Chuyển cảnh.
Trở lại với ngôi nhà nhỏ của Thiên Tân đi nhỉ.
Hắn khi này đang ngồi trên chiếc ghế cạnh bàn học.
Đôi mắt hoang mang dán chặt vào cái sinh vật đang tự nhiên thả người trên giường mình.
Cô gái pha lê đang nằm nghiêng, một tay chống cằm.
Tay kia nghịch nghịch mấy món đồ trên đầu giường của hắn.
“Nó là ma đúng không ?
“Hay là quỷ… giống như mấy câu chuyện mà bữa giờ tên Minh Duy kia đã kể?
Thiên Tân tự lẩm bẩm một lúc.
Hắn không muốn tin.
Nhưng làm sao có thể phủ định được một thứ đang hiện diện ngay trước mắt mình như vậy ?
Mất một lúc lâu để suy nghĩ.
Thiên Tân quyết định lấy cái điện thoại ra.
Mở camera lên.
Nhắm thẳng vào chiếc giường kia.
Nhưng… vô dụng.
Trên màn hình chỉ có chăn gối trống không.
Quả nhiên là ngoài hắn ra…
Thì chẳng có thứ gì, có thể nhìn thấy được nó.
Cô gái pha lê bỗng quay sang mỉm cười mà nhìn hắn.
“Ngài đang làm cái gì vậy?
Thiên Tân im lặng không đáp.
Chỉ nhìn chằm chằm vào cô ta như thể đang cố phân tích một hiện tượng vật lý nào đó mà hắn vẫn chưa thể lý giải.
Thấy Thiên Tân nãy giờ không hề có phản ứng, cô gái pha lê liền xoay người ngồi bật dậy.
Thân ảnh trong suốt lướt tới gần hơn.
Rồi bất ngờ áp sát vào mặt hắn.
Khoảng cách gần đến mức ánh sáng xuyên qua cơ thể cô, phủ mờ lên nửa gương mặt kia của hắn.
Rồi đột ngột…
Toàn bộ căn phòng tối sầm đi trong một thoáng.
“Hù.
“Tôi chính là ma đó.
Thiên Tân chớp mắt một cái.
Cuối cùng vẫn ngồi yên như thể chưa xảy ra chuyện gì.
“Ngài không sợ tôi sao?
Giọng cô gái pha lê vang lên ngay trước mặt.
“…Không.
Thiên Tân đáp thẳng.
“Cô nhìn đâu có gì đáng sợ.
Cô gái pha lê hơi sượng sượng.
Sau đó thì lùi bước lại một chút.
Biểu cảm có phần… hơi hụt hẫng.
Màn hù doạ kia… hình như đã thất bại hoàn toàn rồi.
“Diệc Thần đại nhân đúng là đùa không vui chút nào cả.
Cô gái pha lê khẽ lẩm bẩm.
Giọng nghe như là.
đang cảm thấy tự ái nhẹ.
Thiên Tân ngồi trên ghế.
Nhìn cô ta tiếp tục nằm xuống, lăn qua lăn lại trên giường mình mà không biết phải nói gì.
“Cô muốn gì ở tôi ?
Hắn hỏi.
Còn cô gái pha lê thì quay đầu lại nhìn hắn.
“Muốn gì sao?
“Tôi chẳng muốn… cái gì cả.
Thiên Tân nhíu mày.
“Vậy thì sao cô không đi đi.
“Tìm một người nào khác mà quấy rầy ?
Cô gái pha lê nghe thế thì ngồi bật dậy.
Hai chân thả xuống mép giường.
Bàn chân trong suốt lơ lửng cách mặt sàn vài phân.
“Đi không được.
“Tôi bây giờ… không thể rời khỏi ngài được.
“Thưa Diệc Thần đại nhân.
Lại là cái tên “Diệc Thần” ấy nữa sao ?
Đừng có gọi hắn như vậy nữa, được không ?
Hắn ta rõ ràng đâu phải là cái người tên Diệc Thần đó.
Diệc Thần ấy rốt cục là ai ?
Tại sao cái tên của hắn… cứ liên tục lặp đi lặp lại mấy ngày nay như vậy ?
Thiên Tân vừa hơi mất tập trung một chút, thì cô gái pha lê kia đã biến mất mà không lời từ biệt.
Cô ta đi rồi sao ?
Hay là cô ta vẫn đang ở đâu đó… trong cái căn phòng này ?
Tại một cái ga tàu điện nào đó ở trung tâm của thành phố Thiên Dương.
Chuyến tàu mang theo Yêu Mị Quỷ kia cuối cùng cũng cập bến.
Thành phố này… giờ đây đã náo nhiệt hơn rồi nhỉ?
Yêu Mị Quỷ vừa đứng dậy, bước ra khỏi toa.
Thì Tiên Mệnh Cô Cô vừa hay cũng bước lên toa tàu ấy theo cái hướng ngược lại.
Hai thân ảnh lướt qua nhau giữa dòng người đông đúc.
Chỉ trong một khắc đã cảm nhận được luồng khí tức quen thuộc của đối phương.
Yêu Mị Quỷ bỗng khựng lại một bước.
Tiên Mệnh Cô Cô cũng hơi nghiêng đầu nhìn sang.
Sắc mặt của cái vị Thượng Tiên đó ngay lập tức tràn đầy sự sợ hãi.
Lần đầu tiên sau hơn năm trăm năm.
Cô ta cuối cùng cũng đối diện với một trong những cơn ác mộng đã từng hủy diệt cả Tiên Giới.
Không một ai lên tiếng.
Nhưng không khí quanh họ lại đột nhiên hạ xuống đi vài độ.
Tiên Mệnh Cô Cô vô thức siết chặt lấy tay áo.
Bản thân cô ta cũng biết rõ…
Mình căn bản không phải là đối thủ của một Vệ Hồn Thượng Quỷ.
Dù đã đạt đến trạng thái đỉnh phong của cảnh giới Thượng Huyền.
Nhưng khoảng cách giữa Thượng Tiên và Hỗn Nguyên Quỷ… vẫn là một vực sâu không đáy.
Bây giờ phải làm sao đây nhỉ ?
Nhân quả lúc nào cũng tuần hoàn.
Những gì mà cô ta dám gây ra với Diệc Thần ngày hôm trước, thì Yêu Mị Quỷ ngày hôm nay sắp trả lại đầy đủ rồi đây này.
Yêu Mị khẽ nâng tay lên một chút.
Tiên Mệnh Cô Cô ngay lập tức vào tư thế phòng thủ.
Không gian giữa hai người đã bắt đầu méo mó.
Cả sân ga này chỉ còn chút nữa thôi sẽ hóa thành tro bụi.
Nhưng đúng lúc đó.
Đèn trên trần ga tàu bỗng chớp tắt.
Một tầng áp lực vô hình khác lại bất ngờ phủ xuống khu vực này.
Là khí tức của cảnh giới Thần Nguyên.
Thái Tâm Ly và Phù Cẩm Dao vừa hay cũng đã đến.
Khí tức của họ không đột ngột bùng phát.
Dường như là đang muốn nhắc nhở.
Nơi này không phải là chỗ mà Yêu Mị có thể tuỳ tiện quấy phá.
Yêu Mị thu tay.
Cô liếc nhìn Tiên Mệnh Cô Cô.
Rồi quay sang nhìn Thái Tâm Ly và Phù Cẩm Dao kia một chút.
“Hai ngươi là… Cổ Thần của Thiên Giới đúng không ?
“Xem ra thì cái tiểu tiên nữ này…”
“Hôm nay cũng gặp may lắm rồi đấy.
Vừa rồi nếu như Thái Tâm Ly và Phù Cẩm Dao đến chậm hơn một chút…
Thì Tiên Mệnh Cô Cô có khi là mất mạng thật rồi.
Yêu Mị thật ra cũng biết mình đang ở đâu.
Đây là Nhân Giới.
Là đất của Thiên Giới chứ không phải Quỷ Giới.
Cô ta hiển nhiên không muốn tự chuốc lấy phiền phức.
Khóe môi Yêu Mị khẽ cong lên một chút.
Rồi thân ảnh cô nhạt dần giữa dòng người qua lại.
Thái Tâm Ly và Phù Cẩm Dao vẫn không hề buông lỏng cảnh giác.
Hai người họ nếu cùng nhau liên thủ thì đúng là có nhỉnh hơn một Vệ Hồn Thượng Quỷ thật đấy.
Nhưng nếu như nơi đây có đến hai Vệ Hồn Thượng Quỷ thì sao ?
Phải biết rằng Hồ Điệp Quỷ cũng đang ở đâu đó trong cái thành phố này.
Một trận chiến lớn bùng nổ, lẽ nào lại không thể kinh động đến cô ta hay sao ?
Nếu Hồ Điệp và Yêu Mị cùng nhau liên thủ.
Thì chưa biết ai sẽ chiếm ưu thế hơn ai đâu.
Không cần đánh nhau cũng biết, kết cục của Nhân Giới… khi đó chắc chắn sẽ không mấy là tốt đẹp.
Hạn chế đánh nhau một chút.
Vẫn tốt hơn là biến Trái Đất này thành chiến trường, đúng không ?
Cả Thái Tâm Ly lẫn Phù Cẩm Dao lúc này đây… đều biết rõ bản thân mình cần làm gì.
Mục đích của bọn họ ngay từ đầu chẳng phải là muốn bảo vệ cái Nhân Giới này hay sao ?
Vậy thì chia ra đi.
Thái Tâm Ly sẽ đi theo Yêu Mị.
Còn Phù Cẩm Dao sẽ giám sát Hồ Điệp.
Nếu hai nữ quỷ ấy dám gây ra bất kỳ biến động nào vượt quá giới hạn.
Thì bọn họ lúc đó ra tay cũng không muộn.
Cuộc chạm mặt đầu tiên giữa Thiên Thần và Ác Quỷ, có vẻ như đã khép lại trong yên bình.
Thành phố Thiên Dương, hay đúng hơn là Nhân Giới hôm nay xem như đã thoát được một kiếp nạn rồi nhỉ ?
Nhưng chỉ duy nhất một cái lần này thôi.
Bởi vì ngày mai…
Không ai có thể biết được, một trận chiến thật sự, sẽ bùng nổ vào lúc nào luôn đâu.
Ánh nắng len qua ô cửa sổ.
Từng tia sáng xuyên qua lớp rèm mỏng, rơi xuống sàn phòng Thiên Tân thành những vệt vàng nhạt.
Thiên Tân khi này vẫn đang nằm trên giường.
Chăn kéo lên nửa người.
Mái tóc hơi rối, hơi thở đều đặn đúng kiểu một người đang ngủ rất là ngon.
Bỗng.
Reng.
Tiếng chuông điện thoại vang lên, rất nhanh đã phá tan sự yên tĩnh.
Thiên Tân nhíu mày, lật người một cái.
Rồi vươn tay mò mẫm trên đầu giường, cuối cùng cũng chạm được vào điện thoại.
Hắn mở mắt ra nhìn màn hình.
Bây giờ chỉ mới hơn bảy giờ sáng.
Mới sáng sớm ra mà đã có ai gọi rồi vậy?
Thiên Tân nheo mắt nhìn kỹ hơn.
Cái tên người gọi hình như là Minh Duy thì phải.
“…Gì nữa đây ?
"Minh Duy mới sáng sớm mà gọi hắn làm chi vậy ?
Thiên Tân miễn cưỡng bắt máy.
Giọng còn khàn và ngái ngủ.
“Alo…”
“Dậy chưa?
“Chưa.
“Giờ thì dậy đi.
“Dậy để làm gì cơ chứ ?
“Hôm nay chính là thứ bảy đó.
“Là ngày nghỉ, không có đi học đâu.
Minh Duy ở đầu dây bên kia vẫn đang rất tràn đầy năng lượng.
“Tao đâu có rủ mày đi đến trường.
“Hôm nay là thứ bảy.
“Là thứ bảy nên mới phải vận động đấy.
“Nhanh mà chuẩn bị đi.
“Tao rủ mấy đứa lớp bên cạnh sang chơi bóng rổ chung rồi đấy.
Thiên Tân hơi ngơ ra một chút.
Cái tên Minh Duy kia làm thật luôn đó hả ?
Thứ bảy rồi mà không chịu nghỉ ngơi đi còn bày đặt thể thao là sao ?
Thiên Tân kéo chăn lên che mặt.
Định ngủ tiếp thì đầu dây bên kia lại nghe tiếng thúc giục.
“Tao sẽ tới nhà mày sau mười lăm phút nữa.
“Chuẩn bị lẹ lẹ đi à nha.
“Ê.
Tút.
Cuộc gọi bị cúp ngang.
Thiên Tân nằm im trên giường vài giây.
Nhìn trần nhà.
Rồi thở dài một hơi thật là sâu.
“Đúng là không cho hắn, một ngày yên bình mà…”
Chỉ mất vỏn vẹn năm phút để đánh răng rửa mặt.
Thiên Tân rất nhanh đã thay xong quần áo.
Mất thêm một vài phút để lục tìm đôi giày thể thao trong góc phòng.
Hắn ta vừa xỏ giày vừa lẩm bẩm.
“Thứ bảy mà cũng không được ngủ yên à …”
“Cái tên Minh Duy đó…”
“Không thể hỏi ý hắn trước khi bày ra trò gì đó hay sao ?
Thiên An lúc này đang ngồi trên sofa, chân gác lên bàn, mắt dán vào màn hình chiếc ipad.
“Ủa, anh đi đâu mà sớm vậy?
“Minh Duy vừa rủ anh ra ngoài chơi bóng rổ.
“Chắc là nó sẽ tới đây ngay thôi.
Thiên An nghe thế thì chỉ “à” một tiếng.
Không có gì quá bất ngờ.
Cái tên Minh Duy đó, hình như là người bạn duy nhất của anh trai cô thì phải.
Cô bé cúi xuống tiếp tục lướt i Pad.
Rồi bỗng nhớ ra gì đó, lại ngẩng đầu lên nhìn Thiên Tân.
“Thế tí nữa anh có về nhà ăn trưa không?
Thiên Tân hơi khựng lại một nhịp.
“Chưa biết nữa.
“Nhưng mà em… cứ đặt đồ ăn cho mình đi.
Thiên An nheo mắt.
“Anh nói vậy là kiểu gì cũng đi ăn ngoài đó hả ?
Thiên Tân nhún vai.
“Thì còn tùy.
“Nhưng mà khả năng cao là vậy.
Con bé lắc đầu.
“Vậy thôi kệ anh.
“Đừng có mà về nhà trễ quá đó.
“Với lại anh… mang theo dù đi.
“Dự báo thời tiết nói rằng hôm nay sẽ có mưa to đấy.
Thiên An vừa nói, vừa giơ điện thoại lên, xoay màn hình về phía hắn.
Thiên Tân nhìn màn hình đúng một giây.
Rồi lại cúi xuống buộc dây giày.
“Không sao đâu.
“Trời nắng chang chang thế này thì không có mưa to được.
Thiên An khẽ nhíu mày.
Đúng là nói với cái người anh trai cứng đầu này của cô, thì chỉ tổ phí công tốn sức.
Vậy thôi kệ hắn đi.
Lát lỡ như mà ướt thật, thì đừng có mà than trời than đất đó à nha.
Sau khi đến nhà đón Thiên Tân.
Chiếc xe của Minh Duy đã rẽ thẳng vào sân vận động nằm ở trung tâm của thành phố.
Hôm nay là một sáng thứ bảy.
Trời trong, nắng nhẹ, gió thổi vừa đủ để khiến người ta không cảm thấy quá ngột ngạt.
Bãi giữ xe của sân vận động đã có kha khá người.
Minh Duy đánh lái gọn gàng, rồi cho xe đỗ ở một chỗ trống gần lối vào.
Thiên Tân bước xuống, đóng cửa lại.
Ngẩng đầu lên nhìn tòa nhà thi đấu ở phía trước.
Mái vòm cao, cửa kính lớn, bên trong là những ánh đèn đã bật sáng.
Một sân vận động không có gì để chê.
Thiên Tân bản thân cũng không biết, vì sao Minh Duy và đám bạn học kia lại có thể mượn được một chỗ xịn sò như vậy nữa.
Hai người bước vào trong.
Cửa kính tự động mở ra.
Không khí mát lạnh tràn ra từ hệ thống điều hòa phả thẳng vào hai người.
Thiên Tân khẽ rùng mình một chút.
Sân bóng trong nhà hình như đã có người tới trước.
Mấy đứa lớp bên cạnh lúc này đang khởi động.
Một cậu bạn cao gầy thấy Minh Duy thì vẫy tay.
“Ê!
Tụi mày cuối cùng cũng tới rồi đó hả.
Minh Duy cười, giơ tay đáp lại rất tự nhiên.
“Đợi lâu chưa?
“Vừa mới khởi động xong mà thôi.
“Vậy để tụi tao khởi động thêm một chút.
Minh Duy quay sang vỗ vai Thiên Tân.
Hất cằm ra phía sân.
Ra hiệu cho hắn ra ngoài kia làm nóng người.
Thiên Tân hiểu ý liền thở nhẹ một cái.
Hắn bước ra phần sân trống bên cạnh.
Cúi người kéo giãn cơ chân.
Xoay cổ tay rồi xoay vai.
Thực hiện mấy động tác đơn giản nhưng đủ để cho máu trong người mình có thể thoải mái lưu thông.
Một vài phút khởi động ngắn ngủi trôi qua.
Minh Duy khi này đã bàn xong với mấy đứa lớp bên kia việc chia đội.
Bóng được phát ra giữa sân.
Một cú bật nhẹ.
Rồi trận đấu bắt đầu.
Sân vận động ở thành phố hôm nay hình như náo nhiệt hơn thường ngày thì phải ?
Thiên Tân chắc có lẽ, cũng chẳng thể nào ngờ tới được đâu ha.
Minh Duy vậy mà lại có cả một đám fan girl đang cổ vũ cho hắn.
Mỗi lần hắn cướp bóng.
Mỗi lần hắn ném trúng rổ.
Là sẽ có một tràng vỗ tay cùng tiếng hò reo khe khẽ vang lên trên khán đài.
Đúng là người xuất sắc… lúc nào cũng có ánh đèn chiếu theo nhỉ ?
Tiếng cổ vũ phía ngoài sân càng rõ ràng hơn.
Thiên Tân lắc đầu.
Bản thân hắn bây giờ giống như một khoảng trống yên lặng giữa đám đông.
Không một ai đặc biệt để ý.
Cũng chẳng ai thật sự thấy quan tâm.
Điều đó cũng đúng thôi.
Ai mà lại để tâm… đến một con người bình thường như hắn chứ ?
Những tiếng bóng vẫn tiếp tục nảy lên trên sàn gỗ.
Những tiếng hò reo vẫn tiếp tục vang lên.
Nhưng ở bên ngoài kia nhà thi đấu.
Bầu trời đã lặng lẽ đổi sắc từ bao giờ.
Mây đen kéo đến.
Rồi cơn mưa bất chợt đổ xuống.
Chỉ trong vài phút đã khiến cả thành phố ướt nhòa.
Ở một ngã tư cách đó không xa.
Yêu Mị đang đứng giữa dòng người đang vội vã tránh mưa.
Áo quần mới của cô rất nhanh đã thấm ướt vài chỗ.
Cô khẽ nghiêng đầu.
Rồi bước lùi lại.
Nép mình dưới mái hiên của một cửa hàng tiện lợi bên đường.
Mưa lớn rơi thành màn trắng xóa.
Tiếng nước chảy, tiếng xe phanh gấp, tiếng người chạy vội vã.
Tất cả hòa vào nhau tạo thành một bức tranh đầy lộn xộn.
Yêu Mị quan sát chúng.
Vẻ mặt cô không hề tỏ ra một chút nào khó chịu.
Ánh mắt lấp lánh ấy… giống như đang thưởng thức một điều gì đó khá thú vị.
Rồi Yêu Mị chậm rãi nhìn quanh.
Xuyên qua dòng xe.
Nhìn về phía bên kia của con đường.
Nơi có một tòa nhà mái vòm lớn.
Trên đó hình như ghi là ‘sân vận động’ thì phải ?
Đúng là trùng hợp nhỉ.
Thiên Tân chẳng phải, cũng đang ở trong cái sân vận động đó hay sao ?
Lẽ nào là họ… sắp gặp lại nhau rồi chứ ?
Chưa đâu.
Cái đó thì phải xem…
Diễn biến tiếp theo sẽ xảy ra thế nào nữa.
Yêu Mị không vội bước đi, cũng không vội băng qua đường.
Thay vào đó chỉ lặng im đứng đây.
Khóe môi cong lên… như thể đang cân nhắc một điều gì đấy rất thú vị.
Nếu ngay lúc này đây…
Tạo cho nơi này thêm một chút náo nhiệt.
Có khi sẽ vui hơn nhiều đó nhỉ ?
Bên trong nhà thi đấu.
Trận bóng rổ vẫn đang diễn ra rất náo nhiệt.
Thiên Tân vừa xoay người thoát khỏi một pha kèm chặt, thì Minh Duy liền hô to.
“Chuyền!
Phụt.
Bóng còn chưa được Thiên Tân chuyền đi.
Thì toàn bộ đèn trần đã đồng loạt tắt phụt.
Cả sân vận động ngay lập tức chìm vào trong bóng tối.
Chỉ còn lại cái ánh sáng mờ mờ từ cửa kính phía bên ngoài hắt vào.
“Ê?
“Ai tắt đèn vậy bây ?
“Tao mà biết là tao chết liền đó.
Không ai biết rằng ai đã tắt đèn.
Chỉ có vài người tinh ý cảm nhận được.
Một mùi khét đã âm thầm xuất hiện.
Là mùi của nhựa cháy đúng không ?
Tách.
Một tia lửa bắn ra.
Rồi thêm một tia nữa.
Sau đó là một tiếng nổ nhỏ phát ra từ phía bảng điện điều khiển gần khán đài.
Ngọn lửa bùng lên từ lớp dây điện phía trên trần.
“Cháy!
Cháy rồi!
Ai đó hét lên.
Khói bắt đầu lan xuống.
Đám đông vì thế mà lập tức chạy hoảng loạn.
Thiên Tân đứng sững trong bóng tối.
Ánh lửa phản chiếu lên sàn gỗ bóng loáng thành những vệt cam rực rỡ.
Minh Duy nắm lấy tay áo hắn.
“Đứng đó làm gì thế ?
“Mau, mau chạy ra ngoài đi kìa!
Khói đen càng lúc càng dày, tiếng chuông báo cháy theo đó mà vang lên liên hồi.
Mưa bên ngoài vẫn rơi.
Yêu Mị ngồi trong cái cửa hàng tiện lợi phía đối diện, nhìn tòa nhà qua màn nước trắng xóa.
Ánh lửa đỏ hắt lên qua lớp kính.
Khóe môi cô cong lên thành một nụ cười tự mãn.
Vừa rồi… chỉ là gây náo nhiệt một chút thôi.
Vậy mà con người… bọn chúng đúng là mong manh thật.
Bên ngoài nhà thi đấu.
Dòng người đã ùa ra như bầy ong vỡ tổ.
Tiếng la hét hòa với tiếng mưa đổ xuống mái tôn nghe rào rào.
Thiên Tân và Minh Duy đang đứng dưới một cái mái che phía hành lang bên hông của tòa nhà.
Áo đã ướt hơn một nửa vì lúc chạy ra mà không kịp tránh mưa.
Khói vẫn còn lảng bảng ở cửa chính.
Nhưng lửa thì không lan nhanh như mọi người tưởng tượng.
Cũng may là trời đang mưa rất to.
Nước mưa xối xuống mái vòm, tràn theo rãnh thoát nước, hắt thẳng vào mặt tiền khiến đám cháy bị chặn lại phần nào.
Minh Duy chống hai tay lên đầu gối mà thở gấp.
“Cái quái gì vậy…”
“Đang chơi tự nhiên mất điện rồi cháy là sao ?
Thiên Tân không nói gì.
Nhìn ánh lửa phản chiếu trong màn mưa.
Trong lòng dâng lên một cảm giác rất kỳ lạ.
Không hẳn là sợ.
Mà đó là bất an.
Giống như chuyện này không đơn giản chỉ là sự cố.
“Khoan đã!
“Vẫn còn người ở trong đó!
Một bạn học nữ tóc buộc cao, áo khoác thể thao ướt sũng đứng ở bậc thềm.
Mặt tái đi vì hoảng.
“Cái Ngân vẫn chưa ra!
“Cái Ngân nó… hình như vẫn chưa thoát ra được.
Cái tên ấy vang lên giữa màn mưa.
Vài người ngay lập tức khựng lại.
“Không phải là tụi nó ra ngoài hết rồi sao?
“Lúc nãy tao còn thấy cái Ngân ngồi gần khán đài mà!
Minh Duy lập tức ngẩng đầu nhìn vào trong.
Khói vẫn còn bốc ra từ hành lang dẫn vào khu ghế ngồi.
Bọn họ có nên vào cứu cái người tên Ngân gì kia không ?
Không được.
Như thế quá mạo hiểm.
“Giờ mà vào là chết chung luôn đấy!
“Hay là đợi lực lượng cứu hộ đi tới đi.
Khói bên trong vẫn còn đang rất dày.
Không ai biết… lửa có bùng lại hay không nữa.
Minh Duy siết chặt tay.
Ánh mắt hắn dao động.
Thiên Tân đứng bên cạnh, nhìn vào khoảng tối mù mịt ấy.
Trong đầu hắn cũng trống rỗng vài giây.
Rồi một ý nghĩ rất rõ ràng hiện lên.
Hắn ta không muốn phải bỏ mặc một ai cả.
Trong lúc Thiên Tân vẫn còn đang do dự, thì Minh Duy đã kéo áo lên che miệng, cúi thấp người và lao thẳng vào trong.
Thiên Tân đứng sững đúng một nhịp.
Rồi cũng cúi thấp người mà chạy theo vào trong.
Đèn trần đã tắt hẳn, chỉ còn ánh lửa âm ỉ phản chiếu lên sàn gỗ.
Minh Duy rất nhanh đã tiến sâu hơn vào trong khu khán đài.
Họ nhìn thấy hai bóng người con gái đang thấp thoáng đứng giữa các hàng ghế.
Một người đã bất tỉnh.
Người còn lại đang cúi xuống, vòng tay qua lưng, cố đỡ cái người đang ngất kia đứng dậy.
Cả Thiên Tân lẫn Minh Duy khi chứng kiến cảnh đó đều có hơi sững lại.
Cái gì đây…?
Vậy mà lại có người còn liều mạng hơn cả hai người họ nữa sao ?
Ngọn lửa phản chiếu lên khuôn mặt của cái người con gái kia, làm hắn ta đứng hình mất nửa giây.
Xinh đẹp quá.
Thật sự quá xinh đẹp.
Đôi mắt sâu tĩnh lặng.
Làn da trắng đến mức dường như không thể bị khói bụi kia bám vào.
Giờ mà còn có tâm trạng để bình phẩm về nhan sắc của người khác nữa sao ?
Minh Duy đã tìm cách băng qua mấy hàng ghế để cứu người.
Thiên Tân cũng chạy theo.
Chẳng mấy chốc đã đến gần hai người họ.
“Đưa đây cho tôi!
Minh Duy cúi xuống, nhanh chóng vòng tay qua vai cái Ngân, rồi kéo cô sang phía mình.
“Hai người đi ra trước đi!
Người con gái kia không phản kháng.
Chỉ buông nhẹ một chút để Minh Duy đỡ lấy.
Thiên Tân theo phản xạ kéo tay cô gái kia.
“Chúng ta đi ra ngoài trước đã!
Khoảnh khắc tay hai người chạm vào nhau.
Cô gái kia như đột ngột khựng lại.
Đôi mắt mở lớn trong tích tắc.
Ánh nhìn sắc bén lướt qua Thiên Tân.
Giống như vừa nhận ra một điều gì đó cực kỳ quan trọng.
Thật sự là hắn sao ?
Cái tên nhân loại này…
Sao có thể nào là hắn ta được cơ chứ ?
Cả bốn người lao nhanh ra khỏi cửa chính giữa tiếng mưa rơi xối xả.
Minh Duy thở dốc.
Rồi đưa cái Ngân cho mấy bạn học kia đỡ lấy.
“Mau, mau gọi cấp cứu!
“Mau đưa nó ra chỗ nào thoáng hơn đi!
Tiếng người nói chồng lên nhau giữa màn mưa.
Còn Thiên Tân thì quay lại nhìn người con gái mà mình đã kéo tay vừa rồi.
Cô ta đứng cách hắn chỉ vài bước.
Ánh mắt vẫn dán chặt vào hắn, như vẫn không thể nào tin được.
“Diệc Thần.
“Thực sự là ngươi sao ?
Giọng cô rất khẽ.
Dường như chỉ đủ cho cô và Thiên Tân nghe thấy.
Hai chữ ấy rơi xuống giữa tiếng mưa, liền khiến không khí xung quanh như đông lại.
Thiên Tân vừa nghe đến cái tên “Diệc Thần”…
Trong đầu hắn lập tức đã biết là có chuyện.
Đùa nhau à.
Lại là cái tên ấy nữa sao ?
Hắn ta không phải là Diệc Thần nào đó cả.
“Cô nhầm người rồi.
“Tên tôi là Thiên Tân.
Cô gái kia không nói thêm gì cả.
Chỉ nhìn hắn thêm một giây.
Rồi bước tới gần hơn.
Ngón tay cô khẽ chạm vào cổ tay Thiên Tân.
Chỉ một cái chạm nhẹ.
Nhưng cái chạm ấy lại sắc bén như lưỡi kiếm vô hình vừa lướt qua da thịt.
Máu bật ra thành một đường cong mảnh.
Thiên Tân giật mình.
“Cô.
Nhưng câu nói chưa kịp trọn vẹn, thì vết cắt đã bắt đầu khép lại.
Thiên Tân đứng chết lặng.
Và cô gái kia cũng lặng lẽ thu tay.
Tới bây giờ… đã đoán ra được cô ta là ai chưa?
Cô ta chính là Thái Tâm Ly đấy.
Thái Tâm Ly đúng là không ngờ được.
Giữa một thiên hà bao la như thế.
Vậy mà cô… lại có thể tình cờ gặp được Diệc Thần ở cái Nhân Giới nhỏ bé này.
Ánh mắt của cả hai giao nhau.
Trong đáy mắt của Thái Tâm Ly là một sự phấn khích đang cố gắng kìm nén.
Cô ta đã đánh bại được Ngạo Thiên.
Đã khiến cho một trong hai huyền thoại của Quỷ Giới phải rơi lệ.
Nếu có thể đánh bại cả Diệc Thần ở đây nữa…
Thì giấc mơ của cô chẳng phải sẽ toại nguyện ngay lập tức hay sao ?
Nhưng không được.
Thái Tâm Ly cho dù có muốn, thì cũng không thể giết Diệc Thần ngay được.
Hắn ta không thể chết.
Không thể nào giết hắn ta theo cái cách thông thường kia được.
Yêu Mị Quỷ… đang có mặt ở đây.
Nếu như manh động lúc này… có khi lại phản tác dụng mất.
Một chút chần chừ.
Thêm một chút do dự.
Thái Tâm Ly cuối cùng vẫn không dám tuỳ tiện mà ra tay.
Cô xoay người.
Lặng lẽ bước đi trong màn mưa.
Từng bước nhẹ nhàng, nhưng nếu tinh ý một chút, thì có thể nhận ra…
Rằng mấy hạt mưa kia không thể nào chạm vào cô.
Mưa rơi làm nhòe bóng dáng cô giữa đám đông, để lại phía sau cho ai kia một câu hỏi vẫn chưa có lời giải đáp.
Thiên Tân vẫn đứng im giữa màn mưa.
Ánh mắt dõi theo hướng mà Thái Tâm Ly vừa đi mất.
Minh Duy huých nhẹ vào vai hắn.
“Mày đang nhìn gì thế?
Thiên Tân khựng lại.
Tâm trí như vừa bị kéo ra khỏi một cái khoảng trống nào đó ở trong đầu.
“Không có gì.
Hắn đáp qua loa.
Minh Duy nheo mắt nhìn theo hướng hắn vừa nhìn.
Chỉ thấy dòng người qua lại đang vội vã tránh mưa.
“Cái cô bạn lúc nãy đâu rồi?
“Không biết là cô ta… có làm sao không nữa ?
Minh Duy đảo mắt tìm quanh.
Thiên Tân nói nhỏ.
Giọng nghe có phần hơi mệt mỏi.
“Chắc là đi về rồi.
Minh Duy nhún vai.
“Đúng là liều mạng thật.
“Nhưng cũng nhờ có cổ mà chúng ta mới cứu kịp cái Ngân đấy.
Thiên Tân không đáp.
Ánh mắt hắn vẫn còn đang lơ đãng nhìn theo hướng cô gái vừa rời đi.
Minh Duy khẽ thở ra một hơi dài chán nản.
“Chán thật.
“Giá như mà… cô bạn đó để lại chút thông tin liên lạc thì tốt biết mấy nhỉ ?
“Tuy không phải là kiểu con gái xinh, nhưng tao thích cái kiểu dũng cảm như thế.
Hắn vừa nói, vừa cười, nửa như đùa, nửa như thật.
Thiên Tân nghe thế liền quay phắt sang, nhíu mày nhìn Minh Duy.
Như thế mà không xinh là sao ?
Trắng trẻo, thanh mảnh như vậy mà còn không thể gọi là xinh nữa đó hả ?
Minh Duy đang nói cái gì vậy ?
Thật ra thì…
Xinh hay không ?
Làm sao mà Minh Duy biết được.
Hắn vừa rồi, đâu có nhìn thấy cái vẻ đẹp thật sự mà Thiên Tân đã nhìn thấy.
Phù Cẩm Dao và Thái Tâm Ly đều không muốn gây ra sự chú ý.
Thế nên cả hai đã cố tình tạo ra một lớp nguỵ trang, để hoà nhập với thế giới con người.
Một diện mạo bình thường.
Mà chỉ có Thiên Tân, hay đúng hơn là Diệc Thần, mới có thể nhìn xuyên qua lớp màn nguỵ trang đó.
Giống như cái lần mà Tiên Mệnh Cô Cô, khoác lên mình chiếc áo choàng ẩn thân lúc trước.
Cô ta cuối cùng vẫn không thể giấu bản thân khỏi ánh nhìn của hắn.
Mọi chuyện cho đến bây giờ…
Vẫn đang diễn ra theo đúng như cái trình tự của nó.
Thiên Tân vậy mà lại chạm mặt Thái Tâm Ly, trước khi có thể gặp được một Vệ Hồn Thượng Quỷ của hắn.
Phần cao trào đã bắt đầu rồi đây.
Liệu Thái Tâm Ly sẽ làm gì ?
Để đánh bại một Diệc Thần, đã mất đi toàn bộ ký ức và sức mạnh đây nhỉ ?
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập