Chương 81: Sự anh hùng của kẻ yếu.

Audio

00:0013:00

“Đệ rất yêu thích Khương Hi nhỉ?

Cậu nói, đôi mắt vẫn đang nhắm chặt lại.

“Ừm, nàng xinh đẹp, thiện lương, dùng sự công bằng để đối xử với tất cả mọi người.

Im lặng trong vài giây, Hoàng Nghi tiếp lời.

“Nhưng nàng càng tỏa sáng như thế, đệ càng hiểu ra sự cách biệt giữa mình và Khương Hi là lớn đến thế nào.

Cũng chỉ là hai chữ Không Thể mà thôi.

“Vậy sao?

Hàn Tư Không chầm chậm mở đôi mắt đen ra, cậu chớp nhẹ vài lần và hướng đồng tử về phía Hoàng Nghi đang ngồi bệt dưới sàn.

“Đệ không xứng với cô ấy, cho đến khi những suy nghĩ tiêu cực đó hoàn toàn tan biến.

Đệ mãi mãi sẽ không thể xứng với Khương Hi được.

“Huynh biết rõ cách biệt mà, đệ làm sao có thể với tới nàng chứ?

Một cơn đau đầu chạy dài khiến Hàn Tư Không vô thức nhăn mặt lại, cậu dùng một tay sờ trán mình và các dòng ký ức bỗng nhiên có chút hỗn loạn.

“Từ khi nào chú mày lại quan tâm danh dự như thế vậy?

Không phải vì Aria và mẹ mi vẫn đang ở đó hay sao?

Tưởng anh mày không biết à?

Một giọng nói trầm ấm và vô cùng quen thuộc vang lên trong đầu cậu, là Daint đang nói.

Nhưng anh ấy đang nói về thứ gì, tại sao cậu lại không có bất kỳ ký ức gì về chuyện này?

“Aria không nằm trong tầm với của tôi đâu, anh biết mà?

Lại một giọng nói khác vang lên, lần này là một âm giọng hoàn toàn xa lạ.

Nhưng bằng cách nào đó, Hàn Tư Không cảm giác như thể người vừa nói là chính mình vậy.

Đôi môi cậu vô thức cử động, dòng ký ức phát ra một câu nói và miệng cậu cũng bộc phát nó thành lời.

“Thế thì chú mày chỉ cần tu luyện đến mức đủ mạnh là được?

“Thế thì chú mày chỉ cần tu luyện đến mức đủ mạnh là được?

Hoàng Nghi nhìn thấy hành động kỳ lạ của Hàn Tư Không, nhưng cậu cũng không thể giải quyết và cũng không biết cách giải quyết gì cả.

Mọi chuyện xảy ra khá nhanh, Hàn Tư Không ngay sau đó thốt lên một câu nói với âm giọng cao hơn bình thường.

“Tu luyện?

Quay đầu nhìn một lượt xung quanh mình, Hàn Tư Không chợt có chút run rẩy trong tim.

Cảm giác này giống hệt như cậu vừa tìm thấy một thứ gì đó mình đã lãng quên rất lâu, nhưng cảm giác lại biến mất rất nhanh chóng.

“Ký ức của mình, đã bị xáo trộn.

Hàn Tư Không nói thầm trong lòng, cậu biết những thứ mình vừa được nghe trong đầu là một dòng chảy ký ức.

Và bằng cách nào đó, nó đã bị tác động khiến sự tồn tại trở nên mong manh và mềm yếu đến thảm thương.

[Thông tin:

Ký ức bị che lấp]

[Thông tin:

Đang tính toán những khả năng giải phong ký ức]

[Thông tin:

Không có thông tin]

Aria là ai?

Người đã xuất hiện trong những câu nói quen thuộc này là ai?

Là người đã bị xoá khỏi trí nhớ của cậu sao?

“Hệ thống, có thể đổi điểm tích lũy để lấy thông tin về người tên Aria này không?

[Thông tin:

Dùng điểm tích lũy thất bại – Cấp độ hệ thống không đủ tra xét thông tin đối tượng]

“Vậy cấp bao nhiêu mới có thể tra xét?

[Thông tin:

Không có thông tin]

Hàn Tư Không trầm mặc, cậu siết chặt nắm tay và trong lòng trỗi dậy một cảm giác thiếu sót, bất an kỳ lạ.

“Huynh đang nói về tu luyện?

Hoàng Nghi bên cạnh hỏi dò, cậu thấy Hàn Tư Không đang ôm đầu và sau đó nói với cậu một câu khuyên bảo, nhưng Hoàng Nghi cứ có cảm giác rằng câu nói đó không dành cho cậu.

“Ừm.

Hàn Tư Không gật đầu, cậu lướt nhìn bảng thông báo trước mặt và đầu cũng dần dịp bớt đi cơn đau.

Đã có thể chắc chắn cậu bị ai đó tác động vào ký ức, và người đó thậm chí còn có thể tránh được khả năng phân tích của hệ thống.

Nhưng, tại sao?

Cậu không phải là người mang sứ mệnh đặc biệt, cũng không phải kẻ đủ mạnh để bị ai đó nhắm tới.

Rốt cục là ai đang nhắm vào cậu, và lý do là gì?

“Huynh ổn chứ?

Đau đầu sao?

Hoàng Nghi tiến lại gần Hàn Tư Không với vẻ mặt lo lắng, cậu nhìn thấy dáng vẻ có chút khổ sở và đau đớn kia của người huynh đệ mình và trong lòng không khỏi có chút tự trách.

“Một chút thôi, nói tới đâu rồi?

Hàn Tư Không lấy lại vẻ mặt bình thản, hiện tại chuyện cần làm vẫn là tập trung để tu luyện và làm nhiệm vụ có thêm điểm tích lũy.

Thông tin mà hệ thống đưa cho sẽ giúp cậu hiểu hơn về những chuyện mình chưa biết.

Và cần phải nâng cấp thêm cho hệ thống, với cấp bậc hiện tại của hệ thống thì không thể tiếp cận những thông tin quá cao.

Mặc dù có đủ điểm tích lũy cũng không thể tra xét hoàn toàn, điều này là một bất tiện thật sự rất lớn.

“Không quan trọng đâu, huynh cứ tiếp tục tu luyện đi.

Đệ luyện tập thể chất thêm chút nữa.

Hoàng Nghi nói và lùi người lại, cậu chống hai tay xuống đất và bắt đầu hít đất một cách chậm rãi.

“Cách này không hữu hiệu đâu.

“Đệ biết.

Đáp trả Hàn Tư Không, Hoàng Nghi hít thở mạnh và ngừng động tác lại.

“Nhưng nếu đã hứa không sử dụng tu vi thì đệ cần phải có sức mạnh thể chất, hoặc võ công.

Nhưng huynh đã nói rằng đệ không đủ sức để rèn luyện võ thuật.

Hàn Tư Không gật đầu, Hoàng Nghi thật sự là không đủ điều kiện để tập luyện võ thuật.

Và sức khỏe của cậu ấy thậm chí chỉ là việc luyện tập thể lực cũng là là rất chật vật.

“Tại sao đệ lại muốn trở thành người hùng đến thế?

Rõ ràng không có lý do cụ thể cho việc này, Hàn Tư Không luôn cảm giác khó hiểu khi Hoàng Nghi cứ cố gắng biến bản thân trở thành một anh hùng hiệp nghĩa.

Mặc dù điều đó là tốt, nhưng nó không hề thực tế.

“Lý do sao, chắc là vì đệ muốn giúp đỡ những người yếu đuối.

Vì thế giới này không hề công bằng, những kẻ mạnh mẽ tàn bạo người yếu hơn mình và cúi đầu trước những kẻ mạnh khác.

Hoàng Nghi dùng đôi mắt có phần nào đó kiên định nhìn về phía Hàn Tư Không, cậu tiếp lời.

“Không phải ai có thực lực mạnh mẽ cũng tốt như huynh cả, bản chất con người sẽ bộc lộ càng nhiều khi bản thân có được vị trí càng cao.

“Đệ có vẻ chỉ nhìn vào mặt tối.

Hàn Tư Không nói nhẹ, cậu cũng không phải người chưa từng suy nghĩ như thế.

Nhưng hiện tại thì không, hoàn toàn không!

“Mặt tối chính là bản chất của thế giới, đệ chỉ nghĩ rằng sẽ thật tuyệt nếu có ai đó tiến đến và giúp đỡ mình trong lúc mình khốn cùng nhất.

Im lặng hồi lâu, Hoàng Nghi mỉm cười nói.

“Và lúc đó huynh đã đến, Daint huynh đã trở thành anh hùng cứu rỗi cuộc đời đệ.

Và đệ lại càng muốn bản thân trở nên giống như huynh vậy.

“Trở nên.

giống như ta?

Hàn Tư Không bỗng chốc nở một nụ cười khổ và đầy gượng gạo, cậu mà là một anh hùng ư?

Cái thể loại anh hùng nào lại giết cả người vô tội tại cung điện Sebria?

Loại anh hùng nào lại phạm sai lầm cơ bản và hại chết người khác?

Và loại anh hùng nào lại không thể cứu giúp Lâm gia vào thời điểm hiểm cảnh nhất?

Hàn Tư Không chắc chắn không bao giờ là một anh hùng, cậu không còn có những suy nghĩ như thế.

Hiện tại chỉ cần cố gắng sống và nếu may mắn, cậu có thể trở nên đủ mạnh mẽ và lần nữa tiến đến Eilrine.

Nơi đó có người mà cậu đã gửi gắm tình cảm, mặc dù nàng có vẻ như không có cảm xúc tương tự dành cho cậu.

“Ta không phải anh hùng, và thật lòng, đệ có thể trở nên tốt hơn thế.

Chậm rãi trong từng câu chữ, Hàn Tư Không đang đưa ra lời khuyên dành cho Hoàng Nghi và cũng ngầm khẳng định lại bản thân mình.

Cậu, không phải kẻ có thể trở thành anh hùng.

“Huynh thật sự nghĩ như thế?

“Ừm, cũng đến lúc nghỉ ngơi rồi.

Nói đoạn, Hàn Tư Không nhanh chóng ngả người và nhắm nhẹ đôi mắt lại.

Cậu hiện tại cũng đã hết việc phải làm, kể từ ngày mai thì chỉ cần đợi đại hội luyện đan tổ chức xong là có thể trở về.

Hoàng Nghi có chút thơ thẩn nhìn Hàn Tư Không, nhưng cậu cũng chỉ im lặng và tiếp tục quá trình tập luyện của mình.

Hoàng Nghi chậm rãi mở mắt, cậu nhìn quanh căn phòng và cảm nhận được sự trống vắng mà nó mang lại.

“Có lẽ Daint huynh đã luyện tập rồi.

Cậu vén nhẹ chăn và bước đến phòng tắm để vệ sinh cá nhân, hiện tại thì nhiệm vụ của ngoại môn đệ tử như cậu đã gần như hoàn thành.

Chỉ cần đợi hết đại hội luyện đan và trở về nữa thôi.

Cốc!

Cốc!

Tiếng gõ cửa vang lên, Hoàng Nghi lau vội gương mặt uể oải của mình và nhanh chân mở cửa.

“Daint huynh đã ra ngoài rồi sao?

Khương Hi liếc nhẹ vào phòng và hỏi cậu, nàng đang vận một bộ quần áo màu xanh nhạt với những đường nét rất đơn giản như đầy tinh tế.

Mái tóc được thắt gọn sau lưng và đôi mắt tràn đầy sức sống.

“Ừm, huynh ấy đã ra ngoài luyện tập từ sớm rồi.

Chuyện Daint luyện tập từ lâu đã không còn là việc gì đó quá lạ lùng với Khương Hi, nàng rất nhanh hiểu được chuyện đó.

“Vậy hôm nay và mấy ngày tới hai người cứ việc chờ đợi tại đây, cũng có thể đi dạo vài chỗ.

Nhưng huynh phải nhớ, đừng có tự tiện sử dụng tu vi!

Khương Hi nhướng mày và kiễng chân, nàng ghé sát vào mặt Hoàng Nghi khiến cậu cảm nhận được một mùi hương thơm mát của thiếu nữ.

Gương mặt thoáng chút đỏ, Hoàng Nghi gật đầu một cách máy móc và Khương Hi nhanh chóng rời khỏi.

Hôm nay cậu chắc sẽ tu luyện, hoặc đi dạo một vòng trong Thành Đô.

“Dạo chút vậy.

Đôi chân bước nhanh ra khỏi khách sạn xa hoa, Hoàng Nghi nhắm mắt và giang tay hít thở một chút sự tươi mát của khí trời.

Cậu sảng khoái bước đi về những con đường đầy rẫy người và các khu vực đông đúc.

Thành Đô rất rộng lớn và sầm uất, từng khu vực cũng có thể trở thành một đại diện cho cả thị trấn tại nơi khác.

Sự xa hoa cùng độ phát triển tại đây có thể nói đã lên hàng đầu toàn thể Miqdeni.

Hoàng Nghi cầm chặt xiên cá nướng thơm lừng trong tay, cậu thật ra muốn thử rủ Khương Hi cùng đi chơi với mình.

Nhưng nàng có vẻ cần phải đi thu mua dược liệu, rõ ràng là có công việc để làm cũng tốt hơn là rảnh rang như thế này.

Đi chơi một mình, thật chẳng vui chút nào.

Ầm!

Ầm!

Ầm!

Từng đoàn người di chuyển dạt ra hai bên đường, ngay cả Hoàng Nghi cũng bị lùa vào tận trong cùng của phần lề.

Cậu nhướng người để cố nhìn xem chuyện gì đang xảy ra, và một cỗ xe được kéo bởi một Ma thú cấp cao lừng lững xuất hiện.

Chiếc xe như thể được đúc từ hợp kim vàng nguyên chất vậy, lấp lánh và sáng chói đến cực độ.

Một hàng dài lính vệ quân bước đều phía trước và có nhiều người dẫn đoàn chịu trách nhiệm mở đường cho đoàn người phía sau.

Dân cư tại đây hoàn toàn quen thuộc với cảnh tượng này, bất cứ ai sinh sống tại đây đều rất hiểu sức ảnh hưởng của hoàng thất Miqdeni.

Họ là những người nắm quyền lực tuyệt đối và sở hữu số lượng tu tiên giả áp đảo bất kỳ thế lực ngoại bang nào khác.

Hoàng Nghi cắn thêm một miếng cá, cậu chỉ nhẹ nhàng lắc đầu và có dự định lùi lại một nhịp.

Bản thân Hoàng Nghi không có hứng thú với những kẻ quyền lực và giàu có, bọn chúng chỉ toàn là những kẻ sử dụng sự nghiền ép để đối xử với người khác.

“Cút!

Tiếng hét chói tai của kẻ dẫn đầu vang lên, và ngay sau đó là một tiếng ngã đầy đau đớn cùng với thanh âm la hét thảm thiết.

“X-Xin lỗi!

Người phụ nữ với chiếc bụng lớn quá khổ chật vật bò dậy, cô là một thai phụ nên không thể kịp thời di chuyển và vô tình chặn đứng con đường di chuyển của đoàn xe.

Điều đó khiến cô bị người dẫn đoàn đẩy mạnh và ngã nhào ra đấy.

Đôi chân rướm máu, hai phần khuỷu tay cũng hoàn toàn trầy xước.

Cô vẫn cố lết cơ thể mình vào lề đường, rất nhiều người xung quanh muốn giúp đỡ cô nhưng họ lại sợ bị liên lụy.

Vì thế, chẳng có sự giúp đỡ nào cả.

Hoàng Nghi bước nhanh lại, cậu rẽ khỏi đám đông và tiến đến vị trí của thai phụ.

Dùng đôi tay của mình nâng đỡ cô một cách nhẹ nhàng, Hoàng Nghi nhanh chóng đưa cô vào lề một cách an toàn.

Cậu xoay đầu liếc nhìn kẻ thủ ác, hắn trang bị một bộ giáp vàng toàn thân cùng thanh trường thương sắc bén.

Chiều cao cùng hình thể hoàn toàn vượt trội rất nhiều người tại đây.

Nhưng cách hành động lại thuộc về một kẻ rác rưởi.

Hoàng Nghi tặc lưỡi, cậu cũng không thể đối chứng gì với đối phương.

Chúng quá mạnh mẽ và đầy quyền lực.

“Ngươi liếc ta?

Kẻ dẫn đoàn nhìn thẳng về phía Hoàng Nghi, hắn siết chặt trường thương và bước nhanh về phía cậu.

Khí tức cảnh giới Nhị Đạo cảnh hậu kỳ cũng mạnh bạo phô ra.

Hai vòng Đạo cảnh không hề nể nang mà cứ thế treo phía sau lưng hắn ta.

Cơ thể Hoàng Nghi bỗng chốc căng cứng, cậu cảm nhận được sự uy hiếp và cũng đứng thẳng người dậy.

Ánh mắt băng lãnh của gã lính vệ quân tập trung vào Hoàng Nghi, cậu cũng siết chặt nắm tay và biểu cảm cũng dần trở nên nghiêm trọng hơn.

“Quỳ xuống!

Gã hét lên, trường thương hướng thẳng về vai Hoàng Nghi và đâm mạnh.

Nhưng một thứ gì đó hướng thẳng ra và chụp lấy trường thương, đó là bàn tay của Hoàng Nghi.

Cậu nắm chặt trường thường và nắm tay càng ngày siết càng chặt.

“Súc sinh!

Mày dám!

Tay còn lại vung mạnh lên, gã vệ quân hướng thẳng đầu Hoàng Nghi và đấm đến.

Cậu giật mình lắc đầu để tránh né, nhưng cú đấm đó vẫn quá nhanh và cậu bị xước nhẹ qua má mình.

Một vệt máu hiện lên, Hoàng Nghi lùi người về sau vài bước và hai hàm răng cậu nghiến chặt lại.

“Còn định.

“Hoàng Nghi?

Chất giọng nhẹ nhàng thánh thót như thiên sứ khẽ vang lên, đó là một giọng nói hoàn toàn xa lạ nhưng lại dễ nghe đến cực độ.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập