Chương 78: Người hùng bất đắc dĩ.

Audio

00:0012:09

Điệp Trung lùi người, anh biết rõ bản thân mình đang là người chỉ huy đoàn đội này.

Vì thế nên việc trực tiếp tham gia vào chiến trận sẽ là một quyết định ngu ngốc.

“Bên trái!

Tay trái vung lên, một nhóm các thành viên nhóm hộ vệ ngay lập tức phóng đến và tấn công vào lũ Khuyển Dạ Xoa, Ma thú sơ cấp về cơ bản sẽ không có đủ trí tuệ để tấn công chiến thuật, vì lẽ đó mà chúng ta có thể dễ dàng đánh bại chúng ngay cả khi sức mạnh của cả hai bên là ngang nhau.

“Bảo vệ đoàn xe!

Nhóm khác bước vào tư thế phòng thủ, bọn họ giơ cao kiếm lên trước mặt và đôi mắt cũng bao trùm sự tập trung tuyệt đối.

Vì đây là trách nhiệm.

Điệp Trung dùng mắt bao quát chiến trường, có khá nhiều Khuyển Dạ Xoa ở cánh phải nhưng lại rất thưa thớt tại cánh trái.

Và dường như bọn chúng đã có lỗ hổng trong việc bao vây, rõ ràng một hướng hoàn toàn không có bóng dáng của bất kỳ Ma thú nào.

“Hoàng Nghi!

Hỗ trợ nhóm tiểu thư!

“Vâng!

Hoàng Nghi nhanh chân lùi về sau, cậu chạy thẳng đến xe ngựa của Tôn Như và Tôn Ngọc.

Hai tay đặt nhẹ lên đầu con ngựa để ngăn việc nó hoảng loạn và khiến cỗ xe mất đi quyền kiểm soát, Hoàng Nghi gật đầu với người đang lái xe và rút ra một thanh kiếm khá cũ kỹ trên tay.

Cậu biết rõ một hướng hoàn toàn không có bóng dáng Ma thú là do đâu, không phải bọn chúng đã quên bao vây.

Mà bọn chúng đã bao vây, nhưng đã bị một người phá tan.

“Daint huynh thật mạnh mẽ.

Cảm thán nhẹ trong lòng, Hoàng Nghi luôn ước ao mình có được sức mạnh cường đại như thế.

Để có thể tự bảo vệ bản thân, và bảo vệ cho những người khác, nhưng sức mạnh nào có dễ dàng như vậy đạt được cơ chứ.

Sinh ra trong một gia đình nghèo với truyền thống làm những công việc thấp kém, Hoàng Nghi luôn luôn có sự ngưỡng mộ với những người có địa vị cao quý.

Nhưng sau khi cậu nhìn thấy trận chiến của một tu tiên giả với đám người xấu xa để cứu giúp một cô gái xa lạ, cái nhìn của Hoàng Nghi đã thay đổi rất nhiều.

Cậu từng tin rằng bản chất của kẻ mạnh luôn rất tàn nhẫn và xấu xí, nhưng hoàn toàn không phải toàn bộ.

Có những cá nhân cực kỳ mạnh mẽ nhưng họ vẫn tỏa sáng, vẫn rất xinh đẹp dù bản thân đang tồn tại giữa một vũng bùn lầy hôi hám.

Khương Hi là một Y sư, nhưng trái tim của nàng lại hoàn toàn lương thiện.

Khác biệt hoàn toàn với những Y sư tài giỏi khác, tất cả bọn họ đều rất cao ngạo và thường nhìn vào thân phận của bệnh nhân.

Việc chữa trị đối với những kẻ đó chỉ là một cuộc giao dịch, và nếu không thể kiếm lời, cứu chữa là chuyện không bao giờ diễn ra.

Nhưng Khương Hi thì khác, nàng ấy làm mọi việc mà không cần bất cứ hồi đáp nào cả.

Thậm chí còn sẵn lòng giúp đỡ những bệnh nhân quá thiếu thốn về mặt vật chất, đó cũng là lý do mà Khương Hi thường chẳng có bao nhiêu tài sản giá trị trong người cả.

Nàng đang sở hữu một trái tim đáng giá hơn bất kỳ vật chất nào.

Những người khác trong đoàn cũng rất tốt, nhưng họ vẫn có gì đó tâm tối trong bản chất.

Chỉ sau khi chứng kiến thêm một cá nhân khác, là Daint, Hoàng Nghi mới nhận định được sức mạnh sẽ mang lại hạnh phúc cho người khác như thế nào.

Rất nhiều lần Daint huynh đã xuất thủ cứu giúp bọn họ, nhưng huynh ấy lại chưa từng nói ra.

Thậm chí còn cố gắng không để ai phát hiện cả, Hoàng Nghi là người duy nhất có thể cảm nhận được.

Daint đã dần trở thành một hình tượng cực lớn trong lòng cậu, Hoàng Nghi muốn hướng bản thân giống như thế.

Sức mạnh của một người hùng.

Bàn tay siết chặt chuôi kiếm, Hoàng Nghi nâng cao thanh trường kiếm và hướng đến một con Khuyển Dạ Xoa vừa trốn chạy khỏi cuộc chiến.

Nó đã bị thương kha khá, tuy nhiên cũng không quá nặng.

“Gào!

Nhìn thấy Hoàng Nghi lăm lăm lao đến, Khuyển Dạ Xoa gào lên và vung chi trước về phía cậu.

Keng!

Dùng kiếm để đỡ lấy cú vồ của Ma thú, Hoàng Nghi cố tăng thêm lực vào hai tay nhưng cậu lại không thể hoàn toàn chống đỡ được.

Ầm!

Văng người về sau, Hoàng Nghi cảm nhận được cơn đau chạy dài từ lưng đến tận óc mình.

Cảm giác như cậu vừa mới bị thứ gì đó quất mạnh vào lưng vậy.

“Đau.

Hoàng Nghi rên rỉ và cố nâng bản thân đứng dậy, nhưng có thứ gì đó đang chặn trước mắt cậu.

Là một bộ móng vuốt sắc bén bám đầy bùn đất.

Khuyển Dạ Xoa vồ mạnh về hướng đầu Hoàng Nghi, nó nghiến chặt hàm răng như thể đang tức giận.

“Phải né!

Phải né!

Cơ thể Hoàng Nghi căng cứng vì sợ hãi, cậu chỉ muốn chiến đấu, chỉ muốn dùng sức bảo vệ mọi người một lần mà thôi.

Nhưng lại phạm sai lầm, đối thủ hoàn toàn không yếu hơn cậu.

Móng vuốt đã tiếp cận đến trán Hoàng Nghi, cậu cảm nhận như bản thân mình sắp phải tử vong.

Nhưng khuôn mặt lại không mang theo sự hối hận, cậu không hối hận khi bản thân đã lựa chọn chiến đấu.

Oành!

Xe ngựa bị cào mạnh một trảo và cánh cửa cũng bị vỡ ra một mảnh lớn.

Hoàng Nghi cảm nhận được bản thân đang ở bên trong xe, khung cảnh xa hoa cùng nội thất đắt tiền, trong đây còn vương lại một chút ít mùi hương thiếu nữ thơm tho.

Đôi mắt đảo nhẹ ra sau lưng, Hoàng Nghi nhìn thấy cánh tay trắng nõn đang nắm vào lưng áo cậu.

Là Tôn Ngọc tiểu thư đã kéo cậu vào và tránh được một đòn chí mạng.

Nhưng Ma thú đã phá được cửa xe của Tôn Ngọc, hiện tại khu vực này hoàn toàn không có thủ vệ nào cả, bởi vì bọn họ đều phải dời chiến trường ra cách xa những chiếc xe của hai tiểu thư nhất có thể.

Đáng lẽ việc bảo vệ hai người họ sẽ được cả một nhóm đảm nhiệm, nhưng do một hướng hoàn toàn không có Ma thú có vẻ rất kỳ lạ nên nhóm đó đã đi xa hơn một chút để tìm hiểu thực hư.

Đề phòng trường hợp có sự xuất hiện của Cao cấp Ma thú.

“Giờ sao đây.

Tôn Ngọc thốt ra âm thanh nhè nhẹ, nàng rất sợ hãi nhưng cũng không thể cố gắng làm gì cả.

Tuy bản thân có tu vi Nhị Đạo cảnh sơ kỳ, nhưng chiến đấu lại là một việc hoàn toàn khác.

Nó không đơn giản như việc hái thuốc hay vẽ tranh, là một việc yêu cầu rất nhiều yếu tố cùng kinh nghiệm.

“Daint huynh đâu rồi?

Hoàng Nghi lẩm nhẩm trong lòng, Khuyển Dạ Xoa đang bước từng bước lại cỗ xe ngựa và hàm răng sói cũng không che giấu đi máu tươi cùng nước bọt đang chảy dãi ra ngoài.

Đôi mắt nó nhỏ nhưng lại rất âm lãnh, vóc dáng cũng to một cách bất thường khi so với những con sói bình thường khác.

Hoàng Nghi cho đến hiện tại mới nghĩ lại chuyện khi nãy, tại sao cậu lại quyết định tấn công con Ma thú này?

“Grừ!

Khuyển Dạ Xoa gầm gừ, nó há cái miệng lớn đầy răng nhọn và tanh hôi về phía Hoàng Nghi, Tôn Ngọc siết chặt một túi vải trong tay và chờ đợi thời cơ để ném ra và cố gắng bỏ chạy.

Nàng cần tìm viện binh, khu vực này đã được mọi người xem là an toàn nên sẽ không có người phát hiện ra dị động.

Và kể cả có phát hiện ra thì họ cũng không thể đánh bại con Ma thú này chỉ với vài người.

“Gào!

Khuyển Dạ Xoa cắn tới, Tôn Ngọc vung thẳng túi vải về phía mồm Ma thú và xoay người rời khỏi xe, nàng không quên kéo theo Hoàng Nghi đã gần như chết lặng.

Túi vải đó là Tôn Như đã chế tác ra, nàng là một Luyện đan sư thiên tài với khả năng chế thuốc cùng dược phẩm rất tốt.

Việc tiến đến Thành Đô vào lần này cũng là bởi vì Tôn Như cần phát triển thêm tài năng luyện đan của mình.

“Chạy nhanh!

Túi vải đó chỉ một chút mê hương mà thôi, ta không biết nó có thể cầm chân Ma thú đó bao lâu cả!

Tôn Ngọc nói lớn và nhìn về hướng một cỗ xe phía xa, đó là xe của Tôn Như, và xung quanh cũng hoàn toàn rất an toàn.

Bởi vì một bộ phận hộ vệ đã di chuyển chiến trường nên cả hai tiểu thư đều được chia ra từng xe để có thể dễ dàng bỏ chạy trong trường hợp có Ma thú tìm đến.

Hoặc là ngay cả khi chiến đấu thất bại thì hai nàng cũng sẽ không bị tấn

công vì đã nằm rất xa chiến trường.

“Tránh khỏi chỗ này!

Không thể dẫn Ma thú đến chỗ Tôn Như được!

Nàng xoay người chạy về một hướng khác, Hoàng Nghi cũng rất nhanh chạy theo.

Cả hai người đều nhận biết được tính quan trọng của việc này nên không hề chậm trễ trong việc bỏ chạy.

“Sao tự dưng ngươi lại đi chọc con Ma thú đó làm gì?

Tôn Ngọc nói với giọng điệu trách móc, nàng đã chứng kiến sự việc từ đầu.

Nếu Hoàng Nghi không cố ý chạy đến khiêu khích thì con Ma thú đó đáng lẽ sẽ không chú ý đến bên nàng, hiện tại cũng không cần phải chạy trối chết như thế này.

“X-Xin lỗi.

Hoàng Nghi áy náy nói, cậu thật lòng chỉ muốn bảo vệ thật chu toàn cho Tôn Ngọc mà thôi.

Nhưng việc quá cố gắng biến bản thân thành người hùng lại phản hoàn toàn tác dụng, lý do đơn giản bởi vì cậu quá mức yếu đuối.

Nếu có được thực lực Ngũ Đạo cảnh như Daint huynh thì mọi chuyện đã khác, Hoàng Nghi có chút cay đắng trong lòng mình.

“Gào!

Khuyển Dạ Xoa lao đến, Tôn Ngọc ngay lập tức vận sức vào đôi chân và cố gắng nhảy về phía trước để tránh né.

Khác với Tôn Như chỉ chăm lo luyện đan và tu luyện, Tôn Ngọc từng có hơn ba tháng lăn lộn trong rừng Man Tiêu nên nàng cũng có khá nhiều kinh nghiệm cùng khả năng phản ứng.

Chỉ riêng mỗi việc tách riêng nàng và Hoàng Nghi để chạy cũng đã là một dạng kinh nghiệm.

Tôn Ngọc vuốt nhẹ nạp giới và một bộ cung tên xuất hiện trong tay, nàng tra tên vào và giương cao hướng về phía Ma thú.

Cảnh giới Nhị Đạo cảnh được thôi động, sau lưng hiện lên hai vòng Đạo cảnh và cây cung cong nhẹ một nhịp, Tôn Ngọc nhắm kỹ và buông tay.

Vút!

Phập!

Mũi tên lao đi nhưng lại dễ dàng bị Khuyển Dạ Xoa né được, nó dùng đôi mắt đã trở nên đỏ rực nhìn chằm chằm vào nàng.

Chạy!

Tôn Ngọc tra thêm mũi tên vào cung và xoay người bỏ chạy, nàng lấy thêm một túi vải và nắm chặt trong tay.

Túi vải nhỏ được Tôn Ngọc dùng mũi tên xuyên thủng, nàng xoay mạnh một vòng và bắn thẳng về phía Khuyển Dạ Xoa.

Oành!

Túi vải mang theo thuốc nổ đã ngay lập tức tạo ra chấn động khi va chạm với mặt đất.

Tôn Ngọc vẫn tiếp tục chạy thẳng, nàng chẳng thơ ngây đến mức tin rằng đòn vừa rồi đã hạ gục được con Khuyển Dạ Xoa đó.

Và đúng như nàng nghi ngờ, Khuyển Dạ Xoa phá tung đám bụi mù mịt và tiếp tục truy đuổi Tôn Ngọc.

Đôi chân đã bắt đầu cảm thấy mỏi mệt, mắt cá sưng nhẹ, Tôn Ngọc khẽ cau mày và lấy thêm một túi vải từ nạp giới.

Đây là một loại thuốc nổ khác, và nó lại có công hiệu rất yếu nhưng bù lại thì sau khi nổ tung, nó sẽ phóng thẳng một cột khói trắng lên bầu trời.

Về cơ bản thì Tôn Ngọc đang dự định sử dụng loại pháo nổ này để gọi viện binh, sở dĩ nàng không sử dụng nó ngay từ đầu là bởi vì loại pháo cứu mạng này được rất nhiều người nhận biết.

Một khi có cột pháo xuất hiện thì bất cứ ai cũng dễ dàng tìm đến, và bọn họ chắc chắn nhận biết được tình trạng khó khăn của người sử dụng pháo cầu cứu.

Tôn Ngọc chỉ là một cô gái trẻ, nàng tuy cũng là tu sĩ nhưng sẽ không thể chiến thắng ngay cả với một tu sĩ yếu nhất cùng cảnh giới.

Cộng thêm nhan sắc trên mức trung bình thì nàng có đầy đủ lý do để không dùng đến loại pháo cầu cứu này.

“Gào!

Khuyển Dạ Xoa phóng thẳng đến, nó vung hai chi trước và cái hàm lớn cũng há rộng ra.

“Hết cách rồi!

Tôn Ngọc siết chặt túi vải, nàng dùng sức lấy đà và ném túi vải.

Bộp!

“Không cần.

Bàn tay to lớn cứng rắn chụp lấy cổ tay Tôn Ngọc từ phía sau, nàng nghe được một thanh âm có phần mạnh mẽ và âm trầm.

Là giọng một người đàn ông.

Cố gắng quay đầu nhìn lại phía sau, Tôn Ngọc rất nhanh nhìn thấy một gương mặt với nước da ngăm đen, đôi mắt sáng rực và biểu cảm rất bình tĩnh.

Người đàn ông này hoàn toàn không hề đẹp trai hay quá trẻ tuổi, chỉ duy nhất những đường nét trên gương mặt hoàn toàn chứng minh anh ta là một người với khí chất trưởng thành, chững chạc.

Tôn Ngọc có cảm giác quen thuộc, mặc dù nàng chưa từng gặp người này ở quá khứ, nhưng vẫn rất thân quen như thể đã quen thuộc từ lâu.

Bàn tay to khoẻ vẫn nắm lấy cánh tay thon gọn của nàng, cơ thể Tôn Ngọc nghiêng nhẹ về sau và vô lực ngã thẳng xuống.

Phịch!

Mặc dù người đàn ông kia vẫn đang nắm lấy tay và đứng ở phía sau nàng, nhưng khi Tôn Ngọc ngã thì hắn lại chẳng đỡ lấy mà để nàng bật thẳng ra đất.

Cánh tay buông nhẹ ra, Tôn Ngọc chỉ kịp nhìn thấy cơ thể cao lớn lướt nhẹ trước mắt và chắn lại con Ma thú trước mặt nàng.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập