Chương 5: Cắn Xuống

Chương 5:

Cắn Xuống

Đêm xuống, một nhóm người từ đường hầm dưới lòng đất đi ra.

Dẫn đầu chính là ba người, Ngô Đạo, Trần Ký cùng với La Tích.

Phía sau bọn hắn dẫn theo là ba tên nam tử bình thường.

Một nhóm sáu người đi ra.

Mục tiêu của bọn hắn chuyến đi này cũng rất rõ ràng.

Chính là ra ngoài, tìm lấu đầu nào đó quái vật đi lạc chém griết.

Không phải vì bên trong căn cứ an toàn tới mức nhàm chán phải ra ngoài giãn nở gân cốt, m.

là bọn hắn muốn tăng thực lực lên, đó là cần tỉnh hạch, mà tinh hạch liền ở trong người quái thú, yêu thú, yêu vật, xác sống ở trong.

Bọnhắn cũng cần mang một chút thịt về làm lương thực dự trữ, cho nên phân công rất dễ dàng, mỗi tuần hội bọn hắn có sáu người, chia làm tổ ba người, thay phiên nhau ra ngoài săn thú, tìm kiếm tài nguyên cùng lương thực đủ loại, cũng là tôi luyện kỹ năng chiến đấu.

Còn vì sao mang theo người thường, này thì chính là mang theo xách đổ, chết liền c-hết rồi, cũng không có vấn đề gì gánh nặng.

Hiện tại là ba giờ chiều, sắc trời đã là đen kịt một mảng, ánh trăng đỏ sậm chiếu xuống, làm cho không khí thêm mấy phần u ám.

La Tích nhanh chóng tiến vào trạng thái ẩn thân, đi ở phía trước nhất, Trần Ký đi thứ hai, đám người bình thường đi ở giữa, cuối cùng là Ngô Đạo đi sau cùng nhất.

Cũng không phải hắn được ưu ái bao nhiêu, ngược lại là đi ở cuối cùng nhất so với đi đầu L¿ Tích nguy hiểm là tương đương.

“Thếnào đại lão, tại sao không đi ban ngày?

Một tên người bình thường hạ giọng nhẹ, hỏi dò Trần Ký đi ở gần bọn hắn nhất.

Đám người này nói bình thường cũng không hẳn, đều là hảo thủ trong đám người bình thường, rất biết đánh nhau cái loại kia.

Ngô Đạo híp mắt nhìn đối Phương một chút.

Hắn ngửi được mùi sợ hãi.

“Gần đây có bầy Độc Thứu, thời điểm săn mổi của bọn chúng là ban ngày, ban ngày chúng tt ra ngoài đi săn sẽ chỉ chết nhanh hơn.

“Bọn chúng lại không có thịt ăn, liều mạng không đáng.

Trần Ký ngoài ý muốn kiên nhẫn, cũng là hạ giọng nói nhỏ.

“Mục tiêu của chúng ta lần này là cái gì?

“Hướng này ngày trước chính là gần bên bìa rừng, bên này có rất nhiều động vật hoang dại biến dị”

“Ồ ngươi nói là thứ đồ kia sao?

Ngô Đạo ngừng bước chân, thanh thép từ trên cổ tay trượt xuống bị hắn nắm vang lên kèn kẹt.

Đám người nghe lời này của Ngô Đạo, giật mình nhìn lại, thuận tầm mắt của hắn nhìn về phía dưới một cây trụ điện.

Dưới đó, trong bóng tối.

Một đôi tròng mắt mang theo phản quang xanh đang nhìn chằm chằm bọn hắn, rất yên tĩnh.

Trần Ký rùng mình một cái, hai tay hư nhấc.

Lập tức, xung quanh từng khối đá lớn phá nát mặt đất mà lên, lơ lửng trên không trung.

“Là Mộc Sinh Lộc.

”Ô ô” như tiếng người bị vỡ dây thanh quản khàn khàn mang theo chút the thé âm thanh gầm gừ truyền vào tai.

Nó như là cảm nhận được đám người nhìn lại, bạo khởi một tiếng, thân hình như trâu lao ra.

Tập trung nhìn lại, lúc này bọn hắn cũng nhìn rõ ràng sinh vật đang lao tới.

Hươu?

Thân hình cao gần hai mét, toàn thân mọc rậm rạp chẳng chịt đủ loại nấm cùng dây leo, thân hình cơ bắp, tứ chi thon dài, hai sừng như là nhánh cây tán loạn, mũi sừng ở dưới ánh trăng đỏ lộ ra hàn quang.

Ba tên người thường phản ứng rất nhanh lui lại, công kích phóng tới đầu tiên chính là Trần Ký, mấy khối đá lớn như là bị bàn tay vô hình nắm chặt, toàn lực ném thẳng vào đầu Mộc Sinh Lộc này.

Oanh!

Rầm!

Rầm!

Mặt đất lõm xuống, thân hình đầu hươu này như là điện né tránh đại bộ phận.

Một khối đánh trúng phần bụng nó rơi xuống chút máu thịt đều bị bỏ qua.

Ngô Đạo dưới chân một đạp mạnh, Trần Ký tay lập tức hư nhấc.

Dưới chân Ngô Đạo mặt đất nổ tung, mượn quán tính, thân hình vọt ra, thẳng vào sinh vật đang lao tới.

Đón đầu chính là một côn quét ngang.

Phanh!

Ngô Đạo một côn đánh xuống, sinh vật kia toàn bộ nửa hàm dưới bị vụt cái võ nát.

Nhưng là quán tính chưa ngừng, thân hình lập tức cùng đôi sừng kia chạm.

Phốc phốc!

Máu tươi cùng chất dịch bùn toán loạn.

Hai mắt nó lập tức bị bùn đen bao phủ.

Gràoo!

Hét lên giận giữ, bị che mất tầm nhìn, tốc độ của nó cũng không hề giảm đi, toàn lực lao đến như cũ, còn lại nửa khóe miệng nứt ra răng nanh điên cuồng cắn tới lung tung.

Chưa dừng lại, nó đồng thời còn vung vẩy đầu, điên cuồng quật xuống.

Bành!

Bành!

Bành!

Bị đâm thủng ngực, xuyên treo tại trên sừng Ngô Đạo bị quét ngang dọc tứ phía, mặt đất lún xuống, bùn đen hướng tứ phía bay loạn.

Chỉ là nhìn qua cảnh tượng một chút liền cho người có loại cảm giác không nỡ nhìn thẳng.

Trần Ký thấy vái này.

Hắn cũng không có ngừng tay, mượn thời cơ Ngô Đạo nổ tung tóe, bùr đen bám rễ trên mắt nó lúc, hai tay toàn lực vỗ xuống mặt đất một cái, lại là mấy chục khối đá lớn hướng nó bay đến.

Ẩm!

Ẩm!

Âm!

Khói bụi tứ tung, bên trong bán kính hai mươi mét hình thành khu bụi mù, một bóng đen la‹ ra.

Chính là con hưu kia, nó vẫn là bị bùn đen dính chặt lấy mí mắt, hơn nữa lúc này đã là bị Ngô đạo đem thanh thép quán xuyên đỉnh đầu.

Toàn thân chỗ có chỗ không, máu thịt mơ hồ.

Hiện tại nó chính là mất phương hướng, thuần túy chạy loạn.

Chỉ là dưới tầm mắt của mọi người, sinh vật kia vẫn là còn dư lực rất nhiều, mà Ngô Đạo thì là rách rưới tả tơi, nhiều chỗ bộ vị trên người đều biến mất không thấy tăm tích, lúc này hắn chỉ còn lại một cánh tay cùng với nửa bên người.

Không dừng lại ở đây, một màn kế tiếp càng để bọn hắn rung động.

Nhìn như là hấp hối Ngô Đạo, thế mà khóe miệng cũng vỡ ra đến mang tai, lộ hàm răng nhu răng cá mập như thế.

Há miệng chính là cắn xuống.

Cót két!

Chói tai một tiếng.

Chỉ thấy hắn cắn lấy đầu sinh vật khủng bố kia, tay còn lại nắm chặt thanh thép, dùng lực rú ra.

Thanh thép vừa bị rút ra, hắn cũng không có nhả ra.

Như cũ cắn chặt, kế đến chính là loạn côn.

Phanh!

Phanh!

Phanh!

Loáng thoáng, ngoại trừ tiếng đập, đám người còn nghe đến tiếng cười sứt sẹo.

Cũng chính là như mồm bị nhét đầy, lại vẫn như cũ cười điên cuồng.

Lúc này, Trần Ký cũng là thở đốc, lại nhìn tràng cảnh trước mặt, hắn vậy mà có chút ngẩn ra, quên mất công kích.

Trong lòng kinh dị.

Này còn là chiến đấu với quái vật bị ô nhiễm phải không?

Hắn đều có loại cảm giác, đây chính là hai sinh vậy khủng bố đang cắn xe lẫn nhau.

Chỉ là thoáng qua, sinh vật kia liền đụng đầu vào vách phế tích.

Lập tức bên trong liền truyền đến tiếng đập ầm ầm.

Một thoáng chốc, hưảnh thoáng hiện, ánh bạc hiện lên, một thanh đoản đao từ vô hình đến hữu hình, trực tiếp chém ngang lưng vết thương Mộc Sinh Lộc.

Gầm gừ một tiếng, bụi bặm lắng xuống, đám người chạy tới.

Bọn hắn liền bắt gặp một màn suốt đời khó quên.

Chỉ thấy con hươu biến dị này đã bị chặt ngang lưng chia làm hai phần, mà nửa thân trên của nó lúc này cũng bị đập nát nhừ.

Trên sừng nó còn treo lấy cũng chỉ có một phần tư thân thể Ngô Đạo.

Hắn vậy mà còn cắn c:

hặt điầu con hươu này, vung thêm mấy côn, sau đó mới nhả ra.

Phi!

Nhả ra sau, Ngô Đạo trực tiếp há miệng nhổ ra một đống chất nhầy xanh trắng, cũng không rõ là thứ gì, con kèm theo một khối xương sọ bị cắn xuống chỉnh tể.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập