Vừa đấm vừa xoa, ân uy song hành.
Đỗ Cách mang tấm lòng Bồ Tát nhưng ra tay lại tàn độc như sấm sét, rất nhanh đã ổn định được cục diện tại Thiết Chưởng bang.
Đại phu được mời đến tối qua lại một lần nữa bị gọi tới để chữa trị cho cha con lão bang chủ.
Hắn vừa chẩn đoán vừa lầm bầm:
“Cứ tiếp tục giày vò thế này thì người cũng phế mất thôi, hà tất phải làm vậy?
Trân trọng thân thể mình không tốt hơn sao?
Đỗ Cách tiến lại gần đại phu, hỏi:
“Đại phu, Khâu bang chủ còn cứu được không?
“Thân thể Khâu bang chủ cường kiện, cứu thì cứu được, nhưng ít nhất phải tĩnh dưỡng hai năm mới hồi phục.
” Đại phu liếc nhìn Đỗ Cách, trong mắt thoáng qua vẻ sợ hãi, nhưng vẫn thành thật đáp:
“Cho dù có cứu sống, võ công của lão bang chủ cũng không thể khôi phục lại trạng thái ban đầu.
“Cứu!
Phải dốc toàn lực cứu chữa, nhất định phải cứu sống cha con bọn họ.
Không có lão bang chủ thì không có Duy Hòa bang hiện tại.
Phùng Thất ta không phải kẻ gian ác, ta dựa vào chính nghĩa để lập thân ở đời, tuyệt đối không làm ra những chuyện tàn độc như giết người cướp của.
Lão bang chủ hiểu lầm ta rồi!
Đỗ Cách tiếc nuối nhìn Khâu Nguyên Lãng, chắp tay với đại phu:
“Đại phu, nhất định phải cứu sống lão bang chủ.
Ta muốn để ông ấy tận mắt chứng kiến Thiết Chưởng bang mà ông ấy vất vả gầy dựng không hề tan rã, chỉ là thay đổi một cái tên.
Dưới sự ‘Duy Hộ’ của ta, bang phái sẽ ngày càng hưng thịnh.
Sao ngươi có thể mở mắt nói dối trơn tru, mặt không đỏ tim không đập như thế được nhỉ?
Cứu sống bọn họ, rõ ràng là để kiềm chế mấy đứa con của Khâu Nguyên Lãng mà thôi!
Khóe mắt đại phu giật giật vài cái, bất lực thở dài.
Mặc dù hắn nhìn thấu mọi chuyện, nhưng làm nghề y muốn sống lâu thì điều quan trọng nhất là chuyện không nên quản thì đừng quản.
Vì thế, hắn cúi đầu xử lý vết thương cho cha con Khâu Nguyên Lãng:
“Ta sẽ cố hết sức.
Ở một bên khác, Liễu Thành sai người khiêng từng rương vàng bạc lớn ra, nắp rương mở toang, ánh kim ngân lấp lánh đập vào mắt mọi người.
Thiết Chưởng bang nắm giữ vận chuyển đường thủy, thứ không thiếu nhất chính là tiền.
Có tiền mua tiên cũng được, có tiền khiến người kêu oan cũng xong.
Xưa nay, bị oan khuất, bị hãm hại thường khiến người ta nhà tan cửa nát, nhưng mượn việc này để làm giàu thì đúng là chưa từng thấy.
Thế nhưng bách tính thế giới này chịu áp bức đã lâu.
Ngoại trừ những người có thâm thù đại hận như lão già què chân trước đó, thì đối với những người khác, bạc chính là thứ tốt nhất, có thể xoa dịu mọi vết thương.
Hơn nữa, Đỗ Cách – kẻ sát phạt quyết đoán – đã công khai thừa nhận mình là bang chủ Duy Hòa bang.
Rõ ràng hắn không phải loại người vơ vét danh tiếng rồi bỏ chạy, điều này như cho họ uống một viên thuốc an thần cực lớn.
Đám đông dân chúng vừa bị dọa chạy tán loạn lúc nãy lại ùa về, số lượng thậm chí còn đông hơn trước.
Đỗ Cách vui vẻ quay lại làm “Thanh Thiên đại lão gia”, hào phóng cân vàng cân bạc chia cho người bị hại, tận hưởng những lợi ích mà thuộc tính “Duy Hộ” mang lại.
“Lão Viên, nhìn rõ không?
Một trưởng lão đeo bảy túi của Cái Bang hỏi gã ăn mày trung niên bên cạnh.
“Phùng Thất dùng thân pháp gì đá bay Khâu Phi Long vậy?
Gã ăn mày tên Lão Viên vẫn luôn dán mắt vào Đỗ Cách, lúc này mới lắc đầu:
“Đinh trưởng lão, đến nhãn lực của ngài còn không nhìn rõ thì tôi làm sao thấy được.
Tôi chỉ thấy hoa mắt một cái, hắn đã lướt qua rồi.
Tên này e là yêu ma thật chứ chẳng chơi!
May mà kẻ chọc vào hắn là Thiết Chưởng bang.
Nếu hắn thực sự nhắm vào chúng ta, với thân thủ đó, cả cái phân đà Lư Dương thành này, ngoại trừ trưởng lão ngài, e rằng chẳng ai thoát khỏi độc thủ của hắn.
“Ngươi đề cao ta quá rồi, ngay cả Khâu Nguyên Lãng còn ngã ngựa trong tay hắn, ta làm sao đánh lại?
Sắc mặt Đinh trưởng lão cực kỳ thận trọng, lại có phần may mắn.
“Tuy nhiên, với bản lĩnh của hắn, chắc hắn chẳng thèm để mắt đến cái phân đà nhỏ bé này của chúng ta đâu.
“Cho dù hắn có để mắt tới cũng chẳng dám dây vào chúng ta đâu!
Dù sao chúng ta cũng là Thiên Hạ Đệ Nhất Bang, chọc vào chúng ta, dùng biển người cũng đè chết hắn.
” Lão Viên nói.
“Thiết Chưởng bang người đông thế, có đè chết hắn được không?
Đinh trưởng lão hừ lạnh.
“Khâu Nguyên Lãng sống chết chưa rõ, rắn mất đầu, cả cái Thiết Chưởng bang to lớn như vậy chẳng phải bị hắn dùng ba tấc lưỡi làm cho ‘thay da đổi thịt’ rồi sao.
Võ công luyện đến cảnh giới như hắn, không phải cứ đông người là đè chết được.
Ban đầu ta còn bán tín bán nghi chuyện bọn họ có phải Thiên Ma hay không, giờ thì nắm chắc bảy tám phần rồi.
“Đúng vậy, người bình thường không ai làm ra những chuyện như thế.
Kẻ điên chuyên đùa bỡn lòng người bên cạnh Phùng Thất kia cũng vậy, cứ như một kẻ tâm thần.
” Lão Viên nói tiếp:
“Còn cả Phùng Thất nữa, đừng nhìn hắn đang mua chuộc lòng người, những việc hắn làm đều không hợp lẽ thường.
Khi Võ Thánh nhân Kiều Hòa trỗi dậy, ông ấy giao hảo với các môn phái giang hồ.
Còn tên này lại ra mặt thay cho bách tính, hắn làm vậy thì vớt vát được lợi lộc gì?
Đến lúc nguy cấp, đám dân đen này có thể giúp hắn được sao?
E rằng chỉ có hai chữ ‘Duy Hộ’ mà hắn luôn miệng nói mới giải thích được tất cả.
Hắn có muốn làm hoàng đế thì cũng phải được Tam môn Ngũ phái ủng hộ trước đã!
“Thuộc tính của Phùng Thất là Duy Hộ, vậy thuộc tính của gã điên đùa bỡn lòng người kia là gì?
Đinh trưởng lão trầm ngâm.
“Còn nữa, kẻ mà hắn thà thả Khâu Nguyên Lãng ra cũng muốn bắt cho bằng được là ai?
Chắc chắn cũng là một Thiên Ma.
Lão Viên, chúng ta hiểu biết về Thiên Ma quá ít, ngươi phái người đến Phùng gia điều tra xem đám Thiên Ma này rốt cuộc có lai lịch thế nào.
“Tôi hiểu rồi.
” Lão Viên gật đầu, vác cây Đả Cẩu Bổng lên vai, xoay người rời đi.
Đinh trưởng lão suy nghĩ một lát rồi bước về phía người phụ trách của phái Thái Sơn.
Thiết Chưởng bang xảy ra biến cố lớn, bất kể Phùng Thất có phải Thiên Ma thật hay không, ông ta cảm thấy ngọn lửa này sớm muộn cũng sẽ lan đến đầu mình.
Cần phải bàn bạc trước với các đại diện môn phái đang đóng ở thành Lư Dương để chuẩn bị đối sách.
Thành Lư Dương.
Khâu Mộc Thiên và Hàn Tá rất nhanh đã biết tin tức từ Thiết Chưởng bang.
Nghe tin Khâu Nguyên Lãng lại bị trọng thương, sắc mặt Khâu Mộc Thiên trắng bệch, cả người lảo đảo, nghiến răng nói:
“Thành sự thì ít, bại sự có thừa.
Hàn Tá im lặng không nói.
“Hàn đường chủ, ta có thể tin tưởng ngươi không?
Khâu Mộc Thiên bình ổn cảm xúc, nhìn sang Hàn Tá.
“Tam tiểu thư, cái mạng này của Hàn mỗ là do lão bang chủ cứu về, đâu phải vài lời châm ngòi của tên Phùng Thất kia là có thể ly gián được.
” Hàn Tá đáp lời:
“Có gì căn dặn Tam tiểu thư cứ nói thẳng, Hàn mỗ dù có phải chịu lăng trì cũng quyết cứu lão bang chủ ra.
“Cha và đại ca đang nằm trong tay Phùng Thất, chúng ta quay lại bây giờ chính là tự chui đầu vào rọ.
” Khâu Mộc Thiên hít sâu một hơi, nói:
“Phi Bằng và Nghiêm đường chủ được đại ca phái đến Phùng gia tìm hiểu tình hình, tính toán giờ giấc thì chắc cũng sắp về đến nơi rồi.
Ngươi đi chặn đường bọn họ, đừng để họ về Thiết Chưởng bang.
Sau khi hội họp, hãy tìm cách chặn luôn cả Lâu đường chủ và Lý đường chủ, đặc biệt là Phi Báo.
Tính tình Phi Báo nóng nảy, ta sợ huynh ấy nóng lòng cứu cha lại rơi vào tay Phùng Thất.
Tổng đàn người ít, chúng ta chỉ cần kiểm soát được lực lượng bên ngoài thì Phùng Thất sẽ không thể tiếp tục tàm thực Thiết Chưởng bang, như vậy chúng ta mới còn cơ hội lật ngược thế cờ.
“Thuộc hạ đã rõ.
” Hàn Tá gật đầu, lại hỏi:
“Tam tiểu thư, còn người thì sao?
“Ta đến Thần Quyền môn tìm Đồng môn chủ.
Ông ấy và cha là chỗ thâm giao, có ông ấy giúp đỡ, cơ hội cứu cha sẽ lớn hơn.
” Khâu Mộc Thiên nói.
“Trước khi ta trở về, bất luận Phùng Thất làm gì, các ngươi cũng đừng quan tâm, cứ để mặc hắn làm loạn.
Nhớ kỹ, nhất định phải đợi ta về.
Hàn Tá chần chừ một chút:
“Nhưng mà, lão bang chủ.
Khâu Mộc Thiên khẽ cắn môi, nhìn về hướng Thiết Chưởng bang:
“Trước khi Phùng Thất kiểm soát hoàn toàn Thiết Chưởng bang, hắn sẽ không để cha ta chết đâu.
Cứ làm theo lời ta là được.
Hai người bàn bạc thêm vài chi tiết rồi bỏ lại đám bang chúng trong thành, chia nhau hành động.
Khoan nói đến chuyện Khâu Mộc Thiên đi cầu viện binh, chỉ nói riêng về Hàn Tá.
Từ Phùng gia đến thành Lư Dương chỉ có một con đường quan đạo duy nhất.
Hắn vừa ra khỏi thành chưa được mười dặm đã chặn được nhóm người Khâu Phi Bằng đang từ Phùng gia trở về.
Bọn họ không chỉ trở về tay không mà còn bắt theo cả đám Phùng Thế Nhân và những nhân vật cốt cán của Phùng gia.
Phùng Thế Nhân và những người khác bị điểm huyệt, nhét vào trong một cỗ xe ngựa, ai nấy đều ủ rũ cụp đuôi, mặt mày như đưa đám.
Riêng Phùng Cửu thì ngồi trong xe ngựa ăn uống thỏa thuê, hận không thể nhét đầy đến vỡ bụng, chẳng thèm bận tâm nói năng gì.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập