Chương 51: Màn Sương Vô Hình Và Biến Tại Eilrine.

Audio

00:0016:34

[Thông tin:

Màn sương ảo – Mộng bức]

[Nhiệm vụ phụ:

Hoá giải màn sương – Giải thoát dân làng]

[Nhiệm vụ phụ:

Hai lựa chọn hành động]

[Lựa chọn một:

Tìm kiếm cội nguồn màn sương và tự mình tìm cách giải quyết]

[Lựa chọn hai:

Hiến tế 73 sinh mạng để phá bỏ màn sương]

“Lại còn có lựa chọn?

Ai bảo ta sẽ chọn?

Hàn Tư Không phóng thẳng vào lòng biển, cậu lặn sâu xuống gần đáy và bắt đầu di chuyển dọc theo bờ biển.

Mục đích là di chuyển bằng đường thuỷ để tiếp cận làng chài.

Màn sương thì thường sẽ ở dạng không khí hoặc là một dạng nào đó như khói và mây.

Và việc lặn sâu dưới mặt nước hoàn toàn có khả năng giúp cậu có thể tránh xa và tiếp cận màn sương một cách an toàn hơn.

Do cậu không hề biết gì về màn sương ảo này, và dựa theo tên “Mộng bức” của nó thì có lẽ đây là một dạng có khả năng công kích vào tinh thần.

Hàn Tư Không thật ra không sợ một cuộc tấn công vào tâm thức mình, dù sao thì Hỗn Độn Chân Tâm của cậu vẫn chưa hoàn toàn có thể kiểm soát.

Cho vài kẻ vào để giúp cậu hiểu hơn về nó cũng không phải là một lựa chọn tồi.

“Nhắc đến Hỗn Độn Chân Tâm thì.

Tên Thanh Lâm kia vẫn còn đang kẹt tại đó sao?

Nói thầm trong lòng một chút, Hàn Tư Không vẫn đang bơi một cách chậm rãi và ánh mắt hoàn toàn cảnh giới một cách chặt chẽ.

[Thông tin:

Linh hồn bất diệt đang được thu hồi – Thời gian cần:

87 năm]

“Ồ, lấy lại phần thưởng đã giao ư?

Cứ như một trò đùa vậy, hệ thống đưa ra nhiệm vụ, cho những lựa chọn để làm nhiệm vụ.

Và sau đó là một vài phần thưởng đắt giá, nhưng nếu có chuyện gì đó bất ngờ xảy ra ngoài dự kiến, kẻ chịu thiệt vẫn luôn là chủ nhân hệ thống.

Một thứ hệ thống như thế này chỉ mang vai trò như vật trao sức mạnh cho những kẻ không hề xứng đáng.

Hàn Tư Không có chút khó chịu trong lòng, cậu ghét việc dựa dẫm vào thứ mà người khác ban tặng.

Nó khiến cho khoảng thời gian phải làm một tên lính, phải làm một nô lệ kiếm tiền của cậu lần nữa hiện về.

Khoảng thời gian chẳng khác gì sâu mọt, điên cuồng gặm nhấm lấy sự cố gắng vô nghĩa của cậu.

[Thông tin:

Đã xâm nhập vào màn sương – Mộng bức:

An toàn]

Gạt nhẹ bảng thông báo qua một bên, Hàn Tư Không chầm chậm trồi nhẹ lên mặt nước.

Cậu cần xác định khả năng di chuyển trong thứ này.

“Không có màn sương nào cả?

Khu vực nơi đây chính là bến tàu, tuy không nhiều nhưng vẫn còn vài chiếc thuyền đánh cá cỡ lớn đang neo đậu.

Hàn Tư Không lộ cả đầu mình ra khỏi mặt nước và cơ thể cũng bơi lại gần bờ hơn.

Một cách chậm rãi.

Sau vài giây để đầu lộ ra khỏi mặt nước mà không bị ảnh hưởng gì, Hàn Tư Không chậm rãi đi men theo bờ để có thể tiếp cận mặt đất bên trên.

Việc ngâm toàn bộ cơ thể trong nước biển quá lâu có thể sẽ ảnh hưởng đến tình trạng sức khoẻ của cậu, mặc dù bản thân rất mạnh khoẻ và còn là tu tiên giả.

Nhưng nếu có thể thì Hàn Tư Không vẫn muốn bỏ bớt các nguy cơ dù là nhỏ nhất đối với bản thân mình.

“Có lẽ màn sương đã tự ẩn mình đi, hoặc phải có tu vi đủ cao mới có thể nhìn thấy nó.

Hàn Tư Không di chuyển rất cẩn thận, cậu vừa suy nghĩ vừa dùng tay chạm liên tục về phía trước mặt mình.

Cho dù bản thân cậu không hề nhìn thấy màn sương, nhưng không đồng nghĩa rằng nó không hiện diện ngay tại đây.

Hệ thống cũng thông tin rằng cậu đã hoàn toàn xâm nhập vào làn sương, chỉ có điều vẫn chưa thể nhìn thấy và nhận ra thôi.

Điều này khiến Hàn Tư Không có một suy nghĩ nhanh chóng lướt qua.

Màn sương đã ở đây từ khi nào?

Lần này nhờ vào hệ thống đưa ra thông tin nên cậu mới có thể nhận biết được điều này, vậy lần trước khi Hàn Tư Không đến đây lần đầu thì sao?

Lúc đó làm gì có ai thông báo gì cho cậu, công thêm việc hiện tại Hàn Tư Không hoàn toàn chẳng cảm thấy gì dù đang ở trong màn sương cũng đã nhấn mạnh khả năng này.

Đôi chân khẽ động và thân thể loé nhanh một nhịp, Hàn Tư Không hướng thẳng về nơi ở của Diệu Tiên.

Chỉ cần kiểm tra một lượt tình hình của Diệu Tiên cùng Tịnh Y là đã đủ để có thể nhận biết khả năng của màn sương này.

Diệu Tiên là ma thú biến hình, Tịnh Y lại chỉ là con người bình thường.

Con người bình thường?

“Mở bảng hảo cảm mệnh nữ!

Hét lớn trong lòng, Hàn Tư Không cau mày nhìn vào bảng lớn đang dần xuất hiện trước mặt mình.

[Độ hảo cảm mệnh nữ:

Tử Nghiên 42/100 – Mốc thứ hai]

[Độ hảo cảm mệnh nữ:

Lâm Uyển Nhi 82/200 – Mốc thứ ba]

[Độ hảo cảm mệnh nữ:

Tịnh Y 100/100 – Mốc thứ hai]

[Độ hảo cảm mệnh nữ:

Diệu Tiên 0/300 – Mốc thứ tư]

[Độ hảo cảm mệnh nữ:

Tomori 17/50 – Mốc thứ nhất]

“Mình không nhớ lầm, Tịnh Y cũng là một mệnh nữ.

Vì lần trước cậu có hơi tập trung vào Tử Nghiên nên đã vô tình bỏ qua một vài cái tên, nhưng do trí nhớ của Hàn Tư Không khá tốt nên vẫn có thể ghi nhớ qua được.

“Tại sao chứ?

[Thông tin:

Mệnh nữ là những nữ nhân mang trong mình thiên mệnh đặc thù]

“Đó là thứ ta không muốn nhất, Tịnh Y có cần bản thân mình mang theo thiên mệnh hay không chứ?

Hàn Tư Không cảm nhận tim mình đập nhanh hơn một chút, cậu lo lắng cho Tịnh Y.

Dựa theo những gì đã trải qua thì mệnh nữ hoàn toàn chẳng phải một danh phận dễ dàng tiếp nhận, con bé có thể sẽ phải hứng chịu rất nhiều khổ cực rồi mới có thể hạnh phúc về sau.

“Thiên mệnh là kiểu như thế sao?

Ngước mặt lên trời và nhanh chóng di chuyển tiếp, Hàn Tư Không muốn bảo vệ Tịnh Y.

Cậu muốn con bé được lớn lên và sinh sống cuộc đời hạnh phúc, dù cho có xảy ra vấn đề gì trong cuộc đời con bé.

Cậu muốn đó là do lựa chọn của con bé mang lại, thay vì do thiên mệnh.

“Cô vẫn ổn chứ?

Tử Nghiên.

Ở một vùng đất xa xôi nằm ngoài khả năng tìm kiếm của bất kỳ Nhân loại nào, ngoài xa phía đại dương mênh mông có một lục địa khổng lồ trải dài từ cực bắc đến giữa xích đạo.

Quanh năm nơi đây đều bị bao phủ bởi một lớp sương mù dày đặc đến khó tin, gần như chẳng có ai hay bất cứ thứ gì xuyên thủng được nó.

Lớp sương mù này bao phủ toàn bộ lục địa mang tên Eilrine này, tuy nhiên chỉ là lớp phủ ngoài mà thôi.

Đây chính là màn sương được thiên nhiên tạo ra, và cuộc chiến Thượng cổ đã khiến nó trở nên không thể xoá bỏ.

Eilrine giống như một vùng đất bị giam cầm bởi những vị thần quyền năng, nhưng sự thật thì chưa bao giờ được bất cứ kẻ nào tìm thấy.

Tuy là thế giới nằm tại vị trí trung tâm và là nơi duy nhất tiếp giáp với toàn bộ Lục giới khởi nguyên, Eilrine vẫn không thể thay đổi sự thật rằng nơi đây chính là một nhà tù khổng lồ.

Bên trong bức tường sương mù cao vượt cả bầu trời này chính là một thế giới khác, một hệ sinh thái hoàn toàn khác với bên ngoài kia.

Vì đây là nơi ở của bán nhân loại, nên việc năng lượng tự nhiên hoàn toàn rất dồi dào.

Lượng năng lượng này đã hoà lẫn vào môi trường, không khí, thảm thực vật và động vật nơi đây.

Tạo nên một không gian sống rất lý tưởng dành cho những kẻ ưa thách thức và mạo hiểm.

Eilrine là cả một thế giới lớn đến vô tận, duy nhất một lục địa chủ đạo, vì thế mà mọi thứ trong đây đều rất đa dạng và rộng lớn, từng khu vực đều sẽ có một đặc trưng riêng.

Từng nơi đều sẽ có những cư dân và sự sống riêng biệt.

Nhưng tất cả đều có một điểm chung bất di bất dịch:

Đây là nơi của bán nhân loại, ngoại trừ Nhân tộc thì Tiên và Yêu đều có số lượng dân cư rất cao.

Tại một nơi nằm gần khu vực trung tâm Eirine, mỗi cây cổ thụ nơi đây đều có kích thước và độ cao xuyên thủng cả mây trời.

Một trong số chúng đã được sử dụng như một nơi ở, một khu vực sinh sống nằm hoàn toàn bên trong thân cây.

Không gian rộng lớn cùng thơ mộng, một cánh đồng đầy hoa hướng dương và một căn nhà nhỏ thường được dùng để nghỉ chân.

Mái tóc xám tro bay nhẹ trong gió, một dáng người có phần khoẻ khoắn nhưng lại đang ngồi với phong thái mỏi mệt.

Lauriel ngồi giữa cánh đồng với một nét mặt có phần vô hồn, nàng vuốt nhẹ từng cánh hoa và gương mặt lại càng thêm nét buồn bã.

Không biết bao lâu kể từ ngày trở về Eilrine từ Nhân giới, nơi đây là chỗ ở cá nhân của sư phụ và đồng thời cũng là cha nàng – Nhất Thượng Long Genju.

Vậy cho nên cũng là nơi an toàn nhất hiện tại.

Lần nữa nhìn lên bầu trời phía trên đầu mình, đó không thực sự là một khoảng trời.

Đó chính là ma pháp của những pháp sư nơi đây để biến không gian bên trong thân cây cổ thụ có thể giống như thế giới bên ngoài.

Một bầu trời giả tạo.

Lauriel đã từng rất thích bầu trời này, nàng đã sinh sống ở một nơi được gọi là đảo trời Tengokan, đó chính là nơi gần với bầu trời tự do nhất.

Mặc dù nơi đó vốn dĩ không thuộc về Eilrine này, sự hiện hiện của nó chính là bằng chứng cho việc Eilrine đã từng xâm lược và biến Tengokan trở thành một phần của Eilrine.

Nàng đã sống gần nghìn năm với sự dối trá đó, và khi Lauriel biết được sự thật thì cũng là lúc nàng trở thành kẻ phản bội.

Nhưng quá khứ sẽ không thể thay đổi, Lauriel cũng không hề muốn nhớ về lý do mà nàng trở thành một thành viên của Tiên Tử Đoàn.

Cũng không muốn nhớ về lý do cho cuộc chạy trốn hơn một ngàn năm trước.

“Hôm nay cậu vẫn không muốn ra ngoài sao?

“Tớ chưa từng muốn thế.

Lauriel đáp trả giọng nói kia gần như lập tức.

“Cậu đã từng.

Một bóng đen được tạo thành từ hàng nghìn con bướm đang không ngừng phấp phới trước mặt Lauriel, nàng cũng chỉ liếc nhẹ rồi bỏ qua như một việc thường tình.

“Thánh nữ như cậu thì nên bớt chơi mấy trò như thế này lại đi, cái này thường chỉ do Hanna bày ra thôi chứ?

Bóng đen đó rõ ràng là Tomori, nhưng có lẽ cô nàng đang sử dụng một loại ma pháp nào đó chứ không phải bản thể thật sự.

“Vui mà, mình được chị Angell bày trò này đó!

Tomori có chút hưng phấn, đây là lần thứ tư hay năm gì đó mà cô cho Lauriel xem thứ này.

Nhưng những lần trước thì ngay cả nhìn một chút thì Lauriel cũng không nhìn.

Lần này cô bạn này lại còn để tâm nữa chứ, thật vui mà.

“Lại là bà Angell đó à, cậu cứ học theo rồi hư hết người đấy!

Lauriel tuy không ghét Angell, nhưng cái tính đùa giỡn cùng thích trêu ghẹo con gái của Angell thì nàng hoàn toàn không thích một chút nào.

Bởi vì nàng cũng từng là một nạn nhân dài kỳ, thậm chí còn có lúc Lauriel coi Angell là một thần tượng, là một tượng đài trong lòng mình.

Vô Thượng Pháp Sư, kẻ mạnh nhất Yêu giới là danh xưng được rất nhiều người dùng để nhớ về Angell, về khả năng sử dụng ma pháp thì có lẽ cô ấy chính là kẻ đứng đầu vào thời điểm hiện tại.

Ngoại hình xinh đẹp, khí chất thần thánh, phong thái đỉnh cao.

Chỉ cần tính cách không quá.

tệ mà thôi, thì Angell đã là một tồn tại tiệm cận sự hoàn hảo rồi.

“Nhưng có vài vấn đề.

Tomori nghiêm giọng, sự đùa cợt trước đó cũng đã hoàn toàn biến mất.

“Vấn đề gì?

Lauriel dĩ nhiên hiểu người bạn của mình đang muốn nói chuyện một cách nghiêm túc, nàng hướng mắt về bóng đen và trong tâm có chút cao hứng.

“Đại Yêu Tộc đang có một cuộc họp để quyết định hướng đi của Tengokan.

Ực!

Lauriel không tự chủ nuốt mạnh một ngụm nước bọt, nàng giật mình đứng bật dậy và hai tay cũng đồng thời siết chặt lại.

Tengokan là quê hương của đa số Tiên Tử đang làm việc tại Eilrine, đây không phải là một câu chuyện đáng nhắc đến.

Nhưng Tengokan đáng lẽ ra đã là một nơi hoàn toàn độc lập, không liên quan đến Eilrine phía dưới.

Cuộc chiến đã diễn ra, sức mạnh của Eilrine hoàn toàn áp đảo Tengokan.

Và theo một lẽ dĩ nhiên, đảo trời Tengokan đã trở thành một vùng lệ thuộc Eilrine.

Vùng liên kết giữa hai thế giới cũng đã bị phá bỏ.

Từ hàng trăm nghìn năm trước nó đã như thế, và hiện tại thì hội đồng tối cao đang lãnh đạo con quái vật Eilrine lại đang có kế sách làm gì đó Tengokan sao?

Không không, chuyện sẽ không đi theo hướng tệ nhất dành cho Tengokan.

Nơi đó chính là vị trí mà Thánh mẫu đã lựa chọn để đặt thánh điện, vì thế mà việc Đại Yêu Tộc mạo phạm có lẽ sẽ không xảy ra.

“Cậu có biết thời gian diễn ra cuộc họp lần này không?

Do Đại Yêu Tộc là hội đồng được rất nhiều bán nhân khác tạo thành, nên những cuộc họp để quyết định hướng đi cho tương lai của toàn bộ lục địa Eilrine đều sẽ tốn thời gian rất lâu.

Có thể vài năm hoặc lên đến hàng chục năm.

“Lần này chắc sẽ kéo dài khoảng sáu đến tám năm, Thượng Long Đoàn cũng sẽ tham gia.

“Ông ấy cũng tham gia sao?

Lauriel bỗng nhiên ngơ người, nàng đã hỏi một câu khá ngây thơ và có vẻ hơi đần độn.

Nhất Thượng Long Genju là người đứng đầu Thượng Long Đoàn cơ mà, chắc có lẽ quãng thời gian không ở đây đã khiến Lauriel dần quên đi những sự việc tưởng chừng như rất thân thuộc.

“Ừm, có lẽ cậu sẽ cần việc để làm trong lúc chờ ngài Genju đấy.

Bóng đen đung đưa và tan biến khỏi nơi đây, từng con bướm hóa thành tro tàn giữa hư không.

“Chẳng biết ngươi có thể hiểu được thông điệp mà cha đã để lại không nữa, mong là được đi.

Lauriel cười nhẹ, ánh mắt cũng không khỏi hướng về một phương trời xa.

“Hắt xì!

Hàn Tư Không gãi gãi mũi mình, cậu hít một hơi sâu để điều hoà nhịp thở.

“Có lẽ cảm mất rồi.

Không thể tin được, chỉ ngâm nước biển khoảng nửa ngày thôi mà đã cảm lạnh.

Lắc đầu với bản thân, Hàn Tư Không dừng chân trước một căn chòi nhỏ.

“Trở về rồi!

Đôi chân bước vội, bóng dáng Hàn Tư Không cứ thế mà tiếp cận căn chòi.

Ngay cả một âm thanh cũng không phát ra.

“Anh về rồi đấy à?

Tưởng đâu đi luôn rồi chớ!

Giọng nữ vang lên, Hàn Tư Không theo phản xạ quay đầu nhìn về sau lưng mình.

Vóc dáng cân đối, làn da trắng nõn.

Mái tóc óng ả, nhưng gương mặt lại chỉ toàn băng trắng quấn chặt.

Đây rõ ràng là Diệu Tiên rồi.

Nàng dường như vẫn đang rất khoẻ mạnh, giọng điệu cũng không mang nhiều vẻ khó chịu với cậu.

Bằng cách nào đó mà cậu có cảm giác như Diệu Tiên đang cười, mặc dù trên gương mặt kia cũng chỉ có thể nhìn rõ đôi mắt mà thôi.

Gương mặt xương sọ đó của nàng thì Hàn Tư Không vẫn nhớ, nhưng điều đó thật ra cũng chả trọng yếu gì.

Dù sao thì cậu cũng chẳng phải là người sẽ quan tâm đến vẻ ngoài hay xuất thân, giống loài của bạn bè mình.

“Tịnh Y nhớ cậu lắm đó, giống đứa con cứ mong ngóng cha mình trở về.

Âm giọng có chút phấn khích, Diệu Tiên chỉ tay vào một lán cây phía xa xa.

“Con bé đang hái một chút lá trà đằng đó, có cần tôi gọi không?

“Tôi sẽ tự gọi, cảm ơn cô.

Tâm trạng như được thả lỏng, Hàn Tư Không đưa tay vuốt vuốt tóc mình một chút.

Dù sao thì cậu hiện tại cũng đang khá lôi thôi.

“Anh có vẻ như đã cao lên rất nhiều, rất tốt đấy.

“Vậy sao?

Hàn Tư Không hoàn toàn không nhận ra chuyện đó, cậu còn có cảm giác bản thân đã trở nên gầy gò hơn trước rất nhiều.

Có thể là vì cậu đã gầy đi nên Diệu Tiên mới có cảm giác sai lệch về chiều cao của cậu như thế.

“Có thể tự xem chiều cao của bản thân không nhỉ?

[Thông tin:

Thêm trạng thái chiều cao và cân nặng vào bảng trạng thái – Đồng ý?

“Ừm.

Ra lệnh trong lòng mình, Hàn Tư Không có chút đánh giá hệ thống cao hơn.

Dù sao thì nó vẫn còn khá nhiều hữu ích, hiện tại còn có thể kiêm việc đo chiều cao và cân nặng.

[Chủ nhân:

Hàn Tư Không – Hirio]

[Tuổi:

29]

[Chủng tộc:

Nhân loại]

[Cảnh giới:

Tứ Đạo cảnh hậu kỳ]

[Thể chất:

Cao – Chiều cao:

1m93 – Cân nặng:

81kg]

[Tâm niệm:

Hỗn Độn Chân Tâm]

[Không gian lưu trữ:

Chưa khai mở]

[Nhiệm vụ:

Đột phá Ngũ Đạo cảnh]

[Nhiệm vụ phụ:

Giải cứu dân làng – Thời gian:

72 giờ]

[Nhiệm vụ phụ:

Trở về Tôn gia – Đánh bại Tôn Di]

[Điểm tích lũy:

70]

[Độ hảo cảm mệnh nữ:

Tử Nghiên 44/100 – Mốc thứ hai]

[Độ hảo cảm mệnh nữ:

Lâm Uyển Nhi 126/200 – Mốc thứ ba]

[Độ hảo cảm mệnh nữ:

Tịnh Y 100/100 – Mốc thứ hai]

[Độ hảo cảm mệnh nữ:

Diệu Tiên 4/300 – Mốc thứ tư]

[Độ hảo cảm mệnh nữ:

Tomori 17/50 – Mốc thứ nhất]

“Hmm.

Hàn Tư Không cao hứng trong vài giây, cậu thật sự đã cao hơn khá nhiều.

Vào lần cuối đo đạc thì chiều cao của cậu vào khoảng 1m87, nhưng hiện tại đã hơn đến 4cm.

Khá là một con số đáng mừng.

“Tử Nghiên lại tăng hảo cảm với mình?

Do trí nhớ của bản thân khá tốt, Hàn Tư Không nhớ rõ chỉ số hảo cảm trước đó của Tử Nghiên chỉ vào 42/100 mà thôi.

Diệu Tiên cũng là 0/300.

Cậu cứ tưởng khi điểm hảo cảm tăng thì hệ thống sẽ thông báo cơ, nhưng có vẻ nhưng điều đó đã không diễn ra.

[Thông báo:

Chức năng thông báo hảo cảm đã tắt – Bật?

“Không cần.

Dù sao thì điểm hảo cảm này đối với Hàn Tư Không cũng chỉ mang tính chất tượng trưng cho vui mà thôi, cậu không phải là người có sở thích chinh phục các cô nàng xinh đẹp.

Ít nhất hiện tại chính là như vậy.

Cười nhẹ một hơi, Hàn Tư Không gật đầu với Diệu Tiên và nhanh chóng bước đi về phía tán cây kia.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập