.

Không nghĩ nhiều, cậu giậm chân và dùng hết tốc độ xuyên thủng làn khói đen kịp, lao thẳng vào ngọn lửa đỏ thẫm.

Đôi mắt Hàn Tư Không như thể bị thiêu cháy, nó nóng rát và bắt đầu thấm đẫm nước mắt.

Cậu tuy rằng có chút để ý đến thứ có thể tạo ra vụ nổ huyết sắc này, nhưng không có thời gian để quan tâm.

Một chút suy nghĩ mông lung trong đầu Hàn Tư Không đang nhớ về huyết sắc nữ tử Tôn Khả Khả, cả hai cũng có thể coi như là có chút dính líu.

Ngọn lửa màu đỏ này khiến cậu có chút xíu liên tưởng đến nàng cũng không lạ, nhưng nếu thật sự là Tôn Khả Khả thì mọi việc thật sự rất tệ rồi.

Xoẹt!

“Là kiếm gió!

Hàn Tư Không hét lên trong lòng, đây là thứ giống với tuyệt kỹ đặc trưng của Lâm gia.

Là ý vị gì?

Không lẽ là người Lâm gia đang muốn thủ tiêu cậu?

Sử dụng kiếm kỹ như thể đang cố thông báo cho cậu biết danh tính của họ vậy, khả năng rất cao là một pha vu oan trong trường hợp Hàn Tư Không có thể bỏ chạy, hoặc là kế hoạch của họ chỉ đơn giản là khiến cho cậu hiểu lầm Lâm gia.

Hàn Tư Không cho rằng mình không hề đắc tội gì với bất kỳ ai cả, nếu có cũng chỉ là Tôn Khả Khả bắt cậu làm việc cho nàng mà thôi, nhưng đó cũng là việc đã diễn ra vào hai năm trước.

Sự việc lần đó cũng không kết thù oán nặng đến mức Tôn Khả Khả sẽ cho người giết cậu, việc này thật sự quá khó hiểu.

Việc thiếu thông tin đang ngày càng khiến Hàn Tư Không không thể suy luận ra được động cơ hay người đang truy sát cậu.

Nhưng.

Mặc kệ lý do hay chuyện đằng sau là như thế nào thực hư, Hàn Tư Không hiện tại không có thời gian cùng tâm trí để lãng phí ở đây.

Kim Trảo!

Không khí xung quanh các đầu ngón tay Hàn Tư Không có chút vặn vẹo, cơ thể cậu hạ xuống sát mặt đất và đấm mạnh vào đất để tạo đà bay lên.

Ầm!

Ầm!

Hai cú đấm với gần như toàn lực đã đủ sức đẩy cơ thể to lớn của Hàn Tư Không bay lên một đoạn cao, đôi mắt đen nhánh cau lại nhìn xuống phía dưới, Kim Trảo lần nữa xuất hiện.

“Toàn phong bạo!

Một chất giọng của thanh niên trẻ tuổi vang lên từ trong đám khói hỗn loạn, kiếm khí chém toạc một đường dài xé gió bay đến Hàn Tư Không vẫn đang lơ lửng trên không trung.

“Hự!

Hàn Tư Không siết chặt nắm đấm hai tay cậu đập mạnh vào nhau giữa trời và tạo ra dư chấn lan rộng ra xung quanh, phá nát kiếm khí đang tiếp cận.

Một bóng người đang ăn mặc kín không một kẽ hở, gương mặt cũng được che đậy bởi một chiếc mặt nạ vô diện.

Hắn cầm trên tay một thanh trường kiếm với lưỡi mỏng, luồng năng lượng dao động điên cuồng và một lần nữa ngưng tụ ra kiếm khí.

Khí thế của người này hoàn toàn ở cảnh giới phía trên so với Hàn Tư Không, cậu có chút nghiêm trọng trong ánh mắt nhìn về một phương hướng xa xa.

Hiện tại tình hình có vẻ khó giải quyết hơn rất nhiều.

Vòng Đạo cảnh của hắn không hề hiện lên, điều này có lẽ là do hắn không muốn để lộ quá nhiều thông tin về bản thân mình.

Vô diện đang tụ ra thêm kiếm khí thứ hai, hắn trông có vẻ rất chật vật để thi triển tiên pháp, năng lượng hoàn toàn bị pha lẫn rất nhiều tạp chất cùng không ổn định.

“Đây là một kẻ có tu vi được nâng tầm, nhưng rõ ràng là không vững chắc!

Hàn Tư Không nói thầm trong lòng một tiếng, cậu vẫn không bỏ đi sự cảnh giác cùng sự nghiêm túc của mình.

Cho dù đối phương có là một kẻ thăng tiến vượt bậc một cách bừa bãi không vững vàng thì cũng là cách biệt với Hàn Tư Không ít nhất một cảnh giới.

Đó là cách biệt đủ để cậu thua thiệt hoàn toàn.

Cảm nhận của Hàn Tư Không từ trước đến giờ vẫn khá chính xác, nhưng có vẻ lần này cậu đã sai.

Kiếm khí thứ hai dần dần hình thành, Hàn Tư Không lao nhanh đến gã vô diện khi chân cậu vừa chạm vào mặt đất.

Không thể để cho hắn tụ thành công kiếm khí và tấn công cậu.

“Cái.

Gã vô diện giật mình hét lên một cách hoảng hốt, có vẻ như hắn không nghĩ đến chuyện Hàn Tư Không sẽ tấn công ngay khi hắn đang thi triển tuyệt kỹ.

Kim Trảo!

Hàn Tư Không tung ra một cú đấm móc hàm, gã vô diện hoàn toàn không kịp tránh né và ăn trọn một đấm gần như toàn lực của cậu.

Oành!

Lực chấn động đủ mạnh để gã vô diện bay thẳng lên không trung và rơi thẳng xuống, thanh kiếm văng thẳng ra và ghim vào một thân cây gần đó.

Gã vô diện văng ra xa tận năm mươi mét rồi mới từ từ dừng lại.

“Oẹ!

Chiếc mặt nạ bị nứt nhẹ phía cằm, gã vô diện nôn oẹ trong lớp mặt nạ, hắn dường như đang nói gì đó.

Hàn Tư Không giậm chân và lần nữa phóng đến, chỉ khác là lần này cậu không sử dụng Kim Trảo.

Vút!

Tốc độ của Hàn Tư Không vào lúc này hoàn toàn nhanh hơn cả Mã Khang ở quá khứ, cũng đồng nghĩa cậu đang có sức mạnh thể chất ngang với Tứ Đạo cảnh, ít nhất cũng là trung kỳ.

Cảm nhận cú đấm của Hàn Tư Không đang tiến đến rất gần, gã vô diện hoảng hốt hét lớn.

“Sử dụng!

Sử dụng!

Xoạch!

Ngay sau câu nói của hắn là nắm đấm của Hàn Tư Không lao tới, không hề khoan nhượng hướng thẳng giữa mặt hắn.

Nhưng lại hoàn toàn trượt, gã vô diện đã biến mất.

Chỉ còn lại dư ảnh của hắn nơi đây.

Hàn Tư Không lập tức dừng người lại, cậu có chút cảm giác bất an.

Xèo.

Xèo.

Oành!

Một quả cầu lửa màu đỏ như máu to bằng lòng bàn tay người lớn xuất hiện ngay mi mắt cậu, nó phát nổ và Hàn Tư Không bị văng thẳng đi một đoạn dài, cơ thể cậu đập mạnh vào một thân cây và làm gãy thân gỗ làm hai.

Gã vô diện thu tay lại, một ngọn huyết sắc hỏa diễm lần nữa xuất hiện trên đầu ngón tay.

Ngọn hoả diễm đang không ngừng hút lấy năng lượng xung quanh và càng ngày càng trở nên lớn hơn, cho đến khi nó lớn bằng bàn tay thì gã vô diện bắt đầu di chuyển bước chân về phía Hàn Tư Không.

“Khụ.

Khụ.

Hàn Tư Không bị đốt cháy gần như cả phần cơ thể bên trái, kéo dài từ vai đến đỉnh đầu cậu hiện tại chỉ còn lại thịt và máu tươi.

Vụ nổ đã gần như lột toàn bộ phần da của Hàn Tư Không.

Kim Trảo!

Không khí rung động và Hàn Tư Không bốc lên một nắm đất, cậu hít nhẹ một hơi và nén đi cảm giác đau rát trên mặt mình.

Kẻ thù vừa thay đổi phương thức chiến đấu, hắn đã sử dụng ngọn hoả diễm đã dùng để đánh lén cậu.

Nếu vẫn chỉ là kiếm khí thì Hàn Tư Không có đủ vốn liếng để có thể chiến đấu sòng phẳng, dù sao thì cậu cũng rất quen thuộc với kiếm khí khi đã ăn bám Lâm gia suốt bốn tháng trời.

Nhưng ngọn hỏa diễm này thì hoàn toàn khác, nó là một dạng tấn công có tầm hoạt động cực xa và uy lực cũng hoàn toàn hơn hẳn kiếm khí.

Hàn Tư Không thì lại chẳng hề có bất cứ kỹ năng nào để có thể chống đỡ hay phản công cả, cậu không thể dịch chuyển tức thời hay tạo lá chắn, cũng không có vũ khí nào đủ để chiến đấu ở mức độ này cả.

Thương, kiếm, rìu, cung, những loại vũ khí mà cậu có hiện tại hoàn toàn không có đủ khả năng thực chiến.

Đối phương đã chơi đến phép thuật mà cậu còn ngu ngốc lấy kiếm ra chống lại thì chỉ có đường xuống ba tấc đất rộng mở mà thôi.

Tiếp cận gần như là không thể với khoảng cách này, phòng thủ với uy lực phát nổ cùng sức nóng kia thì càng là không thể.

Thế thì chỉ còn một phương án duy nhất.

Chạy!

Hàn Tư Không bước chân lên một bước, gã vô diện hiện tại hoàn toàn ung dung và bình tĩnh khác hẳn so với người vừa run rẩy và có phần non nớt vừa nãy.

Ngọn hoả diễm đã to bằng với kích cỡ đầu người, hắn vung tay và nó gần như dịch chuyển đến thẳng Hàn Tư Không.

Nắm đất bị vung thẳng ra giữa không trung và ngọn hoả diễm chậm lại một nhịp ngắn, rất ngắn.

Hàn Tư Không đang rất cần một nhịp ngắn này để có thể thao tác.

Cậu chụp lấy thân cây đã gãy đôi vừa nãy, đặt nó chắn trước mặt mình và dùng toàn lực vào bàn chân vừa bước lên khi nãy, cậu cần phải trụ vững để thân cây không bị vụ nổ đẩy văng đi.

Nếu trường hợp đó diễn ra thì cậu sẽ ngay lập tức mất đi chiếc khiên và dĩ nhiên sẽ hứng chịu toàn bộ lực công phá của vụ nổ.

Hàn Tư Không dự định sử dụng vụ nổ hoả diễm như một lực đạo để đẩy cậu bay khỏi đây, đó cũng là cách nhanh nhất cùng cách khả thi nhất vào hiện tại.

Oành!

Mảnh gỗ gần như ngay lập tức vỡ nát, thân thể Hàn Tư Không cũng bị chấn động mạnh dẫn đến tóe máu.

Cậu cảm nhận được một cơn đau nhức chạy dài toàn thân, sự nóng rát của ngọn lửa vẫn không hề dừng lại, quần áo Hàn Tư Không gần như bị cháy rụi hoàn toàn.

Vút!

“Kiếm khí!

Gã vô diệm hét lên và Hàn Tư Không ngay lập tức nhìn thấy bốn lưỡi kiếm khí đang phá gió lao đến.

Cậu lần nữa sử dụng Kim Trảo, năng lượng dao động càng ngày càng mạnh mẽ nơi đầu ngón tay.

Kim Trảo!

Hàn Tư Không giơ mạnh hai tay về phía trước và đấm vỡ hai đạo kiếm khí một cách dễ dàng, tuy nhiên lại không thể hoàn toàn phá hủy chúng.

Hai đạo kiếm khí không bị tác động cứ thế lao thẳng và ghim chặt vào cơ thể Hàn Tư Không, một ở đùi và một ở vai.

Lực đâm của kiếm khí khiến cho cơ thể cậu đang bay lại càng bay nhanh hơn nữa, gã vô diện đang ngưng tụ hoả diễm cũng ngay lập tức dừng tay lại và phóng chân đuổi theo.

Ầm!

Ầm!

Ầm!

Vết trôi kéo dài khoảng chừng hai mươi mét được tạo ra trên mặt đất khô cứng, Hàn Tư Không chống mạnh tay và nâng cơ thể đứng dậy.

Hôm nay cậu thực sự đã dùng hết sức lực để đánh nhau, hiện tại người cũng đã mang đầy thương tích.

Cậu lấy từ trong nạp giới ra một nắm đan dược và quẳng nhanh vào miệng nhai ngồm ngoàm, Hàn Tư Không bước chân nhanh chóng chạy đi khỏi nơi đây.

Gã vô diện đang tiếp cận rất gần, nếu cậu không nhanh chóng rời khỏi thì sẽ hoàn toàn có khả năng bị giết hại, hiện tại việc sống sót vẫn quan trọng hơn thân phận của đối phương.

Hàn Tư Không bước đi khoảng chừng mười bước và dừng lại, đôi mắt cậu có chút mờ ảo và mông lung.

Khung cảnh rừng rậm đang càng ngày càng mờ nhạt, Hàn Tư Không ngã khuỵu xuống và nôn ra một vũng máu tươi.

“Oẹ.

Cậu có chút chua chát trong lòng, hiện tại bản thân thực sự rất yếu.

Chiến đấu cũng hoàn toàn bị lép vế khi so với những kẻ mạnh hơn, cậu không hề có con bài tẩy hay sức mạnh tiềm ẩn gì cả, chỉ đơn giản là tự mình làm tất cả mọi việc.

Hiện tại thì chống chọi để tỉnh táo cũng đã không nổi nữa rồi.

Hàn Tư Không ngã phịch xuống đất, cậu dường như có chút ảo giác trước khi bất tỉnh.

Ảo giác cho Hàn Tư Không nhìn thấy một người con gái đang đứng phía xa xa trước mặt cậu.

Mái tóc tím ngắn ngang vai, váy xòe ngắn trắng ngần cùng đôi chân thon gọn đẹp đẽ.

Gương mặt tinh xảo như búp bê với đôi mắt như pha lê tím lộng lẫy, ảo cảnh trước mắt Hàn Tư Không chân thật đến không thể thật hơn.

Nhưng rất nhanh, cậu hoàn toàn bất tỉnh.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập