Chương 16: Tiêu Tán Đường

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chớp mắt đã được nửa năm kể từ lúc Lý Vũ bắt đầu đi học.

Nhờ tính cần cù, chăm chỉ, lại có tinh thần hiếu học, hắn hiện tại đã có thể đọc viết một cách dễ dàng.

Tuy nhiên, không thể phủ nhận một điều rằng, hắn học nhanh như vậy phần nào cũng nhờ cách dạy của Lưu sư phụ.

Chỉ là đôi khi, Lưu sư phụ lại giống như bà nội, dành cả buổi học để lải nhải những câu chuyện truyền kỳ về Thiên Linh Đế, người đem lại sự yên bình nhân loại, ca ngợi công đức vô lượng, cần phải thời thời khắc khắc ghi lòng tạc dạ, cúng bái mỗi ngày.

Lý Vũ không tin mấy truyền thuyết kiểu này lắm, nhưng ngẫm lại thì có vẻ như Lưu sư phụ muốn dạy về đạo lý uống nước nhớ nguồn, ăn quả nhớ kẻ trồng cây, cho nên hắn cũng lưu ý lắng nghe một chút.

Bởi vì những biểu hiện tốt của mình, Lý Vũ dần dần trở thành học trò cưng của Lưu sư phụ, mỗi ngày đều được tặng một tờ phiếu có chữ “ngoan”, thỉnh thoảng còn được nêu gương trước lớp.

Những thứ này, nếu là kiếp trước, chắc chắn Lý Vũ sẽ đem về khoe với mọi người để nhận lấy những cái xoa đầu tán thưởng.

Còn bây giờ, hắn thấy không có gì đặc biệt nên cũng không nói ra làm gì.

Trong khi thành tích học tập của Lý Vũ là rất tốt thì Mộng Liên lại hoàn toàn trái ngược, chẳng những học trước quên sau mà còn không chịu tập trung nghe giảng, lại thích làm việc riêng, nhất là ăn vụng trong lớp học.

May thay, Lưu sư phụ là người hòa ái, không la mắng gì cả, chỉ ân cần nhắc nhở rồi ghi lại những lỗi mà Mộng Liên mắc phải vào một tờ giấy, sau giờ học thì đến tận nhà đưa cho Mộng Hoa.

Thầy quan tâm trò như Lưu sư phụ, ngay cả thế giới trước của Lý Vũ cũng là hiếm có.

Tất nhiên, đây chỉ là suy nghĩ của hắn khi chưa biết mục đích của những tờ ghi chú kia là để làm gì.

Mộng Liên không thích học, nhưng không có nghĩa là không thích lớp học.

Ở đây, vừa không cần phải làm việc nhà, vừa không bị mẹ la, lại còn quen được bạn mới.

Dần dần, Mộng Liên cũng quên luôn chuyện giận dỗi Lý Vũ vì đã đòi đi học.

Nói là kết bạn với cả lớp học, nhưng để Mộng Liên xem như tri kỷ thì chỉ có một.

Đó là nữ hài ngồi ở bàn kế bên, bằng tuổi với hai huynh muội Lý Vũ, tên là Tiêu Nhược Hà.

Tại những ngày đầu đi học, Nhược Hà bởi vì tò mò về mái tóc che nửa gương mặt của Lý Vũ, nhưng ngại không dám bắt chuyện với hắn nên quay sang hỏi Mộng Liên, đồng thời tặng người bạn mới này một viên kẹo.

Có kẹo ăn, tất nhiên Mộng Liên sẽ không từ chối, còn vui mừng nữa là đằng khác.

Nhưng nói xong chuyện này, Mộng Liên lại lôi hết ra chuyện to chuyện nhỏ, chuyện tốt chuyện xấu của hắn để kể luôn một lượt.

Nhược Hà cũng tỏ vẻ thích thú, lắng nghe rất chăm chú, không quên tặng thêm vài viên kẹo cho Mộng Liên.

Thế là từ đó, cả hai bắt đầu thân thiết với nhau, đến hiện tại thì cứ như hình với bóng.

Nữ hài họ Tiêu cao hơn Mộng Liên một chút, thân hình hơi gầy, gương mặt trái xoan xinh xắn, tóc dài buộc gọn gàng sau lưng, cái miệng nhỏ nhắn hay cười, đôi mắt lấp lánh lộ ra vẻ thông minh.

Tuy nhiên, đối với Lý Vũ, đặc điểm dễ nhớ nhất trên người tiểu cô nương này, là hỗn hợp mùi của nhiều loại dược liệu khác nhau.

Thông qua muội muội, hắn biết được cha của Tiểu Hà chính là một dược sư, tên là Tiêu Tán.

Mặc dù sống lại một kiếp khác, song tâm niệm muốn chữa bệnh cứu người vẫn như cũ tồn tại bên trong hắn.

Vì vậy, những lúc rảnh rỗi, hắn thường xuyên mượn danh nghĩa là bạn của Tiểu Hà, nhiều lần đến nhà Tiêu dược sư, học hỏi thêm kiến thức về cách chữa bệnh.

Tuy nhiên, không phải lúc nào hắn cũng rảnh rỗi để làm việc này, bởi vì còn phải trông chừng muội muội.

Hôm nay cũng như mọi khi, lớp học của Lưu sư phụ lại kết thúc vào đầu giờ thân.

Tính đến giờ cơm tối thì vẫn còn một khoảng thời gian để la cà, Mộng Liên bèn dắt tay Nhược Hà chạy đến khu rừng bên ngoài thôn chơi.

Lúc này, tiết trời đang vào độ cuối thu, gió không ngừng mang hơi thở lạnh lẽo đi dạo khắp nơi, báo rằng mùa đông sắp tới.

Cây cối vì vậy cũng thi nhau trút bỏ bộ xiêm y sau nhiều tháng chưa thay, bám đầy bụi bặm, ố vàng, chuẩn bị cho một giấc ngủ dài.

Tại một mảnh rừng vắng, dưới gốc cổ thụ trơ hết lá, Lý Vũ ngồi trên một tấm thảm dày, vừa ăn trái cây vừa đọc sách.

Chốc chốc, hắn lại ngẩng đầu lên, nhìn xem hai tiểu nha đầu kia như thế nào.

Bên bờ suối gần đó, Mộng Liên đang cùng Tiểu Hà chơi đùa, khi thì té nước, khi thì nhặt những hòn sỏi khoe với nhau, thỉnh thoảng truyền về những tiếng cười trong trẻo, thanh âm này mỗi lúc một xa dần.

Khi đã đọc đến những trang cuối của cuốn sách, Lý Vũ chợt nhìn lên, không thấy hai nha đầu kia ở đâu nữa.

Hắn vội đặt cuốn sách xuống, vội chạy ngay đi tìm.

Không lâu sau, hắn nghe thấy tiếng kêu la hoảng hốt của Mộng Liên vọng lại, liền lao nhanh về phía đó.

Đến nơi thì thấy Mộng Liên đang cố gắng vùng vẫy trong dòng nước, lúc chìm lúc nổi, mà ở bên cạnh, Nhược Hà lại không động đậy gì.

Lý Vũ liền nhảy ngay xuống, lần lượt đưa cả hai về bờ.

Mộng Liên chỉ bị ho vài tiếng vì uống nhiều nước, không có vấn đề gì nghiêm trọng, nhưng còn tình hình của Tiểu Hà thì không được lạc quan cho lắm.

Tay chân nữ hài lạnh toát, môi thâm mặt tái, hơi thở như có như không, đã hôn mê bất tỉnh.

Kiểm tra thấy mạch vẫn chưa tắt, Lý Vũ vừa cởi tấm áo bông dày nặng trên người Nhược Hà vừa hỏi muội muội:

“Đã xảy ra chuyện gì?

“Hà Hà trượt chân ngã xuống suối, muội muốn cứu nhưng lại không biết bơi.

” Mộng Liên cúi đầu bẽn lẽn, sau đó bỗng hốt hoảng kêu lên:

“Ca ca, Hà Hà chết rồi sao?

“Chưa đâu.

“Chưa ư, vậy có chết không?

Mộng Liên định nói thêm gì đó, nhưng rất nhanh liền tròn xoe hai mắt, nhìn Lý Vũ hết cho ngón tay vào miệng thì lại đặt hai tay lên ngực Tiểu Hà, sau đó còn môi kề môi với hảo tỷ muội của mình.

“Ca ca… đang làm gì vậy?

Mộng Liên kêu lên, nhưng không biết có nên ngăn cản hay không.

“Cứu người chứ còn làm gì nữa.

” Lý Vũ đáp.

“Cứu Hà Hà bằng cách này ư?

Hà Hà sẽ sống lại chứ?

Hà Hà, mau tỉnh lại đi…”

“Muội đừng làm ta mất tập trung nữa có được không?

Lý Vũ khẽ cằn nhằn.

“Không phải ca ca đang tranh thủ chiếm tiện nghi của Hà Hà đấy chứ?

“Chiếm tiện nghi?

Muội thấy ta giống như vậy sao?

Lý Vũ trừng mắt nhìn Mộng Liên, nhưng cũng không có thời gian để giải thích rõ ràng, đành mặc kệ mấy câu hỏi chẳng đâu vào đâu cứ văng vẳng bên tai, tiếp tục việc đang làm trong im lặng.

“Cũng giống mà.

” Mộng Liên lí nhí nói.

Thật ra, trong lòng nữ hài đang rất lo lắng, chỉ là vô thức hỏi linh tinh để giảm bớt điều này mà thôi, nhưng thấy Lý Vũ không muốn trả lời thì cũng không hỏi nữa, ngoan ngoãn ngồi một bên quan sát.

Một lúc sau, Nhược Hà rốt cuộc tỉnh lại trong tiếng reo hò của Mộng Liên, khẽ nhấc người ho sặc sụa rồi ngồi dậy.

Tiết trời vốn đang lạnh lẽo, mà Nhược Hà không như hai người Lý Vũ, phải mặc thêm một lớp áo bông bên ngoài.

Mà áo bông bị thấm nước nên đã cởi ra, nhưng áo trong thì vẫn còn ướt, bấy giờ lại đang lúc chạng vạng nên gió cũng bắt đầu lớn, khiến cho lạnh càng thêm lạnh.

“Hắt xì… hắt xì…” Nhược Hà co rúm người, run như cầy sấy, hắt hơi một tràng dài.

Vừa rồi quá vội, Lý Vũ không kịp cởi áo trước khi nhảy xuống nước, lúc này cũng không có gì để giúp cho nữ hài giữ ấm.

Nhưng chợt nhớ ra là mình còn một tấm thảm, hắn bèn nâng nữ hài đứng dậy, chuẩn bị rời đi.

“Ây da!

” Nhược Hà bỗng la lên một tiếng rồi lại ngồi bệt xuống đất, nước mắt giàn giụa.

“Chân của ta.

Lý Vũ bèn nhìn xuống, thấy ở đó có không ít vết bầm tím, đưa tay sờ nắn một chút thì phát hiện ra có một chỗ bị gãy.

Hắn khẽ chau mày, sau đó quay sang Mộng Liên nói:

“Tiểu Liên, mau đi lấy đồ của ca ca lại đây.

“Tại sao muội phải đi chứ?

Mộng Liên tròn xoe mắt nhìn hắn.

“Nhanh lên đi, nếu không lát nữa ta sẽ nói với dì Hoa là muội bắt nạt ta đấy.

“Cái gì?

Ca ca nói dối!

“Nhưng dì Hoa sẽ tin đấy.

Mộng Liên đành bĩu môi đứng dậy, lầm bầm bước đi.

Lý Vũ bế Nhược Hà đến ngồi bên cạnh một gốc cây.

Trong lúc chờ đợi, hắn nhặt vài nhánh cây nhỏ rồi băng bó vết thương cho nữ hài.

Không lâu sau, Mộng Liên một tay xách túi vải, một tay ôm tấm thảm trở về, vừa chạy như bay vừa hô hoán.

“Ca ca, muội về rồi nè.

Lý Vũ ngẩng đầu nhìn bộ dạng hốt hoảng của Mộng Liên, chợt nhận ra trời đã bắt đầu chuyển tối, mà Mộng Liên thì rất sợ bóng tối.

Chờ muội muội đến gần, hắn nhận lấy tấm thảm choàng lên người Nhược Hà, sau đó cõng nữ hài trên lưng, nắm tay dắt muội muội rời khỏi khu rừng.

Theo bóng mặt trời chậm rãi lặn xuống chân đồi, từng ô cửa sổ cũng lục tục lên đèn, một số nhà treo thêm đèn lồng trước cửa, giữ lại chút ánh sáng lẫn hơi ấm cho Tiểu Trúc thôn.

Tại một con đường nhỏ, có một dược quán vẫn mở cửa, phía trên treo bảng hiệu với mấy chữ:

“Tiêu Tán Đường”.

Bên trong dược quán là một nam tử trung niên, tuổi khoảng tứ tuần, râu tóc đã có chút điểm bạc nhưng hai mắt sáng ngời, chính là cha của Nhược Hà.

Giờ này đã không còn người đến khám bệnh, Tiêu dược sư ngồi một mình bên bàn trà, tay cầm cuốn sách cũ, chỉ là cứ nâng lên rồi hạ xuống chứ không đọc, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn ra ngoài.

“Nha đầu này, muộn thế rồi mà vẫn chịu chưa về nấu cơm.

” Y khẽ lầm bầm, dù lời nói có ý trách móc nhưng ánh mắt lại lộ vẻ lo lắng.

“Phải đi tìm con bé mới được.

Nhưng khi Tiêu dược sư vừa đứng dậy thì đám Lý Vũ cũng đã xuất hiện ngay trước cửa.

Trông thấy con gái mệt mỏi nằm dài trên lưng thằng nhãi hay đến nhà mình nghịch thuốc, y vội chạy ra đỡ, sắc mặt có chút khó coi.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập