Chương 27: Phản Bội

Hưng Ngọc lâu vốn là khách điếm, nhóm người Đỗ Cách ở tại hậu viện, cách khu nhà trọ phía trước một đoạn.

Thế nhưng động tĩnh họ gây ra quá lớn, khách khứa trong quán sợ vạ lây nên thi nhau bỏ chạy ra phố lánh nạn ngay trong đêm.

Chuyện bang phái thanh toán nhau trong thế giới võ hiệp là cơm bữa, nhưng người chạy loạn nhiều thế này ắt sẽ kinh động đến kẻ có tâm.

Binh quý thần tốc.

Vì vậy, nhóm Phùng Thế Nghĩa không dám nghỉ ngơi lâu.

Mấy người bọn họ chỉ kịp sơ cứu vết thương, thay dạ hành y rồi vội vàng giục Đỗ Cách cùng Vương Tam lên đường đến trụ sở Thiết Chưởng bang.

Thương thế của Phùng Vân Kiệt không nặng, nhưng hễ ở gần Vương Tam là sức chiến đấu của gã lại giảm sút thê thảm, mang theo chỉ thêm vướng víu.

Thế nên, Phùng Thế Nghĩa phái gã về Phùng gia báo tin.

Đỗ Cách và Vương Tam cũng đã thay xong đồ dạ hành.

Phùng gia quy mô không lớn nhưng cũng là thế gia võ lâm danh tiếng, Hưng Ngọc lâu lại là cứ điểm của họ nên binh khí không thiếu.

Tuy không tìm được thần binh lợi khí, nhưng Đỗ Cách cũng chọn được hai thanh trường kiếm bằng tinh thép tương đối tốt, túi phi đao cũng được lấp đầy.

Vương Tam chọn một thanh liễu diệp đao.

Với tay mơ không biết võ công, đao rõ ràng dễ dùng hơn kiếm.

Sở dĩ Đỗ Cách chọn kiếm là vì đâm bao giờ cũng dễ dàng và nhanh gọn hơn chém.

Suốt dọc đường, Phùng Thế Nghĩa và hai đệ tử lầm lì không nói một lời.

Mặt họ đanh lại, toát lên vẻ bi tráng hệt như tráng sĩ Kinh Kha bên bờ sông Dịch lạnh lẽo năm nào.

Ngược lại, Đỗ Cách và Vương Tam – hai kẻ đã tính sẵn đường lui – lại thoải mái như đi nghỉ mát.

Đặc biệt là Đỗ Cách, xem phim ảnh thấy cảnh hiệp khách dạ chiến đã nhiều, nay mới có cơ hội đích thân trải nghiệm, trong lòng hắn sớm đã reo hò nhảy múa.

Trụ sở Thiết Chưởng bang là một sơn trang nằm ngoài thành Lư Dương, cách bến tàu không xa, lưng tựa núi, mặt hướng sông.

Địa thế này giúp họ khi gặp cường địch có thể rút lui bằng đường thủy phía trước hoặc trốn lên núi phía sau, quả là phong thủy bảo địa tuyệt vời.

Dưới tấm biển đề ba chữ “Thiết Chưởng bang” cứng cáp uy lực, cánh cổng sơn son mở toang.

Năm sáu tên hộ vệ ôm đao đứng gác, miệng lầm bầm tán gẫu chuyện phiếm, thi thoảng lại có kẻ ngáp dài, thái độ vô cùng hời hợt.

Chuyện này cũng bình thường, thành Lư Dương là địa bàn của Thiết Chưởng bang, xưa nay chỉ có họ bắt nạt người khác, nếu không có tình huống đặc biệt thì ai rỗi hơi đi tấn công họ làm gì.

Huống hồ giang hồ đã hơn mười năm sóng yên biển lặng.

Nếu thực sự có cao thủ đến tìm thù thì người ta cũng phi thân qua tường, chẳng ai đi cửa chính.

Nói trắng ra, mấy tên này chỉ đứng cho đẹp đội hình.

Ngày thường cửa lớn vẫn đóng, nhưng hôm nay Ám Long đường xuất môn làm nhiệm vụ nên cửa mới được để ngỏ.

Đám hộ vệ nằm mơ cũng không ngờ, đêm nay lại có mấy kẻ không đi đường thường tìm đến.

“Thất tiên sinh, chúng ta định tấn công từ cửa chính thật sao?

Đêm lạnh như nước, nhưng trán Phùng Thế Nghĩa lại lấm tấm mồ hôi.

Ông ta nhìn Đỗ Cách, ánh mắt lộ ra vẻ bất lực đến đau trứng, hoàn toàn không phù hợp với lứa tuổi của mình.

Khi nghe Đỗ Cách nói sẽ đi vào từ cửa chính, ông ta chợt thấy mình đúng là thằng ngu.

Sao ông ta lại đi tin cái kế hoạch xuẩn ngốc của Phùng Thất sẽ thành công chứ?

Sao ông ta lại nóng đầu chạy theo hắn đi tập kích Thiết Chưởng bang ngay trong đêm thế này?

Năm người?

Ba người bị thương, mà đòi tấn công trực diện?

Đến đứa trẻ lên năm cũng không đưa ra cái ý kiến quái gở như vậy!

“Chứ sao nữa?

Đỗ Cách nhìn Phùng Thế Nghĩa bằng ánh mắt như nhìn kẻ ngốc.

“Ông cũng đâu có nói với tôi là tường rào Thiết Chưởng bang cao hơn bốn mét!

“Ta.

” Phùng Thế Nghĩa há hốc mồm, cứng họng không nói nên lời.

Chuyện này đúng là không trách Phùng Thất được, hắn là Thiên Ma mới đến thế giới này, làm sao biết Thiết Chưởng bang tròn méo ra sao?

Nhưng lúc đó ông ta cũng đang hoang mang, làm sao tính toán chu toàn được?

Vương Tam đứng bên cạnh, khóe miệng giật giật, nhịn cười đến nội thương.

“Khinh công của ông cũng kém, cõng thêm một người thì nhảy không qua nổi bốn mét.

” Đỗ Cách nhìn Phùng Thế Nghĩa đầy khinh bỉ, thầm hạ quyết tâm, dù thế nào cũng phải luyện nội lực cho tốt, kiếm một môn khinh công xịn.

Xưa nay đại hiệp đều bay lượn trên cao, ai đời vượt tường lại phải bắt thang bao giờ!

“Thất tiên sinh, nếu không được thì chúng ta quay về Phùng gia bàn bạc kỹ hơn đi!

” Phùng Thế Nghĩa nhìn Đỗ Cách đang rục rịch muốn động thủ, khuyên can:

“Chỉ có năm người chúng ta mà tấn công trực diện thì chẳng khác nào đi chịu chết.

“Vì Phùng gia, hy sinh tính mạng có xá gì?

Đã đến rồi thì cũng phải thử xem sao, biết đâu lại thành!

” Đỗ Cách hít sâu một hơi, một tay rút trường kiếm, tay kia sờ vào ba thanh phi đao.

“Tam nhi, dụ bọn hắn.

“Thất tiên sinh, đừng.

” Phùng Thế Nghĩa vội vàng ngăn cản, nhưng mọi sự đã muộn.

“Mấy vị ca ca thân yêu ơi, các huynh đang đợi ai thế?

Có lạnh không?

Người ta đi ngủ hết rồi mà các huynh còn phải đứng đây trực, muội đau lòng quá đi mất.

Đi theo Phùng gia chẳng có tiền đồ gì, Vương Tam đã chuẩn bị sẵn tâm thế đầu hàng, giọng nói u oán của hắn nhanh chóng vang lên trong màn đêm.

Mấy tên hộ vệ đang trực ban lập tức hoảng loạn.

Bọn chúng rút đao, dáo dác nhìn quanh tìm kiếm nơi phát ra tiếng nói, mặt tên nào tên nấy trắng bệch.

“Ai?

“Kẻ nào giả thần giả quỷ ở đó?

“Ra đây!

“Là ta đây mà!

Vương Tam cười khùng khục quái dị, chầm chậm bước ra từ bóng cây.

Hắn mặc đồ đen, tóc tai rũ rượi, mặt mũi dính đầy vết máu, tay lăm lăm thanh trường đao cũng nhuốm máu, biểu cảm đờ đẫn vô hồn:

“Mấy cục cưng ơi, chúng ta chơi trò chơi nhé.

Ta đuổi, các ngươi chạy.

Nếu bị ta bắt được, ca ca sẽ yêu thương các ngươi thật nhiều.

Vương Tam bước từng bước về phía trước.

Mấy tên hộ vệ lùi từng bước về phía sau.

Vương Tam càng nói nhiều, nỗi sợ hãi càng lấn át chút dũng khí còn sót lại của bọn chúng.

“Ma!

“Có ma!

Sau vài tiếng hét thảm thiết, bọn chúng vứt luôn đao, hồn xiêu phách lạc quay đầu bỏ chạy.

Ngay khoảnh khắc chúng quay lưng, Đỗ Cách tay cầm trường kiếm đã lao vút đi như thỏ thoát cũi.

Hắn như một tia chớp đen xé toạc màn đêm, chỉ trong nháy mắt đã áp sát sau lưng mấy tên kia, dứt khoát và gọn gàng thu gặt mạng sống từng kẻ một.

Nhìn Đỗ Cách và Vương Tam thực sự xông lên tấn công cửa chính, đầu óc Phùng Thế Nghĩa trống rỗng.

Một lát sau, ông ta tuyệt vọng nhắm mắt:

“Xong rồi.

“Nhị gia, chúng ta làm thế nào bây giờ?

Một đệ tử đích truyền hoang mang hỏi.

“Lên thôi.

Tai họa của Phùng gia không thể để hai người ngoài gánh vác.

” Phùng Thế Nghĩa cười khổ, siết chặt thanh đao trong tay định xông lên.

Nhưng đi được hai bước, ông ta phát hiện hai đệ tử phía sau không nhúc nhích, bèn cau mày:

“Các ngươi làm cái gì vậy?

“Chúng con không muốn chết.

” Một người ngập ngừng giây lát rồi lí nhí đáp:

“Nhị gia, Phùng Thất là một tên điên.

Hắn hồi phục nhanh, còn chúng ta thì không.

Vì Phùng gia mà đi ám sát Khâu Nguyên Lãng thì được, chứ gióng trống khua chiêng xông vào thế này thì khác gì đi nộp mạng!

“Rút thôi Nhị gia, chúng ta chết kiểu này chẳng có ý nghĩa gì cả.

” Người kia tiếp lời.

“Ngài còn chưa hiểu sao?

Mọi rắc rối của Phùng gia đều do Thiên Ma đem lại.

Tiếp tục dây dưa với bọn chúng thì tai họa chỉ càng nhiều thêm thôi.

Bỏ mặc bọn chúng, bây giờ chạy về Phùng gia vẫn còn kịp.

“.

” Phùng Thế Nghĩa nhìn Đỗ Cách đang chém giết phía trước, lại nhìn hai người sau lưng, ánh mắt lộ vẻ giằng xé.

“Bây giờ rút lui thì mọi công sức trước đó đổ sông đổ bể hết.

Tốc độ của Phùng Thất ngày càng nhanh, chứng tỏ hắn đã trưởng thành hơn nhiều.

Hơn nữa, chúng ta còn có thêm một Vương Tam.

“Nhị gia, đừng hồ đồ nữa.

Hãy nghĩ đến Tam thiếu gia.

Cho dù bọn chúng lợi hại.

Ngài nhìn Vương Tam kia xem, Phùng gia thực sự muốn dính líu đến loại người như vậy sao?

Người đệ tử chỉ tay về phía trước, ánh mắt đầy kinh hãi.

“Bọn chúng chính là ma đầu!

Cắt lỗ đi Nhị gia, không thể sai thêm nữa, cứ đà này Phùng gia sẽ vạn kiếp bất phục mất.

Phùng Thế Nghĩa quay đầu lại, đập vào mắt là một cảnh tượng khiến ông ta sởn gai ốc.

Vương Tam vung đao chặt đứt bàn tay của một tên hộ vệ vừa bị Phùng Thất giết chết, cầm nó lên tay, vừa lau vết máu bên trên vừa thì thầm:

“Ngoan nào, đừng sợ.

Tay bẩn hết rồi, để ta lau cho sạch nhé, lau sạch rồi chúng mình lại nắm tay.

Đồng tử Phùng Thế Nghĩa co rút lại kịch liệt.

Khoảnh khắc này, ông ta cuối cùng cũng tỉnh ngộ.

Liếc nhìn Đỗ Cách lần cuối, Phùng Thế Nghĩa ra hiệu cho hai đệ tử:

“Đi.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập