[Thông tin:
Nhiệm vụ phụ – Ngăn chặn Công Chúa Iso Latti Ora lên ngôi nữ hoàng Sebria]
Thời gian – 20 ngày]
“Quái gì chứ?
Thanh Lâm xoa xoa cái cằm đang sưng tấy của mình và không khỏi buông ra vài lời than thở.
Lại có nhiệm vụ mới từ hệ thống, nếu là những lần trước thì cậu sẽ rất vui vẻ đi làm.
Nhưng tình hình hiện tại thật sự là quá nan giải.
Chưa kể đến nhiệm vụ lần này còn dường như nằm ở tận một quốc gia khác, trong vòng 20 ngày để làm tất cả những thứ từ xuất ngoại cho đến xâm nhập hoàng cung cũng là rất khó khăn rồi.
Đã thế còn phải ngăn chặn một công chúa lên ngôi?
Đây không phải nói chính là nhiệm vụ cực khó dành cho cậu hay sao, ít nhất là trong lúc này.
“Có thể từ bỏ nhiệm vụ này không?
Thanh Lâm chưa từng từ chối bất kỳ nhiệm vụ nào từ hệ thống, cậu chỉ có cách thông qua hệ thống mới có thể nhanh chóng đề cao thực lực của mình.
Và do các phần thưởng đến từ hệ thống quá chi là tốt, đây chính là lần đầu cậu có suy nghĩ muốn từ chối nhiệm vụ.
Có thể, nhưng nhiệm vụ này có độ khó cao và mang theo phần thưởng hoàn thành rất lớn – Từ chối?
“Khoan đã!
“Lần này có thêm thưởng lớn sao?
Độ khó của nhiệm vụ sẽ tỷ lệ thuận với phần thưởng đạt được khi hoàn thành]
Thanh Lâm có chút rung động, nhưng hiện tại thì cậu vẫn thiếu rất nhiều thông tin.
Và Tôn gia cũng không chắc sẽ thả cậu chạy lung tung vào lúc này, thậm chí họ có thể sử dụng cả vũ lực để giữ cậu lại.
“Trốn thôi!
Tôn gia hay ho gì chứ, chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ lần này thì tu vi của cậu chắc chắn sẽ tăng mạnh.
Thậm chí còn có thể sẽ được ban thưởng những vật phẩm hữu ích, hiện tại không làm thì khi nào mới có lại nhiệm vụ mức độ khó để làm cơ chứ?
Ánh mắt đảo quanh một vòng, Thanh Lâm lặng lẽ sử dụng che giấu khí tức và trốn khỏi Tôn gia, cậu dựa theo hệ thống chỉ điểm mà di chuyển thật nhanh về nơi cần đến.
“Mọi chuyện vẫn đang ổn, ngươi cũng không cần phải phụ giúp gì nữa đâu.
Tử Nghiên nói lớn, nàng xoa xoa gương mặt của Lâm Uyển Nhi với ánh mắt hướng về phía Hàn Tư Không vừa hoàn thành việc chôn cất các thành viên của Lâm gia.
Trong khoảng thời gian này thì Ma tâm của Hàn Tư Không đã vô thức hấp thụ rất nhiều oán niệm và sát khí ở nơi đây, vì thế nên Ma tâm của cậu đã ngày càng hoàn thiện hơn.
Nhưng cảnh giới Tam Đạo cảnh hậu kỳ vẫn đang hoàn toàn bị phong bế.
“Tôi cũng chẳng thể làm gì hơn.
Hàn Tư Không lắc đầu, cậu dần dần có chút cảm giác mệt mỏi.
Cả về tinh thần lẫn thể chất, đều mệt mỏi.
Cậu chắp tay trước mặt và cúi nhẹ đầu để thể hiện sự tôn trọng với người đã chết, tâm trạng của Hàn Tư Không đang nhớ về những ngày bị giam giữ tại Sebria.
Tại nơi mà cậu bị vu oan bởi công chúa Iso, cũng chính là nơi mà người bạn thân nhất của cậu phải rời bỏ quê hương bởi vì những tội lỗi mà Hàn Tư Không gánh chịu.
“Mình cần trở về, đã quá lâu rồi!
Daint cần một sự giải thoát.
“Cả mình và Daint, đều cần một sự giải thoát.
Hàn Tư Không ngước mặt về phía bầu trời đã u tối tựa khi nào, từng đám mây đen cũng đồng loạt kéo đến và từng hạt mưa cũng nặng trĩu rơi nhanh xuống.
“Xem ra, mình cũng được ủng hộ bởi ông trời.
Cậu nói nhỏ trong lòng, đôi mắt nhắm chặt và hướng lên bầu trời để cảm nhận cơn mưa rơi lã chã trên mặt mình.
Thời gian vẫn cứ trôi, cơn mưa càng ngày càng lớn hơn, Hàn Tư Không với cơ thể ướt sũng cũng dần dần run run nhẹ.
Ma tâm cậu đang dao động, một sự dao động kịch liệt nhất chưa từng có.
“Tâm niệm sắp hoàn thiện?
Sao có thể?
Hàn Tư Không vẫn còn nhớ những gì Atthy đã dạy cậu, chỉ sau khi tu sĩ đến cảnh giới Tứ Đạo cảnh thì mới có thể tu luyện tâm niệm của bản thân.
Sự việc như trường hợp của cậu tuy rằng chưa được nàng đề cập đến, nhưng chắc chắn nó cũng không hề xảy ra quá thường xuyên.
Nhưng cũng chỉ đến thế, tâm niệm chỉ gần như hoàn thiện mà thôi.
Cách đến hình thái hoàn thiện còn một bức tường rất chắc chắn.
Có lẽ là do cảnh giới hiện tại của cậu, Tam Đạo cảnh hậu kỳ vẫn chẳng thể đột phá được.
Tâm niệm cũng vì thế mà không có cách nào hoàn thiện được, đó cũng là lý do duy nhất mà Hàn Tư Không có thể nghĩ đến.
Cũng là lý do duy nhất cậu có thể tin tưởng vào lúc này.
“Tử Nghiên chắc hẳn sẽ không phiền lòng, dù sao thì nàng cũng còn dư dả thời gian để có thể chăm lo cho phần còn lại của Lâm gia.
Tuy rằng hiện tại không phải lúc để cậu rời đi, nhưng Hàn Tư Không hiểu rõ một chuyện:
nếu cậu không đòi lại sự công bằng cho cả mình và Daint, tương lai sau này sẽ chỉ mãi ám ảnh cậu.
Hàn Tư Không xoay người và bước nhanh về phía tán cây, nơi Tử Nghiên cùng Lâm Uyển Nhi đang trú mưa dưới đó.
Cậu chỉ nói khẽ một câu ngắn gọn với nàng, đôi mắt tím có chút dao động nhỏ của Tử Nghiên đặt trên gương mặt cậu.
“Tôi cần trở về, về nơi đã tạo ra Hàn Tư Không của hôm nay.
“Tại sao lại vào lúc này?
Tử Nghiên không tỏ ra bất ngờ hay khó chịu, nàng chỉ hỏi nhỏ một câu.
“Tại sao không thể là lúc này?
Hàn Tư Không hỏi ngược lại nàng, gương mặt cậu đã không còn hiện hữu nụ cười mà chỉ thay bằng một sự gượng gạo cùng đau đớn đến khó tả.
“Ngươi không cần hỏi ta về mọi quyết định của mình đâu, phải không?
“Tôi không hỏi.
Cậu thở dài một hơi, cả cơ thể cũng trở nên thả lỏng đi một chút.
“Tôi sẽ sớm quay lại.
Để lại một câu nói với cả Tử Nghiên và Lâm Uyển Nhi đang say giấc, Hàn Tư Không lùi người và nhanh chóng biến mất trong cơn mưa vẫn còn đang lớn dần.
Tử Nghiên nhìn theo bóng dáng của cậu và gật nhẹ đầu một nhịp.
“Ngươi trở về điểm xuất phát, chỉ để tìm kiếm lại lý do mà mình phải bắt đầu.
Nàng cười nhẹ, gương mặt cũng phần nào trở nên dịu dàng hơn.
“Nơi đây chính là Sebria?
Thanh Lâm tự hỏi trong lòng, cậu từ từ hạ người xuống và bắt đầu di chuyển đôi chân trên mặt đất.
Dù sao thì nơi đây cũng là quốc gia của nhân loại, không có tu sĩ tồn tại nơi đây.
Cũng vì thế mà Thanh Lâm đã không lựa chọn bay mà chỉ di chuyển bằng đường bộ một khi tiếp cận đủ gần.
Còn 2 000m]
“Tuyệt.
Thanh Lâm chỉ mất khoảng hơn một ngày đường để đến đây, và hiện tại còn tận hai mươi ngày nữa mới đến thời hạn nhiệm vụ.
Nhiêu đó thời gian hoàn toàn dư giả để cậu có thể làm tốt được nhiệm vụ lần này.
“Đó là cung điện hoàng gia sao?
Trước mắt Thanh Lâm hiện lên một loạt các tòa cung điện khổng lồ.
Các dạng kiến trúc được thiết kế và xây dựng theo phong cách châu âu, với số lượng cùng độ rộng khủng khiếp ở nơi đây thì không có gì lạ khi Thanh Lâm hoàn toàn mất phương hướng và tốn cực nhiều thời gian để có thể tìm ra mục tiêu của nhiệm vụ lần này.
Thật may vì hệ thống đã chỉ dẫn rất tận hình cho cậu, cả tên của công chúa cũng hoàn toàn được hệ thống đưa cho.
Thanh Lâm chỉ cần dựa theo tên của công chúa và tìm ra cung điện, sau đó là tìm cách phá bĩnh việc đăng quang là xong.
Hoàn toàn là một nhiệm vụ không mấy hóc búa, chỉ có điều hơi tốn thời gian và công sức.
“Thiên nhãn!
Thanh Lâm hoá đôi mắt của mình thành một vệt sáng và soi thẳng vào từng tòa lâu đài, cậu không có thời gian để lãng phí cho việc tìm kiếm từng khu vực một.
“Nhưng mình không biết diện mạo của công chúa Iso.
Cậu thở dài một hơi, nơi đây là một đất nước xa lạ.
Ngôn ngữ của họ không nằm trong khả năng hiểu biết của Thanh Lâm, cậu cần một cách tiếp cận khác để có thể tìm đến công chúa.
Đợi đến ngày công chúa làm lễ đăng quang cũng có thể coi là một cách để nhận dạng, nhưng lỡ như lúc đó cậu không thể hoàn thành nhiệm vụ thì coi như mọi công sức đều bỏ sông bỏ biển.
“Mở điểm tích lũy!
Thanh Lâm nói lớn trong lòng mình, hệ thống có một loại tiền tệ riêng được gọi là điểm tích lũy.
Điểm tích lũy được bổ sung mỗi khi cậu hoàn thành một nhiệm vụ nào đó hoặc tăng chỉ số hảo cảm đối với Mệnh nữ.
Nhưng Thanh Lâm chưa từng có thể tăng chỉ số với bất kỳ Mệnh nữ nào ngoài Tôn Khả Khả cả, và số hảo cảm tăng lên ở nàng cũng chỉ là hàng đơn vị mà thôi.
Điểm tích lũy – 4]
“Ây.
Thảm thật.
Cậu lắc đầu ngao ngán, với nhiêu đây điểm thì thậm chí còn chẳng đủ để đổi lấy thứ rẻ bèo nhất trong cửa hàng hệ thống, thật sự đúng là quá thảm.
“Thôi thì đành vậy.
Thanh Lâm lôi từ nạp giới ra một chiếc gương nhỏ đã bị vỡ đi một phần, cậu gõ gõ nhẹ vào mặt gương trong vài giây và một màu đen bỗng chốc bao trùm lấy toàn bộ chiếc gương nhỏ.
“Công chúa Iso Latti Ora của vương quốc Sebria!
Chiếc gương như thể phản ứng lại với những gì Thanh Lâm vừa nói, nó chuyển động mặt gương một cách chậm rãi và nhanh chóng hiện lên một hình ảnh trên mặt gương.
Một cô gái với khí chất cao quý đang ngồi thưởng trà, mái tóc đỏ bồng bềnh và gương mặt xinh đẹp thanh cao tỏa ra một dạng khí chất vương giả đặc trưng.
“Đây chính là công chúa Iso sao?
Cũng thật là đẹp, nhưng nàng không phải là Mệnh nữ ư?
Trong tiềm thức của Thanh Lâm, Mệnh nữ luôn luôn là những cô nàng vừa xinh đẹp, vừa có địa vị cùng thực lực rất cao.
Như Tôn Khả Khả là một ví dụ, Lâm Uyển Nhi cũng có thể xem như thế.
Nhưng công chúa Iso này tuy rằng không thể so sánh với Lâm Uyển Nhi hay Tôn Khả Khả về gương mặt, nhưng khí chất của nàng lại hoàn toàn rất khác biệt.
Đúng là công chúa của một vương quốc lớn, lại sắp đăng quang ngôi vị hoàng hậu.
Thanh Lâm vứt chiếc gương đi và thân ảnh cậu bắt đầu hoá thành một vệt sáng phóng đi, chiếc gương chỉ là hàng dùng một lần nên cậu không hề có cảm giác tiếc nuối.
Mà nó đã cho Thanh Lâm đầy đủ vị trí của công chúa Iso, nên cậu cần phải nhanh chóng hành động.
Việc đơn giản nhất để có thể nghĩ ra để phá bĩnh việc đăng quang là bắt cóc công chúa, thậm chí nếu cậu muốn thì việc “vui vẻ” một chút với nàng trong lúc giam giữ cũng hoàn toàn có thể.
Thanh Lâm cười cười và nhanh chóng tiếp cận vào lâu đài.
Vì bản thân là một tu sĩ, lại còn có tu vi không hề thấp một chút nào.
Thanh Lâm dễ dàng xâm nhập và bắt đi công chúa Iso trong tình trạng không ai hay biết gì.
Nhìn vào cô nàng thơm tho mềm mại đang nằm im bất động trong vòng tay mình, Thanh Lâm có chút nóng người.
Thuốc mê cậu sử dụng có hiệu lực khá dài, hiện tại chỉ mới giữa đêm mà thôi.
Mà loại thuốc mê này lại có công hiệu đến tận giữa trưa hôm sau.
“Thôi, vậy thì không vui xíu nào.
Thanh Lâm vẫn còn là trai tân, cậu tuy rằng rất muốn được “giải phóng” nhưng ít nhất là không phải trong trường hợp này.
Một người bất tỉnh thì có khác gì khúc gỗ đâu?
Ánh mắt nhìn quanh một vòng, Thanh Lâm nhìn thấy một nhà kho bỏ hoang ở phía xa xa kia.
Xung quanh nơi đây hoàn toàn không có bất cứ nhà dân nào, và cũng chẳng có dấu hiệu cho thấy có người ở xung quanh.
Đây chính là nơi thích hợp nhất để tạm trú.
Thanh Lâm mỉm cười rạng rỡ, có khả năng rất cao đây sẽ là nhiệm vụ gián tiếp giúp cậu trở thành một người đàn ông thực thụ.
“Rời đi?
Vào lúc này sao?
Genju khoanh tay lại và có chút suy tư, ông rõ ràng cảm nhận được gì đó rất không ổn vào lúc này.
Nhưng lại chẳng rõ ràng cảm giác đó là như thế nào.
Chỉ là bản năng của ông mà thôi.
“Vâng, hắn bảo rằng cần phải làm thế.
Để đòi lại công bằng cho mình và bạn thân đã chết của mình.
Tử Nghiên gật đầu đáp trả, nàng đang xếp bằng để tu luyện nâng cao tu vi bản thân nhanh nhất có thể.
“Khoảng vài ngày nữa thì Tiên Tử Đoàn chủ sẽ hạ giới, cũng là đến bởi vì con.
Genju nói khẽ, ông lấy từ hư không ra một thẻ bài nhỏ nằm gọn trong lòng bàn tay và phóng qua phía Tử Nghiên.
Nàng nhanh chóng chụp lấy và nhìn vào tấm thẻ, một gương mặt quen thuộc của chính nàng và cái tên có phần xa lạ nằm ngay gần đó.
“Fairyn Riel?
Đây là thân phận mới của con sao?
Tử Nghiên hoàn toàn hiểu đây là thứ gì, tấm thẻ là một hình thức chứng minh nhân dân của bất cứ người dân Eilrine nào.
Nàng đã từ lâu không còn tầng lớp thân phận này.
“Cái tên Lauriel cũ của con đã bị liệt vào danh sách đen của chính phủ Eilrine, hiện tại cũng chỉ có thể sử dụng một danh tự khác cho con mà thôi.
“Vậy sao ạ, Fairyn Lauriel đã thật sự chết rồi ư?
Tử Nghiên cảm thán trong tim mình, nàng có chút cảm giác mất mát.
Nhưng dù sao thì cảm giác này vẫn tốt hơn là mất tất cả mọi thứ.
Genju có chút dịu dàng trong ánh mắt, ông nhìn Tử Nghiên và nhanh chóng đưa mắt sang Lâm Uyển Nhi đang ngủ gần đó.
“Cô nhóc này.
Có gì đó rất đặc biệt, một cảm giác rất quen thuộc với ta.
“Thầy cũng cảm thấy vậy sao?
Con đã có cảm giác đấy từ lần đầu gặp nàng.
Genju hoàn toàn thật lòng, cảm giác mà cô nàng nhỏ bé này mang lại cho ông hoàn toàn giống với cảm giác mà sư phụ của ông đã mang lại.
Khoan đã!
“Lauriel, con có thể đánh thức con bé không?
Ta cần xác nhận vài chuyện!
Chuyện này chắc chắn không thể xảy ra được!
Đây chính là Nhân giới, nhưng cảm giác này hoàn toàn là thật!
Genju như muốn hét lên trong lòng, ông dâng trào từ sâu bên trong mình một cỗ cảm giác căng thẳng và hồi hộp.
“Uyển Nhi.
Con thức chứ?
Tử Nghiên lay nhẹ Lâm Uyển Nhi, nàng vuốt từng lọn tóc trên gương mặt nhỏ xinh kia đi.
Đôi mắt vẫn đang nhắm chặt cũng từ từ mở ra.
Con ngươi màu đen nhánh dần dần xuất hiện, Lâm Uyển Nhi chậm rãi hướng ánh mắt của mình sang người Tử Nghiên và lướt nhanh một vòng tại nơi đây.
Nàng đã được chuyển vào một nơi an toàn cách xa Lâm gia, đây chính là một chi nhánh nhỏ mà Lâm gia đã dư ra.
Do nó quá nhỏ bé và không có ảnh hưởng gì đến Lâm gia nên vẫn còn nguyên vẹn và không bị hư hại gì sau cuộc chiến đổ máu kia.
“N-Ngài Tử Nghiên?
Đây là?
Giọng nói mang theo sự mệt mỏi tột độ, Lâm Uyển Nhi lim dim đôi mắt nhìn chằm chằm vào Tử Nghiên.
Có vẻ như nàng vẫn còn đang khá bất ổn về tinh thần.
“Tâm thức thuật!
Tử Nghiên chậm rãi dùng hai ngón tay điểm lên trán Lâm Uyển Nhi, nàng đang thi triển một dạng tiên thuật có khả năng điều trị tâm trí của người khác.
Tuy nhiên hiện tại cũng chỉ có thể tạm thời giúp Lâm Uyển Nhi trở nên ổn định hơn mà thôi.
“Đây là?
Lâm gia?
Lâm Uyển Nhi nheo chặt mắt lại, nàng dần dần tỉnh táo và ngồi thẳng lưng lại.
Đôi mắt dừng lại trên người Genju và một cảm giác đau nhói lòng ngực ngay lập tức xuất hiện.
“A.
Đau!
Thanh âm có phần thống khổ vang lên, Lâm Uyển Nhi ôm chặt ngực mình và gục đầu xuống chăn.
Nàng đang đau như thể trái tim bị bóp chặt vậy.
[Đặc Ân – Tận Tử:
Điểm cuối của sinh mạng không phải là cái chết]
Nó lại xuất hiện, âm thanh vang vọng đầy ám ảnh đó lại xuất hiện.
Lâm Uyển Nhi như thể đang nghe hàng nghìn linh hồn gào thét tận sâu bên trong thâm tâm của mình.
Và cảm giác đó không hề dễ chịu một chút nào.
“Đặc ân cái gì chứ?
Cút đi!
Nàng hét lớn, hay tay cũng vung một cách mạnh bạo ra xung quanh và gương mặt đang biểu lộ một sự phẫn nộ tột độ.
“Đặc ân?
Là thật?
Genju có chút giật mình, nhưng ông nhanh chóng lấy lại bình tĩnh và ngay lập tức không gian nơi đây bị phong ấn lại hoàn toàn.
“Không thể ngờ được, nó đã trở lại!
Ông có chút thở gấp, Tử Nghiên cũng hoàn toàn chấn kinh.
Nàng tuy rằng không quá hiểu rõ về cái gọi là “Đặc ân” như thầy của mình.
Nhưng nàng hoàn toàn có thể thông qua biểu hiện của Genju và suy đoán ra tâm điểm của sự việc lần này, hoàn toàn là một sự việc nằm ngoài dự liệu.
“Thầy.
Đặc ân là gì?
Nàng đưa ra câu hỏi, một cảm giác căng thẳng cũng đã dâng trào.
Lâm Uyển Nhi cạnh bên cũng là ngưng người lại và hướng ánh mắt mang theo vô vàng thành khẩn nhìn thẳng vào Genju.
“Ngài biết về thứ này sao?
Hãy giải thích cho Uyển Nhi, làm ơn.
Nàng rưng rưng đôi mắt, giọng nói cũng mang đầy sự tuyệt vọng.
“Trước hết, ngươi có biết thứ Đặc ân mà mình đang có không?
Có bao nhiêu và tên gọi là gì?
Genju trầm tư và giây và khua khua tay trước mặt.
“À không không, ta sẽ phổ cập cho ngươi và Lauriel biết sơ bộ khái niệm Đặc ân là gì trước đã.
Ông xoay người và không gian bỗng chốc tối sầm lại, một loạt các khối màu hình cầu trông như những quả bóng xuất hiện giữa không trung và lơ lửng trước mặt cả ba người.
“Hãy tưởng tượng Đặc ân chính là quả cầu này.
Một người có thể có vô hạn Đặc ân, và cũng có thể chẳng có bất kỳ Đặc ân nào!
Ông di chuyển ngón tay và nhiều quả cầu chụm lại thành một thể lớn.
“Đặc ân chính là sức mạnh của Thần được phân phát xuống thế giới, có rất nhiều truyền thuyết xoay quanh sự ra đời của Đặc ân.
Nhưng do sự xuất hiện và số lượng của chúng quá ít nên hầu như chẳng có bất kỳ ai biết về nó cả.
Những quả cầu ánh sáng di chuyển và tạo thành một hình người, bóng dáng người đó dần dần trở nên rõ ràng hơn và diện mạo cũng xuất hiện một cách cụ thể.
Đó là một dáng người cao gầy, nữ giới.
Mái tóc đen được buộc thành đuôi ngựa và đôi mắt cũng hoàn toàn đen kịt.
“Chỉ có ba người từng sở hữu Đặc ân, nhưng hai trên ba bọn họ đều đã chết.
“Là do Đặc ân sao?
Tử Nghiên có chút suy đoán, nàng vô thức nhìn sang Lâm Uyển Nhi.
“Vẫn chưa ai chứng thực về cái chết của họ cả.
Chỉ là đã quá lâu kể từ lần cuối nó xuất hiện.
“Người này là Thánh Kiếm Reina, người mạnh nhất từng tồn tại ở Eilrine.
Genju gằn giọng, ông nhìn vào thân ảnh Reina với ánh mắt mang theo sự buồn bã não nề.
“Reina là sư phụ của ta, vào thời điểm thu nhận ta.
Cô ấy sở hữu mười bảy Đặc ân.
“Cái gì?
Mười bảy?
Lâm Uyển Nhi và Tử Nghiên đồng thời lên tiếng, một âm thanh nuốt nước bọt được vang lên khe khẽ.
Trong lòng Lâm Uyển Nhi hoàn toàn ngưng trọng lại, nàng chỉ có duy nhất một Đặc ân mà thôi.
Nhưng những cảm giác mà nó mang lại không hề dễ chịu một chút nào cả.
“Những Đặc ân này có thể cho người ta những gì?
Tử Nghiên hỏi nhỏ, nàng đan xen hai bàn tay vào nhau và cơ thể cũng hoàn toàn căng cứng lên.
“Mọi thứ mà người đó cần, thứ sức mạnh mà Đặc ân mang lại nằm hoàn toàn ngoài khả năng kiểm soát của bất kỳ ai, bất kỳ chủng tộc nào.
Không nằm trong hệ thống tu luyện của bất cứ chủng tộc nào.
“Và do có quá ít thông tin về thứ sức mạnh này, ngươi có thể nói cho ta biết.
Chuyện gì đang xảy ra với mình chứ?
Genju chậm rãi ngồi xuống, cảnh vật trong giang phòng nhỏ cũng ngay lập tức trở về trạng thái bình thường.
“Đặc Ân – Tận Tử:
Điểm cuối của sinh mạng không phải là cái chết.
Lâm Uyển Nhi lập đi lập lại những gì đã vang lên trong đầu mình, hơi thở của nàng trở nên gấp gáp và đôi mắt cũng tràn ngập mạch máu đỏ li ti.
“Bình tĩnh!
Genju đập mạnh hai tay vào nhau, ông lấy từ hư không ra một ấm trà nóng và rót nhanh ra một ly trà nhỏ đưa cho Lâm Uyển Nhi.
Nàng nhận lấy ly trà vẫn còn đang tỏa khói nghi ngút trong lòng bàn tay và không khỏi nhìn vào ông.
“Uyển Nhi nghe thấy những thứ đó trong đầu mình, rất nhiều lần.
Rất nhiều.
Cả Genju và Tử Nghiên đồng loạt nhìn nhau, Tử Nghiên có chút chần chờ nhưng nàng vẫn là người lên tiếng trước.
“Thầy, việc này có quá nguy hiểm không?
Con bé mang theo sức mạnh như thế tại Nhân giới, có quá nguy hiểm không?
“Ta vẫn chưa biết Đặc ân Tận Tử là thứ gì, nó có công dụng hay khả năng như thế nào.
Nhưng ta biết chắc chắn một điều rằng.
Genju ngắt lời, ông thở dài một hơi và tiếp tục câu nói của mình.
“Nếu con bé không thể kiểm soát được Đặc ân, sẽ có kẻ đến để kiểm soát con bé.
Sức mạnh của Đặc ân có thể lay chuyển cả thế giới, nó quá nguy hiểm.
Lâm Uyển Nhi siết chặt bàn tay lại, nàng thậm chí còn chẳng thể cảm nhận hơi ấm đến từ tách trà nhỏ kia.
Chỉ có cảm giác lạnh lẽo chảy dài bên trong cơ thể nàng vào hiện tại.
Mất đi gia đình, nàng chẳng còn nơi để trở về.
Dù cho hiện tại đang mang trong mình thứ sức mạnh khủng khiếp, nhưng nó chẳng ý nghĩa gì khi nàng thậm chí còn chẳng thể chịu đựng sự ảnh hưởng mà nó mang lại.
“Không thể đi, cũng không thể ở.
Lâm Uyển Nhi run run đôi môi mềm, nước mắt nàng chảy dài trên gương mặt thanh tú.
Giờ đây Lâm Uyển Nhi đã hoàn toàn chẳng đủ tỉnh táo để suy nghĩ bất cứ điều gì, có quá nhiều sự kiện đã hoàn toàn đánh gục tâm trí nàng.
“Gia tộc con bé vừa bị diệt vong, hiện tại chúng ta có thể làm gì đây?
Cha?
Tử Nghiên có chút nóng lòng, nàng hiện tại cũng hoàn toàn trở nên bối rối.
Bởi vì Đặc ân là một dạng kiến thức quá sức đối với nàng, mọi quyết định hiện tại lập tức đổ dồn vào thầy của nàng – Genju.
“Theo lý thuyết thì ta sẽ mang con bé theo con trở về Eilrine, trước khi những kẻ trên đó phát hiện và mang con bé lên đó.
Nhưng vào thời điểm đó, ta sẽ chẳng thể kiểm soát được chuyện này nữa.
Lâm Uyển Nhi dựa đầu vào ngực Tử Nghiên, nàng thu gọn cơ thể vào trong lòng Tử Nghiên vào xoa xoa gương mặt thấm đẫm nước mắt vào đó.
Một mùi hương dễ chịu và sự ấm áp đến từ Tử Nghiên khiến Lâm Uyển Nhi có chút cảm giác thư giãn.
“Chuyện của gia tộc con bé có thể để sau, hoặc chúng ta có thể thay con bé làm chủ.
Nhưng sự tồn tại của Đặc ân cùng con bé sẽ không thể công khai, chỉ có chúng ta mới có khả năng bảo vệ cho đến khi con bé trưởng thành.
Chỉ là…”
Rót một tách trà nóng cho Tử Nghiên, Genju cầm trên tay một thanh trúc nhỏ màu xanh nhạt.
Ông nhẹ nhàng bẻ gãy nó bằng một tay và mùi hương nhè nhẹ của hoa cỏ nhanh chóng lấn át cả căn phòng.
“Tha lỗi cho ta, con và Uyển Nhi cần một sự bảo vệ đủ an toàn.
Và nơi Nhân giới không có sự an toàn đủ lớn, ta sẽ chịu mọi lời trách móc từ con.
Nhưng xin con hãy hiểu cho người cha này.
Tử Nghiên và Lâm Uyển Nhi mất đi trạng thái tỉnh táo và hoàn toàn lâm vào tình trạng mơ hồ, cả hai đều biết chuyện gì sẽ xảy ra nếu bản thân gục ngã vào lúc này.
Nhưng khả năng kháng cự lại hoàn toàn không có, hoặc nói chính xác hơn, cả hai người họ đều không có ý định kháng cự.
Tử Nghiên hoàn toàn biết thầy Genju đã phải quyết tâm đến thế nào mới có thể đưa ra quyết định này, nàng chưa từng hoài nghi về những gì ông ấy làm.
Dù cho bản thân nàng là một nỗi ô nhục, Genju vẫn sẽ giang rộng đôi tay và chào đón nàng trở về.
Sẽ luôn là như thế.
Lâm Uyển Nhi chẳng còn lý do nào để kháng cự, nàng muốn báo thù cho Lâm gia.
Nhưng lại chẳng thể mở miệng nhờ vả lão tổ là Tử Nghiên hay xa hơn nữa là sư phụ của ngài ấy.
Nàng mong ngóng Hàn Tư Không trở về không phải vì muốn nhờ cậu giúp mình báo thù, chỉ là trong lòng Lâm Uyển Nhi đã lo lắng, lo rằng cuộc chiến giữa Lâm gia và Tôn gia sẽ le lói chạm đến Hàn Tư Không.
“Dù sao thì, huynh ấy vẫn là người tốt.
Ý thức dần dần không rõ ràng, cả hai người nhanh chóng nằm gục trên giường nhỏ, ôm chặt lấy nhau.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập