Chương 21: Ảo ảnh

Lạch cạch, lạch cạch.

Lý Vũ ngồi giữa căn phòng của mình, liên tục lấy hai viên đá đập vào nhau.

Trước mặt hắn, gần trăm viên đá khác đang trải đều trên sàn nhà, màu sắc không đồng nhất, sắp xếp thành một vòng tròn lớn bên ngoài, bao quanh một ngôi sao sáu cánh ở bên trong.

Chính giữa những viên đá có đặt một chậu cây nhỏ, chỉ là thân cây nhăn nheo rũ xuống, phần ngọn cong cong muốn chạm vào lớp đất, còn những chiếc lá thì nhàu nhĩ co quắp lại, chứng tỏ lâu ngày chưa được tưới nước.

Một lúc sau, theo Lý Vũ không ngừng đập đá, một vệt sáng màu trắng đục bỗng lóe lên, bắn xuống sàn nhà.

Tựa như tàn lửa rơi vào đống rơm, trong nháy mắt, toàn bộ những viên đá bên dưới cũng bất ngờ tỏa sáng.

Ánh sáng bốn màu, nâu nhạt, lam, lục, vàng, giao hòa lẫn nhau, tạo thành một quầng sáng đa sắc dần dần hội tụ lên trên thân cây, thẩm thấu qua lớp vỏ để chui vào trong.

Một cảnh tượng kì diệu hiện ra trước con mắt Lý Vũ.

Cái cây nhỏ như đang được chữa trị, những chiếc lá bắt đầu tốt tươi trở lại, thân cây không còn ủ rũ mà căng tràn sức sống, dựng thẳng phần ngọn lên.

Sau nhiều năm song song nghiên cứu y thuật lẫn trận pháp, Lý Vũ đã đạt được chút thành tựu nhất định.

Y thuật vốn là nghề cũ của hắn, mặc dù có khác biệt về phương thức nhưng bản chất là không đổi, do đó cũng không mất nhiều công sức để hiểu rõ.

Còn đối với trận pháp, dưới sự hướng dẫn tận tình của Lý Đại, hắn cảm thấy cũng không quá khó khăn, hiện tại đã nắm được những điểm cơ bản nhất, cũng bố trí ra được vài trận pháp đơn giản.

Mà bởi vì Lý Vũ vẫn chưa tu luyện bằng việc hấp thụ linh khí, trong người không có linh lực, cho nên vừa rồi mới phải dùng tinh thạch để khởi động trận pháp.

Chính cha hắn đã dạy hắn điều này, ngay cả người từng dạy trận pháp cho cha hắn là ông nội cũng không biết.

Bấy giờ, Lý Vũ đang thử nghiệm kết hợp hai loại lĩnh vực lại với nhau, cụ thể là áp dụng trận pháp vào việc chữa bệnh.

Hắn muốn dùng trận pháp để vận chuyển các loại lực lượng tự nhiên, truyền vào bên trong cái cây khô, giúp nó khôi phục sức sống.

Nhìn những thay đổi tích cực trên cái cây nhỏ, con mắt Lý Vũ sáng lên, càng thêm phần chăm chú.

Chỉ là hắn còn chưa kịp vui mừng quá lâu, cây nhỏ bỗng nhiên phình to, kịch liệt run rẩy.

Trước vẻ mặt ngơ ngác của hắn, cái cây khẽ rùng mình một cái rồi nổ tung, nhựa cây nhầy nhụa bắn ra tứ phía, rơi vãi khắp nơi trên nền nhà.

“Lại thất bại rồi.

” Lý Vũ thì thào, nhưng dường như đã có chút tiến triển nên không cảm thấy quá thất vọng.

Hắn lấy ra một cuốn sổ dày, cẩn thận ghi chép lại kết quả rồi bắt đầu lau chùi dọn dẹp.

Xong xuôi, Lý Vũ ngồi vào bàn, tỉ mỉ xem xét lại quá trình thử nghiệm trước đó, suy nghĩ còn thiếu sót ở chỗ nào để sửa chữa cho lần tiếp theo.

Chuyện này thật sự rất khó khăn, nhưng hắn không định bỏ cuộc.

Cộc cộc… cộc!

Chợt có tiếng gõ cửa vang lên, Lý Vũ xoay người lại hỏi:

“Ai đấy?

Hỏi là vậy, nhưng nhịp gõ quen thuộc khiến hắn biết rõ người bên ngoài là ai, liền đứng dậy đi mở cửa.

“Là muội đây.

Người bên ngoài vừa dứt lời thì cửa phòng đã mở, mùi hương đằng linh thảo theo đó bay ra.

Thiếu nữ khẽ nâng cánh mũi hít nhẹ một hơi, thấy trong lòng thật khoan khoái dễ chịu, thuận đà nhấc lên chiếc cằm duyên dáng, ngẩng nhìn gương mặt chỉ để lộ non nửa mà vẫn rất tuấn tú.

Mộng Liên hé mở đôi môi xinh xắn như cánh hoa đào, cười nói:

“Muội mang bánh với trà cho ca ca đây.

“Tiểu Liên à, muội không cần ngày nào cũng làm những thứ này cho ta đâu.

“Bánh này ca ca thích ăn, còn muội thì thích làm, một công đôi việc mà.

Mộng Liên nói rồi tự nhiên đi thẳng vào trong, đặt khay bánh trà lên chiếc bàn bên cạnh cửa sổ.

Lý Vũ quay lại nói:

“Nhưng ngày nào cũng thế này thì vất vả cho muội quá.

Mà muội không về à?

“Vất vả gì chứ, ca ca không cần phải lo cho muội.

” Mộng Liên nói.

“Mà muội vừa đi bộ từ nhà bếp sang đây nên hơi mỏi chân, cho muội ở lại nghỉ một lát nhé.

Sau đó đi thẳng vào trong chiếc giường, vô tư nằm xuống rồi lại nói vọng ra:

“Ca ca cứ đọc sách tiếp đi, muội không làm ồn đâu.

Lý Vũ biết cái lý do mỏi chân này rõ ràng không hợp lý, nhưng cũng quen rồi nên không hỏi thêm nữa.

Hắn đóng cửa rồi quay trở lại bàn, vừa tiếp tục việc nghiên cứu vừa ăn bánh.

Món bánh ngọt này đúng là Lý Vũ rất thích ăn, mà so với Mộng Hoa, bánh do Mộng Liên làm còn ngon hơn, rất giống hương vị kiếp trước của mẹ hắn.

Để đạt được điều đó, hiển nhiên là nhiều năm qua Mộng Liên đã cố gắng không ít, đến nỗi trên người cũng có mùi bánh ngọt.

Lý Vũ lại nhâm nhi một ngụm trà, tuy không được thơm như trà của Lý Đại, nhưng cũng không kém bao nhiêu.

Mặt khác, mùi vị đăng đắng vừa giúp hòa tan đi vị ngọt, vừa khiến tinh thần càng thêm phần tỉnh táo.

Mộng Liên ngẩng đầu lên, thấy ca ca không để ý đến mình nữa thì lật sấp người, vùi mặt vào tấm chăn hít thở.

Cảm nhận mùi hương đằng linh thảo xen lẫn chút mùi mồ hôi còn sót lại, trong lòng nàng bỗng nghe yên bình, muốn chìm vào giấc ngủ.

Cộc… cộc cộc!

Chợt lại có tiếng gõ cửa vang lên, Mộng Liên giật mình ngồi bật dậy, lao thật nhanh đến giá sách, giả vờ ham học.

Lý Vũ đặt miếng bánh đang cắn dở xuống, xoay người lại hỏi:

“Ai đấy?

“Là muội đây.

” Giọng nói của Nhược Hà từ bên ngoài truyền đến.

“Muộn thế này muội đến tìm ta có việc gì không?

Lý Vũ lại đi ra mở cửa, nhìn nàng hỏi.

“Không có…” Nhược Hà lắc đầu, hé môi cười.

“Không có chuyện gì thì muội không được đến gặp Vũ ca sao?

“Nhưng cũng đừng muộn như vậy chứ.

” Lý Vũ lộ vẻ nghiêm túc.

Dạo gần đây, Nhược Hà thường xuyên đến tìm hắn vào tối muộn mà chẳng vì lý do gì.

Tuy không cảm thấy phiền, nhưng việc nàng đi lại một mình trong đêm tối khiến hắn có chút không yên tâm.

Chỉ là hắn không biết rằng, nàng lựa chọn thời điểm là có lý do của mình.

“Muội có thể vào không?

Nhược Hà chớp chớp mắt, xoa nhẹ lên tay áo.

“Ngoài này gió lạnh quá.

“À, được.

” Lý Vũ đứng sang một bên, chờ Nhược Hà đi vào thì đóng cửa lại.

“Thật ra hôm nay muội đến tìm Vũ ca là có việc…” Nàng vừa nói vừa liếc nhìn phía sâu trong căn phòng, chợt thấy một dáng người quen thuộc đang ngồi trên chiếc ghế gần giá sách.

“A, Tiểu Liên cũng ở đây sao?

“Ô, Tiểu Hà cũng đến đấy à?

Mộng Liên ngẩng đầu, nở một nụ cười thân thiện, nhưng miệng thì khẽ lầm bầm:

“Tiểu Hà Bá.

Sau đó lại nói:

“Ta thấy ca ca đọc sách vất vả nên làm bánh với trà cho ca ca, nhân tiện cũng muốn mượn một ít sách để đọc.

“Ồ!

” Nhược Hà tỏ vẻ ngạc nhiên nhìn cuốn sách trên tay Mộng Liên.

“Ta không biết sách có thể đọc như vậy đấy.

Mộng Liên nghe thấy thế liền cúi xuống, chợt nhận ra mình đặt cuốn sách bị ngược.

“Ha ha, cầm xuôi sách đọc dễ, cầm ngược sách đọc mới khó, ta đang luyện nhìn ngược chữ vẫn đọc được đấy mà.

“Ừm, đúng là khó thật.

” Nhược Hà gật gù, lại nói.

“Nhưng có tác dụng gì không?

“Tất nhiên là có rồi.

” Mộng Liên khẳng định.

“Nhưng cái này rất khó diễn tả bằng lời, ngươi phải tự trải nghiệm mới hiểu được.

“Thật thế ư?

Nhưng ta mỗi ngày đều rất bận, chắc không rảnh rỗi để làm mấy chuyện tầm phào đâu.

“Ngươi lại đùa, ta ngày nào cũng thức dậy từ sáng sớm giặt giũ, đi chợ, thổi cơm, làm bánh, nấu nước, pha trà, vậy mà vẫn có thời gian đấy thôi.

“Ngoại trừ làm bánh với pha trà, những việc còn lại ta cũng làm chứ có riêng gì ngươi, nhưng ta còn bận nhiều chuyện khác nữa, chẳng hạn như giúp Vũ ca khám bệnh, bốc thuốc.

“Ha ha, ngươi mà cũng biết khám bệnh sao?

Nghĩ cũng thật lạ, y thuật Tiêu thúc thúc cũng đâu đến nỗi tệ, thế mà ngươi…”

“Thôi được rồi, hai muội đừng làm ồn nữa.

” Lý Vũ hết kiên nhẫn, cuối cùng đành phải xen ngang.

Hai nha đầu này vì hắn mà trở mặt, hắn cũng có một phần trách nhiệm, chỉ là không biết phải giải quyết thế nào cho ổn thỏa.

Cũng may là mọi chuyện chưa đi quá xa, có lẽ vẫn còn thay đổi được.

“Hừ hừ, Hà Hà ngươi cứ chờ đấy!

” Mộng Liên bĩu môi, quay mặt đi nơi khác, cố ý giữ ngược quyển sách như cũ.

“Chẳng phải Hà muội tìm ta có việc sao?

Lý Vũ đem khay bánh trà đặt lên chiếc bàn tròn ở giữa phòng, vẫy vẫy tay.

“Nào, lại đây vừa ăn vừa nói đi.

Nhược Hà lè lưỡi, tuy chưa nhắc đến chuyện hôn ước, nhưng trong lòng vẫn có cảm giác chiến thắng.

Chỉ là chuyện này do cha tranh thủ giúp nàng, nên chưa tới lúc quyết định thì cũng không muốn nói.

Nàng ngồi xuống bên cạnh Lý Vũ, vô tư rót lấy một chén trà để uống rồi lấy ra một tấm thiệp mời màu xanh nhạt.

“Chuyện là ngày mười sáu tháng tới, Lưu sư phụ sẽ tổ chức một bữa yến tiệc nhỏ, mời các học trò cũ từ khắp nơi về gặp nhau một lần, Vũ ca cũng được mời đó.

“Ồ, nhân dịp gì vậy?

Lý Vũ ngạc nhiên mở tấm thiệp ra xem, chợt nhớ tới mấy buổi họp lớp mà mình không muốn tham dự ở kiếp trước.

“Hình như đến ngày đó là Lưu Sư Học Quán vừa tròn bảy mươi năm mở cửa.

“Không phải chứ, Lưu sư phụ còn chưa tới bốn mươi tuổi mà.

“Muội nghe nói học quán được mở từ thời cụ tổ của Lưu sư phụ, cụ tổ, gia gia, phụ thân Lưu sư phụ cũng đều gọi là Lưu sư phụ, đến nay đã được bốn đời Lưu sư phụ rồi.

“Có chuyện đó à?

Sao trước giờ ta chưa nghe nói đến nhỉ?

“Muội cũng mới biết chuyện này thôi.

” Nhược Hà vô tư lấy bánh lên ăn, lại rót thêm một chén trà nhấp môi.

“Thế nào, Vũ ca cũng đi chứ?

“Ừm, vậy thì đi một chuyến.

“Có điều là chúng ta không thể đến đó tay không được.

Đều là nam nhân, Vũ ca thử nghĩ xem Lưu sư phụ thích cái gì nhất?

“Tiền.

Phụt!

Nhược Hà phun hết nước trà lẫn vụn bánh nhão ra khỏi miệng, trừng mắt nhìn hắn.

“Vũ ca thật là, Lưu sư phụ là thầy dạy học, đem tiền tới tặng có tầm thường quá không?

Nàng vừa nói vừa đi tìm một tấm giẻ lau, lau chùi sàn nhà.

“Ừm, muội nói cũng đúng.

” Lý Vũ khẽ gật gù, nhưng trong lòng vẫn không thay đổi đáp án của mình, bởi vì đó là sự thật mà ai cũng biết.

“Vậy ngoài tiền ra thì Vũ ca còn nghĩ được gì không?

“Chắc là hoa.

” Lý Vũ nhớ ra chỗ Lưu sư phụ trồng rất nhiều hoa.

Nhược Hà đang lau nhà, nghe hắn nói thế không khỏi bực mình, ngẩng đầu lên thì lại đụng phải cạnh bàn kêu “cộp” một tiếng.

Nàng xoa xoa đầu, nhăn mặt nói:

“Lưu sư phụ là nam nhân, ai lại đi tặng hoa cho nam nhân bao giờ.

“Ừ nhỉ.

” Lý Vũ cười khổ, mấy ngày gần đây hắn chỉ tập trung vào trận pháp, đầu óc bắt đầu có dấu hiệu lú lẫn đối với những chuyện khác.

“Thế này đi, lấy Vũ ca làm ví dụ, vậy thì Vũ ca thích cái gì nhất?

Nhược Hà nhìn hắn, đôi mắt lộ vẻ chờ mong.

Thật ra, trước ngày hẹn trên thiệp mời mấy ngày chính là sinh nhật Lý Vũ, nàng muốn thăm dò xem hắn thích thứ gì để còn chuẩn bị.

Lý Vũ cùng Nhược Hà cứ thế bàn chuyện tặng quà cho Lưu sư phụ, Mộng Liên thì cũng nghiêng đầu qua một bên lắng nghe.

Không ai biết phía bên ngoài căn phòng lúc này đang có một bóng người, âm thầm đứng nhìn cái lỗ nhỏ trên vách, khẽ lầm bầm:

“Trận pháp của ta bố trí vẫn ổn, hai tiểu nha đầu kia rốt cuộc thấy cái gì mà ngày nào cũng đến dòm ngó nhỉ?

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập