Chương 92: Sự đào thải Thời gian và Tàn dư Hỗn Độn.

Audio

00:0009:16

[Thông tin:

Chuyển hoá năng lượng bị đình trệ]

[Thông tin:

Chuyển hoá năng lượng bị đình trệ]

[Thông tin:

Chuyển hoá năng lượng bị đình trệ]

Đôi mắt Hàn Tư Không cau nhẹ lại, cậu bỏ qua những chiếc bảng nhỏ vừa hiện lên từ hệ thống và một hơi thở dài được cậu che giấu cẩn thận trong cuống họng mình.

“Mình cứ tưởng hệ thống đã hoàn toàn bị ngắt chứ?

Tại sao nó lại có thể hoạt động trở lại vào lúc này?

Hàn Tư Không xoay nhẹ cổ tay và bước nhanh lên một chỏm đá cao, cậu lướt tầm mắt quét ngang một lượt và nhìn thấy vùng trời xanh biếc rộng lớn dường như không có giới hạn đang dần hiện lên.

“Thấy rõ chứ?

Daint hét lớn phía dưới.

“Rất rõ.

Nhảy mạnh xuống đất và đôi chân bắt đầu di chuyển, Hàn Tư Không và Daint cùng song song bước đi hướng về phía mà cả hai cho là ranh giới của Miqdeni.

[Thông tin:

Nhận thấy khả năng can thiệp của pháp tắc – Xin chủ nhân trở về đúng dòng thời gian]

“Có thể sao?

Hàn Tư Không cười thầm trong lòng, cậu chẳng còn tu vi hay bất cứ thứ gì trong người có khả năng khiến bản thân quay ngược trở về dòng thời gian cũ.

Thậm chí trong trường hợp cậu có thể thì bản thân Hàn Tư Không cũng chẳng muốn quay về.

Tại sao cơ chứ?

Daint vỗ mạnh vào một thân cây và cười phá lên như đứa nhóc sau khi được làm trò mình thích.

Cậu nhìn anh và mỉm cười, Daint luôn có tính cách rất phóng khoáng và thường hay làm những trò rất vô bổ như thế.

Nhưng đó cũng là lý do khiến Hàn Tư Không luôn có cảm giác thật thoải mái khi ở gần anh.

Và hiện tại, anh vẫn đang sống tại nơi đây, tại dòng thời gian này.

Đó cũng là lý do chính khiến cho Hàn Tư Không chẳng muốn tìm cách trở về với nơi đã mất đi người anh của mình.

[Thông tin:

Pháp tắc đang tiến hành can thiệp]

[Thông tin:

Hệ thống tự động phản hồi]

[Thông tin:

Hệ thống sẽ tiến hành quá trình tự thiết lập]

[Thông tin:

Thời gian cần thiết – ?

“Vậy sao.

Bỏ qua bảng thông báo của hệ thống trước mặt, Hàn Tư Không bước nhanh về trước và đôi mắt cậu loé nhẹ một vệt sáng màu tím sậm.

Ngay phía sau lưng – một bảng thông báo dường như cũng đến từ hệ thống dần dần hiện ra, nhưng Hàn Tư Không lại chẳng thể nhìn thấy nó.

Một tấm bảng màu đen cùng với những đường vân trắng đục.

[Chủ nhân:

H?

n T?

Kh?

ng – Hirio]

[Tuổi:

[Chủng tộc:

Nhân loại]

[Tu vi:

[Thể chất:

– Chiều cao:

– Cân nặng:

[Tâm niệm:

Hỗn Độn Chân Tâm]

[Không gian lưu trữ:

Chưa khai mở]

[Nhiệm vụ:

Đột phá ?

cảnh]

[Nhiệm vụ phụ:

[Nhiệm vụ phụ:

[Nhiệm vụ phụ:

Gặp lại ?

– ?

[Điểm tích lũy:

2?

0]

[Danh hiệu:

Thời gian ?

[Hệ thống:

Cấp độ giới hạn 3?

“Đây không phải là.

Ý của tôi.

Hàn Tư Không nghiến chặt răng mình, cậu cố nâng bản thân ngồi dậy một cách đầy khó khăn.

Ánh mắt mang theo nỗi tuyệt vọng kéo dài đang hướng về một bóng đen với đôi mắt phát sáng đứng trước mặt cậu.

“Mau chóng trở về.

Chất giọng khàn đặc phát ra từ cái bóng đen, nó đứng im như tượng và đôi mắt cũng nhìn thẳng vào Hàn Tư Không.

“Hãy thay đổi, tương lai.

“Quá khứ, là không thể chuyển dời.

“Mau chóng trở về.

Hắc tinh đột ngột xuất hiện ngay tầm mắt Hàn Tư Không và ngay lập tức cậu tiếng vào trạng thái mất đi ý thức của mình.

Đã trôi qua thêm một tháng kể từ ngày tôi và Daint bắt đầu công cuộc chạy trốn số phận của mình, hoặc nói chính xác là số phận của người anh Daint mà tôi đang cố thay đổi.

Từng đêm trong mấy tháng vừa rồi đều thi thoảng sẽ xuất hiện một loạt các đoạn giấc mơ không trùng lặp nhưng lại có nội dung gần như giống nhau.

Mọi thứ tôi có thể cảm nhận được là giọng nói khàn đặc dường như đang cố trao đổi gì đó với bản thân mình.

Nhưng mỗi lần tỉnh dậy thì tôi sẽ chẳng thể nhớ được những gì mà mình đã nghe một cách chính xác nhất.

Tôi không hiểu những gì bản thân đang nếm trải, chỉ là do bản thân tôi đang phải cố gắng vì điều gì cũng đã làm cho dòng suy nghĩ trong tôi có chút loạn.

Hôm nay lại là một ngày dài, tôi không thể tập trung vào việc mình sẽ làm gì, hoặc ít nhất là mình đang làm gì.

Hàn Tư Không lẩm bẩm gì đó, cậu lắc đầu nhẹ và đôi mắt bỗng chốc trở nên tối tăm đến khó chịu.

Ánh sáng dường như đang tránh né khỏi tầm mắt cậu, Hàn Tư Không cố giữ cho điểm sáng nơi mắt mình không hoàn toàn biến mất.

Nhưng nó vẫn biến mất một cách cực kỳ chậm rãi và hết sức tự nhiên.

“Sao thế?

Hirio!

“Sao th.

Âm thanh giọng nói của Daint ngay lập tức im bặt, Hàn Tư Không mất đi đồng thời thị giác và thính giác của mình.

Nhưng vào lúc này đây, cậu vẫn đang rất bình tĩnh.

Không phải vì bản thân Hàn Tư Không không có cảm giác lo lắng hay hoảng loạn, mà bởi cậu cảm nhận được một thứ đáng lẽ ra không nên tồn tại vào lúc này.

Hỗn Độn Chân Tâm!

Hỗn độn là một khái niệm rất khó để miêu tả, nhưng cảm giác tận sâu bên trong thâm tâm đang cho Hàn Tư Không cảm giác hoàn toàn đúng như những gì mà cậu có thể nghĩ khi nghe nói về hỗn độn.

Và nó cũng hoàn toàn là một cảm giác quen thuộc.

“Hết thời gian rồi sao?

Trái tim như thể đang bị cào xé dữ dội từ bên trong, nhưng dù cho cảm giác chân thật là như thế thì Hàn Tư Không vẫn hoàn toàn bình thản đến khó tin.

Cậu lơ lửng trong một vùng không gian tâm tối và rộng lớn như vũ trụ, toàn bộ tiềm thức cậu hiện diện tại nơi đây đều đang tạo ra hàng loạt rung chấn mạnh mẽ.

“Đau.

Lẩm nhẩm như thể sợ rằng bản thân sẽ quên, Hàn Tư Không chậm rãi mở đôi mắt mình ra và không gian vũ trụ rộng lớn cũng nhanh chóng bị thay thế bằng một bầu trời xanh thẳm đẹp đẽ.

Mùi hương của cây cối cùng chút tanh hôi của máu tươi khiến mũi cậu có chút khó chịu.

Chờ đã!

Mùi máu tươi?

Hàn Tư Không giật mình nhìn vào cảnh vật đang ngay tầm mắt mình, lúc nãy cậu đang hướng mắt về phía trên bầu trời nên chẳng hề nhìn thấy sự việc trước mắt mình là gì cả, và giờ đây mọi thứ đang dần hiện rõ.

Máu tươi chảy dài như biển, từng đống xác chết hiện rõ trước mắt cậu.

Hàn Tư Không cố để bản thân không hít sâu một hơi và sự chú ý của cậu tập trung vào kẻ có vẻ thoi thóp đang nằm gọng trong tay mình.

“A-Ác ma!

Hắn thều thào trong sự yếu ớt thấy rõ, đôi mắt tuy rằng chứa đựng một sự sợ hãi khủng khiếp, nhưng lời nói lại hoàn toàn mang theo khí chất cường ngạnh.

Hàn Tư Không nheo mắt tỏ vẻ không hiểu, chuyện gì đang xảy ra tại đây?

“Giết ta đi!

Kẻ đang thoi thóp trong tay Hàn Tư Không lên tiếng, hắn nghiến chặt răng và đôi mắt cũng khép nhẹ lại.

Ngươi là ai?

Tại sao lại có hiện trường đầy máu me như thế này?

Đây không phải là dòng thời gian chính của mình sao?

Hàn Tư Không nheo mắt, cậu thật sự có chút không thể lý giải nổi tình huống lúc này của bản thân.

Chỉ khi một chiếc bảng thông báo trong suốt quen thuộc hiện lần nữa trước mắt thì cậu mới phần nào nắm rõ tình hình lúc này.

[Thông tin:

Hỗn độn chi thể đã bị tấn công bất ngờ, đây là kết quả cuộc chiến giữa Hỗn độn chi thể và những kẻ cướp nhân loại]

“Nhân loại?

Hàn Tư Không lẩm nhẩm trong miệng, cậu cũng nhanh tay buông thả người đàn ông đang chỉ còn chút hơi tàn trong tay mình.

Đôi mắt bao quanh một màu đen tuyền và Hàn Tư Không rất nhanh tiến vào tâm niệm chính mình.

Hắc tinh xoay tròn không ngừng giữa hư không rộng lớn, như thể mọi thứ nơi đây đều đang có sự sống riêng biệt của chính mình vậy.

“Hỗn độn chân tâm.

[Thông tin:

Xác nhận ý thức chủ nhân đã khôi phục]

[Thông tin:

Trạng thái Hỗn độn chi thể – Tắt]

Oành!

Ý thức Hàn Tư Không bị oanh tạc một khoảng lớn và cậu có chút choáng váng, đôi mắt cũng mờ dần và rất nhanh nó lấy lại thị giác giúp cậu nắm rõ tình hình trước mắt một lần nữa.

“Hỗn độn chi thể!

Đã rõ ràng cho việc có quá nhiều xác chết ở đây, có lẽ bọn họ đã nhìn thấy một dạng sống kỳ dị mang tên Hỗn độn chi thể đang lang thang nên đã tấn công vào nó.

Và với bản năng cơ bản thì Hỗn độn đã phản công.

Bằng cách giết sạch những con người này.

“Hệ thống!

Nơi đây là đâu?

[Thông tin:

Vùng tiếp giáp Vô luật thành]

“Đã tới tận đây rồi sao?

Hàn Tư Không xoay người rời đi, cậu cũng chẳng có chút cảm giác tội lỗi hay khó chịu nào cả.

Bởi lẽ rất rõ ràng nếu là cậu thì cũng nhiều khả năng sẽ giải quyết như Hỗn độn chi thể vậy.

“Hmm, chờ chút.

Đôi chân đổi hướng và nhanh chóng bước lại những thi thể vẫn đang chảy máu không ngừng, Hàn Tư Không lục lọi trong một khoảng thời gian ngắn và gật đầu với những thứ mà mình vừa lấy được trong đám xác chết.

Coi như đây chính là tai hoạ từ trên trời rơi xuống đi.

Cậu thở dài và bỏ đi, dù có làm gì vào lúc này thì mọi chuyện cũng chẳng còn cách để giải quyết.

Vì thế nên cậu sẽ cố tăng cường lợi ích cho bản thân hơn là cố gắng sửa đổi chuyện không thể giải quyết.

Dù rằng cách này có thể khiến bản thân Hàn Tư Không trông như một kẻ máu lạnh vô nhân tính.

Nhưng cậu cũng chẳng phủ nhận điều đó.

Cơ thể phóng nhanh về phía trước, đôi mắt đen của Hàn Tư Không bỗng nhiên giật nhẹ và cơ thể cậu mất đà bắn thẳng vào tảng đá lớn ở phía xa.

“Cái?

Oành!

Ầm!

Đất đá nổ tung và Hàn Tư Không lụi cụi chui ra từ đống đổ nát, cậu đang có biểu cảm rất ngạc nhiên và hơi thở cũng có chút mất ổn định.

“Chuyện gì thế này?

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập