Chương 64: Hỗn Độn Chi Thể và Hoàng Nghi.

Audio

00:0009:26

“Vẫn chưa thể đột phá, cảnh giới hiện tại có chút quá yếu ớt rồi.

Hàn Tư Không thở dài và đứng dậy, cậu đã tranh thủ trong lúc nghỉ ngơi khi di chuyển xuyên rừng Man Tiêu để tu luyện với hy vọng có thể đề thêm cho mình một cảnh giới mới.

Nhưng Tứ Đạo cảnh hậu kỳ vẫn chưa thể đột phá, phải nói là chưa thể đầy đủ để đột phá.

Hàn Tư Không có được cảnh giới hiện tại có lẽ là do tu vi trước đó đã bị kẹt lại, và sau khi cậu kích hoạt Hỗn Độn Chân Tâm và Ma tâm dung hợp với Đạo tâm cũ thì tu vi đã được giải phóng.

[Thông tin:

Hấp thu hoàn toàn tu vi của Thanh Lâm sẽ đột phá Ngũ Đạo cảnh]

“Ai mượn?

Cậu vung tay về tấm bảng vừa xuất hiện, Hàn Tư Không chắc chắn sẽ không lập lại sai lầm lúc trước.

Thực lực được ban tặng dù bằng hình thức nào đi nữa cũng sẽ có hậu quả nhất định.

[Thông tin:

Linh Hoả bên trong Hỗn Độn Chân Tâm có dấu hiệu bao phát – Hấp thu?

“À, khoan đã.

Hỗn Độn Chân Tâm vẫn chưa hấp thu Linh Hoả sao?

Hàn Tư Không cứ cho rằng Linh Hoả đã triệt để bị cậu hấp thu toàn bộ vào lúc lấy nó rồi chứ?

Đó cũng là lý do mà cậu có thể thoải mái ung dung mà tu luyện vào lúc này.

[Thông tin:

Hỗn Độn Chi Thể mang vai trò là vật dẫn, Hỗn Độn Chân Tâm sẽ không thể tách riêng Linh Hoả để hấp thu, bạo phát sẽ diễn ra]

“Chả hiểu.

Thứ này quá mức kỳ bí, nó không nằm không khả năng tư duy của Hàn Tư Không.

Và cậu cũng không biết có thể tìm ai để hỏi về vấn đề này, chỉ có thể tự thân vận động thôi.

Hiện tại thì chắc phải làm như hệ thống đã hướng dẫn thôi, cậu cũng không muốn Linh Hoả bạo phát tùm lum ra bên ngoài.

Nơi đây vẫn còn đó Diệu Tiên cùng Tịnh Y đang đồng hành.

Hắc tinh!

Hàn Tư Không vẫn chưa thể chủ động tạo ra một hắc tinh như lần trước cậu đã làm, cảm giác nó vẫn rất mơ hồ.

Nhưng nếu cho cậu đủ thời gian để làm quen thì Hàn Tư Không tự tin mình có thể thành tạo kỹ năng này rất nhanh.

Hiện tại cậu đang có hai kỹ năng của Hỗn Độn Chân Tâm với thứ tự lần lượt là Hắc tinh và Hỗn Độn Chi Thể.

Một cái thì cho cậu khả năng hấp thu và thậm chí là dịch chuyển, nhưng nơi chốn thì hoàn toàn ngẫu nhiên.

Cái còn lại thì có chức năng cũng khá tương đồng, chỉ trừ việc nó không có khả năng dịch cộng thêm việc sẽ tạo ra một cánh tay phải khá hoàn chỉnh cho cậu.

Hỗn Độn Chi Thể!

Khói đen bốc lên và chúng nhanh chóng tụ lại vị trí vai phải của cậu, Hàn Tư Không cảm nhận được một thứ gì đó đang dần thành hình ngay vị trí ấy.

Khói đen dần đặc lại và kết thành một cánh tay phải màu đen tuyền được bao quanh bởi một thứ trông như ngọn lửa màu đen nhưng lại chẳng tỏa ra một tí nhiệt lượng nào cả.

“Cảm giác vẫn rất khá.

Có lại tay phải khiến Hàn Tư Không cảm giác bản thân mình tăng thêm tự tin cùng khả năng chiến đấu mạnh hơn rất nhiều, nhưng do thứ này vẫn còn chưa thể hoàn toàn kiểm soát nên cậu chưa dám sử dụng một cách bừa bãi.

“Nếu mình sử dụng Kim Trảo, thì sẽ như thế nào?

Hàn Tư Không lẩm bẩm, cậu giơ cánh tay phải lên trước mặt và tâm thức bắt đầu dao động.

Kim Trảo!

Roẹt!

Toàn bộ cánh tay phải ngay lập tức hoá thành một màu ánh kim sáng bóng, bên tay trái cũng đồng dạng như thế.

Một cảm giác nặng trịch khiến cơ thể Hàn Tư Không có chút chúi người về phía trước.

Kim Trảo đã hoàn toàn chuyển hóa hai cánh tay của cậu thành một dạng kim loại đặc.

Và chúng nặng đến mức khó chịu, như thể đang mang theo hàng tạ sắt đá trên cánh tay vậy.

Nặng nề giơ tay thẳng về phía trước, Hàn Tư Không vận sức và đấm thẳng tay về hư không.

Oành!

Tiếng pháo nổ vang trời, giữa không khí toé lên một đốm lửa và nhanh chóng tắt lịm đi.

“Mệt.

Hàn Tư Không thở nhanh, Kim Trảo ngay lập tức được hóa giải và hai tay cậu đã trở lại trạng thái bình thường.

“Không chỉ cường hóa hai tay, Kim Trảo còn vô tình bọc lại khả năng thôn phệ của Hỗn Độn Chi Thể.

Điều đó chính là lý do khiến cậu phải ngay lập tức hoá giải Kim Trảo, mặc dù lực tấn công của nó đúng là rất cao.

Nhưng nó lại điên cuồng hấp thu năng lượng và Hàn Tư Không phải chuyển hoá năng lượng duy trì Kim Trảo liên tục.

Mất sức là chuyện chắc chắn sẽ diễn ra nếu cứ kéo dài.

“Vậy là không được rồi.

Cảnh giới hiện tại không cho phép cơ thể cậu dung chuyển quá nhiều năng lượng tự nhiên trong thời gian ngắn như vậy.

“Không thể nhanh chóng tăng thực lực bản thân, thì đành phải dùng cách nguy hiểm hơn để thu thập thông tin vậy.

Tôn gia chắc chắn có rất nhiều kẻ mạnh, ít nhất cũng chắc chắn có một Tôn Khả Khả là Thất Đạo cảnh.

Và sẽ còn rất nhiều nữa, Hàn Tư Không dù có đột phá thêm vài cái cảnh giới lớn nữa thì thế cục vẫn sẽ như cũ mà thôi.

Cố gắng thực hiện nhiệm vụ phụ để có điểm tích lũy tuy là phương pháp an toàn hơn, nhưng nó lại quá tốn thời gian và yêu cầu cậu phải liên tục di chuyển đi rất nhiều nơi.

Vì một nhiệm vụ thường chỉ quy đổi phần thưởng ra rất ít điểm, ngay cả việc thu thập Linh Hoả của Thần thú cũng chỉ vỏn vẹn 110 điểm mà thôi.

Chỉ còn cách trà trộn vào đó và tự mình tìm hiểu, đây chính là cách mạo hiểm nhất.

Cũng may là đại hội Duyệt Pháp Tiên Giới vào lần đó cậu đã bỏ cuộc khá sớm, vì thế nên cũng không có ai sẽ nhớ về cậu.

Hiện tại chỉ lo lắng đoạn thời gian còn ở Lâm gia sẽ để lại gì đó khiến Tôn gia tìm thấy và rất dễ khiến cậu bại lộ.

Không có gì chắc chắn cả, nhưng cậu phải thử.

Thù này của Lâm gia, cậu sẽ gánh chịu.

Nhìn về hướng Tịnh Y và Diệu Tiên đang nghịch nước dưới suối mát, Hàn Tư Không vô thức nở một nụ cười tươi.

“Trước tiên thì ổn định cho họ trước đã.

“Hoàng Nghi!

19 tuổi!

Tu vi Nhị Đạo cảnh sơ kỳ!

“Ngươi là ngoại môn đệ tử?

“Đ-Đúng vậy.

“Đợi một chút.

Gã to con bắt đầu tra cứu trong quyển sách dày cộm và ánh mắt có chút buồn ngủ.

Hoảng Nghi đứng trước một quầy trong như khu vực bán vé vào cổng được đặt tại một đoạn khá xa trước cổng Tôn gia.

Cái này lại là chuyện gì đây?

Cậu tuy rằng không hiểu gì, nhưng cũng có một chút tò mò cùng suy đoán riêng.

Có thể là do lệnh triệu tập vừa rồi, vậy là có thể đã xảy ra gì đó mà gia chủ Tôn gia hiện tại đang cố tránh.

Một cuộc chiến?

Có lẽ.

Nhưng Hoảng Nghi biết rõ Tôn gia sẽ thường không bị tấn công bởi các tông môn cùng gia tộc khác, chỉ có bọn họ đi chiếm đoạt và tấn công thôi.

Có lẽ là sợ bị trả thù đi.

Cậu không nghĩ nhiều mà nhanh chóng bước đi tiếp sau khi nhận được cái gật đầu của kẻ ngồi quầy to lớn kia.

Công việc bảo mật có thể nói đã tiến hành rất chặt chẽ, từ khoảng cách hàng trăm mét xung quanh lớp phòng thủ đầu tiên của Tôn gia đã được rất nhiều người canh gác cùng trông coi.

Hoảng Nghi di chuyển một cách chậm chạp trở về nơi mình đã được an bày từ rất lâu trước đó, cậu ngồi xuống chiếc ghế gỗ đã cũ nát và vô thức thở dài một hơi.

“Hiện tại, chỉ có thể cố gắng tu luyện mà thôi.

Ngoại môn đệ tử không thể xem là một thể chính thức với gia tộc hay tông môn được, họ chỉ là dự bị, hoặc đơn giản là kẻ ăn bám để phụ giúp công việc lặt vặt cho đệ tử nội môn.

Nơi đây, thiên phú cùng tài năng sẽ là thứ cho bạn chỗ ngồi phù hợp.

Rất tiếc là Hoảng Nghi không có thiên phú gì cả, cậu không đủ tốc độ tu hành để nâng cao cảnh giới.

Thậm chí cả việc tiến vào Nhị Đạo cảnh cũng hoàn toàn là nhờ vào đan dược, cậu chẳng khác gì một kẻ đã tiếp cận nơi đáy xã hội cả.

“Hoàng Nghi!

Ngoại môn đệ tử!

Có việc!

Giọng nói có phần chanh chua phát ra từ bên ngoài căn phòng, Hoàng Nghi nhanh chóng di chuyển ra và nhìn thấy một cô gái với mái tóc cột gọn sau lưng, váy áo màu đỏ rực cùng ánh mắt sắc bén.

Đó là một trong những đệ tử nội môn có quyền quản lý khu vực ngoại môn – Tôn Kim Thuỷ.

Nàng đồng thời là cháu gái của trưởng lão Tôn Kim Tri, vì lý do đó mà địa vị của Tôn Kim Thuỷ trong tần lớp đệ tử cũng nằm ở vị trí chóp đỉnh.

Một kẻ chóp đỉnh và một tên chót đáy, thật khôi hài.

Hoàng Nghi thở dài trong lòng, có lẽ cậu sẽ phải tham gia mấy nhiệm vụ khó khăn và có phần mệt nhọc để đổi lại một số tiền ít ỏi cùng tài nguyên nghèo nàn.

“Dạ dạ, Hoàng Nghi đây ạ.

Cậu đã quen với việc cúi đầu, cũng đã rất quen với việc tỏ ra ngoan ngoãn.

Vì đó là cách sinh tồn duy nhất.

“Ừm, thái độ rất tốt.

Ngươi sẽ giúp đỡ nhóm dược thảo trong quá trình di chuyển các loại nguyên liệu.

“Dạ hiểu.

Cúi đầu trước nàng, Hoàng Nghi thậm chí còn không có đủ dũng khí để nhìn thẳng vào mặt Tôn Kim Thuỷ, những tồn tại như thế chẳng bao giờ nằm chung một thế giới với cậu cả.

“Giữa trưa sẽ bắt đầu xuất phát, ngươi cần tập hợp tại cổng sau khoảng nửa giờ.

“Dạ hiểu.

“Ừm.

Tôn Kim Thuỷ xoay người rời đi, nhiệm vụ của nàng chỉ là phân công và giám sát.

Về cơ bản là không cần phải đi theo đoàn người dược thảo, sau khi phân công xong thì cần phải trở về để làm báo cáo và ghi chép thông tin lại một cách cẩn thận.

Số lượng và chi tiết thông tin của những người vừa rời khỏi Tôn gia.

“Lại là một nhiệm vụ chạy việc vặt, cũng ổn.

Chỉ cần không phải là loại việc cướp bóc hay giết chóc thì cậu sẽ rất vui lòng hoàn thành, Hoàng Nghi ghét phải chứng kiến cảnh tượng máu me, cậu không thích đứng nhìn những người khác chịu đau đớn cùng khổ sở.

Nhưng chuyện cậu ghét hay không muốn điều gì cũng chẳng ảnh hưởng, thế giới không vận hành xung quanh một ai cả.

“Đi thôi.

Chuẩn bị đồ đạc vào túi xách nhỏ, Hoàng Nghi đóng nhẹ cửa phòng và nhanh chân hướng về phía ngoài mà đi.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập