“Rất kì lạ đúng không?
Một thanh âm nhẹ nhàng và trong trẻo vang lên, từ phía góc tường xa xa dần dần hiện ra một bóng người với tông màu chủ đạo là tím huyền ảo.
Aria mỉm cười gật đầu với Daint, cô bước nhanh đến và ngồi xuống bên cạnh anh.
Do cách biệt thể hình giữa cả hai nên Daint và Aria đặt cạnh nhau cứ như cha và con vậy, một sự chênh lệch cực to lớn.
“So với bản tính lầm lì của nó thì đúng là lạ thật, em biết gì không?
Aria?
Daint xoa xoa cằm và suy tư, anh cũng là lần đầu thấy Hirio biểu hiện gấp gáp khẩn trương như thế.
“Có lẽ em biết đấy.
Aria đung đưa đôi chân, cô lắc lư thân mình và mái tóc ngắn màu tím cũng khẽ đung đưa.
“Cũng đâu còn là con nít, mà thôi kệ vậy.
Daint thở dài, anh là một người bạn thân, cũng như là người anh thân thiết với Hirio nhất.
Vì thế nên dù cậu có giở trò quỷ gì thì anh cũng sẽ rất vui vẻ hưởng ứng, cứ coi như là hai anh em quậy một trận đi vậy.
“Vậy cả hai anh sẽ đi vào trưa nay?
Aria hỏi.
“Ừ, chả biết sẽ đi đâu.
Có nhiều khả năng là chạy trốn mẹ của nó, thằng nhóc này trước giờ vẫn bị bà ta làm khổ khá nhiều mà.
Mẹ của Hirio vẫn luôn là thứ đã khiến cậu phải tụt lại phía sau rất nặng nề, bản thân bà chẳng hề nuôi dạy Hirio một ngày nào cả, nhưng lại cứ luôn kể công mỗi khi gặp bất cứ ai.
Và bản thân Hirio chưa từng có ý định phản bác chuyện đó, cũng bởi vì cậu khát khao tình yêu thương của mẹ mình, dù rằng tình yêu đó chỉ là một kiện đồ vật giả tạo.
Daint và rất nhiều người khác đã thử vài lần khuyên bảo Hirio hãy từ bỏ người mẹ này đi, bà ấy không xứng đáng nhận được nhiều thứ đến thế từ cậu.
Nhưng chưa lần nào thành công cả, Hirio không nổi giận mỗi khi mẹ mình bị nói xấu, cậu cũng chẳng buồn khi mẹ không bao giờ hỏi thăm hay tâm sự gì với cậu ngoài chuyện đòi tiền.
Nếu thay Daint vào vị trí của Hirio thì chắc chắn sẽ chẳng có chuyện như thế kéo dài hơn mười bốn năm rồi, cũng thật tình phải nể sự kiên trì của Hirio trong suốt đoạn thời gian này.
“Tự nhiên lại chạy trốn?
Cau mày nhìn thẳng, Aria cố đẩy âm giọng của mình trở nên trầm hơn bình thường.
“Cái này thì anh chịu, để lát hỏi nó thử xem.
“Tiếc là em không thể đi được.
“Đương nhiên là em không thể đi được rồi.
Daint cười lớn, anh đưa tay xoa xoa đầu Aria và bước nhanh đi về phòng.
Aria vẫn giữ gương mặt mỉm cười, nhưng đôi mắt tím đã có chút dao động nhẹ.
Một chấm đen xoay tròn và xuất hiện giữa hai đồng tử của cô.
“Hừm, đúng là chẳng thể ngờ tới.
Chất giọng trầm ấm của đàn ông được phát ra từ cái miệng nhỏ của Aria, cô đưa một tay đặt dưới cằm và gương mặt có chút nét suy tư.
“Vậy nhiệm vụ.
Lần này là chất giọng trong trẻo nhẹ nhàng của Aria, cũng được phát ra từ miệng của cô.
“Không sao, hắn dám xen vào dòng thời gian thì rất nhanh sẽ bị trả về thôi.
Cũng chẳng thể tạo ra ảnh hưởng gì.
“Dòng thời gian?
Chấm đen biến mất, Aria giật mình và vô thức đưa tay sờ vào môi mình.
Dòng thời gian?
Hirio đã xen vào dòng chảy thời gian?
Nghĩa là hiện tại hắn đang không thuộc về nơi này?
Gương mặt tinh xảo như búp bê khẽ nhăn lại, Aria đứng bật dậy và một màn sương màu tím sậm bao trọn lấy cơ thể cô.
Đôi mắt phát sáng và toàn bộ cơ thể nhanh chóng chìm vào màn sương, Aria xoay cổ tay và nơi đây xuất hiện một bông hồng màu đen đang nở rộ.
“Không thể tin được là chuyện này lại có thể xảy ra trong lúc anh vẫn còn đang độ tuổi này đấy.
Daint cười lớn và vỗ mạnh vào đùi mình, cả anh và Hàn Tư Không đều đang ngồi yên vị trên xe ngựa một cách rất bình thường.
Họ đã rời đi từ giữa trưa và hiện tại vẫn chưa quyết định được bản thân mình sẽ đến đâu.
Bản thân Hàn Tư Không muốn đi đến Miqdeni, nhưng anh thật sự chẳng muốn những chuyện lúc trước lần nữa lập lại.
Tử Nghiên vẫn ở đó, vẫn đang là một tàn hồn sống bám vào Truy Hồn Kiếm cũ kỹ, tất cả những sự kiện xảy ra sau đó đều chẳng khiến nàng hạnh phúc được bao nhiêu cả.
Chỉ có điều… Hàn Tư Không vẫn muốn gặp lại nàng, muốn tái sinh nàng một lần nữa.
Cậu sở dĩ có thể tái sinh nàng vào lần trước cũng là do sức mạnh của cỏ bốn lá – thứ được tạo thành từ sáu viên tiên đan mà Atthy đã ban tặng.
Hiện tại nhiều khả năng cậu và Daint sẽ chẳng còn gặp lại Atthy để có được tiên đan nữa.
Vậy thì chẳng có cách tái sinh Tử Nghiên một cách đơn giản được nữa.
“Phải làm sao đây, mình cần làm gì đây?
Ôm đầu vào vò mạnh, Hàn Tư Không cau có than thở.
Cậu không thể nghĩ tiếp chuyện tiếp theo mình cần phải làm là gì cả.
“Đói chứ?
Daint nói, anh đưa một nải chuối lớn cho Hàn Tư Không và cười cười.
“Chuối không phải thứ chống đói hiệu quả đâu.
“Haha!
Daint cười lớn hơn nữa và vỗ mạnh vào vai Hàn Tư Không, anh phóng nhanh khỏi xe ngựa và đứng yên hít một hơi khí trời sương đêm.
Gần như đã đến nửa đêm, con ngựa cũng chẳng còn có thể chạy tiếp được nữa, Hàn Tư Không cùng Daint cứ lặng yên đứng giữa khoảng không như vậy một thời gian ngắn.
“Vẫn chưa ra khỏi phạm vi Sebria đâu.
“Ừm.
Hàn Tư Không gật đầu, cậu ngả người về sau và nằm ngửa ra nền đất.
Hai mắt nhắm chặt.
Cậu cố để bản thân thanh tịnh, dòng suy nghĩ cần phải được làm sạch và đưa ra một đường đi hợp lý nhất vào lúc này.
Cả cậu và Daint đều tự thay đổi vận mệnh vốn có của mình vào thời điểm rời khỏi vương quốc.
Nhưng giờ đây lại như rắn mất đầu.
“Vậy lý do cho chuyến du lịch với cái giá bằng cả sự nghiệp này là gì đây?
Daint xé vỏ chuối và ném vào người Hàn Tư Không, anh ngồi xếp bằng và bắt đầu ngấu nghiến từng trái chuối một.
“Anh sẽ đánh tôi đấy.
“Sẽ nhẹ tay với chú mày nếu lý do chính đáng.
Hàn Tư Không cười nhẹ, cậu biết rõ Daint chỉ đang muốn tìm kiếm nguyên nhân cho sự chuyển biến của mình chứ chẳng hề tức giận hay trách móc gì cậu cả.
Đó cũng là lý do cho việc cậu muốn cứu anh bằng mọi giá, bằng mọi cách mình có thể.
“Tôi từng muốn trở thành người giải cứu thế giới, người sẽ đứng ra bảo vệ cho những người yếu đuối và khiến cho mọi người đều được sống trong hạnh phúc mãi mãi.
“Chú mày có nói trong lúc say xỉn rồi, hai mươi mốt lần.
Daint lần nữa quăng thêm một vỏ chuối lên người Hàn Tư Không.
“Chỉ một chút thôi, tôi chỉ có suy nghĩ như thế chỉ trong một chút mà thôi.
“Câu này cũng đã nói rồi, hai mươi mốt lần.
Cắn mạnh và nhai ngấu nghiến, Daint gật đầu và thân thể to lớn cũng khẽ lắc lư.
Hàn Tư Không chậm rãi nhắm nhẹ đôi mắt lại, hình ảnh một đôi tai dài ngọn nhưng lại được che giấu một cách cẩn thận sau lớp tóc màu xám tro dễ nhìn.
Đôi mắt sắt lạnh như lại tràn đầy kiều diễm với đôi đồng tử tím sang trọng.
Tử Nghiên vẫn luôn là một tảng đá lớn đè chặt vào nội tâm Hàn Tư Không, cậu lắc đầu và đôi mắt mở bừng ra.
“Có lẽ tôi chẳng thể trốn tránh số mệnh.
“Câu này lạ, lần thứ nhất.
Daint giơ ngón trỏ và gương mặt hiện lên một vẻ ngạc nhiên.
“Chú mày đang muốn nói gì?
Anh nghiêm mặt và nhìn thẳng vào Hàn Tư Không vẫn đang nằm ngửa trên đất, ánh mắt cậu dường như sáng bừng lên và khuôn miệng cũng nhếch nhẹ tạo nên một nụ cười nhạt.
“Anh sẽ chẳng thể tin được nếu tôi nói hết những gì mình biết ra đâu.
Hàn Tư Không nhếch nhẹ mép và gương mặt vẽ lên một biểu cảm trêu chọc rất khó coi.
Daint liếc qua một lần, anh chỉ phì cười và tiếp tục ăn thêm một vài trái chuối vàng ươm nữa cho đến khi chẳng còn lại quả nào trên tay.
“Ngủ đi.
Hàn Tư Không gật đầu và đôi mắt đen nhắm nhẹ lại, Daint cũng đồng thời ngả lưng và xoay người để ngủ một cách nhanh chóng.
Không gian nơi đây dần dần chìm vào tĩnh lặng, từng tiếng động nhỏ nhất của côn trùng cũng đã dần dần trở nên thật to lớn.
Tiếng dế kêu và vài tiếng gầm gừ phía xa khiến cho nơi Hàn Tư Không cùng Daint đang ngủ thật náo nhiệt.
“Anh không nên ở đây.
“Tôi biết.
Hàn Tư Không gật đầu và đôi mắt có chút suy tư, cậu chẳng thể lý giải được vì sau mình lại có thể quay ngược về quá khứ, và tại sao bản thân lại quay trở về đúng vào cái ngày này, cùng với ký ức đã bị xáo trộn đi khá nhiều.
“Cô sẽ mang tôi quay về sao?
Âm giọng cậu cất lên, Hàn Tư Không đưa mắt nhìn về người con gái dường như đang tỏa sáng giữa màn đêm u tối kia.
Atthy lắc nhẹ đầu và mái tóc vàng óng cũng lắc lư nhè nhẹ.
“Tôi chẳng có lý do gì để làm vậy, và tôi cũng chẳng thích làm vậy.
Giọng nói vẫn chứa đầy mị lực như thể âm thanh của thần linh, từng từ ngữ cũng trở nên thật dễ nghe.
“Cô.
khủng khiếp hơn tôi nghĩ, rất nhiều.
Hàn Tư Không mỉm cười, cậu thừa biết hiện tại bản thân chỉ đang chìm vào giấc mơ.
Nhưng cảm giác Atthy mang lại hoàn toàn chân thật đến đáng ngạc nhiên, và cậu thường tin vào trực giác của mình hơn là những cảm xúc nhỏ nhặt.
“Nói điều đó với một cô gái trẻ như tôi thật sự là rất khiếm nhã đấy nhá.
Atthy pha chút giận hờn vào lời nói của mình, dù trông như cô chẳng hề quan tâm mấy.
“Dù sao thì, cũng cảm ơn cô rất nhiều.
“Vì điều gì?
Atthy xoay người và bóng lưng cũng dần trở nên mờ nhạt.
“Tất cả, tôi không biết cô là ai, cũng chẳng biết cô là thế lực như thế nào, nhưng việc cô đã giúp tôi ở quá khứ là sự thật.
“Vào lúc này thì vẫn chưa mà?
“Có lẽ thế.
Hàn Tư Không ngước mắt nhìn về bóng lưng chỉ còn là những vệt sáng li ti của Atthy, cậu thả lỏng cơ thể và đôi mắt khép nhẹ lại.
“Cảm ơn.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập