Chương 28: Thân Hóa Giang Hà

Sau khi nuốt chửng vụ nổ hạt nhân vào không gian

"Dạ Tử"

, cơ thể Lục Uyên không ngừng tỏa ra những luồng nhiệt lượng kinh người.

Lớp vảy Hư Không Kim Giáp vốn cứng cáp là thế, nay lại đỏ rực lên như sắt nung, những tia chớp phóng xạ màu xanh tím không ngừng rò rỉ ra môi trường nước xung quanh.

"Giáo sư!

Thần thể của thầy đang quá tải!

"Tiếng Nhược Vũ vang lên đầy lo lắng từ Trạm Số 7.

"Mật độ năng lượng hạt nhân đang phá hủy cấu trúc tế bào Thái Sơ từ bên trong.

Thầy cần một bộ tản nhiệt khổng lồ, ngay lập tức!

"Lục Uyên lơ lửng tại tâm điểm của dòng sông, đôi mắt bạc rực sáng đầy vẻ quyết tuyệt.

"Bộ tản nhiệt tốt nhất.

chính là dòng sông này.

"Lục Uyên không nén năng lượng lại nữa, anh bắt đầu giải phóng quy tắc Thủy Triều ở mức tối đa, kết hợp với mảnh Thái Sơ để tạo ra một sợi dây liên kết sinh học với từng phân tử nước trong bán kính 200 cây số.

"Vương Giả Lĩnh Vực:

Thân Hóa Giang Hà!

"Rầm!

Một tiếng nổ chấn động linh hồn vang lên.

Từ cơ thể Lục Uyên, hàng triệu sợi tơ năng lượng màu bạc và xanh lam phóng ra, đâm sâu vào lòng sông, bám chặt vào các mạch nước ngầm và hòa tan vào dòng nước chảy xiết.

Trong phút chốc, toàn bộ sông Hoài bỗng nhiên khựng lại.

Những con sóng đang xô bờ bỗng đứng yên như bị đóng băng trong thời gian, rồi sau đó, chúng bắt đầu rung động theo nhịp tim của Lục Uyên.

Thình thịch.

Thình thịch.

Hàng triệu tấn nước sông Hoài lúc này đã không còn là vật chất vô tri.

Chúng trở thành huyết quản, thành hệ thần kinh kéo dài của Lục Uyên.

Anh cảm nhận được từng con cá nhỏ đang bơi ở thượng nguồn, từng hạt cát đang lăn dưới đáy biển ở cửa sông, và cả hơi thở của những kẻ đang đứng trên bờ.

[Hệ thống thông báo:

Quá trình đồng hóa dòng sông đạt 30%.

60%.

[Cảnh báo:

Ý thức chủ thể đang bị phân tán vào vạn vật.

Yêu cầu giữ vững định tâm Thái Sơ!

Lục Uyên nghiến răng, cơn đau từ việc xé toạc linh hồn để hòa nhập vào dòng sông khiến anh gần như phát điên.

Nhưng bù lại, nguồn năng lượng hạt nhân đang thiêu đốt bên trong anh đã tìm thấy lối thoát.

Nó tràn vào dòng sông, bị hàng tỷ tấn nước hấp thụ và trung hòa, biến toàn bộ sông Hoài thành một dòng sông ánh sáng xanh tím huyền ảo.

Những sinh vật biến dị dưới sông ban đầu hoảng loạn, nhưng ngay sau đó, chúng cảm nhận được một luồng sinh mệnh lực dồi dào chưa từng có rót vào cơ thể.

Chúng quỳ phục xuống đáy sông, run rẩy trước sự hiện diện của vị thần mà giờ đây, mỗi giọt nước chúng đang thở chính là một phần ý chí của vị thần đó.

Trên mặt đất, con người kinh hoàng nhìn thấy dòng sông Hoài bốc hơi nghi ngút, rồi sau đó nước sông bắt đầu chảy ngược dòng một cách phi lý.

Radar của các trạm quan trắc hoàn toàn bị mù lòa;

đối với máy móc, dòng sông Hoài đã biến mất, thay vào đó là một thực thể năng lượng khổng lồ mang hình hài một dòng sông.

"Hắn.

hắn đã nuốt chửng cả dòng sông.

.."

Một nhà khoa học tại Viện Nghiên cứu gục ngã trước màn hình.

Tại Trạm Số 7, Nhược Vũ kinh ngạc nhìn biểu đồ dữ liệu.

"Giáo sư.

thầy đã làm được.

Thầy không còn là một cá thể đơn lẻ nữa.

Thầy là một Hệ sinh thái có ý thức.

"Lục Uyên lúc này đang nhắm mắt, cảm nhận sự thăng hoa tột độ.

[Chỉ số hệ thống nhảy vọt:

5.

8 ->

7.

5.

8.

2.

9.

9/100 (Vương Giả Viên Mãn)

[Gần chạm tới mốc 10.

0:

Bá Chủ Đại Dương.

Cơ thể bạc bạch kim của anh giờ đây trở nên bán trong suốt, ẩn hiện những dòng chảy năng lượng rực rỡ.

Anh khẽ cử động vây, và cách đó 100 cây số, một cơn sóng thần cao 10 mét lập tức dựng đứng lên theo ý muốn của anh.

"Nhược Vũ, trật tự cũ đã kết thúc.

"Giọng nói của Lục Uyên vang vọng khắp mặt sông, trầm hùng như tiếng sấm.

"Dòng sông này là máu thịt của ta.

Kẻ nào xâm phạm, kẻ đó sẽ bị dòng nước này nuốt chửng đến tận xương tủy.

"Lục Uyên thu hồi ý thức về lại thân xác nhỏ bé nhưng mang quyền năng vô hạn.

Anh biết rằng, với mốc 9.

9, anh đã chạm tới giới hạn của sông ngòi lục địa.

Để đạt tới 10.

0 và bước vào cảnh giới Bá Chủ Đại Dương, anh cần một lần lột xác, một môi trường lớn hơn.

Đó là tiến ra biển khơi, nơi những quái vật thực sự và những mảnh quy tắc mạnh mẽ hơn đang chờ đợi.

"Nhưng trước khi đi.

"Đôi mắt Lục Uyên nhìn về phía căn cứ ngầm của Viện Nghiên cứu nằm sâu trong vách núi bên bờ sông.

"Ta cần nhổ tận gốc cái gai cuối cùng này.

"Lục Uyên lặn xuống, dòng sông Hoài cuộn sóng theo bước chân anh, chuẩn bị cho một cuộc thanh trừng cuối cùng trên đất liền trước khi vị vua tiến ra biển lớn.

0

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập