Không gian lại chìm vào im lặng.
Đỗ Cách ngồi khoanh chân đối diện với Simon, sống lưng thẳng tắp như cây tùng cây bách.
Cũng may là thế giới này không có thơ ca, nếu không thế nào hắn cũng phải ngâm nga vài câu kiểu như
"Đời người xưa nay ai không chết, lưu lại lòng son chiếu sử xanh"
để tăng thê.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập