Khương Hi thở phào một hơi, nhìn lại bản thân trong gương và đôi mắt nàng mang theo chút ít ngạc nhiên khó che đậy.
Sau khi tiếp nhận qua truyền thừa thì cơ thể nàng tuy vẫn không có mấy thay đổi rõ rệt, nhưng khí chất lại biến hoá rất khác biệt.
Mái tóc đen trước đây cũng ngả dần sang màu hổ phách tương tự đôi mắt nàng, và cảm giác năng lượng đất trời xung quanh cũng rất dễ dàng thao túng đã khiến Khương Hi luôn luôn tỏ ra một tầng xúc cảm mãnh liệt.
Đơn giản nhưng lại khó cưỡng đến kỳ lạ.
“Khương Hi!
Muội có đang rảnh chứ?
Âm giọng Hoàng Nghi vang lên, Khương Hi có chút giật mình nhưng rất nhanh lấy lại bình tĩnh.
Nàng bước đến cửa phòng và nhẹ nhàng đẩy cánh cửa gỗ ra.
Hoàng Nghi hiện lên trước mắt, so với lần cuối nhìn thấy thì vóc dáng cậu đã trở nên săn chắc và to ra hơn khá nhiều.
Nhưng cũng không đến mức đáng ngạc nhiên.
“Mời vào.
Khương Hi bước nhanh đến giường và ngồi xuống, Hoàng Nghi cũng bước theo và ngồi và chiếc ghế gần đó.
Cảnh tượng này hoàn toàn giống với thời điểm khi Hoàng Nghi bị đánh trước đó và Khương Nghi đến thăm cậu, chỉ khác là lần này đã đổi vị trí của cả hai người.
Không khí giữa cả hai có chút im lặng, và khó xử.
Hoàng Nghi hai tay run rẩy siết chặt và ngẩng đầu nhìn thẳng vào Khương Hi.
Nàng thật sự đã trở nên càng đẹp đẽ hơn nữa, so với lần trước thì lần này Khương Hi đã gần như vượt lên cả hai tiểu thư Tôn Như và Tôn Ngọc về nhan sắc.
Điều này thậm chí còn khiến bản thân Hoàng Nghi có chút khó chịu trong lòng.
Tại sao chỉ đi một chuyến với Daint huynh thì nàng lại có chuyển biến lớn đến như thế?
Và khí chất mà nàng đang toả ra là như thế nào, trông như nàng đã trở nên trưởng thành hơn và có chút quyến rũ hơn?
Không lẽ?
Hoàng Nghi cắn môi, tim cậu bắt đầu đập dữ dội và đôi mắt cũng gần như được lấp đầy bởi mạch máu.
“Muội có phải là.
với Daint huynh?
Câu nói không liền mạch chút nào cộng với chất giọng có phần mất bình tĩnh của Hoàng Nghi đã khiến Khương Hi có chút sợ hãi.
Nàng với biểu cảm lo lắng nắm chặt hai tay và nhìn thẳng vào Hoàng Nghi.
Khương Hi tuy rằng nhận biết Hoàng Nghi đang hiểu lầm mình và Daint huynh, nhưng nàng cũng rất rõ ràng cậu đang không hề bình tĩnh chút nào.
Điều đó đã khiến cho dự định giải thích của nàng tan thành mây khói.
Bởi lẽ việc giải thích vào lúc này chẳng khác gì thêm dầu vào lửa cả.
Hoàng Nghi căn bản sẽ không hiểu được, chưa tính đến việc cả hai vẫn còn chưa giải quyết xong bất hoà cũ.
“Không có.
“Thật là không có?
Hoàng Nghi cười cười, cậu thật lòng muốn tin tưởng Khương Hi cùng Daint, nhưng biểu cảm của nàng và thái độ có phần gấp gáp của Daint huynh đã không thể khiến cậu tin tưởng được.
Cảm giác như thể bị phản bội, Hoàng Nghi đau đớn lắc đầu.
Phản bội?
Khương Hi đã bao giờ là người tình của cậu đâu?
Lấy tư cách gì nói nàng phản bội tình cảm của cậu cơ chứ?
Vị đắng lan nhanh trong miệng, Hoàng Nghi có cảm giác như thể mảnh xương sườn mình trở nên thật cứng rắn, và nó đang đè chặt vào trái tim cậu.
“Thật đau.
“Hoàng Nghi.
huynh có phải đang.
hiểu lầm?
Khương Hi hỏi, nàng ngước nhìn Hoàng Nghi và cảm thấy gương mặt cậu chứa đầy sự đau đớn khó tả.
“Có lẽ vậy.
“Mong là vậy.
“Thật sự, mong là vậy.
Hoàng Nghi né tránh ánh mắt Khương Hi, cậu luyên thuyên một đợt lời nói và cảm giác đau đớn trong lòng vẫn chẳng hề giảm bớt chút nào.
Hít một hơi thật sâu, đôi mắt đen nhắm chặt và sau vài giây, nó mở rộng ra.
Hướng thẳng vào Khương Hi, Hoàng Nghi cố sử dụng âm giọng nghiêm túc nhất mà cậu có thể làm ra và nói.
Ta yêu muội, rất yêu muội!
Tuy rằng cố giữ biểu cảm mình thật chân thành và nghiêm túc, nhưng Hoàng Nghi cũng không tránh khỏi đỏ mặt một hồi.
Cậu đang rất khẩn trương và tâm trạng cũng hỗn loạn rất nhiều.
Như thể giật mình bởi lời tỏ tình của cậu, Khương Hi bất giác lùi về một nhịp.
Nàng có chút cảm giác khó chịu khi phải tiếp nhận lời tỏ tình trong lúc này.
Và, dường như Hoàng Nghi có chút gấp gáp trong hành động, biểu cảm của cậu cũng không thể giấu được ánh mắt Khương Hi.
Nàng có cảm giác rằng Hoàng Nghi đang không thật sự mang theo chân tình trong lời tỏ tình này, như thể cậu đang cố bắt nàng lại trước thứ gì đó vậy.
Không lẽ là do Daint huynh đã khiến cho cậu hiểu lầm?
Vì cảm thấy nàng có thể sẽ ôm lấy Daint nên Hoàng Nghi đã rất vội tỏ tình và giữ nàng lại?
“Quả nhiên, huynh vẫn không tin muội.
Khương Hi giọng nói rất nhỏ, nhưng cũng vừa đủ khiến Hoàng Nghi nghe được tất cả.
Cậu cau mày lại và cảm thấy chột dạ, bởi vì Khương Hi hoàn toàn nói đúng những gì mà Hoàng Nghi suy nghĩ đến.
Cậu có cảm giác bị đe doạ, Khương Hi có thể sẽ bị Daint cướp đi, vì thế cậu rất gấp trong việc tỏ tình và bằng mọi cách giữ lấy nàng.
Lời tỏ tình chẳng có bao nhiêu chân thành bên trong đó, Khương Hi lắc đầu và lùi lại vài bước nữa, cho đến khi chân chạm vào thành giường thì mới dừng lại.
“Huynh trở về đi.
“Haha.
Hoàng Nghi cười mỉa mai, cậu nghiến răng và hai tay siết chặt lại.
“Ta biết.
Daint giỏi hơn ta, mạnh hơn ta, trưởng thành và chững chạc hơn Hoàng Nghi này.
“Nhưng.
Im lặng trong vài giây, cậu tiếp lời.
“Muội có thể tin ta, ta thật lòng yêu muội.
“Vậy tại sao huynh lại không tin muội?
Khương Hi phản bác, nàng mím môi và đôi mắt bao quanh một tầng nước mỏng.
“Tin!
Ta tin!
“Không, huynh về đi.
Hoàng Nghi bước đến và nắm chặt vào hai vai nàng, gương mặt cậu giờ đây phảng phất một chút dữ tợn.
“Đó là cách bày tỏ tình cảm sao?
Giới trẻ cũng thật lạ.
Hàn Tư Không đứng khoanh tay và dựa lưng vào cửa phòng, cậu cười nhạt và gương mặt cũng mang theo chút ít nét chế giễu.
Tên nhóc Hoàng Nghi này đúng là chẳng lớn đầu lên được chút nào, nhưng có lẽ do còn khá trẻ nên Hàn Tư Không phần nào có thể thông cảm được.
“Huynh!
Khương Hi và Hoàng Nghi đồng loạt nhìn về phía cậu, nhưng ánh mắt của cả hai thì lại hoàn toàn khác nhau.
Nguồn năng lượng bí ẩn lần nữa cuộn trào bên trong cơ thể, Hoàng Nghi cảm giác rất rõ ràng từng bó cơ và mạch máu của mình đang trở nên cường đại hơn.
Đôi mắt tràn đầy chiến ý nhìn thẳng về Hàn Tư Không, Hoàng Nghi bước một chân về trước và gương mặt mang theo nụ cười.
“Ta muốn thách đấu huynh!
Một trận đánh của hai người đàn ông!
Mặc dù Hoàng Nghi biết mình chắc chắn sẽ thua, xét về tu vi và sức mạnh thể chất thì cậu chẳng có gì để tìm đến chiến thắng cả.
Nhưng nếu không dám mở ra một cuộc chiến, cậu sẽ không thể tạo ra một tương lai như bản thân mình mong muốn.
Ở tương lai đó, Hoàng Nghi chính là người hùng!
“Không!
Hàn Tư Không lắc đầu, cậu chẳng có lý do gì để đánh một trận với Hoàng Nghi cả.
Lần này tiếp cận đến đây cũng chỉ vì muốn giúp đỡ giải quyết vấn đề của Khương Hi và Hoàng Nghi mà thôi.
Sau đó thì cậu sẽ lập tức rời đi, thời gian không có dư dả để làm nhưng việc vô bổ.
Cậu từ chối một cách thẳng thừng, ít nhất cũng là lời khẳng định rằng bản thân không hề quan tâm đến việc tranh giành tình nhân.
“Huynh sợ à?
Hoàng Nghi khẽ cười, cậu khiêu khích Hàn Tư Không một cách đầy trẻ con.
“Ừ, sợ.
Nhưng Hàn Tư Không vẫn bình thản như cũ, cậu thật sự chẳng muốn đôi co nhiều lời.
Từ rất lâu rồi, sĩ diện là thứ không tồn tại bên trong Hàn Tư Không, chưa từng.
Hoàng Nghi có chút ngạc nhiên, cậu sững sờ nhìn Hàn Tư Không và vô ý đưa mắt nhìn về Khương Hi, nàng đang nhìn vào cậu với ánh mắt mang theo vẻ thất vọng nhè nhẹ.
Cảm giác như thể bản thân là một trò hề vậy.
“Huynh định rời đi sao?
Nhìn thấy phong thái của Hàn Tư Không trông như thể đang định đi đâu đó, Khương Hi hỏi.
“Ừm, vốn dĩ ta định đến để xem có thể giúp hai đứa làm lành hay không.
Mà chắc là không cần thiết.
Vẫy vẫy tay và xoay người, Hàn Tư Không coi như đã có ý định giúp đỡ rồi.
Chỉ là đối phương không chấp nhận mà thôi, biết sao được.
“Vậy, huynh sẽ trở về sớm chứ?
Lần nữa cất tiếng, Khương Hi có chút lo lắng nhìn về Hàn Tư Không.
“Ta sẽ không trở về.
“Vậy sao.
Đôi chân bước tiếp, Hàn Tư Không cảm nhận rất rõ hắc tinh bên trong mình đang chạm đến giới hạn.
“Như thế thì huynh càng cần phải nhận lời khiêu chiến của đệ.
“Ta sẽ không làm chuyện vô bổ.
“Vô bổ?
Hoàng Nghi chạy nhanh đến trước mặt Hàn Tư Không và giang rộng hai tay, cậu nghiến răng và trừng thẳng vào mắt Hàn Tư Không.
“Đối với đệ, nó không phải là chuyện vô bổ.
“Với ta thì phải.
Nắm đấm siết chặt, Hoàng Nghi phóng người đến Hàn Tư Không và dự định đấm thẳng vào mặt cậu.
Xoạch!
Cơ thể to lớn của Hàn Tư Không ngay lập tức biến mất tại chỗ, Hoàng Nghi mất đà và cứ thế chổng vó giữa mặt đất.
“Dừng lại việc xem ta như một thứ để đánh bóng bản thân đi, đệ chưa đủ sức.
Âm giọng Hàn Tư Không chẳng hề mang theo một chút xúc cảm nào, cậu lắc đầu và xoay người.
“Không sử dụng bất kỳ tu vi nào cả, chỉ đơn giản là trận chiến bình thường mà thôi!
Hoàng Nghi vẫn chưa từ bỏ, cậu đứng dậy và đấm mạnh vào mặt đất.
Ầm!
Âm thanh lan toả trong lòng đất khiến Hàn Tư Không ngạc nhiên trong chốc lát.
Từ khi nào mà tên nhóc này lại có lực đạo mạnh đến thế?
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập