Chương 53: Sự Giải Thoát Đau Thương Và Atthy.

Audio

00:0011:34

“Hấp thu, thôn phệ, .

Làm gì đó đi!

Hắc tinh vẫn im ắng nằm đó, tâm trạng Hàn Tư Không thì lại càng ngày càng trở nên căng thẳng hơn.

Cậu liên tục nhìn vào Diệu Thần, cảm giác như tình trạng của em ấy đang trở nên tồi tệ hơn trông thấy.

Phải làm thế nào thì mới có thể hấp thu năng lượng, nếu không biết cách loại trừ thì có khả năng rất cao Hỗn Độn Chân Tâm sẽ cho cả khu vực xung quanh cùng Diệu Thần biến mất ngay lập tức.

Từng dòng năng lượng như thể bị hấp dẫn bởi hắc tinh nhỏ bé, chúng không ngừng xâm nhập và cuộn trào về phía tay Hàn Tư Không.

Cậu đã cảm nhận được phần nào đó cách để sử dụng, nhưng nó thật sự quá khó.

Và độ chính xác khi phải tách riêng giữa năng lượng tự nhiên và năng lượng đang dư thừa trong cơ thể Diệu Thần là một việc yêu cầu sự tỉnh táo cực cao.

Nó giống như việc tách riêng hai dòng nước khá màu ra khỏi nhau vậy, chẳng có bất cứ gì khác biệt ngoại trừ một chút vẻ ngoài của chúng.

Hàn Tư Không cứ thế sử dụng hắc tinh để thôn phệ trong một khoảng thời gian khá dài.

Bầu trời đã dần tối, hắc tinh vẫn đang hút đi từng đợt năng lượng rất nhỏ.

Hàn Tư Không có chút hô hấp khó khăn, nhưng cậu vẫn đang giữ được sự tỉnh táo cùng độ tập trung đến đáng kinh ngạc, bởi vì hơn ai hết, cậu biết rõ việc này quan trọng đến thế nào.

Ánh sáng cứ thế dần tắt, Hàn Tư Không vẫn chẳng mảy may quan tâm tới bên ngoài, đôi mắt đen nhánh của cậu đang đặt hết vào hắc tinh.

Hỗn Độn!

“Gần được một nửa rồi.

Hàn Tư Không cắn chặt môi mình, cậu cần phải làm thế để giữ bản thân tỉnh táo.

Cơn buồn ngủ cùng sự căng cứng cơ thể đang hành hạ cậu không ngừng.

Nếu cậu không nhầm thì chắc hẳn đã qua vài ngày kể từ lúc bắt đầu, đôi mắt Hàn Tư Không đang hiện rõ từng mạch máu và đôi tai cũng chẳng còn có thể nghe bất cứ thứ gì bên ngoài nữa cả.

Thậm chí đến cả nói chuyện vào thời điểm này cũng gần như không thể, Hàn Tư Không đã phải cắn môi và cắn lưỡi đến chảy máu để giữ bản thân không mất đi sự tỉnh táo cần có.

Cậu cảm nhận được cổ họng mình như thể đang bị nung nóng, một sự đau rát khiến toàn thân như chết lặng.

Cứ như thế, cơn tra tấn lại kéo dài thêm một ngày nữa.

“Sắp xong rồi.

Thâm tâm vẫn chưa thể buông bỏ được sự căng thẳng như cũ, Hàn Tư Không bỏ qua cảm giác đau cứng toàn thân để tập trung vào hắc tinh trên tay.

Cậu phải loại bỏ từng sai lầm ngay cả khi chúng chưa kịp xuất hiện.

Sự thiếu nước và thiếu ngủ đang khiến cơ thể cậu kiệt quệ, tinh thần tập trung trong khoảng thời gian khá dài cũng khiến các dây thần kinh của cậu luôn trong tình trạng căng cứng.

Như thể chỉ cần một sự tác động nhỏ như cánh bướm cũng sẽ khiến Hàn Tư Không gục ngã.

Ấy thế mà cậu vẫn đứng vững, vẫn đang không ngừng hấp thụ năng lượng từ cơ thể Diệu Thần.

“Sắp rồi.

Gần như toàn bộ nguồn năng lượng đã hoàn toàn được hấp thụ, đôi chân Hàn Tư Không đang không ngừng run rẩy tột độ.

Cơ thể đã đến giới hạn, sự đổ vỡ sẽ rất nhanh diễn ra mà thôi.

Do việc đang phải sử dụng hắc tinh tạo từ Hỗn Độn Chân Tâm nên Hàn Tư Không chẳng thể thôi động tu vi Trí nhân cảnh đỉnh phong của mình.

Trong mấy ngày này, cậu đã chiến đấu như một con người bình thường mà không sử dụng bất cứ năng lượng trợ giúp nào cả.

Hiện tại đã đến rất gần.

Chỉ cần một chút nữa sẽ thành công cứu được Diệu Thần.

“Không!

Sự dao động xảy ra, hắc tinh trên tay Hàn Tư Không khẽ di chuyển một nhịp và ngay lập tức tan biến.

Sao có thể?

Hắc tinh được tạo ra từ Hỗn Độn Chân Tâm đã biến mất nhanh đến mức Hàn Tư Không còn chẳng thể nhận thấy, cậu cứ đứng đấy nhìn chằm chằm vào lòng bàn tay mình.

“Chỉ còn một chút nữa, chỉ một chút nữa!

Hàm răng cắn chặt vào nhau, giờ đây cơ thể đã chẳng còn thuộc về cậu.

Một cảm giác vô lực khiến hai chân khuỵu xuống và Hàn Tư Không phải dùng toàn bộ lực để chống một tay xuống đất.

Không được ngã, phải lần nữa tạo ra hắc tinh khác.

Sắp xong rồi.

Sắp.

Câu hướng mắt về phía Diệu Thần, một đôi mắt màu xanh biếc đang nhìn cậu.

Hai đôi mắt nhìn nhau, cảm giác đau đớn khiến Hàn Tư Không cau mày.

Diệu Thần đã tỉnh lại, chỉ cần lần nữa sử dụng Hỗn Độn Chân Tâm thì chuyện này sẽ được giải quyết.

“Cảm ơn anh.

Chất giọng thều thào như thể bị nghẹn, Diệu Thần cười nhẹ nhàng với cậu.

Đôi mắt kia như thể đang rất hạnh phúc, nhưng sắc mặt lại chỉ còn một màu trắng bệch.

Cơ thể Diệu Thần đã đến giới hạn, sắp hết thời gian rồi ư?

[Thời gian:

-91 giờ]

“Tại sao?

Hắc tinh, phải tạo hắc tinh.

“Em cảm thấy thoải mái lắm, anh không cần cố gắng nữa đâu.

Diệu Thần hiện tại chỉ có thể thều thào trong mệt mỏi, nhưng đôi mắt của em lại đang ngập tràn sự vui vẻ cùng hạnh phúc.

Một cảm giác kỳ lạ chảy dài khiến Hàn Tư Không cảm giác ngứa ngáy, thời gian đã hết từ lâu rồi ư?

Nhưng Diệu Thần vẫn còn đây mà, không lẽ là cậu đã suy đoán sai?

Căn bản Diệu Thần không hề liên quan đến nhiệm vụ phụ kia, nếu chuyện đó là thật thì việc chữa trị cho Diệu Thần có thể là phương án cực kỳ sai lầm.

Việc quyết định dùng Hỗn Độn Chân Tâm là do hệ thống đã gợi ý.

Không lẽ nó đã lừa cậu?

Việc này là không cần thiết, có lẽ đã xảy ra tình huống nằm ngoài khả năng tính toán của cả Hàn Tư Không lẫn hệ thống.

Do cậu hiện tại chẳng đủ sức để nói chuyện nên chỉ có thể dùng ánh mắt để giao tiếp với Diệu Thần, đáp trả Hàn Tư Không là một đôi mắt sáng ngời chứa đầy khát vọng sống.

“Cảm ơn anh, lần nữa.

Vì đã cho em cảm nhận được sự thoải mái này.

Diệu Thần cười tươi, gương mặt của em tái xanh và đôi môi cũng chuyển thành một màu trắng dã.

Đôi mắt từ từ nhắm chặt lại và máu lần nữa chảy ra từ hốc mắt và tai.

Hàn Tư Không chẳng thể làm gì nữa cả, cậu còn không đủ sức giữ bản thân tỉnh táo.

Rầm!

Đổ sụp trước sự mệt mỏi cùng đau đớn, Hàn Tư Không mất đi ý thức.

Đôi mắt khẽ động, Hàn Tư Không chầm chậm mở mắt và nhìn xung quanh.

Cảnh vật xa lạ hiện lên trước mắt, cậu mơ màng chống tay để nâng bản thân ngồi dậy, nhưng chẳng đủ sức để làm thế.

Cậu cần nước, và cả một cú tát để bản thân tỉnh táo.

Nhưng lại chẳng có bất cứ thứ gì ngay tại đây cả.

Đầu đau như búa bổ, từ bó cơ cũng đang bị siết chặt lại, cơn đau toàn thân khiến Hàn Tư Không chỉ thở thôi cũng đã rất khó khăn.

Không gian méo mó, một tập hợp màu đen đang không ngừng ngưng tụ lại ngay phía trên tầm mắt cậu.

Hắc tinh hiện lên trước mắt.

Không!

Là một thứ trông rất giống hắc tinh, Hàn Tư Không chắc chắn thứ vừa xuất hiện trước mặt mình không phải hắc tinh được tạo từ Hỗn Độn Chân Tâm của cậu.

“Ui!

Lâu lắm mới gặp lại anh đấy.

Vẫn ổn chứ?

Alo?

Là ai vậy?

Hàn Tư Không cố ngước mắt nhìn về phía bên cạnh, một cảnh mờ khiến cậu có chút cau mày.

Đôi mắt hiện tại còn chẳng thể nhìn rõ gì cả, nhưng Hàn Tư Không chắc chắn cậu vừa thấy một bóng người có chút quen thuộc.

Mái tóc vàng kim tung bay phấp phới, váy ngắn màu trắng sữa thanh cao cùng đôi mắt sáng người màu xanh biếc tuyệt đẹp.

Ngoại hình đã được Hàn Tư Không khắc ghi rất sâu vào tiềm thức của mình.

“Atthy!

“Không nói nổi nữa sao?

Mọi chuyện thật tệ nhỉ?

Atthy hướng mắt nhìn về phía người đang nằm im trên tảng đá được thảm cỏ nâng đỡ kia, Diệu Thần nằm im và hai mắt nhắm lại như một bức tượng được làm từ thạch cao.

“Không phải lỗi của anh đâu.

Mỉm cười dịu dàng, Atthy phất nhẹ tay và Hàn Tư Không ngay lập tức cảm nhận được một lực lượng dồi dào đang chui thẳng vào cơ thể cậu, điều này khiến cho mọi giác quan đang ngủ yên như thể bừng tỉnh.

Hàn Tư Không phun mạnh một hơi ra và lồm cồm bò dậy.

Tay trái ôm chặt ngực, cậu nhìn Atthy và cúi nhẹ đầu mình.

“Cảm ơn cô.

“Tôi chỉ trả lại đồ vào chỗ cũ mà thôi.

Atthy hướng mắt về phía quả cầu màu đang đang nhỏ dần với tốc độ có thể thấy rõ bằng mắt thường, nó nhanh chóng biến mất và cơ thể Hàn Tư Không lại cảm giác được khoẻ khoắn trở lại.

Mặc dù không thể hoàn toàn sung sức được như lúc đầu, nhưng cũng đã là khoẻ hơn rất nhiều.

Cơn đau vẫn còn một ít, dù rằng Hàn Tư Không cũng chẳng để tâm gì mấy.

“Diệu Thần.

Làm gì tồn tại người có thể cứu rỗi Thần cơ chứ.

Hàn Tư Không nghiến răng, không!

Là do cậu quá kém cỏi, là do sự ngu dốt của cậu đã không thể giúp đỡ em ấy.

Chỉ còn kém một chút nữa thôi mà, chỉ cần cố thêm một chút nữa thôi.

Giới hạn của cậu chỉ đến đó mà thôi, chỉ đến được tới đó.

“Nhóc ấy đã không hề đau đớn, anh đã hoàn thành trên cả tuyệt vời.

Hàn Tư Không ngước mặt lên và trông thấy Atthy đang vén tóc của Diệu Thần và chỉnh sửa trang phục của em ấy, một cảm giác nhẹ nhàng được đặt vào lòng cậu.

Bước về gần hơn, Hàn Tư Không rõ ràng nhìn thấy gương mặt đang mỉm cười nhẹ nhàng của Diệu Thần.

Nụ cười như thể được giải thoát, một sự thanh thản đã được tạo ra trên gương mặt gầy gò xanh xao ấy.

“Thật là vậy sao?

Im lặng trong vài giây ngắn và ngay lập tức hướng mắt về phía Atthy, Hàn Tư Không gật nhẹ đầu mình.

“Lần nữa xin cảm ơn cô.

“Tôi nói rồi mà, chỉ là trả đồ của anh về lại chỗ cũ thôi.

Cho dù tôi không giúp thì chốc nữa anh cũng tự mình làm được thôi à.

Atthy cười tươi rạng rỡ, gương mặt hoàn mỹ như búp bê cũng trở nên sáng bừng sức sống.

Nhưng Hàn Tư Không lại chẳng thể cảm nhận điều gì tương tự vậy, cậu đặt nặng vào lòng mình một cảm giác tự trách, một trách nhiệm về cái chết của Diệu Thần.

Giống như một người thầy thuốc đã có thể cứu sống bệnh nhân nhưng lại phạm lỗi lầm vào thời khắc quan trọng nhất vậy, là bởi vì cậu đã phạm sai lầm.

Dù rằng chẳng thể hiện ra ngoài mặt, Hàn Tư Không chắc chắn sẽ dùng cả cuộc đời còn lại để ghi nhớ tội lỗi này.

Nếu cậu có thể kiểm soát hoàn toàn Hỗn Độn Chân Tâm thì đã không có chuyện gì tồi tệ xảy ra.

Nếu không nhận việc này.

Có lẽ đã có cách khác.

Chỉ là.

Nếu.

“Thời gian qua có vẻ đã khiến anh khó khăn lắm nhỉ?

Atthy nhí nhảnh hỏi nhỏ, nàng ngồi xuống bên cạnh Diệu Thần và vung vẩy đôi chân trắng nõn.

“Chỉ là do tôi quá kém cỏi và yếu đuối mà thôi.

“Thật ư?

Thanh âm của Atthy mang theo một cảm giác nhẹ nhàng dễ nghe, như thể tiếng gió lướt nhẹ qua tâm hồn đang gần đổ vỡ của Hàn Tư Không vậy.

Nàng nghiêng đầu nhìn cậu, đôi mắt xanh biếc lung linh như đá quý tỏ ra một ánh nhìn hiền từ.

“Đừng mong một cuộc sống dễ dàng, hãy tôi luyện bản thân thật mạnh mẽ.

“Anh đã từng nghe câu nói này chưa?

Hàn Tư Không giật mình trong chốc lát, cậu vô thức bật cười và sau đó là một nhịp thở dài.

“Tôi có sao?

Có sao?

Cậu có cầu mong cho mình một cuộc sống dễ dàng sao?

Chưa từng!

Hàn Tư Không run rẩy đôi môi, cậu chưa từng có suy nghĩ về một tương lai đẹp đẽ.

Màu hồng cũng chưa từng xuất hiện trong bất kỳ phân đoạn tưởng tượng của cậu về cuộc sống này.

Chỉ cần ngừng cố gắng trong một giây thôi, cuộc sống của cậu có thể sẽ trở nên nát vụn.

Làm gì có thời điểm nào được gọi là dễ dàng đâu?

“Anh sẽ có, chỉ là chưa đến lúc mà thôi.

Atthy cười nhẹ, nàng ngả người về sau và ngay lập tức biến mất.

Ngay cả tiếng động hay một chút ít sự thay đổi nào ngay tại vị trí Atthy vừa ngồi cũng chẳng hề có.

Chỉ đơn giản là biến mất một cách đột ngột mà thôi.

“Tôi sẽ cầu mong cuộc sống dễ dàng ư?

Nếu có thời điểm như thế, thì chắc lúc đó cậu đã chẳng còn là chính mình nữa rồi.

Thôi thì, trở về vậy.

Hàn Tư Không nâng xác Diệu Thần lên và cõng trên lưng, mặc dù nạp giới có thể chứa đựng xác chết nhưng Hàn Tư Không muốn dành sự tử tế cuối cùng dành cho Diệu Thần.

Tội lỗi này, vĩnh viễn không quên!

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập