Chương 77: Đại Hồng Thủy và cuộc gặp gỡ giữa rừng.

Audio

00:0014:32

Phục Hy xoay nhẹ cổ tay, nàng dùng đôi mắt lạnh lẽo nhìn xuống những con người đang hoảng loạn phía dưới.

Đôi môi khẽ nhích, âm thanh không mang theo một chút cảm xúc nào vang lên.

“Rửa sạch tội lỗi.

“Đại Hồng Thuỷ!

Cơn mưa bỗng chốc xuất hiện, hạt mưa mỗi giây đều trở nên nặng trĩu hơn hẳn.

Và sau gần một phút, rung chấn diễn ra mạnh mẽ.

Từ phía sau lưng Phục Hy, một cơn sóng cao hơn cả núi, hùng vĩ như biển cả đang mạnh mẽ đập đến nơi đây.

Không có khả năng chống cự, toàn bộ thành viên Tôn gia đều chỉ có thể cầu nguyện trong lòng.

Nhưng họ không thể chạy, cũng không thể chống lại.

Cái chết, đã đến rất gần.

Từng con người Tôn gia đều đã hoàn toàn tuyệt vọng, họ vô thức nhìn về phía những thi thể của các trưởng lão đã trở thành từng mảnh thịt vụn.

Ngay cả gia chủ đời trước là Tôn Bính cũng hoàn toàn không thể chịu nổi một đòn, ông đã chết ngay trước khi kịp làm gì đó.

Sức mạnh của người đang đứng giữa trời hoàn toàn nằm ở một cảnh giới vượt xa nhân loại.

Người mẹ chạy đến ôm chặt con mình trong lòng, bà dùng toàn bộ hơi ấm của cơ thể để sửa ấm cho đứa bé.

Trong lòng mẹ mình, đứa trẻ chỉ có thể khóc rống lên và không dám đưa mắt ra nhìn vào hiện thực.

Nội môn đệ tử Tôn gia đã hoàn toàn quỳ phục, họ đã triệt để từ bỏ chuyện chạy trốn, đã có nhiều người tự sát trước đó.

Nhưng không phải ai cũng có quyết tâm như thế, sự sợ hãi vào lúc này đã đánh bay đi toàn bộ sức lực của rất nhiều người.

Những người trẻ tuổi với thiên phú cao, tiền đồ rộng mở đang cố gắng tháo chạy, nhưng họ chỉ cần vừa bước chân ra khỏi khu vực Tôn gia thì cơ thể sẽ ngay lập tức biến thành một vũng máu tươi.

“Làm ơn.

“T-Tiên tử!

Hãy tha cho chúng con!

“Ông trời ơi.

“Không muốn, không muốn, ta không muốn!

“Aaaaaaaa!

Từng tiếng rên la thảm thiết vang trời, Tôn gia hiện giờ chỉ còn là một mớ hỗn loạn.

Cơn mưa ngày càng trở nên dày đặc, một rung chấn mạnh mẽ phát ra từ lòng đất và thứ gì đó cao hơn cả núi đang tiến ngày một gần lại Tôn gia.

Ầm!

Ầm!

Ầm!

Sóng thần!

Là một cơn sóng thần cao đến ngàn mét đang hướng thẳng Tôn gia mà đập tới, sự phản kháng đã gần như vô nghĩa, toàn bộ bầu trời hóa thành một màu đen và từng sự sống nơi đây sẽ trở thành một đoạn của quá khứ.

Oành!

Sóng thần mạnh bạo càn nát khu vực rộng lớn Tôn gia, không một thứ gì có thể cản được những đợt oanh tạc của cơn nước giận giữ.

Máu tươi nhuộm cả một vùng rộng thành đỏ thẫm, đôi mắt lục bích của Phục Hy vẫn như cũ không hề mang theo một tia cảm xúc nào cả.

Nàng nghiêng nhẹ đầu và nhìn về một phương trời ở phía xa.

Cơ thể nàng nghiêng nhẹ về trước như thể đang muốn bay thẳng đến phương trời đó, nhưng một bàn tay đã nhẹ nhàng đặt lên mái tóc nàng.

“Con làm tốt lắm.

Lâm Thiên Nghi ở phía sau vuốt ve mái tóc Phục Hy.

Đôi mắt cũng đã hoàn toàn rời khỏi phương trời xa kia, Phục Hy tiến lại và ôm chặt Lâm Thiên Nghi.

Nàng áp mặt mình vào ngực bà và gương mặt dần dần hiện lên một vệt hạnh phúc.

“Trở về thôi.

Một luồng năng lượng màu tím trôi nổi bao trùm lấy cả Lâm Thiên Nghi và Phục Hy, cả hai hình bóng ngay lập tức biến mất giữa khoảng trời rộng bao la.

Tôn gia – Diệt vong.

“Thập Đạo cảnh?

Chiếc bàn tròn với khoảng sáu con người đều mang theo vẻ mặt âm u khó coi, một trong số đó còn mang theo vẻ tang thương sầu khổ.

“Là Thập Đạo cảnh thật sao?

“Lão già Tôn Bính ngay cả một chiêu cũng chưa thể xuất ra liền bị biến thành thịt vụn, ngươi nghĩa thế nào?

Sự cách biệt cảnh giới là thứ rất dễ dàng để nhận biết, dù ngươi có hàng trăm Thiên cấp tiên pháp, hay thậm chí là Thượng cấp tiên pháp đi nữa mà cảnh giới bản thân không sánh bằng đối phương thì cũng chẳng thể chống cự được gì nhiều cả.

Cách biệt tiểu cảnh giới thì còn có thể vượt cấp chiến đấu bằng tiên pháp đẳng cấp cao hơn.

Nhưng nếu cách biệt nằm ở đại cảnh giới thì tiên pháp chỉ giúp ngươi bỏ chạy thành công hơn mà thôi.

“Vậy vị Tiên tử đó?

Lão già với bộ râu trắng tinh và đôi mắt dường như đang khép chặt lại nói với chất giọng mệt mỏi.

“Dường như là thù oán cá nhân của Tôn gia, hiện tại họ cũng đã là quá khứ.

“Hây.

Cứ thế mà Tôn môn mạnh mẽ nhất Minh Sơn Môn tuyệt diệt sao?

“Ngươi còn muốn thế nào?

Bát Đạo cảnh chống lại Thập Đạo cảnh sao?

Chuyện cười chắc?

Người phụ nữ ngã người ra chiếc ghế dựa phía sau và có chút thở dài, tuy rằng Tiên Huyệt Tông vừa mất đi một đầu não là Tôn Bính, nhưng bọn họ vẫn không bị ảnh hưởng quá nhiều.

“Tôn gia dù gì cũng đã giúp đỡ Liễu gia ta khá nhiều, có cách nào xác định xem bọn họ còn ai sống sót đang lưu lạc bên ngoài hay không?

Người vừa nói là Liễu Di, nàng dùng đôi mắt tròn đẹp hướng vào từng người đang hiện diện tại nơi đây và hỏi dò.

“Ngươi biết sự kiện sắp diễn ra tại Thành Đô chứ?

“Đan hội thuyết pháp?

“Có thể đã có vài cá nhân xuất sắc của Tôn gia tiến đến Thành Đô, có lẽ cũng nhờ vậy mà chúng có thể tránh được tai kiếp.

Lão già tóc bạc nói khẽ.

“Thật sao?

“Chỉ cần vị kia không truy cùng diệt tận dòng máu Tôn gia!

Liễu Di cau mày, nàng gật đầu và thân ảnh dần dần tiêu tán.

“Từ khi nào mà Nhân giới lại xuất hiện thêm một vị Thập Đạo cảnh cường đại như thế.

“Miqdeni rộng lớn với nhiều thành phố phồn hoa khác nhau, nhưng chỉ có duy nhất một khu vực được trịnh trọng nhắc đến như là trái tim của toàn bộ lãnh thổ đất nước – Thành Đô.

Thành Đô cũng là nơi duy nhất không bị bao phủ bởi rừng rậm, mà thay vào đó là một mảnh cực lớn khu dân cư trải dài toàn bộ diện tích xung quanh.

Nơi đây có tổng diện tích tuy bé hơn rừng Man Tiêu, nhưng mật độ người sinh sống lại hoàn toàn là đông nhất cả nước.

Tu tiên giả tụ tập tại nơi đây cũng là nhiều nhất với hơn một nghìn hai trăm cá nhân, các thế lực như tông môn hay các đại gia tộc cũng rất phát triển tại thành thị sầm uất này.

Một vài cá nhân tán tu cũng rất có tiếng nói tại đây, nhất là y sư và đan sư.

Họ là những tồn tại không sử dụng sức mạnh để khiến đối phương coi trọng mà sử dụng tài năng chữa bệnh cùng khả năng điều chế đan dược để nâng cao giá trị bản thân.

Nơi đây tồn tại pháp luật khắt khe, Hoàng thất cũng là thế lực lớn nhất tại nơi đây.

Thành Đô cũng là nơi rất thường xuyên tổ chức những đại hội lớn, cũng thường xuyên xuất hiện rất nhiều bảo vật cùng cơ duyên để những tu sĩ có thể tùy thời đoạt lấy mà tăng mạnh thực lực bản thân.

Hoàng Nghi chỉ chỉ ngón trỏ lên bầu trời và ngưng lại quá trình giảng giải của mình.

“Huynh thấy thú vị chưa?

Cậu đã rất cố gắng sử dụng toàn bộ thông tin mà bản thân tìm hiểu được về đích đến lần này để có thể giúp vị huynh đệ này nắm rõ tình hình trong nước.

Dù sao thì Hàn Tư Không cũng lấy danh nghĩa là người ngoại quốc tiến đến Miqdeni.

“Ừm, tương đối.

Hàn Tư Không gật đầu, cậu khoanh tay trước ngực và bắt đầu suy nghĩ về kế hoạch tương lai.

Nếu toàn Tôn gia bị diệt thì cũng chỉ có thể thầm thương cảm cho những con người vô tội mà thôi, chiến tranh không có ngoại trừ ai là người lương thiện hay là ác tâm cả.

Vì đó là bản chất của chiến tranh.

Hiện tại có lẽ cậu cần phải tập trung để tăng cường thực lực bản thân, tu vi cần phải nâng cao và cố gắng thu thập càng nhiều tài nguyên càng tốt.

Vẫn còn Tịnh Y cùng Diệu Tiên đang chờ cậu tại Hà gia, nơi đó khá bình yên và Diệu Tiên cũng rất mạnh.

Tạm thời Hàn Tư Không cũng không cần lo lắng an nguy của cả hai người họ.

Chuyện về Tử Nghiên cùng Uyển Nhi tại Eilrine thì chỉ nên nghĩ đến khi cậu đủ mạnh, với sức mạnh của hắc tinh thì Hàn Tư Không có thể thử dịch chuyển lên đó một lần nữa.

Tập trung tu luyện thôi!

Hàn Tư Không nhẹ nhàng khép đôi mi lại, cậu tiến hành luân chuyển năng lượng trong cơ thể và bắt đầu cường hóa linh hồn bản thân.

Nếu tu luyện theo lẽ thường thi có lẽ sẽ tốn hai đến ba năm để Hàn Tư Không đột phá lên Ngũ Đạo cảnh trung kỳ, cũng có thể nhanh hơn một chút nếu cậu may mắn tìm thấy cơ duyên hoặc nhận được bảo vật tăng thêm tốc độ tu luyện.

Vậy thì trong trường hợp tệ nhất thì cậu có lẽ cần không dưới năm năm để tiến giai Ngũ Đạo cảnh trung kỳ, và để đột phá hậu thì thì có lẽ là mười năm, hoặc có thể nhiều hơn.

Bản thân cậu không muốn nhận lấy vật phẩm từ hệ thống, bởi vì chúng quá đáng ngờ, và về cơ bản thì chúng cũng không hoàn toàn chắc chắn.

Đó không phải là sức mạnh thuộc về cậu, bất cứ lúc nào cũng có thể bị hệ thống thu hồi lại.

Căn nguyên cháy trụi một lần đã là quá đủ với cậu, thực lực được ban tặng chẳng khác nào một liều thuốc độc đầy ngọt ngào cả.

Sự ngọt ngào giả tưởng đến trước, và tiếp sau đó chính là vị đắng của thực tại.

[Nhiệm vụ ẩn:

[Thông tin:

Nhiệm vụ phụ – Bảo hộ đoàn xe khỏi Ma thú]

[Thông tin:

Trung cấp 6 Ma thú – Khuyển Dạ Xoa]

“Chó?

Hàn Tư Không mở bừng mắt ra, cậu lan rộng tâm thức và nhận thấy sự chuyển động đến từ rất nhiều phương hướng xung quanh.

“Chúng ta bị bao vây!

Đoàn trưởng hét lớn, một số cảnh vệ Tôn gia cũng rất nhanh rút vũ khí ra và dừng đoàn xe lại.

Thế thủ được nhanh chóng thành lập.

Không cần Hàn Tư Không báo động, đoàn người cũng cảm nhận được rất rõ ràng có sát khí đang hướng về, nơi đây cũng chưa thể tính là vùng an toàn được.

Vì thế nên cảnh giác của đa số bọn họ đều rất cao.

Người có tu vi cao nhất trong đoàn chính là Tôn Huỳnh – Tam Đạo cảnh hậu kỳ.

Và rất nhiều người khác cũng có tu vi nằm ở mức Tam Đạo cảnh và Nhị Đạo cảnh trung kỳ, thật ra thì Hàn Tư Không về cơ bản cũng không cần quá lo lắng.

Cậu không cần phải ra tay thì mọi chuyện vẫn sẽ ổn, nhưng nếu không ra tay thì nhiệm vụ nó lại tính cậu thất bại thì chẳng phải là phí điểm tích lũy sao?

Nghĩ xong, Hàn Tư Không nhẹ nhàng nghiêng người và cơ thể lướt nhẹ về một phía khuất ánh sáng.

Cậu cần giết đại vài Ma thú để nhiệm vụ có thể tính vào, ở đây vẫn chưa thích hợp lộ diện, dù rằng Tôn gia có thể đã bị huỷ.

Nhưng để cẩn thận thì tốt nhất vẫn nên thu mình, dù sao thì cũng không tổn hại gì với cậu cả.

Cơ thể lướt nhanh đến vị trí xuất hiện một đàn chó với kích cỡ ngang bằng một con trâu, Hàn Tư Không giật mình và phóng người lùi lại.

Cậu cảm nhận được có sự hiện diện của ai đó ngay tại đây.

Khí tức của đối phương rất yếu, có thể là người phàm.

Nhưng lại đang tồn tại hay nguồn năng lượng không thua gì khí tức Ngũ Đạo cảnh của Hàn Tư Không cả, đây có lẽ là một nhân vật trọng yếu đang được hai tu sĩ khác bảo hộ.

Nếu là hai Ngũ Đạo cảnh thì dư khả năng giải quyết đám Ma thú trung cấp này, nhưng tại sao khí tức của họ lại yếu ớt đến thảm thương thế này?

Thậm chí còn có lúc đã tụt xuống đến Tứ Đạo cảnh.

“Là một loại tiên pháp tăng cường thực lực sao?

Hàn Tư Không chỉ có thể suy đoán, dường như hai người bảo hộ này đã từng trải qua chiến đấu trước khi gặp đám Ma thú này.

Cậu có nên giúp đỡ bọn họ một chút hay không đây?

“Tốt nhất là đứng lấy oán báo ân.

Nói đoạn, Hàn Tư Không xoay người phóng thẳng về phương hướng đó.

Kim Trảo!

Hai tay cậu phát sáng nhè nhẹ và hoá thành một màu ánh kim lấp lánh, siết chặt nắm đấm, Hàn Tư Không lấy đà và phóng thẳng vào khu vực đang có khoảng bốn con Khuyển Dạ Xoa bao quanh.

Oành!

Hàn Tư Không đấm thẳng, một con Ma thú ngay lập tức nát đầu và văng thẳng ra ngoài, cậu rất nhanh thu người lùi lại và ba con còn lại ngay lập tức xoay thân cắn giết cậu.

Chống tay xuống đất, Hàn Tư Không vận sức vào thân dưới và đôi chân cậu đá mạnh về hai hướng thẳng đến đỉnh đầu Ma thú.

Ầm!

Bụi đất vung vãi, Hàn Tư Không ngả người và dùng tay phải bắt lấy đuôi của một con Khuyển Dạ Xoa đang xoay thân bỏ chạy.

“Gào!

Nó quay đầu giơ nanh định cắn thẳng vào cổ cậu, nhưng Hàn Tư Không lại cho một cú đấm thẳng vào giữa cuống họng Ma thú và nó nát thành từng tia máu nhỏ.

Mọi việc diễn ra chỉ trong vài giây ngắn ngủi, ngay cả hình dáng của ba người đang đứng tại đây cậu cũng chưa kịp nhìn đến.

“K-Khủng quá!

Âm thanh của nam giới vang lên, Hàn Tư Không đưa mắt nhìn sang và thấy rõ ràng ba người thanh niên với dáng vẻ có phần chật vật.

Tuy rằng bọn họ cũng chỉ bị chút ít vết thương nhẹ mà thôi.

Người vừa hô hào là kẻ đứng vị trí trung tâm, vóc dáng cao gầy và gương mặt anh tuấn, quần áo thẳng tắp màu trắng tinh.

Phần vạc áo còn có một biểu tượng hình tròn với ngọn lửa bao quanh.

Đó là biểu tượng của luyện đan sư?

Nhân giới ngoại trừ tu tiên giả cường thế ra thì vẫn còn tồn tại rất nhiều kiểu nghề nghiệp khác cũng có thể khiến thân phận của người bình thường trở nên thật cao quý.

Tựa như lãnh đạo đất nước, bên cạnh đó còn có những y sư, luyện đan sư, luyện khí sư, .

Và trong số đó thì luyện đan sư có địa vị cao nhất, bởi nếu đủ trình độ thì họ có thể luyện chế đan dược cấp bậc thiên phẩm, và ở cấp bậc đó thì ngay cả Bát Đạo cảnh cũng có thể sử dụng để chữa thương hoặc tăng mạnh thực lực chính mình.

Đó là lý do chính khiến cho nghề nghiệp luyện đan sư có được nhiều sự kính trọng đến thế, bọn họ có thể hiệu triệu những tu tiên giả mạnh mẽ và dùng đan dược như một loại tiền công.

Tôn Như đến với Thành Đô cũng là vì duyệt đan đại hội, Hoàng Nghi trước đó đã khoe khoang với Hàn Tư Không rất nhiều về thiên phú luyện đan thiên tài của Tôn Như, và nàng ta lại còn có tu vi hoàn toàn rất ổn.

Mặc dù thế, Hàn Tư Không vẫn chẳng để tâm mấy, cậu có nhiều việc cần phải làm hơn là cứ tập trung quan tâm những chuyện không đâu.

“Là người ngoại quốc sao?

Một trong hai người đang đứng chắn trước mặt chàng thanh niên mang áo bào luyện đan sư lên tiếng, ánh mắt có phần cảnh giác nhìn một lượt Hàn Tư Không.

Hai người này có ngoại hình tương đồng nhau, từ vóc dáng cho đến khuôn mặt.

Chỉ có khí tức là chênh lệch kha khá mà thôi, quần áo đều có chất lượng khá cao cấp cùng với một số phụ kiện xa hoa.

Đôi mắt đen của Hàn Tư Không nheo lại, cậu gật đầu nhẹ và quay người bỏ đi.

Nơi đây cũng không thích hợp để trò chuyện, và nhìn qua thì ba người này dường như có thế lực đứng sau không hề nhỏ.

Cậu muốn tránh rắc rối khi chung đụng với những phần tử địa vị cao như thế.

“K-Khoan!

Gã thanh niên bước lên một bước và hét lớn, nhưng Hàn Tư Không đã hoàn toàn biến mất.

“Nhanh khiếp!

“Thiếu chủ!

Người đó.

Tên bên cạnh hướng về gã và nói với thái độ rất cung kính, nhưng đáp trả cũng chỉ là sự im lặng.

“Trở về Thành Đô đi, ta còn phải chuẩn bị cho đại hội luyện đan.

“Vâng!

Thiếu chủ!

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập