Chương 22: Đâm Lén Sau Lưng

Đêm hôm đó, những người Phùng gia tản đi tìm Thiên Ma trong thành Lư Dương lục tục trở về, kết quả hoàn toàn trắng tay.

Điều này nằm trong dự liệu của Đỗ Cách.

Thế giới trong trường mô phỏng này gọi là Đại Càn, chiếm cứ vùng Trung Nguyên phì nhiêu nhất, xung quanh còn có vài tiểu quốc.

Tổng dân số các quốc gia này cộng lại cũng hơn tám mươi triệu người.

Hiện tại, trong trường mô phỏng chỉ còn lại hơn sáu trăm tuyển thủ.

Sáu trăm người phân tán vào biển người tám mươi triệu dân, chẳng khác nào vài hạt mưa rơi xuống đại dương, ngay cả bọt nước cũng chẳng bắn lên được.

Cho dù các tuyển thủ có xu hướng chọn gia nhập môn phái hoặc tập trung ở các thành phố lớn, nhưng thành Lư Dương cũng có đến mấy trăm nghìn dân, trong khi Phùng gia chỉ phái ra vỏn vẹn năm sáu người.

Năm sáu người lùng sục trong thành Lư Dương rộng lớn để tìm những đối thủ biết ẩn mình, sau khi đoạt xá lại có ngoại hình y hệt người bản địa và sở hữu ký ức của nguyên chủ, việc này chẳng khác nào mò kim đáy bể.

Vớ được một tên Vương Tam đã là bọn họ gặp may mắn dẫm phải cứt chó rồi.

Không tìm được Thiên Ma nào khác, Phùng Thế Nghĩa an ủi vài câu rồi cho mọi người đi nghỉ.

Nhóm Đỗ Cách cũng ai về phòng nấy.

Phòng của mấy người bọn họ nằm liền kề nhau:

Phùng Vân Kiệt ở ngoài cùng, bên cạnh là Đỗ Cách, kế đến là Vương Tam, và cuối cùng là Phùng Thế Nghĩa.

Vương Tam là người mới, Phùng Thế Nghĩa không yên tâm về hắn, lại sợ hắn đổi ý bỏ trốn, nhưng cũng không dám điểm huyệt đạo như trước, đành phải dùng cách giám sát chặt chẽ.

Mấy đệ tử đích truyền đi tìm Thiên Ma thì ngủ ở dãy phòng đối diện, cắt cử hai người thay phiên nhau gác đêm.

Với sự canh phòng nghiêm ngặt thế này, khả năng một kẻ không biết võ công như Vương Tam trốn thoát gần như bằng không.

***

Đỗ Cách có toan tính riêng, Phùng gia cũng có bàn tính của họ.

Nhưng sự đời vô thường, hiếm khi nào mọi chuyện lại diễn ra suôn sẻ đúng như kế hoạch.

Biến cố xảy ra ngay trong đêm hôm đó.

Nửa đêm, sau một ngày vừa đi đường vừa luyện công, Đỗ Cách đang ngủ mơ màng thì bất chợt bị đánh thức bởi hai tiếng kêu rên ngắn ngủi.

Ngay sau đó, hắn nghe thấy tiếng bước chân khẽ khàng nhưng hỗn loạn cùng tiếng hít thở dồn dập từ bên ngoài và trên mái nhà.

Đôi mắt Đỗ Cách trợn trừng, bật dậy ngay tức khắc.

Tình huống gì đây?

Cảnh kinh điển trong phim kiếm hiệp?

Dạ tập?

Nhắm vào bọn họ sao?

Sao lại đến nhanh như vậy?

Sơ hở ở đâu rồi?

Trong khoảnh khắc, hàng loạt câu hỏi lướt qua tâm trí Đỗ Cách.

Hắn nhanh chóng mặc quần áo, vơ lấy thanh kiếm và túi đao đặt ở đầu giường:

“Nhị đương gia, địch tập kích!

Hét lớn một tiếng cảnh báo, Đỗ Cách nín thở ngay lập tức.

Trời tối đen như mực, nhưng nhờ ngũ quan được cường hóa, khả năng nhìn đêm của hắn vượt xa người thường.

Hắn lờ mờ nhìn thấy một ống trúc chọc thủng giấy dán cửa sổ, thò đầu vào trong.

Tập kích đêm lại còn dùng mê hương, đúng là cái combo tiêu chuẩn chết tiệt!

Tiếng hét bất thình lình của Đỗ Cách làm đối phương giật mình, ống trúc rụt mạnh về, nhưng đã muộn.

Đỗ Cách vung tay, một thanh phi đao đã xé gió bay đi.

Hắn chưa từng luyện qua ám khí chuyên nghiệp, nhưng Đỗ Cách cũng chẳng cần phải bách phát bách trúng vào yết hầu như Lý Tầm Hoan.

Khoảng cách chỉ ba năm mét, phi đao ném ra trúng người là được.

Với sức mạnh hiện tại của Đỗ Cách, chỉ cần trúng mục tiêu thì trên người kẻ địch chắc chắn sẽ có thêm một cái lỗ, lực sát thương chẳng kém gì súng lục.

"A!

"Một tiếng thảm thiết vang lên, máu tươi nhuộm đỏ song cửa.

Cùng lúc đó, hành tung bại lộ, bên ngoài lập tức trở nên hỗn loạn.

Phòng bên cạnh vang lên tiếng cửa sổ vỡ loảng xoảng.

Đỗ Cách lao ra hành lang, không lo cho Phùng Vân Kiệt mà đạp tung cửa phòng Vương Tam, xông vào.

Vương Tam không tỉnh táo được như Đỗ Cách, hắn trúng mê hương nên đã hôn mê, lúc này đang bị một gã áo đen vác lên vai, định lao ra cửa sổ.

Đỗ Cách giơ tay, lại một thanh phi đao phóng tới.

Tên áo đen đang vác Vương Tam, lại quay lưng về phía Đỗ Cách, hơn nữa gã hoàn toàn không ngờ có người lại ném ám khí chuẩn xác trong bóng tối như vậy.

Khi nghe thấy tiếng gió rít thì đã không kịp né tránh, phi đao cắm phập vào giữa lưng.

Hắn kêu thảm một tiếng, ngã sấp xuống đất.

Đỗ Cách vừa định bước tới kiểm tra tình trạng của Vương Tam thì bảng dữ liệu cá nhân bỗng nhấp nháy liên hồi.

Hắn mở bảng thông tin lên xem.

Các mục khác không có gì thay đổi, nhưng trong phần kỹ năng tiến cấp lại xuất hiện thêm một dòng mới:

【Bối Hậu Đột Thích:

Bạn tập kích kẻ khác từ phía sau, nhận được gia tốc, thuộc tính càng cao, tỷ lệ cộng thêm càng lớn.

***

Vãi chưởng?

Kỹ năng tiến cấp không phải chỉ có một, mà có thể liên tục khai phá sao?

Cứ thỏa mãn điều kiện là sẽ sinh ra kỹ năng mới?

Đỗ Cách sững sờ, rồi ngay sau đó là niềm vui sướng điên cuồng.

Biết thế này thì hắn đã sớm dùng phi đao đâm sau lưng người ta từ lâu rồi.

"Bối Hậu Đột Thích"

, tuy hạn chế hướng tấn công, nhưng không giống như hai kỹ năng thuần hỗ trợ trước đó, ít nhất cái này cũng tăng cường lực tấn công.

Kỹ năng ngon!

Ngoài cửa sổ, có kẻ nghe thấy động tĩnh trong phòng, thò đầu vào xem xét.

Đỗ Cách vung tay ném một dao, gã kia rụt đầu lại né được, võ công rõ ràng cao hơn tên trong phòng.

Lúc này, bên ngoài đã loạn cào cào.

Tiếng quát kinh hãi của Phùng Thế Nghĩa vang lên:

“Thiết Sa Chưởng?

Các ngươi là người của Thiết Chưởng bang?

Phùng gia và các ngươi không oán không cừu, cớ sao lại đêm hôm tập kích Hưng Ngọc lâu?

“Tốc chiến tốc quyết, trừ Thiên Ma ra, còn lại giết không tha!

” Một giọng nói lạ lẫm khác vang lên, ngay sau đó, đuốc lửa bên ngoài bùng lên, chiếu sáng cả màn đêm.

Thiết Chưởng bang?

Thiên Ma?

Quả nhiên là nhắm vào bọn họ.

Phùng gia thế lực nhỏ bé, bình thường chẳng ai thèm để ý, muốn lộ tẩy cũng không thể nhanh đến mức này được.

Có nội gián!

Đỗ Cách lập tức hiểu ra nguyên nhân.

Hắn rảo bước tới, xốc Vương Tam dưới đất lên, tiện tay rút thanh phi đao cắm sau lưng tên áo đen, rồi nhanh chóng rút lui khỏi phòng.

Dù bên ngoài nguy hiểm hơn, nhưng trong phòng đầy mê hương, không thể ở lâu.

Dù ngũ quan đã được cường hóa nhưng hắn vẫn cần phải thở, nín thở được lâu như vậy đã là giỏi lắm rồi.

Hành lang khách điếm.

Hai chú cháu Phùng Thế Nghĩa cùng ba đệ tử đích truyền Phùng gia đang khổ sở chống đỡ mười mấy tên áo đen vây công, ai nấy đều mang thương tích.

Hai đệ tử trực đêm đã sớm nằm gục trên vũng máu.

Đối phương đông người, võ công lại cao hơn người Phùng gia, ngoại trừ Phùng Thế Nghĩa ra, những người còn lại cơ bản đều bị đè ra mà đánh.

Trong lúc Đỗ Cách lao ra, lại có thêm một đệ tử đích truyền Phùng gia hét thảm một tiếng, chết ngay tại hành lang.

Hành lang chật hẹp, đám người chen chúc một chỗ, ném phi đao dễ ngộ thương người mình.

Đỗ Cách dứt khoát ném Vương Tam xuống đất, rút trường kiếm ra, nhắm vào lưng một tên áo đen đang vây công Phùng Vân Kiệt, đâm tới một kiếm.

Đám áo đen này được huấn luyện bài bản, phối hợp ăn ý.

Tên áo đen bên cạnh thấy Đỗ Cách rút kiếm liền tách khỏi vòng chiến, lao ra chặn đường Đỗ Cách để bảo vệ đồng bọn.

Nhưng tốc độ của

"Bối Hậu Đột Thích"

quá nhanh.

Hắn vừa lùi lại, Đỗ Cách đã như bóng ma áp sát sau lưng đồng bọn hắn, trường kiếm xuyên táo đối phương.

Tên kia trố mắt nhìn:

“Đường chủ, có cao thủ.

Nghe vậy, đám áo đen đang vây công những người khác lập tức tách ra vài tên, vây lấy Đỗ Cách, định giải quyết hắn trước.

Đỗ Cách thầm mắng xui xẻo, mạnh mẽ rút kiếm ra, nhìn đám áo đen đang vây tới, nhanh mồm nhanh miệng hét:

“Không được giết ta, ta là Thiên Ma, phải bắt sống.

Mấy tên áo đen đối diện dường như không ngờ đối thủ lại hèn kém như vậy, sững sờ ngay tại chỗ.

Một tên áo đen liếc nhìn Đỗ Cách, nói:

“Đã là Thiên Ma, bỏ kiếm xuống, sẽ tha cho ngươi con đường sống.

Đỗ Cách đột nhiên nhìn về phía sau lưng gã đó, vẻ mặt lộ rõ sự mừng rỡ.

Tên áo đen giật mình quay phắt lại, sau lưng trống không.

Nhận ra mình mắc lừa, gã muốn quay lại đỡ đòn nhưng đã muộn.

Gã quyết đoán lao người về phía trước hòng né tránh, nhưng mọi thứ đều không kịp nữa rồi.

Tim đau nhói, mũi kiếm sáng loáng đã xuyên qua lồng ngực.

Gã chỉ kịp thốt ra hai chữ “Bỉ ổi”, rồi mềm nhũn ngã xuống đất, chết không nhắm mắt.

Đâm lén thành công, dòng nước ấm lan tỏa khắp người Đỗ Cách, thuộc tính từng chút một tăng lên.

Thấy đồng bạn bị đánh lén chết ngay trước mắt, mấy kẻ còn lại bi phẫn tột độ, đồng loạt giơ đao chém về phía Đỗ Cách.

Đỗ Cách vừa vung kiếm đỡ đòn, vừa la lên:

“Ta là Thiên Ma, các ngươi không được giết ta.

“Lão tử giết chính là Thiên Ma!

” Một tên đỏ ngầu mắt quát.

“Đừng manh động, giết ta rồi thì người của các ngươi chết uổng đấy.

” Đỗ Cách nói, “Trở về rồi, bang chủ có tha cho các ngươi không?

Thế công của mấy người kia khựng lại, binh khí vốn dĩ chém vào chỗ hiểm của Đỗ Cách liền chuyển hướng sang tay, chân, những chỗ không gây chết người, lực đạo rõ ràng cũng nhẹ đi rất nhiều.

Không thể chém chết, nhưng chém bị thương thì vẫn được, đám người này cũng không đến mức bị Đỗ Cách lừa cho ngừng tay hẳn.

Nhưng đánh kiểu này, chân tay bọn chúng cứ như bị trói buộc, kẻ nào kẻ nấy đều cảm thấy uất ức vô cùng.

Đỗ Cách có

"mắt sau gáy"

, bị vây công vốn đã nhẹ nhàng, nay áp lực càng giảm mạnh.

Hắn ung dung đỡ những lưỡi đao kiếm chém tới, quét mắt nhìn đám người nói:

“Thế mới đúng chứ, giết người và bắt người là hai chuyện khác nhau, đừng vì một phút bốc đồng mà làm hỏng đại kế của Thiết Chưởng bang.

Đến lúc đó nhiệm vụ không hoàn thành, lại còn nướng cả mạng mình vào thì không đáng đâu.

Người chết cũng chết rồi, người sống vẫn phải tiếp tục sống, phàm chuyện gì cũng nên nghĩ thoáng ra.

Cái tên bên trái kia, biên độ vung đao nhỏ lại chút đi, chém ta bị thương không sao, đừng có chém trúng đồng bọn.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập