Chương 6:

Nhân Giới.

Trái đất.

Thành phố Thiên Dương.

Thiên Dương đẹp nhất là về đêm.

Về cái lúc mà ánh sao bắt đầu thay thế ánh mặt trời.

Trên một tòa chung cư cao tầng nào đó giữa trung tâm thành phố.

Ở ban công của tầng thứ hai mươi.

Có một cái thiếu nữ đang ngồi vắt chân trên lan can.

Trên tay cô là một tách trà nóng đã nguội từ bao giờ.

Cô ngồi đó.

Lặng lẽ nhìn dòng người bên dưới như đang xem một bộ phim không lời.

Lại một ngày nữa đã trôi qua.

Một ngày cô đơn như bao nhiêu ngày khác.

Bầu trời phía trên kia có vô số vì sao.

Nhưng vì sao mà cô muốn tìm…

Rốt cục là đang ở đâu vậy.

Cô không phải là một vị nữ thần nào đó của Thiên Giới.

Cũng chẳng phải là một Vệ Hồn Thượng Quỷ có thể gây náo động một phương trời.

Cô chỉ đơn giản là một cô gái nhân loại bình thường.

Một người có trái tim si tình.

Si tình đến mức giữa cả một bầu trời đầy sao lấp lánh kia…

Trái tim cô chỉ hướng về một con người duy nhất.

Người con trai đó từng nói với cô rằng.

Nếu một ngày nào đó chúng ta lạc nhau giữa biển người…

Thì hãy nhìn lên những ngôi sao trên trời.

Bởi vì dù có cách xa đến đâu.

Thì họ vẫn sẽ nhìn chung một bầu trời sao ấy.

Cô đã tin điều ấy suốt bao năm.

Tin đến mức mỗi đêm đều ngồi ở đây và nhớ về người ấy.

Như những gì mà chúng ta đã từng nói ở phần trước.

Nhân vật chính của mỗi thế giới.

Thường sẽ được giới thiệu khi khai màn.

Minh Duy là thiên thần, Thiên Tân là ác quỷ.

Hai cái người họ vốn không phải là nhân vật chính của Nhân Giới.

Vậy nhân vật chính của cái Nhân Giới này là ai ?

Là Thiên An em gái của Thiên Tân, đúng chứ ?

Thật ra thì.

không hẳn là đúng đâu.

Thân phận thật của cái cô bé ấy vẫn còn là một ẩn số.

Vậy cô gái ngồi trên ban công kia…

Có phải là nhân vật chính của Nhân Giới đúng chứ ?

Đúng đấy.

Nhưng chỉ là nữ nhân vật chính thứ hai.

Bởi nữ nhân vật chính đầu tiên.

Cô ta.

đã được giới thiệu từ trước rồi.

Ngôi trường hiện tại mà Thiên Tân đang theo học.

Thật ra là có đến hai cái “đại hoa khôi”.

Đệ nhất hoa khôi, hay đúng hơn là cái nữ chính đầu tiên mà chúng ta được biết, chính là Trần Ngọc Huyền kia đấy.

Trần Ngọc Huyền và Thiên Tân hiện tại vẫn chưa chạm mặt nhau.

Sợi nhân duyên của họ vẫn còn nằm im trong bóng tối.

Nhưng cái nữ chính thứ hai của Nhân Giới này đây.

Cái cô gái đang trên ban công này…

Đệ nhị hoa khôi của ngôi trường nhỏ bé ấy.

Mối lương duyên giữa cô và Thiên Tân… vốn dĩ đã hình thành từ rất sớm.

Tên cô gọi là Kỳ Yên Nhi.

Một cô gái có thể xem là “thanh mai trúc mã” của ai đó.

Yên Nhi đặt tách trà đã nguội xuống bệ cửa rồi đứng dậy.

Đôi bàn tay nhỏ vịn nhẹ vào lan can.

Gió đêm nay lạnh quá.

Lạnh đến mức khiến lòng cô càng cảm thấy trống trải hơn.

Tối nay cũng giống như bao nhiêu tối khác.

Chỉ có gió, và những vì sao xa xôi không thuộc về riêng ai.

Yên Nhi khẽ nhắm mắt lại.

Một giọt nước không rõ là sương hay nước mắt khẽ lướt qua khóe mi của cô ấy.

Vũ trụ bên ngoài kia… là một thế giới nhiệm màu lắm.

Chỉ cần niềm tin của chúng ta đủ lớn.

Thì đôi khi…

Nó sẽ chạm đến được các vì sao.

Yên Nhi không tham lam.

Cô chỉ có một ước nguyện rất nhỏ.

Có thể nào…

Cho cô gặp lại người con trai ấy được không?

Ý niệm của Yên Nhi vừa dứt.

Thì bầu trời phía trên đột nhiên bị xé nhẹ bởi một vệt sáng mảnh.

Một đường ánh sáng bạc không biết từ đâu lướt qua giữa những vì sao tĩnh lặng.

Nhanh đến mức nếu chớp mắt…

Sẽ tưởng như mình vừa nhìn nhầm.

Yên Nhi mở mắt ra.

Trái tim cô trong phút chốc khẽ thắt lại.

Vừa rồi là sao băng có phải không ?

Là vũ trụ đã đáp lại lời nguyện cầu của cô rồi, đúng chứ ?

Đúng hay không thì hồi sau sẽ rõ.

Nhưng ngay lúc này đây…

Cũng có một người đang ngắm nhìn mấy cái vì sao ấy.

“Cô nói tôi chính là trọng sinh của Diệc Thần sao ?

“Là một chúa quỷ đã mất đi ký ức ?

Thật là hoang đường quá rồi phải không ?

Nhưng hoang đường là hoang đường thế nào chứ ?

Thiên Tân tựa lưng vào lan can, đôi mắt hướng về một bầu trời đầy sao phía trước.

Cô gái pha lê khi này cũng đã xuất hiện bên cạnh hắn.

Không nói gì, chỉ mỉm cười rồi cùng nhìn lên cái bầu trời đầy sao ấy.

Phủ nhận mãi.

có lẽ cũng chẳng thể thay đổi được gì cả.

Chi bằng cứ học cách chấp nhận đi, được không ?

Chấp nhận rằng có những thứ vượt ngoài hiểu biết của mình.

Chấp nhận rằng bản thân hắn… có thể không đơn giản như hắn ta từng nghĩ.

Nhưng… không ai muốn, lại tự dưng bị kéo vào những rắc rối ngoài kia cả.

Thiên Tân chỉ muốn là Thiên Tân của hiện tại mà thôi.

Có em gái, có bạn bè, có một cuộc sống bình thường mà hắn không muốn phải đánh đổi.

Cô gái pha lê nghiêng đầu nhìn hắn.

Ánh sáng trong suốt nơi cơ thể cô khẽ dao động.

Giọng cô vang lên, nửa như đùa, nửa như muốn an ủi một ai đó.

“Coi ngài kìa.

“Sao lại tự dưng lại suy nghĩ nhiều như vậy?

Cô đưa tay ra, đôi bàn tay hướng lên như thể là đang muốn chạm tay lên những vì sao trên trời ấy.

“Ngài nghĩ rằng mình đang bị kéo vào rắc rối ư ?

“Nhưng có khi… chính ngài mới là rắc rối lớn nhất đối với cái thiên hà này đấy.

Thiên Tân nhíu mày.

“Ý cô là sao ?

Cô gái pha lê không trả lời ngay.

Chỉ khẽ mỉm cười sâu hơn một chút.

“Ngài có thể không muốn quay lại làm Diệc Thần.

“Nhưng những kẻ khác… sẽ không để ngài yên đâu.

Chẳng hạn như cái vị Luyến Tâm Cổ Thần nào đấy.

Thái Tâm Ly.

Cô ta bây giờ.

đang muốn bày trò gì đây nhỉ ?

Chuyển cảnh.

Thiên Giới, tầng trời thứ chín.

Điện Vân Huyền.

Thái Tâm Ly ngồi lặng im bên một chiếc gương đồng nhỏ.

Chiếc gương ấy không phản chiếu dung nhan.

Thứ nó phản chiếu… là dòng chảy của thiên cơ.

Nơi mây trắng không trôi mà lặng lẽ xoáy thành từng vòng tròn như những bánh răng của số mệnh.

Ánh sáng bạc nhàn nhạt phủ quanh thân thể cô.

Mái tóc hồng dài rũ xuống, mềm như một dải ráng chiều còn sót lại sau hoàng hôn.

Mây trắng trong gương tách ra.

Để lộ một bóng hình người nam nhân quen thuộc.

“Ngươi thật sự đã thay đổi rồi sao ?

“Hay là… chỉ đang diễn vai một người tốt.

Khóe môi Thái Tâm Ly khẽ cong lên.

Cô nghiêng đầu, ánh mắt hạ xuống, như đang quan sát một vở kịch mà mình đã xem qua vô số lần.

“Dù là thế nào đi chăng nữa… thì ta cũng sẽ đánh bại được ngươi thôi.

“Ngươi rồi cũng sẽ giống như Ngạo Thiên.

“Bị ta chứng minh rằng… ngươi không phải là kẻ bất khả chiến bại.

Thái Tâm Ly khẽ nhắm mắt lại một giây.

Cảm giác chiến thắng Ngạo Thiên năm đó… nó vẫn còn rất rõ.

Chiến thắng ấy đã khiến cô vui đến mức, cả tầng trời thứ chín cũng phải rung động theo nhịp tim.

Vậy nếu có thể thắng được cả Diệc Thần.

Thì Thái Tâm Ly sẽ như thế nào đây ?

Mây trắng trong gương xoáy thành một vòng tròn.

Hình ảnh cái thiếu niên đang đứng trên ban công ở Nhân Giới vẫn còn đang rất rõ.

Rồi đột nhiên…

Một luồng bóng tối tràn qua mặt gương.

Như một bàn tay vô hình bóp nghẹt cả thiên cơ.

Chiếc gương đồng rung mạnh.

Toàn bộ hình ảnh trong nháy mắt đã bị bóng tối nuốt chửng.

Tất cả chỉ còn lại là một mảng đen đặc.

Gì đây…?

Đôi mắt Thái Tâm Ly hơi mở to.

Ánh mắt cô mang theo một tia ngạc nhiên không thể che giấu được.

“Lẽ nào là…”

“Diệc Thần đã phát hiện ra cô ta đang theo dõi hắn rồi sao ?

“Cái khí tức này.

hình như đâu phải là của hắn.

Phía bên kia Nhân Giới.

Trên cái ban công nhỏ ngập tràn ánh sao ấy.

Cô gái pha lê lúc này vẫn đang đứng bên cạnh của Thiên Tân.

Ánh sáng trong cơ thể cô chợt dao động.

Một tầng gợn sóng vô hình lan ra từ quanh hắn, mỏng như sương, nhưng sắc như lưỡi dao có thể cắt xuyên qua mọi thứ.

Cô gái pha lê khẽ ngẩng đầu.

Nhìn thẳng về phía những tầng trời xa xa.

“Cổ Thần mà cũng thích nhìn trộm sao?

Khóe môi cô cong lên thành một nụ cười rất khẽ.

Ngón tay trong suốt của cô khẽ vẽ một đường trong không khí.

Một màn sương đêm cứ thế mà che phủ lấy ánh sáng.

Chiếc gương đồng bên trong Điện Vân Huyền, vỡ vụn thành từng mảnh, rồi cũng tan vào mây.

Thái Tâm Ly đứng dậy.

Mái tóc hồng khẽ lay.

Ánh mắt cô đã trở nên thích thú hơn rất nhiều.

Cô đã đúng khi không ra tay với Thiên Tân trong lần gặp khi ấy.

Diệc Thần kia… quả nhiên không đơn giản.

Ngoài Yêu Mị và Hồ Điệp đang ở Nhân Giới ra…

Hắn ta thật sự vẫn còn đang giấu, một con bài tẩy khác.

Thái Tâm Ly vẫn chưa thể biết đến sự tồn tại của cô gái pha lê.

Nhưng cô gái pha lê… thì đã biết được sự hiện diện của Thái Tâm Ly rồi đấy.

Thân phận của cô gái pha lê rốt cục là ai ?

Cô ta lẽ nào… cũng là một Vệ Hồn Thượng Quỷ khác phải không ?

Hay là thứ gì đó… còn cổ xưa hơn cả danh xưng ấy ?

Tạm thời thì vẫn chưa thể nào tiết lộ thân phận của cô ta được đâu.

Nếu bây giờ mà nói hết cả ra…

Thì thiên hà này… e rằng sẽ nghẹt thở mất.

Cứ chờ đến thời khắc thích hợp đi…

Khi Thiên Tân va chạm với những thứ cổ xưa nào đó.

Lúc ấy thì thân phận của cô gái pha lê.

Tự nhiên sẽ không còn giấu được nữa.

Chuyển cảnh.

Ngày chủ nhật hôm nay là một ngày mưa rất to.

Thiên Tân không ra ngoài, mà nằm ở nhà chơi game trên điện thoại.

Một trò chơi Moba phổ biến của giới trẻ ở Nhân Giới.

“Đỡ đi!

Đỡ đi!

Ê ê ê… support làm cái quái gì vậy?

Nhân vật trong điện thoại của hắn còn chưa kịp lao vào giao tranh.

Thì thanh máu của nó đã bị phe bên kia rút sạch.

Một cú khống chế bay thẳng trúng ngay giữa mặt hắn.

Màn hình chớp một cái, rồi rất nhanh đã chuyển sang màu xám đen.

“Defeat.

Thiên Tân ngồi bật dậy.

“Tụi này có thực sự biết chơi game không vậy hả ?

Thiên An ngồi bên kia sofa, hai tay ôm gối, ipad đặt trên đùi, vừa xem hoạt hình vừa liếc sang.

Miệng không bỏ lỡ cơ hội để cà khịa.

“Sao anh chơi game cũng dở vậy?

Thiên Tân nhíu mày.

“Anh không có chơi dở à nha.

“Là do cái tên support kia không biết cách chơi game mới đúng.

Thiên An nghe thế thì bật cười.

“Lần nào thua anh cũng nói câu đó.

“Hay là do anh không biết giữ vị trí, rồi trách người ta không bảo vệ được mình ?

Thiên Tân liếc qua.

“Em lo coi mấy cái hoạt hình của em đi.

“Đừng có nhiều chuyện làm bình luận viên nữa.

Hắn nói rồi liền bấm nút “Chơi lại”.

Màn hình ghép đội hiện lên.

Một cái tên quen thuộc lại đập vào mắt hắn.

Thiên Tân khẽ nheo mắt.

“…Đây chẳng phải là cái tên của support ban nãy đúng không ?

Không thể nào lại trùng hợp như dữ vậy chứ.

Hắn xin đổi vị trí.

Nhưng không ai đổi với hắn cả.

Và cái tên support kia hình như cũng không chịu đổi đường.

Hai người cứ thế mà thua tiếp một game…

Rồi thêm một game nữa…

Thua cho đến khi cả hai cùng tụt hạng.

Thiên Tân trừng mắt nhìn màn hình.

“Ghép cái gì mà ‘ngẫu nhiên’ dữ vậy hả?

“Đồng đội có thể đổi, sao không đổi giùm hắn cái tên support kia đi?

Thiên An ngẩng đầu lên nhìn sang, chớp chớp mắt rồi góp ý chêm vào.

“Theo em thấy cái này gọi là duyên phận đấy.

Thiên Tân khựng lại một giây.

Rồi lườm Thiên An một cái.

“Duyên phận cái đầu em.

“Biết người kia là gái hay là trai mà duyên với chả phận ?

Thiên An bật cười khúc khích.

“Biết đâu là định mệnh đời anh đó.

“Ghép bao nhiêu người không ghép, lại ghép đúng một người chơi thua năm ván liền.

Thiên Tân hừ một tiếng.

“Định mệnh gì mà kéo anh tụt hạng?

“Đây phải gọi là oan gia.

Màn hình điện thoại lại sáng lên.

Thông báo:

Đồng đội trận trước đã mời bạn vào phòng.

Tên support kia chủ động mời lại hắn.

Thiên Tân nheo mắt.

“Ủa ?

Người ta còn mời nữa kìa.

Thiên An lập tức chống cằm, ánh mắt long lanh như sắp có chuyện để hóng.

“Thấy chưa ?

Người ta không buông anh đâu.

“Có khi người ta nghĩ anh đánh hay quá nên muốn học hỏi đó.

“Hay là…”

Cô bé kéo dài giọng.

“…người ta cũng đang chửi anh y như anh đang chửi người ta vậy.

Thiên Tân nhìn chằm chằm vào màn hình vài giây.

Ngón tay lơ lửng trên cái nút “Chấp nhận”.

“Chơi thì chơi.

“Lỡ thua năm game rồi thì thua thêm một game nữa cũng được.

Một ván game mới cứ thế mà bắt đầu.

Hai người lại chung đội.

Nhưng lần này còn gay cấn hơn lần trước.

Người kia vừa vào game đã bật mic.

Giọng con gái.

Ngọt…

Nhưng tốc độ nói thì như súng liên thanh.

“Anh gì ơi, làm ơn đừng lao lên trước nữa được không?

“Ván trước anh feed mấy mạng rồi đấy.

“Đã không biết giữ vị trí còn blame support, anh chơi carry kiểu gì vậy?

Thiên Tân nghe thế thì tròn mắt.

“Ơ?

“Cô cũng có lỗi mà!

“Cô đứng xa quá thì sao tôi sống nổi?

Bên kia cười khẽ một tiếng.

Nghe rất mềm.

Nhưng câu nói thì không mềm chút nào.

“Tôi rõ ràng đã đứng đúng vị trí.

“Là anh tự lao lên 1v3 cơ mà.

“Anh tưởng mình là tuyển thủ chuyên nghiệp hả ?

Thiên An bỏ ipad sang một bên, sau đó ngồi sát lại.

Mắt sáng lên như đang xem drama trực tiếp.

Thiên Tân hạ giọng khi biết người bên kia là con gái.

Nhưng cái cô gái bên kia thì không hề nhượng bộ.

“Cô nói chuyện kiểu gì vậy ?

“Là kiểu người biết mình đang làm gì đấy.

“Còn anh ?

“Anh có biết chơi game không vậy ?

Một pha combat nổ ra đúng lúc đó.

Support bên kia ngay lập tức chỉ đạo hắn.

“Anh đứng sau tôi.

“Không được ló đầu ra trước đấy.

Thiên Tân im lặng mà làm theo.

Hai người trong game đã bắt đầu phối hợp tốt hơn nhiều.

Thiên Tân không còn lao lên một cách vô tội vạ.

Cũng không còn đứng quá xa.

Thanh máu đối phương cứ thế mà tụt dần.

Thông báo hiện lên:

Victory.

Thiên Tân tròn mắt như thể chưa tin được.

“…Ủa ?

“Thắng… thật rồi kìa.

Bên kia vẫn giữ giọng bình thản.

“Thấy cái gì chưa hả ?

“Anh chỉ cần biết nghe lời tôi một chút là sẽ thắng.

Thiên Tân cũng không biết phải nói gì luôn nữa.

Có khi nào là hắn ta chơi dở thật, đúng không ?

Mưa ngoài kia vẫn rơi.

Và một mối quan hệ mới, không biết từ bao giờ đã hình thành.

Chuyển cảnh.

Cùng lúc ấy…

Tại một căn hộ cao cấp nào đó ở thành phố Cao Thương.

Mưa nơi đây không ào ạt như Thiên Dương.

Chỉ đơn giản là những vệt nước dài như nét bút vô tình kéo xuống.

Trong căn phòng khách phủ ánh đèn vàng ấm.

Có một cô gái đang ngồi khoanh chân trên ghế sofa.

Mái tóc đen dài xõa nhẹ qua vai.

Trên tay cô là một chiếc điện thoại.

Màn hình vẫn còn hiển thị kết quả của ván game vừa rồi.

Victory.

Cô khẽ hừ một tiếng.

“Cuối cùng cũng thắng được rồi nhỉ ?

Một giọng nói khác vang lên từ sofa phía đối diện.

“Tiêu Tiêu, cậu làm gì mà căng thẳng dữ vậy ?

Tiêu Tiêu đáp gọn lỏn.

“Tớ chỉ chơi game thôi.

“Nhưng mà tớ… lại gặp phải một cái tên đại ngốc.

“Đại ngốc ?

Cô gái kia chớp mắt nhìn Tiêu Tiêu.

Còn Tiêu Tiêu thì thản nhiên đáp lời.

“Hắn không biết chơi game.

“Nhưng lại đổi thừa là tớ cũng không biết chơi như hắn.

Cô bạn bên kia chống cằm, giọng nói như nửa trêu nửa chọc.

“Ồ ?

“Một tên ‘đại ngốc’… mà cậu vẫn đánh chung mấy ván liền ?

“Có phải là thích người ta rồi, đúng không ?

Tiêu Tiêu lườm cô bạn mình một cái.

“Thích cái đầu cậu đấy.

“Lý Tiêu Tiêu tớ….

“Thiếu gì người theo đuổi mà lại đi thích một cái tên vô dụng không biết chơi game đấy ?

Cô hất nhẹ mái tóc ra sau, giọng đầy tự tin mà đáp lại.

“Khi nào mà cậu có bạn trai trước đi.

“Lúc đó tớ sẽ nghiêm túc suy nghĩ đến cái chuyện yêu đương.

“Còn bây giờ ?

“Thì ưu tiên lên rank trước đã.

Nói rồi, cô cầm điện thoại lên lắc nhẹ.

Cô bạn kia nghe thế thì cũng chỉ mỉm cười.

Mưa ngoài trời vẫn còn rơi nhè nhẹ.

Và cái tên “đại ngốc” nào kia…

Có lẽ vẫn chưa biết rằng… mình vừa trở thành đề tài chính của một cuộc trò chuyện ở một thành phố khác.

Cô gái tên Tiêu Tiêu này đây.

Hình như là một nhân vật nữ mới, đúng không nhỉ ?

Nhưng cái cô bạn thân gì kia của Tiêu Tiêu.

Không phải là nhân vật nữ mới đâu đấy.

Có đoán được cô ta là ai không ?

Nếu chưa đoán ra… thì cũng không sao cả.

Bởi trong cái thiên hà này… chẳng có ai là xuất hiện “ngẫu nhiên” đâu.

Mỗi một người trong số họ… đều là những mảnh ghép của tương lai cả đấy.

Có những mảnh ghép lấp lánh như sao băng.

Nhưng cũng có những mảnh ghép, chìm sâu như hòn đá dưới đáy biển.

Thiên hà này…

Được vận hành bằng cái thứ gọi là “nhân quả”.

Bằng những sợi chỉ vô hình đã được buộc lại từ rất lâu.

Vậy nên…

Chúng ta tạm dừng ở đây thôi.

Phần còn lại…

Hãy để thời gian chậm rãi lật ra từng trang một.

Chuyển cảnh.

Bầu trời trong vắt sau cơn mưa đêm qua, ánh nắng nhẹ len qua những tán cây ven đường.

Thiên Tân đeo balo, bước chậm rãi trên con đường quen thuộc dẫn đến trường.

Một con người bình thường như bao nhiêu con người bình thường khác.

Thiên Tân như thường lệ, hòa vào dòng sinh viên đang đổ về giảng đường.

Rồi bỗng dưng…

Một bàn tay bất ngờ vỗ nhẹ lên vai hắn.

“Ê!

Sao hôm nay mày đi học sớm vậy.

Thiên Tân giật mình quay phắt lại.

Là Minh Duy, cái người bạn thân lúc nào cũng tràn đầy năng lượng của hắn.

“Là mày à?

“Thì tối qua tao ngủ sớm, nên hôm nay đi học sớm thôi.

Minh Duy nheo mắt nhìn hắn từ trên xuống dưới.

“Ngủ sớm luôn cơ à ?

“Có khi nào là sắp có bão lớn rồi không?

“Chứ làm gì có ngày nào mà mày đến trường trong cái bộ dạng không thiếu ngủ đâu ta ?

Thiên Tân liếc Minh Duy một cái.

Nhưng rồi… hắn lại thật sự suy ngẫm câu nói ấy.

Minh Duy quả thật nói không sai.

Mấy tuần trước, cơ thể hắn lúc nào cũng có cái cảm giác khó chịu… như có thứ gì đó cựa quậy trong lồng ngực thì phải ?

Thế nhưng…

Kể từ lúc mà cô gái pha lê kia xuất hiện.

Cái cảm giác ấy hình như… đã biến mất.

Nó có liên quan đến cô ta đúng không ?

Đúng hay không thì tự hắn là người biết rõ nhất mà.

Minh Duy lúc này vẫn đang luyên thuyên gì đó ở bên cạnh.

Còn Thiên Tân thì đã chủ động hoà mình vào dòng sinh viên ở phía trước.

Rồi bỗng dưng…

Minh Duy hất cằm về phía cổng trường.

“Hôm nay sao trường đông ghê ta?

“Hình như có hoạt động gì đó thì phải.

Thiên Tân liếc nhìn về phía trước.

Quả nhiên là đông thật.

Sinh viên đứng kín cả lối đi, thậm chí có người còn chen lên bậc thềm phía trước hội trường.

Ngày thứ hai đầu tuần mà đông thế này…

Thì có gì lạ không?

Lạ đó.

Minh Duy bỗng khựng lại một nhịp, rồi đập tay cái bốp.

“À!

Tao nhớ rồi!

“Sáng nay có buổi thi của khoa thanh nhạc.

“Thi vòng tuyển chọn gì đó.

“Cái đại hoa khôi Trần Ngọc Huyền cũng tham gia thi nữa!

Thiên Tân nhíu mày.

“Trần… gì cơ?

Minh Duy trợn mắt.

“Trần Ngọc Huyền… là Trần Ngọc Huyền đấy.

“Mày đừng bảo là quên cái vụ tỏ tình dưới sân trường hôm bữa rồi đó nha.

Thiên Tân khựng lại một nhịp.

Rồi hắn “à” một tiếng rất khẽ.

“Cái vụ đứng giữa sân, cầm hoa rồi thả bóng bay đó hả?

Minh Duy lập tức chỉ thẳng vào mặt hắn.

“Đúng rồi đó!

“Cuối cùng thằng ấy bị từ chối thẳng thừng luôn.

“Vậy sao ?

Thiên Tân gật một cái rất có lệ.

Thật ra thì… bữa đó hắn ngủ đến hết giờ nên cũng đâu có biết gì đâu.

Mà thôi, bỏ qua chuyện đó đi.

Trần Ngọc Huyền kia có thi gì… thì cũng đâu liên quan đến hắn.

Chần chừ một chút, rồi Thiên Tân chỉnh lại quai balo.

“Tao lên lớp trước đây.

“Hôm nay phải nghiêm túc học hành mới được.

Minh Duy nghe thế thì đứng im hai giây.

Rồi thở dài như thể đang bất lực trước một khúc gỗ biết đi.

“Đi lên lớp cái đầu mày.

“Bây giờ phải ưu tiên đi hóng đại hoa khôi của trường trước chứ?

Thiên Tân nhíu mày.

“Ưu tiên cái gì cơ ?

“Là ưu tiên cái đẹp.

“Ưu tiên nghệ thuật.

“Ưu tiên mở mang tầm mắt, mày hiểu không ?

Minh Duy vừa nói vừa kéo tay hắn ngược lại phía hội trường.

Thiên Tân khi này vẫn còn đang ngơ ngơ.

“Ủa nhưng…”

“Nhưng cái gì nữa?

“Không đi nhanh nhanh là sẽ hết chỗ thật đấy.

Thiên Tân bị Minh Duy kéo lùi thêm mấy bước, suýt nữa thì va phải một nhóm sinh viên đang chạy vội vào trong.

“Ê, ê, từ từ thôi.

“Mày mà chen kiểu này là lát nữa bị đạp đó.

Minh Duy vừa cười vừa lách qua đám đông.

“Tin tao đi.

“Xem xong mày sẽ hiểu vì sao người ta gọi cô ấy là đệ nhất hoa khôi đó.

Dòng người phía trước dồn vào cửa hội trường càng lúc càng đông hơn.

Minh Duy chen một hồi, cuối cùng cũng chiếm được một khoảng trống gần lối đi.

“Đứng ở đây được rồi.

Thiên Tân bị kéo đứng sát bên cạnh hắn.

Trước mặt cả hai là sân khấu đã sáng đèn.

Phía trên treo tấm bảng lớn ghi tên buổi tuyển chọn.

Không khí bên trong hội trường có gì đó rất khác.

Không còn là tiếng ồn ào ngoài sân nữa.

Mà là sự chờ đợi.

Một kiểu chờ đợi nửa háo hức, nửa hồi hộp của mấy trăm con người.

Thiên Tân khoanh tay trước ngực mà nói với Minh Duy.

“Xem xong là đi học liền đó.

Minh Duy lắc đầu.

“Biết rồi, biết rồi mà.

Ánh đèn sân khấu bỗng dịu xuống.

Người dẫn chương trình bước ra.

Giới thiệu vài câu quen thuộc.

Rồi cái tên ấy…

Cuối cùng cũng được xướng lên.

“Xin mời thí sinh tiếp theo…”

“Trần Ngọc Huyền đến từ khoa thanh nhạc.

Cả hội trường gần như đồng loạt xôn xao trong cái khoảnh khắc ấy.

Một bóng dáng từ phía sau cánh gà bước ra.

Ánh đèn trắng rơi xuống như một vệt nắng cố định giữa căn phòng tối.

Thiên Tân lặng lẽ đứng bên dưới, ánh mắt dõi theo Trần Ngọc Huyền khi cô ta xuất hiện.

Mỗi cử chỉ, mỗi bước đi, đều toát lên vẻ tự tin và cuốn hút như thể Trần Ngọc Huyền sinh ra là để thuộc về nơi ánh sáng ấy.

Không cần phải phô trương hay điệu cách.

Trần Ngọc Huyền chỉ cần đứng đó thôi… cũng đủ để khiến cả hội trường kia phải im xuống vài phần.

Minh Duy huých nhẹ vai Thiên Tân.

“Thấy tao nói có sai không ?

“Cô ta xinh đẹp lắm, đúng chứ ?

Thiên Tân chỉ khẽ đáp lại một tiếng.

“Ừ.

Rồi quay lại nhìn lên sân khấu.

Thật ra thì đẹp hay không…

Thiên Tân cũng không có cách nào nhận định cho rõ ràng cả.

Bởi sau từ cái ngày hắn nhìn thấy Thái Tâm Ly trong màn mưa ấy…

Mọi định nghĩa về “cái đẹp” trong đầu hắn đã bị viết lại hoàn toàn.

Trần Ngọc Huyền đẹp thật đấy.

Nhưng Thái Tâm Ly còn vượt qua cả định nghĩa về cái đẹp.

Cô ta giống như một thứ ánh sáng không thuộc về thế giới này thì phải ?

Đẹp đến mức khiến người ta không dám nhìn quá lâu.

Đẹp đến mức nếu như cố so sánh… thì mọi thước đo đều trở nên vô nghĩa.

Thiên Tân cũng chẳng muốn bàn thêm về cái đẹp này nữa.

So sánh chỉ khiến mọi thứ trở nên méo mó hơn thôi.

Trước mắt thì… cứ tận hưởng cái không khí của buổi sáng này đi đã.

Âm nhạc vang lên.

Rồi Ngọc Huyền cũng bắt đầu cất giọng.

Âm thanh đầu tiên thoát ra khỏi micro, lan khắp hội trường như một làn gió mỏng.

Những tiếng xì xào phía sau ngay lập tức im bặt.

Cả khán phòng như chợt lặng đi, mọi ánh nhìn đều đổ dồn về cô gái đang đứng giữa ánh đèn ấy.

Minh Duy liếc sang Thiên Tân, khóe môi cong lên thành một nụ cười đầy ý nhị.

“Đấy, thấy không.

“Tao đã bảo là bỏ học một bữa hôm nay sẽ không uổng phí mà.

Thiên Tân không trả lời ngay.

Ánh mắt hắn vẫn đặt trên sân khấu.

Vừa tới đoạn cao trào thì…

“Rầm!

Một tiếng động chát chúa không biết từ đâu vang lên, phá tan bầu không khí tĩnh lặng của sân khấu.

Ánh đèn trần chớp loạn.

Tất cả mọi ánh mắt đều hoảng hốt nhìn lên trên trần nhà.

Một tia sáng lóe lên giữa không trung, kéo theo vệt khói đen dày đặc cuồn cuộn lan ra như mực đổ.

Rồi…

Một bóng đen khổng lồ từ trên cao rơi thẳng xuống sân khấu, khiến cho cả hội trường bị rung chuyển dữ dội.

Khán phòng như bị ai đó ném vào một cơn ác mộng đột ngột.

Từ trong làn khói đen dày đặc quánh ấy, một con sói khổng lồ bước ra.

Thân hình nó đồ sộ như một cỗ xe tăng sống.

Lông đen phủ kín, dày và cứng như thép gai.

Mỗi bước chân đặt xuống sàn gỗ đều phát ra tiếng nứt vỡ khô khốc.

Đôi mắt nó đỏ rực giữa màn khói, hơi thở nó phả ra như một cái lò rèn đang cháy dở.

Chuyện gì đây ?

Sao tự dưng lại có một thứ tà vật như vậy xuất hiện ở Nhân Giới.

Giải thích để sau đi.

Bây giờ phải tìm cách mà thoát thân trước đã.

Thiên Tân và Minh Duy đang đứng gần lối đi.

Nếu chạy ngay lúc này thì vẫn còn kịp đấy.

Nhưng Trần Ngọc Huyền phía trên khán đài kia thì sao ?

Cô ta khi này vẫn đang đứng chết lặng.

Đôi mắt kinh hoàng mở lớn, sắc mặt tái đi khi chứng kiến cái cảnh tượng trước mắt.

Toàn thân cô như đã đông cứng lại, chỉ kịp lùi về sau vài bước, nhưng phía sau hình như đã là ngõ cụt.

Con sói khổng lồ xoay đầu.

Đôi mắt đỏ quét qua đám đông đang tháo chạy.

Nó không có mục tiêu cụ thể.

Bất kỳ ai lọt vào tầm mắt đều có thể trở thành nạn nhân của nó.

Khoảng cách giữa nó và sân khấu chỉ còn vài mét.

Minh Duy siết chặt tay Thiên Tân.

Giọng hắn hạ xuống, nhanh và gấp hơn rất nhiều.

“Mày có muốn cứu cô ta không?

Thiên Tân không trả lời ngay.

Ánh mắt hắn khi này vẫn còn đang do dự.

Ai trong lúc này mà không sợ chết chứ ?

Con quái vật kia chỉ cần vung một vuốt là đủ để cho mấy người bọn họ tiêu đời.

Minh Duy nghiến răng.

Giọng nói đã không còn giữ được sự kiên nhẫn.

“Mày mau chọn nhanh đi.

“Chúng ta không còn nhiều thời gian đâu.

Thiên Tân hít một hơi sâu.

Trong đầu hắn thoáng qua một ý nghĩ rất điên rồ.

Nếu như hắn thật sự là cái người tên Diệc Thần như cô gái pha lê kia nói…

Thì hắn sẽ không chết dễ như vậy, đúng không?

Ý nghĩ ấy không khiến hắn dũng cảm hơn.

Nhưng nó đủ để khiến hắn… bước lên thêm một bước.

“Chúng ta phải làm gì để cứu cô ấy bây giờ đây ?

Minh Duy hít sâu một hơi.

Ánh mắt quét nhanh qua không gian hỗn loạn rồi đưa ra kế hoạch.

“Nếu mày muốn cứu cô ta thì tao sẽ thu hút sự chú ý của nó.

“Tao chạy về bên phải thu hút sự chú ý của nó.

“Mày chỉ cần lao lên thật nhanh rồi kéo cô ấy xuống.

“Hiểu chưa?

Kế hoạch đơn giản lắm phải không ?

Đơn giản nhưng mà mạo hiểm quá.

Con sói khổng lồ lại gầm lên.

Minh Duy liếc sang Thiên Tân lần cuối, sau đó thì bắt đầu đếm ngược.

“Ba.

“Hai.

“Một.

Ngay khi tiếng “một” vừa dứt, thì Minh Duy liền nhặt lấy một chiếc ghế gỗ bị đổ ở dưới đất mà ném thẳng về phía nó.

“Ở đây này, đồ quái vật!

“Mau bắt tao đi này!

Minh Duy hét lớn, rồi lập tức chạy về hướng ngược lại với Thiên Tân.

Con sói khổng lồ kia khựng lại.

Đầu nó xoay phắt theo tiếng động.

Đôi mắt đỏ rực khóa chặt lấy mục tiêu mới.

Một tiếng gầm vang lên.

Nó lấy đà rồi phóng về phía của Minh Duy.

Sàn nhà cứ thế mà nứt toác theo từng bước chân của nó.

Thiên Tân khi ấy cũng lao nhanh về phía của sân khấu.

Vượt qua hàng ghế đổ nghiêng, tránh một mảnh trần nhà vừa rơi xuống.

“Chạy!

Thiên Tân chộp lấy tay Ngọc Huyền, kéo cô đi giữa lúc con quái vật đang bị Minh Duy thu hút.

Nhưng…

Minh Duy xem thường con quái vật kia quá rồi đấy.

Nó nhanh hơn dự tính.

Nhanh hơn rất nhiều so với những gì mà Minh Duy có thể tưởng tượng.

Chỉ trong một cái chớp mắt, con sói đã bắt được Minh Duy.

Một cú vung vuốt mạnh giáng thẳng vào người hắn.

“ẦM!

Minh Duy bị hất văng ra xa mấy mét.

Lưng đập mạnh vào hàng ghế phía sau làm cho mấy cái ghế gỗ kia vỡ vụn.

Một tiếng rên nghẹn thoát khỏi cổ họng hắn.

Máu rỉ ra nơi khóe môi.

Nếu là người bình thường… thì cú đó đã đủ để gãy xương, thậm chí là mất mạng rồi đấy.

Nhưng may mắn sao Minh Duy là thiên thần.

Bản năng phòng thân đã cứu lấy hắn một mạng.

Một lớp màn bảo hộ vô hình đã chặn bớt lực va chạm.

Nhưng cảm giác đau đớn thì không thể nào phủ nhận được.

Minh Duy thở dốc cố gượng dậy.

Nhưng con sói khi này lại không tiếp tục tấn công hắn ta nữa.

Nó đứng giữa cái hội trường đổ nát.

Đôi mắt đỏ kia… giờ đây lại liếc về phía sân khấu.

Về phía Thiên Tân và Ngọc Huyền vừa bỏ chạy.

Chạy làm sao mà thoát được.

Lối thoát hiểm gần nhất…

Không biết từ lúc nào đã bị một mảng bóng tối đặc quánh chặn lại.

Khói đen tụ lại thành một bức màn dày.

Bất cứ ai vừa chạm vào đều bị nó hất ngược trở lại.

Có vài sinh viên đã thử lao qua.

Và bị đẩy bật ra, sau đó ngã lăn xuống sàn nhà.

Biết thế nào là nỗi sợ khi đối diện với cái chết hay chưa ?

Còn ai có thể cứu được họ đây nữa ?

Thiên Tân đẩy Ngọc Huyền ra sau phía lưng mình.

Bàn tay hắn hơi run.

Nhưng ánh mắt thì không hề né tránh.

“Ai mượn ngài làm cái trò anh hùng cứu mỹ nhân ?

“Mà được chết bên cạnh người đẹp như thế… cũng lãng mạn quá nhỉ ?

Giọng nói trong veo mà trêu chọc của cô gái pha lê bất chợt vang lên sát bên tai hắn.

Thiên Tân giật mình.

Ý thức như bị ai đó tạt nước lạnh.

“Cô…”

Cô ta không định làm gì đó để cứu hắn ta à ?

Chưa kịp nói thêm lời nào thì con sói kia đã tấn công.

Chiếc móng vuốt khổng lồ cứ thế mà ập tới.

Thiên Tân chỉ kịp nghiêng vai che cho Ngọc Huyền theo bản năng.

Xoẹt!

Móng vuốt sắc lạnh sượt ngang qua bả vai của hắn.

Một vệt máu đỏ tươi bắn thẳng lên bức tường trắng phía sau.

Lực đánh khủng khiếp kéo theo sóng xung kích, làm cả hai người bị hất văng xuống nền đất.

Thiên Tân và Ngọc Huyền lăn đi vài vòng giữa những mảnh ghế vỡ.

Ngọc Huyền chỉ bị trầy xước ngoài da.

Còn Thiên Tân thì có chuyện rồi đó.

Hắn nằm nghiêng trên nền gỗ nứt vỡ.

Máu từ bả vai chảy xuống cánh tay hắn thành từng giọt.

Nhưng máu ấy… không tiếp tục chảy lâu.

Vết thương đang mở toác… thì đột nhiên khép lại.

Da thịt tự liền lại như thể chưa từng bị xé rách.

Thiên Tân đã ngất đi.

Ngọc Huyền khi này cũng đã rơi vào trạng thái bất tỉnh.

Chỉ còn cô gái pha lê đang đứng im nhìn nó.

Con sói khổng lồ kia có biết là đã nó chọc vào ai rồi không ?

Nó hình như cũng đã biết rồi thì phải.

Nó ngửi thấy mùi máu của Thiên Tân.

Nhưng mùi ấy… không giống máu con người.

Khói đen quanh thân nó bỗng dao động bất ổn.

Đôi mắt đỏ lóe lên một tia cảnh giác.

Nhiệt độ trong cái hội trường đổ nát khi này như hạ xuống vài độ.

Cô gái pha lê đã hết vui rồi đấy.

Nụ cười trên môi cô đã biến mất.

Sát ý đã hiện rõ trong tâm.

Nhưng khi cô còn chưa kịp ra tay, thì đã có người xử lý nó thay cô rồi.

Trở lại vài phút…

Trước khi hội trường vừa xảy ra hỗn loạn.

Trên đỉnh một tòa nhà cao tầng nào đó đối diện với học viện của Thiên Tân.

Yêu Mị đang ngồi vắt vẻo trên mép tường, đôi chân đong đưa hờ hững giữa không trung.

Gió nhẹ lùa qua mái tóc cô, thổi tung những lọn tóc mềm như tơ lụa.

Ánh mắt cô lười biếng nhìn về phía cái hội trường ấy.

Nơi những tiếng la hét và hỗn loạn vẫn còn vọng lại, như tiếng hợp xướng lệch nhịp trong một vở kịch bi hài.

Yêu Mị nghiêng đầu, bật cười khẽ.

Giọng điệu thích thú, xen lẫn chút chán nản.

“Con người đúng là mong manh, dễ vỡ thật…”

Nếu không có thiên thần bảo hộ, thì bọn họ chẳng khác nào là những miếng mồi ngon trong mắt của các sinh vật khác thôi nhỉ ?

Liệu có ai đó đang nghĩ rằng…

Con sói khổng lồ kia… chính là do Yêu Mị đã tạo ra hay không ?

Thật ra thì… không đâu.

Yêu Mị và nó… chẳng có chút quan hệ nào cả.

Con sói khổng lồ kia chính là một sinh vật được gửi đến từ Ma Giới.

Còn Yêu Mị lại là quỷ cơ mà ?

Cô chỉ tình cờ trông thấy nó xuất hiện ở đây thôi.

Nhưng sự “tình cờ” ấy…

Lại vô tình giúp cô phát hiện ra một cái bí mật khác.

Ngay lúc cô cảm thấy chán, định rời đi…

Thì một mùi máu nồng nặc bất ngờ ập đến, xộc thẳng vào khứu giác nhạy bén của cô.

Khiến cô phải vô thức khựng lại.

Yêu Mị xoay người, hơi nhíu mày.

Ánh mắt tập trung quay lại nhìn về cái hội trường ấy.

“Chờ đã.

“Cái gì đây… ?

Thứ cô ngửi thấy vừa rồi, hình như không phải là máu của con người bình thường thì phải ?

Cô hít một hơi sâu.

Sâu đến mức khiến linh hồn cô phải run lên một nhịp.

Thứ máu này…

Quả nhiên không tanh hôi, cũng không hề pha tạp.

Nó đồng điệu, quen thuộc…

Tựa như chính một phần bản ngã của cô vậy.

Đùa nhau sao ?

Sao lại có thể như vậy chứ ?

Đôi mắt Yêu Mị bỗng mở lớn.

Cả người cô sững lại, như thể vừa nhận ra điều mà chính cô cũng không thể tin nổi.

“Không thể nào nhầm được…”

“Thứ máu này…”

“Đúng là máu của anh ấy.

Gió trên cao đột nhiên lại trở nên sắc lạnh.

Yêu Mị đứng lên trên mép tường, thân ảnh mảnh mai rất nhanh đã hoà cùng không khí.

Rồi…

“Ầm” một cái.

Một luồng sức mạnh khổng lồ không biết từ đâu ập xuống, như thiên thạch rơi ngang giữa hội trường.

Con sói khổng lồ còn chưa kịp phản ứng đã bị hất văng ra xa hàng chục mét.

Thân hình đồ sộ của nó cày nát sàn gỗ, đâm sầm vào bức tường phía sau tạo thành một hố sâu lõm xuống.

Khói đen bay tán loạn.

Cô gái pha lê hình như đã nhận ra được luồng sức mạnh quen thuộc ấy.

Khí tức quanh thân cô cũng theo đó mà khẽ co rút lại.

Yêu Mị từ trên cao đáp xuống.

Ánh mắt cô quét nhanh khắp hội trường.

Rồi dừng lại ở Thiên Tân không rời.

Cô bước tới.

Thân ảnh xuyên qua cơ thể cô gái pha lê như một thứ không tồn tại.

Thế giới này có nhiều cái kỳ lạ lắm.

Thiên Tân có thể thấy cô gái pha lê.

Cô gái pha lê có thể nhìn thấy mọi thứ.

Nhưng không ai, kể cái Thái Tâm Ly hay Yêu Mị Quỷ đều có thể nhìn thấy được cô ấy.

Thấy có gì sai sai chưa.

Nhưng mà tạm thời bỏ qua đi.

Bây giờ phải tập trung vào khung cảnh trước mắt đã.

Ngay từ lúc Yêu Mị nhìn thấy Thiên Tân.

Cả thế giới xung quanh dường như mờ nhòe trong cái khoảnh khắc ấy.

Yêu Mị quỳ xuống.

Lặng lẽ ôm chặt lấy Thiên Tân vào lòng.

Thân thể cô khẽ run.

Những giọt nước mắt âm thầm lăn xuống gò má cô, lấp lánh trong ánh sáng tàn lụi còn sót lại nơi sân khấu.

“Ca ca…”

“Ca ca…”

“Thật sự… là anh rồi.

Thiên Tân lúc này vẫn còn đang bất tỉnh, cơ thể mềm nhũn nằm trong vòng tay của Yêu Mị.

Cảnh tượng xung quanh trông thật là tan hoang,

Nhưng mà mặc kệ đi…

Mặc cho máu tươi còn vương vãi khắp sàn.

Yêu Mị siết chặt hắn hơn.

Cô khẽ nghiêng đầu, áp tai vào ngực hắn.

Một nhịp đập yếu ớt vang lên dưới lớp vải mỏng ấy.

“Hắn ta… vẫn còn sống.

Hai cái người kia đã đoàn tụ xong chưa ?

Tự nhiên bị tấn công bất ngờ, con sói khổng lồ cũng không vui đâu đấy.

Nó rít gào phẫn nộ.

Toàn thân gồng lên, khói đen cuộn xoáy quanh thân như một cơn lốc hắc ám.

Đôi mắt đỏ rực như hai hòn than sắp nổ tung nhìn chằm chằm vào Yêu Mị.

Cái nữ quỷ kia là ai mà dám xen vào chuyện của nó vậy ?

Mặc kệ cô ta là ai đi.

Nó sẽ huỷ diệt cả cô ta lẫn mấy cái nhân loại ấy.

Con sói há rộng cái miệng khổng lồ.

Một quả cầu hỗn độn xoay tròn dần hiện ra giữa cổ họng.

Năng lượng đen đặc cuồn cuộn.

Mỗi vòng xoáy như khiến cả mặt đất rung chuyển.

Quả cầu đen càng lúc càng lớn.

Ánh sáng đỏ từ tâm cầu bắn ra như mạch nham thạch nứt toác.

Không gian xung quanh con sói khổng lồ kia cũng bắt đầu méo mó.

Nhưng…

Ngay khi năng lượng sắp chạm tới cực hạn…

Thì hàng loạt sợi xích đen khổng lồ đột ngột trồi lên từ mặt đấy.

Chúng mang theo quỷ khí tà dị.

Xé toạc sàn nhà, lao thẳng vào miệng con sói khổng lồ ấy.

Choang!

Những sợi xích ghì chặt hai hàm nó lại.

Siết mạnh đến mức xương quai hàm phát ra tiếng răng rắc.

Con sói vùng vẫy dữ dội.

Móng vuốt cào nát sàn.

Phải mất một lúc lâu, thì nó mới có thể phá tung được vài sợi xích.

Nó nhìn chằm chằm vào Yêu Mị.

Không còn là ánh mắt của sự ngông cuồng.

Mà đó… là ánh mắt của sự dè chừng pha lẫn sự sợ hãi.

Mạnh quá.

Cái nữ quỷ kia mạnh quá.

Con sói khổng lồ cuối cùng cũng ý thức được sự nguy hiểm của cái nữ quỷ ấy.

Bây giờ nó phải làm cái gì đây ?

Lo mà chạy đi… chứ còn làm gì nữa ?

Yêu Mị khi này vẫn còn chưa để tâm đến nó.

Ánh mắt cô chỉ chăm chăm vào Thiên Tân.

Bây giờ mà chạy… thì vẫn còn kịp đấy.

Con sói khổng lồ khẽ lùi một bước…

Khói đen quanh thân tụ lại, chờ cơ hội rút lui.

Nhưng trong lúc nó còn đang do dự thì…

Yêu Mị đã cúi xuống.

Nhẹ nhàng bế Thiên Tân lên.

Từng bước, từng bước, rời khỏi cái nơi đẫm máu này.

Chuyện gì vậy ?

Yêu Mị cứ thế mà tha cho con sói khổng lồ kia sao ?

Hay là do cô ấy quá tập trung vào Thiên Tân nên mới quên mất nó ?

Nhưng cho dù là lý do nào đi nữa…

Thì con sói kia vẫn hiểu rõ một điều.

Rằng nó… không phải đối thủ của cô ta.

Yêu Mị muốn giết nó… lúc nào mà chẳng được.

Một sinh vật luôn luôn kiêu hãnh.

Vậy mà bây giờ…

Lại bị bỏ qua.

Bị xem như không tồn tại như thế thì thế nào ?

Thì tức lắm chứ sao ?

Tức mà không dám làm gì luôn đấy.

Con sói khổng lồ kia chần chừ một lúc.

Rồi nó ngửa cổ lên.

Rú một tiếng dài đầy phẫn uất.

Âm thanh trầm đục, nặng như đá rơi xuống vực sâu.

Tiếng tru ấy như một lời tự nhắc nhở rằng…

Rằng hôm nay nó thua.

Nhưng cuộc chiến giữa nó và cái nữ quỷ kia vẫn còn chưa kết thúc.

Một ngày nào đó con sói khổng lồ kia vẫn sẽ còn quay lại.

Và Yêu Mị có thể sẽ ân hận khi hôm nay đã tha cho nó đấy.

Mọi thứ đã tạm thời khép lại rồi nhỉ ?

Nhưng mà chưa xong đâu…

Đừng quên là còn một người nữa vẫn đang ‘sốc’ sau cái sự việc ngày hôm nay lắm đấy.

Ở một góc tối cuối hội trường.

Giữa đống đổ nát hỗn loạn, Minh Duy đứng chết trân, nấp sau một mảng tường gãy đổ.

Hắn ta không la hét, cũng không tháo chạy như đám đông.

Chỉ lặng lẽ quan sát, đôi mắt không chớp vì kinh ngạc.

Từ lúc con sói khổng lồ kia xuất hiện…

Cho đến khoảnh khắc Thiên Tân lao lên sân khấu theo kế hoạch của hắn, kéo Ngọc Huyền bỏ chạy rồi bị dồn đến chân tường.

Từ lúc máu văng tung tóe, người người gào thét…

Cho đến khi cái cô gái kia đáp xuống từ trên cao, chỉ bằng một cú đánh đã hất văng con quái vật khủng khiếp ấy.

Minh Duy đã chứng kiến tất cả.

Là một Thiên Thần, dù đang mang hình hài con người, nhưng bản năng đã mách bảo hắn.

Cô gái đó… không phải phàm nhân.

Cô ta mang theo luồng khí tức lạnh lẽo, hỗn độn, u tối đến mức ngay cả linh lực trong cơ thể Minh Duy cũng co rút lại theo phản xạ.

Cô ta là Quỷ Tộc.

Thiên địch của Thiên Thần Tộc, đúng không ?

Là kẻ địch đối nghịch trong máu thịt, trong bản thể, trong sứ mệnh của Minh Duy từ lúc được sinh ra, đúng chứ ?

Nhưng rốt cuộc là loại ác quỷ gì ?

Ngay cả giữa hàng ngũ của Quỷ Tộc, cũng chưa từng có kẻ nào khiến hắn cảm thấy kinh sợ đến mức này.

Mỗi bước chân của cô ta… đều có thể khiến cho không gian vặn xoắn.

Mỗi cái liếc mắt… đều có thể áp đảo mọi cảm giác tồn tại của những sinh vật yếu hơn.

Áp lực đó…

Lẽ nào là của một Thượng Huyền Quỷ hay sao ?

Thượng Huyền Quỷ…

Sao lại có thể xuất hiện ở Nhân Giới này được vậy ?

Sẽ không ai trả lời cho Minh Duy cái câu hỏi đó đâu.

Mà hắn ta… chắc cũng chưa từng được nghe đến cái gọi là Hỗn Nguyên Quỷ đâu nhỉ ?

Thiên Giới sau cuộc đại thắng năm đó…

Có vẻ như đã viết lại lịch sử quá nhiều rồi thì phải ?

Nhiều đến mức những thế hệ sau này như Minh Duy… đang ảo tưởng rằng thiên thần luôn mạnh hơn ác quỷ đấy.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập