Chương 42: Lời Xin Lỗi Và Nhất Thượng Long.

Audio

00:0020:27

“Lâm gia xảy ra chuyện!

Nàng nắm chặt tay lại, ánh mắt liếc ngang hang động một hồi như thể đang xác định phương hướng.

Đôi chân cũng không tự chủ bước nhanh về phía trước.

“Lâm gia?

Hàn Tư Không cũng phản ứng rất nhanh, cậu chạy vội theo Tử Nghiên và khoang miệng cũng có chút đắng lắng đọng lại.

“Chuyện gì đã xảy ra?

Dựa theo phản ứng của Tử Nghiên thì chắc hẳn không phải là chuyện đơn giản.

Cậu nói thầm trong lòng và phóng nhanh theo thân ảnh váy trắng của cô gái đang bay trên bầu trời kia.

Cả hai bọn họ đều đang rất suốt ruột hướng thẳng về Lâm gia.

Và ngay tại nơi đây, sự hoang tàn đổ nát cũng đã thay thế vẻ phồn vinh vui vẻ trước kia.

Tại trung tâm Lâm gia – nơi chỉ còn lại tro tàn cùng đất cát, một dáng người gầy gò với váy áo đen nhánh đang quỳ rạp xuống mặt đất.

Đôi mắt nàng rất xinh đẹp, nhưng hiện tại chỉ chứa chan toàn nước mắt.

Đôi tay nàng liên tục cào mạnh xuống mặt đất, mạnh đến mức bong cả da tay.

Khuôn miệng nhỏ xinh điên cuồng gào thét, sự u ám càng trở nên rõ ràng.

Và nét bi kịch cũng đã được vẽ lên.

Lâm Uyển Nhi ngồi đó, tay nàng siết chặt cặp nhẫn trắng đen trong tay.

Ánh mắt từ đau buồn đã chuyển thành phẫn nộ.

Nàng vừa tỉnh dậy không lâu từ đáy vực, các vết thương lớn nhỏ cũng hoàn toàn được chữa lành.

Tu vi lại bằng cách nào đó mà tăng cao không ngừng, hiện tại cũng đã dừng lại ở Tứ Đạo cảnh sơ kỳ.

Quan cảnh đầu tiên mà Lâm Uyển Nhi nhìn thấy khi leo lên là sự tan hoang, là máu thịt và xương cốt của gia tộc nàng.

Lâm gia đã hoàn toàn bị diệt vong ngay sau khi nàng rơi vào hiểm cảnh, thế lực nào đó đã ra tay và diệt gọn gia tộc của nàng ngay trong đêm.

Mà manh mối duy nhất nàng sở hữu, chính là kẻ đã đột nhập vào Lâm gia đêm đó.

Một kẻ đến từ Tôn gia, nếu đã có một kẻ đột nhập, liền sẽ có nhiều kẻ đột nhập khác.

Tình hình sức mạnh hiện tại của Lâm gia đang ở thế yếu rất lâu về trước, nhưng các thế lực xung quanh lại e sợ vị cường giả đã bảo hộ cho Lâm gia trong suốt vài trăm năm.

Vương Tử Nghiên, chỉ duy nhất tộc nhân Lâm gia mới có thông tin chính xác về nàng.

Bởi vì lý do đó mà sự yên bình của Lâm gia mới có thể kéo dài đến hiện tại.

Sự yên bình đó lại bị một kẻ đột nhập phá huỷ đi toàn bộ, chỉ duy nhất một kẻ.

Tên đó chắc chắn đã xâm nhập vào rất sâu Lâm gia và phát hiện ra việc Vương Tử Nghiên đã chết, nhưng hắn tại sao lại có thể thần không biết quỷ không hay đột nhập và thoát ra đến tận đây để bị Lâm Uyển Nhi bắt gặp cơ chứ.

Nước mắt cứ thế mà rơi rụng, cơ thể Lâm Uyển Nhi run rẩy như thể bản thân đang rất lạnh vậy.

“Xin lỗi.

Cha.

Con xin lỗi.

Nếu đêm đó nàng có thể ngăn lại tên đột nhập kia, nhiều khả năng Lâm gia vẫn sẽ an toàn.

Nhưng tất cả chỉ dừng lại ở “nếu” mà thôi.

Bàn tay lần nữa siết chặt, nàng đã sử dụng Kim Bạch Đắc Nhẫn để liên hệ đến vị cường giả bảo hộ kia.

Hiện tại cũng chỉ có thể nhờ nàng giúp Lâm gia đòi lại công đạo.

“Tư Không, vào lúc này huynh đang ở đâu?

Lâm Uyển Nhi đập mạnh đầu vào nền đất, một vệt máu nhanh chóng xuất hiện và máu bắt đầu chảy ra.

Nhưng với tốc độ mà mắt người có thể nhìn thấy, vết thương của nàng đã hoàn toàn liền lại.

[Đặc Ân – Tận Tử:

Điểm cuối của sinh mạng không phải là cái chết]

Thanh âm quen thuộc lần nữa vang lên trong đầu nàng, đây là thứ âm thanh đã xuất hiện ngay trước khi Lâm Uyển Nhi bất tỉnh, cũng là trước khi nàng có sự chuyển biến rõ rệt về mặt tu vi.

Tuy chưa hiểu chuyện này là như thế nào, nhưng nàng cũng chẳng có tâm trí để quan tâm đến nó.

Thứ nàng quan tâm duy nhất vào thời điểm này, cũng chỉ là công đạo dành cho gia tộc.

Chỉ có như thế.

Chỉ có như thế thì những linh hồn con người vô tội đã ngã xuống mới có thể ra đi thanh thản.

“Không thể nào.

Hàn Tư Không thanh âm có chút chấn động, cậu hít sâu một hơi không khí và nhanh chóng phi thẳng về phía chiếc cổng lớn đã đổ vỡ hoàn toàn.

Quang cảnh Lâm gia giờ đây không khác gì so với bãi rác cho lắm, mùi hôi thối của tử thi và những mảnh vụn từ vải vóc cho đến nhà cửa nằm tứ tung.

Khuôn viên cháy rụi, các tòa nhà lớn đã hoàn toàn nằm xuống.

Khu sân bãi cũng chỉ còn lại một mảnh đen nghịt các loại xác thối rữa.

Hàn Tư Không cau mày, tim cậu có chút đau xót.

Nhưng gương mặt lại có chút bình tĩnh đến đáng sợ.

Dựa theo biểu cảm của Tử Nghiên trước đó thì cậu đã phần nào đoán được chuyện gì đã xảy ra với Lâm gia, chỉ có điều.

Sự thật hoàn toàn tàn khốc hơn cậu tưởng rất nhiều.

“Không còn ai.

Tử Nghiên bước nhanh trên hư không và bay thẳng một vòng xung quanh, nàng nghiến chặt răng lại và ánh mắt bỗng chốc mơ màng.

“Không thể tin được lại có kẻ dám ra tay, thậm chí còn ra tay tàn độc như vậy.

Nàng từ từ hạ xuống, hai bàn tay cũng là siết chặt lại một hồi.

Hàn Tư Không bước lại gần một chồng thi thể, có cả trẻ em lẫn người già.

Các bộ phận đã bị phân huỷ đến tận xương, một vài gương mặt có chút thân quen khiến tâm trạng cậu càng trở nên rối bời hơn hẳn.

“Phải làm gì đây?

Đưa tay trái vuốt đi ánh mắt điên cuồng khát vọng của một anh chàng đã ngã xuống, Hàn Tư Không chợt có chút cảm giác tận sâu bên trong linh hồn mình đang dao động.

Ma tâm của cậu đang thực hiện việc hấp thu lấy oán niệm và sát khí của những tử thi nơi đây, và mặc dù bản thân không hề muốn điều đó, nhưng Hàn Tư Không lại chẳng thể ngăn cản được Ma tâm của mình.

Quả cầu đen nghịt cứ thế lớn dần lên, cho đến một thời điểm nào đó trong tương lai, nó sẽ to bằng kích cỡ của quả cầu trắng ở ngay gần đó.

“Có thể báo thù không?

Hàn Tư Không hỏi nhỏ, cậu cũng biết việc Tử Nghiên đã thất bại trong việc phục hồi thực lực nên chỉ có thể hỏi về suy tính tương lai của nàng.

Nếu Tử Nghiên quyết định trả thù những kẻ đã gây ra chuyện này, Hàn Tư Không sẽ toàn tâm toàn ý giúp đỡ nàng.

Dù sao thì cậu cũng có một phần tình cảm dành cho những con người nơi đây.

“Có thể sao?

Thực lực của ta hiện tại như thế này, còn có thể sao?

Tử Nghiên ngước nhìn bầu trời trong xanh, đôi mắt nàng bỗng có chút cay nồng, khoang miệng cũng tràn ngập vị đắng chát.

Không có thực lực cường đại thì đừng mong có thể đòi lại công đạo hay công lý gì cả, tất cả cũng chỉ là trò cười mà thôi.

“Vậy sao.

Hàn Tư Không nhặt lên một thanh gỗ dài, cậu dùng sức đào một cái hố lớn và bắt đầu kéo lê từng bộ thi thể xuống chiếc hố lớn, cũng là để bọn họ có thể nghỉ ngơi thanh thản.

Tâm trạng cậu đang rất rối bời, không phải vì quá đau buồn, mà do cậu không có cảm giác đau buồn quá lâu.

Thời điểm hiện tại thì cảm giác đó tựa hồ đã hoàn toàn biến mất, Hàn Tư Không cũng chỉ có thể cho rằng việc này là do Ma tâm đã tác động đến cậu.

“Hãy yên nghỉ.

Hàn Tư Không cúi nhẹ đầu, Tử Nghiên ở cạnh bên lại đang đứng thẳng lưng và nhắm chặt đôi mắt của mình.

Gương mặt nàng hướng thẳng trời cao và đôi môi hồng hào khẽ mở nhẹ ra.

“Xin lỗi.

Nàng nắm chặt Truy Hồn Kiếm trên tay và hướng lên trước mặt mình, một lọn tóc màu xám tro ngay lập tức bị nàng nắm chặt và cắt đứt ra.

Bàn tay phốc lên một ngọn lửa màu cam nhẹ và lọn tóc cứ thể cháy thành tro bụi.

Tử Nghiên xoay người về một phía và con ngươi màu tím pha lê của nàng bỗng nhiên co rụt lại.

Cả cơ thể không tự chủ phát run và đôi chân cũng bất giác lùi về sau vài bước chân.

Hàn Tư Không gần như nhận ra điều gì đó kỳ lạ, cậu quay đầu nhìn lại và ánh mắt cũng có chút ngạc nhiên, nhưng phản ứng lại hoàn toàn không cường điệu như Tử Nghiên.

Ngay một phương hướng cách cả hai người họ khoảng chừng hai mươi mét, một dáng người đàn ông trung niên có phần gầy gò và gương mặt cũng chứa đựng một vài vết sẹo dài.

Ông đang mặc trên người một chiếc áo khoác mỏng ngắn và chiếc quần ống rộng trông rất thoải mái, hai tay khoanh trước ngực và một thanh trường kiếm cong được cất giữ trong bao kiếm gỗ một cách cẩn thận.

Mái tóc màu đen nhánh có chút xám xám và con ngươi của ông cũng hoàn toàn một màu đen, nhưng ánh mắt có phần đăm chiêu kia lại khiến Hàn Tư Không có chút khó xử.

Người này là ai?

Lão ta xuất hiện ở đây từ khi nào?

Dù cho Hàn Tư Không chỉ là Tam Đạo cảnh thì Tử Nghiên lại là Ngũ Đạo cảnh hậu kỳ, nàng lại hoàn toàn bất ngờ trước sự xuất hiện kia.

Và dường như lại còn đang rất ngạc nhiên, cũng kéo theo một chút sợ hãi.

Trên người lão cũng không hề có chút khí tức nào của tu sĩ, thậm chí lão chỉ mang lại cảm giác như một người bình thường mà thôi.

Tử Nghiên lùi vài bước chân nhỏ và đôi môi cũng run run, nước mắt cũng không tự chủ mà chảy dài ra.

“Sao lại khóc rồi.

Chất giọng trầm đặc vang lên ngay bên cạnh Hàn Tư Không, cậu ngay lập tức giật mình khi hình dáng lão trung niên trước mặt mình đã hoàn toàn biến mất.

Đôi bàn tay có phần nứt nẻ và đầy các vết chai sạn nhẹ nhàng lau đi nước mắt đang rơi trên gương mặt Tử Nghiên.

Hàn Tư Không chậm rãi xoay đầu lại, vị trí của Tử Nghiên so với cậu thì thấp hơn một chút, nên việc xảy ra ở phía sau hoàn toàn không nằm trong tầm mắt của cậu.

Lão trung niên đã xuất hiện ở đây từ lúc nào?

Cậu đã chẳng thể cảm giác được gì, kể cả chỉ là một chút dao động nhỏ trong không khí đi chăng nữa.

Dịch chuyển?

Hay chỉ là di chuyển với tốc độ cực nhanh?

Dù là câu trả lời nào đi chăng nữa, lão trung niên với thân thể hoàn toàn không chút khí tức mạnh bạo này lại có thể xuất hiện tại đây và tiếp cận cả hai người một cách rất dễ dàng.

“.

Tử Nghiên như thể bị chấn động mạnh, nàng đơ mặt ra nhìn vào biểu cảm cười cười của lão trung niên dành cho mình.

Nước mắt cũng đã hoàn toàn dừng lại.

“Nơi đây thật nặng oán niệm, sát khí cũng có.

Nhưng lại đang liên tục mất đi, là tại vì ngươi nhỉ?

Lão trung niên nói đoạn, Hàn Tư Không cảm nhận được ai đó chạm vào lưng mình.

Bàn tay của lão trung niên kia vỗ vỗ trên vai cậu, cứ như thể lão di chuyển vượt qua cả thời gian vậy.

Hoàn toàn không có một chút cảm giác gì khi bị lão tiếp cận, cả khả năng phản xạ khủng khiếp của Hàn Tư Không cũng hoàn toàn vô dụng.

“Đúng vậy, là do Ma tâm của ta.

Hàn Tư Không chậm rãi trả lời, cậu tuy rằng rất cảnh giác nhưng đồng thời cũng hoàn toàn thoải mái hơn hẳn khi nhìn thấy nơi phía sau mái tóc đen của lão trung niên kia là một đôi tai dài, hoàn toàn giống hệt Tử Nghiên.

Người này chắc chắn có mối quan hệ rất mật thiết với Tử Nghiên, có khi lão cũng đến từ cái nơi gọi là Eilrine đó.

“Trái lại rất thật thà.

Giọng nói có chút thưởng thức dành cho Hàn Tư Không, cậu không cảm nhận được địch ý từ lão nên tâm tình cũng đã thả lỏng đi một chút.

Dù sao thì nếu muốn giết cậu, lão ta đã có thể giết hàng trăm nghìn lần rồi.

“T-Thầy.

tại sao.

lại ở đây?

Tử Nghiên lần đầu cất giọng kể từ khi lão trung niên xuất hiện, gương mặt nàng hiện tại đã mang nét đau khổ rất khó coi.

“Truy Hồn Kiếm, và cũng vì con.

Ta tin con có thể làm nên kỳ tích.

Lão nói, ánh mắt có chút vui vẻ nhìn nàng.

“Đừng xin lỗi, ta không muốn nghe.

Hãy nói về người bạn mới này đi.

Giới thiệu cho ta một chút, đây có phải là bạn trai mới của con không?

Nhìn thấy Tử Nghiên dường như muốn nói gì đó, lão xua tay và nói nhanh.

Tử Nghiên có chút thở dài, nàng nhìn Hàn Tư Không và gật đầu.

“Đây là thầy của ta, Nhất Thượng Long – Genju, thủ lĩnh của Thượng Long Đoàn thời điểm hiện tại.

Đến từ Eilrine.

Hàn Tư Không gật đầu và giơ tay trái về trước.

“Chào ngài, ta là Hirio, nhân loại đến từ Sebria.

Dù sao thì danh xưng của Genju cũng không chung dạng với những người đến từ Miqdeni, Hàn Tư Không cũng nên lấy tên thật để dễ dàng xưng hô thì hơn.

“Ngươi là một chiến binh, nhỉ?

“Nhưng cũng khá đáng tiếc, chuyện gì đã xảy ra?

Genju bắt lấy bàn tay Hàn Tư Không và gật đầu, lão hướng mắt nhìn về phía trống vắng tay phải của cậu.

“Học phí cho bài học của ta, ngài có thể coi là như vậy.

Hàn Tư Không xoa xoa phần vai trống trải, cậu mỉm cười đối đáp.

“Nơi đây là Nhân giới sao, đã quá lâu kể từ lần cuối ta đến đây.

Genju có chút thư thái nhìn quang cảnh đổ nát xung quanh, ông ngước mắt nhìn lên bầu trời và nhắm nhẹ đôi mắt lại.

Tử Nghiên bỗng bước chân lên trước, đưa cả thân mình sáp lại gần Hàn Tư Không.

Nàng vươn tay nắm lấy tà áo cậu, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Genju.

“Chuyện gì sao?

Hàn Tư Không hỏi, hành động của Tử Nghiên kỳ thực rất kỳ lạ, nàng đang tỏ ra e ngại thầy mình sao?

“Ta chỉ lo sợ, đây là người kia cải trang.

“Người kia cải trang?

Ánh mắt của Hàn Tư Không cũng vô định nhìn vào Genju, ông bỗng mỉm cười nhẹ, đôi mắt vẫn hoàn toàn nhắm chặt nhưng khuôn miệng lại bắt đầu chuyển động.

“Không có đâu, con nhóc Angell đang bận một chút việc riêng của Thượng Long Đoàn.

Ít nhất vài năm thì nhóc đó sẽ không thể tìm đến con đâu.

“Angell?

Là người quen khác sao?

Tử Nghiên thả lỏng bản thân một chút, nàng dường như đối với người tên Angell này có rất nhiều hiềm khích.

“Rất quen là đằng khác, nàng ta cũng là một trong các Thượng Long Đoàn.

Mặc dù đối với ta rất tốt nhưng lại rất hay bày trò trêu ghẹo các thành viên Tiên Tử Đoàn.

“Haha.

Nhóc đó cũng hay nhắc về con lắm, ta nếu không nhiều lần cản chân thì chắc nhóc đó đã phá tan màn sương và bắt con về lại Eilrine rồi!

Genju cười cười, ông mở mắt nhưng vẫn đang hướng ánh nhìn về phía bầu trời.

“Angell sẽ không làm thế, vì nàng là người đã giúp cho con chạy trốn đến Nhân giới!

Gặp Tử Nghiên phản bác như thế, nhưng Genju lại không tỏ ra ngạc nhiên hay giận dữ gì cả, ông chỉ nhẹ nhàng nhìn vào lòng bàn tay đầy các vết chai sạn của mình và nói khẽ.

“Ta biết là chỉ có thể Angell giúp con thì chúng ta mới hoàn toàn không phát hiện, dựa theo khả năng của con nhóc thì chẳng ai có thể làm gì được cả.

Ta cũng chỉ là phán đoán dựa theo sự hiểu biết về cả hai đứa mà thôi, thậm chí ta còn chẳng thể nhận ra ngay đấy chứ.

Cả hai tựa hồ đang nói chuyện xưa cũ, Hàn Tư Không cũng không tiện chen vào.

Cậu đứng im một bên và quan sát Tử Nghiên, nàng biểu lộ rất nhiều biểu cảm mà cậu chưa từng thấy trước đây.

Cũng thật vui khi nhìn thấy nàng như thế, trông hoàn toàn giống với một thiếu nữ bình thường mà thôi.

“Vậy, Truy Hồn Kiếm.

Tử Nghiên vung tay về phía sau mình, nhưng thanh kiếm đáng lẽ nên bay đến tay nàng lại hoàn toàn không thấy đâu.

“Ta đã nhận.

Genju xoay nhẹ Truy Hồn Kiếm trên tay, ông vung nhẹ một đường hướng về phía đối diện và không gian gần như bị đóng băng lại.

Hàn Tư Không cảm nhận mọi thứ dường như đang bị nén chặt đến từng phân tử, mọi tế bào trên cơ thể cậu đang không tự chủ mà dao động kịch liệt.

Genju rõ ràng chỉ tiện tay vung nhẹ một kiếm mà thôi, không khí ngay lập tức bị chia thành hai nửa, mặt đất hiện lên một vệt màu đen dài đến cả trăm mét.

Mọi thứ như thể bị nén chặt đến cực hạn và ngay sau đó bị bung ra hoàn toàn, Hàn Tư Không bắt đầu hít thở một cách khó khăn.

Thứ sức mạnh gì thế này, đây chính là sức mạnh của tiên tộc hay sao?

Tu sĩ nhân tộc nếu muốn sử dụng sức mạnh kỹ năng thì phải thôi động năng lượng trong tự nhiên, từ đó sinh ra các loại áp lực và rung động oanh tạc một cách rõ ràng ra bên ngoài.

Nhưng Genju lại chẳng sinh ra một chút năng lượng nào cả, mọi thứ xung quanh ông vẫn hoàn toàn bình thường.

Điều này chứng tỏ Genju đã sử dụng hoàn toàn là năng lượng đến từ chính bản thân mình để phát động kỹ năng.

Và nó.

Mạnh đến đáng sợ.

“Vậy thì.

con vẫn tốt chứ?

Genju có chút ngập ngừng hướng ánh mắt về phía Tử Nghiên, ông đang nhìn nàng như thể một người cha đã rất lâu mới có thể nhìn thấy con mình.

“Tốt, ít nhất vẫn có thể nói là tốt.

Tử Nghiên không tỏ ra buồn bã hay vui mừng, gương mặt nàng phảng phất một sự bình thản nhất định.

“Mọi người nhớ con nhiều lắm.

“Họ nhớ con?

Hay họ nhớ về tội lỗi của con?

Nàng có chút cười cười, ánh mắt cũng đã rưng rưng đi khá nhiều.

Genju vuốt nhẹ lưỡi kiếm trên tay, ông nhìn về phía chân trời và giọng nói cũng đã nhỏ đi rất nhiều.

“Chuyện năm đó, ta đã tìm được manh mối, dù chỉ một chút.

Nhưng.

Dừng lại một nhịp như thể đang lấy hơi, Genju lần nữa tiếp lời.

“Ta sẽ tìm đến sự thật vào ngày đó, chắc chắn ta sẽ tìm lại sự trong sạch cho con.

“Thầy có thể sao?

Chuyện mà ngay cả Đại Yêu Tộc cũng không thể làm gì, nhưng thầy lại cho rằng chúng ta có thể sao?

Tử Nghiên nắm chặt bàn tay lại, nàng nghiến răng như thể đang tức giận.

“Có thể, nhưng con cần phải cùng ta trở về.

“Tại sao?

Genju quay người và nhìn thẳng vào mắt Tử Nghiên, nàng đang run rẩy cực độ.

“Có nhiều lý do cho việc này, nhưng lý do hàng đầu vẫn là ta muốn bảo vệ con.

Hàn Tư Không có chút khó thở, cậu tự nhiên biết mình không nên xen vào chuyện riêng của thầy trò Tử Nghiên, nhưng cậu thực lòng đang có rất nhiều câu hỏi.

“Ngài Genju, Tử Nghiên tại sao lại cần được bảo vệ?

Genju xoa xoa cổ tay phải và nhìn qua Hàn Tư Không, ông đang tỏ ra khá suy tư.

“Vì con bé chính là nhược điểm của ta.

Sẽ có kẻ lợi dụng con bé để có thể thao túng ta, vào một ngày nào đó mà thôi.

“Nếu cô ấy quan trọng đến thế, thì tại sao Tử Nghiên lại có thể chết một lần cơ chứ?

Hàn Tư Không đưa ra câu hỏi, cậu cũng không có biểu cảm gì quá đặc biệt trên mặt mình cả, dù nội tâm cậu đang khá hồi hộp và có chút căng thẳng.

“Đó là lý do mà ta muốn bảo vệ Lauriel, lần này con bé sẽ chết thật.

Rất thật!

Genju lần nữa nhìn Tử Nghiên.

“Loại kẻ thù nào có thể gây ảnh hưởng đến cả ngài?

Hàn Tư Không chỉ dựa theo những gì mình được kể về Eilrine và đưa ra kết luận về nơi đây.

Trong đầu cậu đã hình dung các Thượng Long là những kẻ mạnh nhất Eilrine, và họ còn có rất nhiều quyền lực trong tay.

“Có rất nhiều, Hirio à.

Kẻ thù không đến từ một phía.

Genju giảng giải một cách bình tĩnh, ông đưa tay ra xa và một chiếc lá bay nhanh lại giữa lòng bàn tay ông.

“Ngươi là một chàng trai trẻ, cũng là một chiến binh nhỉ?

Thấy Hàn Tư Không gật đầu đáp trả, Genju cũng gật nhẹ đầu và tiếp lời.

“Sức mạnh đúng là có thể làm được rất nhiều thứ, nhưng cũng rất nhiều thứ mà sức mạnh cũng chẳng thể làm được.

Hàn Tư Không có chút kinh ngạc, những gì Genju vừa nói hoàn toàn giống những gì mà cậu đã nói ngay sau khi bỏ rơi mẹ mình.

Đó cũng là thời điểm cậu đang rất rối bời.

“Ngươi thấy mặt trời to lớn kia chứ?

Genju chỉ tay lên bầu trời, Hàn Tư Không nhìn theo và gật đầu.

“Mặt trời chính là thứ mạnh nhất mà chúng ta có thể nhìn thấy, nó giúp cây cối sinh trưởng lớn mạnh, giúp các loài động vật có thể sinh tồn và phát triển.

Nhưng nó lại chẳng thể cứu giúp tất cả những thứ đó khỏi sự diệt vong.

Chiếc lá trong tay Genju nhanh chóng hóa thành bụi mịn, ông rải nhẹ chúng ra không khí và gương mặt lại mỉm cười nhè nhẹ.

“Nhưng mặt trời không có cảm xúc đau buồn, nó chẳng thấy vui khi giúp đỡ, và cũng chẳng thấy buồn khi mất đi.

“Ý của ngài là?

Hàn Tư Không nhìn theo đám bụi mịn kia, cơ thể cũng đã thả lỏng đi rất nhiều.

“Chúng ta có cảm xúc, Hirio à.

Cảm giác đau đớn tâm can khi mất đi điều quý giá nhất, cảm xúc tức giận khi mọi thứ không như ta mong muốn, sự hạnh phúc khi tìm được niềm vui.

“Và vì thế, dù ta có sức mạnh của mặt trời.

Thì ta vẫn tồn tại một yếu điểm, đó chính là nguyên tắc của thế giới này.

Genju thở dài một hơi, ông vung nhẹ tay về phía trước và khoảng không trước mặt ngay lập tức bị xé nát.

Thông đạo liên thông với nhiều mảng không gian khác xuất hiện khiến Tử Nghiên cùng Hàn Tư Không có chút giật mình.

“Và ta cũng không mạnh đến thế đâu.

Lời nói vừa dứt, thân ảnh Genju và thông đạo kia cũng ngay lập tức biến mất.

Hàn Tư Không như nhớ về điều gì mà giật mình nhìn về sau lưng, Tử Nghiên cũng đang dùng ánh mắt có chút khó hiểu nhìn cậu.

“Ngài ấy không mang cô theo ư?

“Chưa phải bây giờ.

“Tại sao?

“Là vì cảnh giới hiện tại của ta quá yếu, và do việc tái sinh nên cảnh giới linh nguyên khi còn là tiên tử của ta cũng không còn.

Trở về Eilrine vào thời điểm này hoàn toàn có thể giết chết ta ngay tại thời điểm vừa đặt chân xuống.

Để an toàn thì ta cần thêm một lần chuyển đổi năng lượng căn nguyên trở thành tiên tộc.

Tử Nghiên nói nhanh, nàng bước vội đi về phía sâu của Lâm gia mà không nhìn lại Hàn Tư Không vẫn đang đứng trầm ngâm tại chỗ.

“Điểm yếu của kẻ mạnh.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập