Chương 37: Tử Hải Và Nguyện Cầu

Năm thứ hai của kỷ nguyên Đại Ngủ Đông bắt đầu bằng một hiện tượng kinh hoàng.

Thủy triều đỏ mang độc tố lưu huỳnh.

Những bào tử cát của Ignis sau một năm ký sinh đã bắt đầu bộc phát.

Chúng không còn âm thầm nữa mà biến toàn bộ vùng biển ven bờ thành một bãi lầy sặc sụa mùi tro cháy.

Cá chết nổi trắng mặt nước, nhưng chúng không phân hủy theo cách tự nhiên.

Xác của chúng khô quắt lại, bên trong rỗng tuếch, chỉ còn là những lớp vỏ chứa đầy bụi đỏ li ti sẵn sàng phát tán theo gió vào sâu trong đất liền.

Tại trung tâm điều hành Atlantis, Nhược Vũ đứng giữa hàng vạn luồng dữ liệu ảo.

Gương mặt nàng, vốn từng mang nét thanh tú của một nữ học giả, giờ đây chỉ còn là một khối năng lượng bạc lạnh lẽo.

"Tỷ lệ tử vong của sinh vật tầng trên:

45%.

Tốc độ lan truyền của bào tử cát:

120km/ngày.

"Nhược Vũ lẩm bẩm, đôi mắt nàng ánh lên những dãy mã nhị phân.

"Nếu không ngăn chặn, đại dương sẽ trở thành một sa mạc nước trước khi giáo sư tỉnh lại.

"Cuộc Xâm Lăng Của Các Tín Đồ

Giáo Phái Khủng Thần, sau một năm bành trướng trên đất liền, đã bắt đầu tham vọng tiến xuống đại dương.

Chúng tin rằng dưới rãnh Mariana không chỉ có Hải Vương đang trọng thương, mà còn có trái tim của Khởi Nguyên.

Thứ có thể giúp giáo chủ của chúng thăng hoa thành Cổ Thần thật sự.

Bằng cách kết hợp giữa công nghệ trục vớt cũ và thần thuật của Phobetor, chúng đã chế tạo ra những chiếc chuông lặn khổng lồ bằng đồng đen, khắc đầy những ký tự cổ quái có khả năng chống lại áp suất nước bằng cách tiêu thụ nỗi sợ của những kẻ bên trong.

Hàng chục chiếc chuông lặn như những con ký sinh trùng đen kịt, chậm chạp thả mình xuống vùng biển thuộc chủ quyền của Atlantis.

"Báo cáo Oracle:

Phát hiện 42 vật thể lạ xâm nhập vành đai tử thần.

"Ma Trăn U Minh truyền tin bằng sóng siêu âm, giọng nó rít lên đầy sát khí.

"Ta có thể nuốt chửng chúng ngay lập tức không?"

Nhược Vũ nhìn vào màn hình.

Nàng thấy trong những chiếc chuông lặn đó không chỉ có các chiến binh, mà còn có hàng ngàn dân thường bị bắt cóc để làm nguồn năng lượng sợ hãi.

"Giáo sư từng nói:

Logic là thứ vũ khí sắc bén nhất, nhưng sự tàn nhẫn cần thiết là bộ giáp bảo vệ nó."

"Ma Trăn, không cần lãng phí sức lực.

Hãy để chúng thấy quyền năng của Từ Trường chưa thuần hóa.

"Nhược Vũ ra lệnh, giọng nàng không một chút gợn sóng.

Nàng kích hoạt một phần năng lượng thoát ra từ kén của Lục Uyên.

Một xung lực từ trường cực đại quét qua.

Ngay lập tức, những chiếc chuông lặn bằng đồng đen bị bẻ cong như những tờ giấy vò.

Áp suất nước nghìn tấn tràn vào, biến mọi thứ bên trong thành những vụ nổ máu đỏ thẫm dưới đáy biển sâu.

Nhưng, đó chính là cái bẫy.

Khi máu của những kẻ hiến tế hòa vào nước biển, chúng không tan biến mà kết hợp với bào tử cát của Ignis, tạo thành một loại bùn đỏ mang tính axit cực mạnh, bắt đầu ăn mòn màn chắn bảo vệ của Atlantis.

Sâu trong kén, Lục Uyên vẫn đang ở trạng thái chết lâm sàng, nhưng chỉ số hệ thống của hắn bỗng nhiên dao động nhẹ:

16.

2 ->

16.

3.

Mảnh Từ Trường bắt đầu hoàn thành việc giải mã 5% cấu trúc gen đầu tiên.

Một phần tế bào của Lục Uyên đã chuyển hóa hoàn toàn thành các hạt sắt từ siêu vi.

Trong cơn mê man, ý thức của hắn kết nối được với mạng lưới của Nhược Vũ.

"Nhược Vũ.

đừng chiến đấu trực diện.

hãy dùng quy tắc Sương Mù.

biến Atlantis thành một bóng ma.

"Ý niệm ngắn ngủi ấy truyền đến khiến Nhược Vũ run rẩy.

Nàng lập tức hiểu ra.

Thay vì dùng sức mạnh để đẩy lùi, nàng cho phép màn chắn của Atlantis tan biến, thay vào đó là kích hoạt quy tắc Sương Mù ở mức tối đa.

Thành phố Atlantis rực rỡ bỗng chốc trở nên mờ ảo, rồi hoàn toàn biến mất khỏi mọi radar và tầm mắt của các giáo phái.

Những kẻ tấn công phía trên chỉ thấy một vực thẳm trống rỗng, không đáy, và đầy rẫy những ảo giác kinh hoàng do Phobetor vô tình tạo ra khi va chạm với Sương Mù của Lục Uyên.

Cái Giá Của Sự Kiên Trì

Năm thứ hai kết thúc bằng một chiến thắng thầm lặng.

Atlantis tạm thời an toàn trong sương mù, nhưng cái giá phải trả là sự cô lập tuyệt đối.

Nhược Vũ đứng một mình trong đại sảnh vắng lặng, nàng nhìn xuống kén của Lục Uyên.

Hắn vẫn nằm đó, vảy bạc đã rụng hết, thay vào đó là một lớp da trơn nhẵn mang ánh tím của kim loại.

Hắn đang trở nên khác biệt hoàn toàn so với trước đây.

Hắn không còn là một con cá biến dị, mà đang dần trở thành một quy tắc có hình hài sinh học.

Trên mặt biển, giáo chủ của Khủng Thần đứng trên mũi tàu, nhìn xuống vùng biển mù mịt sương khói, nở một nụ cười vặn vẹo:

"Ngươi có thể trốn dưới đáy sâu, nhưng bầu trời đã không còn thuộc về ngươi nữa, Hải Vương.

Khi bào tử cát nở rộ, ngươi sẽ thức tỉnh trong một thế giới khô cằn nhất.

"Ở một tinh cầu xa xôi, ánh mắt đỏ rực của Ignis vẫn chăm chú dõi theo Trái Đất, chờ đợi thời điểm bào tử hoàn thành việc bao phủ toàn bộ hành tinh.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập