Chương 37: Lưu đạo lý

Đời người, sống được bảy mươi tuổi đã là thọ, coi như hiếm có, mà Lưu sư học quán cũng tồn tại lâu như thế, quả thật đáng quý.

Có câu “uống nước nhớ nguồn”, “ăn quả nhớ kẻ trồng cây”, hôm nay vừa tròn bảy mươi năm ngày lập quán, học trò các đời nhà Lưu sư phụ nhận được tin, liền sắp xếp việc tư rồi từ khắp mọi nơi quay trở về chốn cũ, tìm lại gốc rễ của mình.

Lý Vũ, Mộng Liên, Nhược Hà đều từng học chữ tại đây, khoảng cách lại gần nên càng không thể không đi.

Trên đường cái, Lý Vũ ở giữa, hai bên là hai vị hôn thê dịu dàng, dung nhan lộng lẫy, làm cho cả con đường như tỏa sáng, ai ai cũng phải ngoái nhìn, trầm trồ khen ngợi.

Lưu sư học quán nằm ở tận cùng về hướng tây của Tiểu Trúc thôn, ba người Lý Vũ đến nơi thì thấy đã xuất hiện rất nhiều người.

Bởi vì quá đông đúc, hai gian nhà của Lưu sư phụ không đủ chỗ, thành thử phải kê bàn ghế, dựng mái che, tụ tập ở bãi đất trống phía bên ngoài.

Đám người chia ra thành từng nhóm ngồi với nhau, bọn họ hầu hết đều từng lớn lên ở Tiểu Trúc thôn hoặc những vùng lân cận, ít nhiều đã có quen biết, nay gặp lại thì thoải mái cười nói chuyện trò, rôm rả náo nhiệt, bầu không khí bừng bừng sức sống.

Trong khi đó, một số khác thì vẫn còn đang xếp thành hai hàng trước cổng học quán, lần lượt dâng lễ vật lên cho Lưu sư phụ xem rồi đem vào bên trong gian nhà lớn, sau đó men theo một lối nhỏ đi vòng ra phía sau học quán để trở ra.

Dòng người nối đuôi nhau thành một đoàn dài, song rất ngay ngắn trật tự, ai nấy cũng đều cẩn thận để không giẫm lên những bông hoa.

Lý Vũ dắt tay hai thiếu nữ đứng vào hàng, chờ một lúc thì đến lượt.

Ba người tiến lên cúi chào rồi giới thiệu sơ qua về lễ vật của mình, bao gồm bút, nghiên, giấy, mực, đều là loại thượng hạng.

Mấy hôm trước chữa độc cho Mộng Liên xong, cả nhà họ Lý cũng nhân đó đi du ngoạn vài nơi, Lý Vũ tình cờ trông thấy những món đồ này thì nhớ đến chuyện mà Nhược Hà nói, bèn mua về làm quà cho Lưu sư phụ.

Lúc này, tại trước gian nhà lớn, một nam tử trung niên đang hướng dẫn mọi người sắp xếp các rương, hộp đựng lễ vật cho gọn gàng.

Lý Vũ dẫn nhị nữ đi đến chào hỏi, biết được nam tử họ Phàn, tên Ảnh, là học trò của Lưu sư phụ đời thứ ba.

Ba người Lý Vũ theo sự phân phó của y, đem mấy chiếc hộp đặt vào một góc khuất tối tăm ở hướng tây gian nhà, sau đó theo chân những người khác đi vòng ra đằng trước học quán, tìm một chiếc bàn còn trống chỗ ở cuối hàng rồi ngồi xuống.

Lý Vũ vốn kiệm lời, còn Mộng Liên với Nhược Hà thì ngại nói chuyện với người ngoài, thế nên bọn hắn chỉ chào hỏi xung quanh một hai câu xã giao rồi tự nói chuyện với nhau.

Gần đến giữa trưa, Lưu sư phụ thấy không còn ai tặng lễ vật nữa thì đóng cổng lại, bắt đầu giao lưu cùng với mọi người.

Học trò của Lưu sư phụ đời thứ nhất với Lưu sư phụ đời thứ hai, có người mồ đã xanh cỏ, có người già nua yếu đuối không tiện đi lại, vậy mà vẫn có con cháu đi thay.

Thế nên học trò của Lưu sư phụ đời thứ ba với Lưu sư phụ hiện tại thì càng không cần phải nói, ngoại trừ những đứa trẻ tóc còn để chỏm ra, hầu như đều có mặt đông đủ.

Lưu sư phụ biết không thể trò chuyện với tất cả được, thành ra chỉ đi loanh quanh hỏi thăm một vài người.

Sau đó thì tiến về vị trí chủ tọa, chễm chệ ngồi xuống, mỉm cười nhìn quanh một lượt rồi nói:

“Hôm nay là kỷ niệm bảy mươi năm ngày thành lập học quán, mọi người không quản xa xôi tề tựu về đây dự lễ, thật là đáng quý.

Thanh âm của Lưu sư phụ trầm vang, kết hợp với phong thái ung dung, ánh mắt như sao sa, khiến trên người mơ hồ toát ra một sức hút đặc biệt.

“Năm xưa, tổ phụ Lưu mỗ là người ở vùng Thái Giang…”

Y bắt đầu kể về gốc gác của nhà họ Lưu, ca ngợi tổ tiên mình là một con người tài giỏi, trên thông thiên văn, dưới tường địa lý, thích đi ngao du khắp nơi rồi cuối cùng dừng chân ở Tiểu Trúc thôn, lập nên Lưu sư học quán, truyền bá cách đối nhân xử thế, đạo lý làm người, công lao to lớn.

“Tuy nhiên, họ Lưu cũng chỉ là một nhánh trên cái cây nhân loại, mà để nhân loại có thể tồn tại đến ngày hôm nay, không thể không nhắc đến hàng vạn năm trước…”

Rồi y lại kể về sự tích Thiên Linh Đế tập hợp các vị tu sĩ cùng nhau quyết chiến chống lại Ma Đế, hi sinh bản thân để tiêu diệt ác ma, bảo vệ sự yên bình cho thế gian, công đức vô lượng.

Trong lúc Lưu sư phụ nói chuyện thì ở phía sau lưng y, bốn người khiêng đến một chiếc đỉnh bằng đồng, cao gần hai thước, mặt trước khắc nổi một vầng mặt trời, màu sắc đầy vẻ cổ lão.

Kế đến, lại có người bưng ra một chiếc bàn dài, bên trên đặt sẵn các vật dụng để tế lễ.

“Vạn vật trên đời, sinh ra bởi trời, dung dưỡng bởi đất, không có đất trời thì không có chúng sinh.

” Lưu sư phụ tiếp tục.

“Mà chúng sinh muốn tồn tại, đều phải ăn uống, thổ nạp.

Tất cả những thứ đó, cũng là do trời đất ban cho.

Ở giữa đất trời, thì không thể lớn hơn trời đất.

Trời đất rộng lớn bao trùm vạn vật, công lao tất nhiên cũng bao trùm vạn vật, không gì có thể sánh nổi.

“Hôm nay, Lưu mỗ mạo muội mời các vị ở nơi đây, mỗi người cùng dâng lên ba nén hương cúng bái Lưu sư tổ, cúng bái Thiên Linh đế, cúng bái đất trời, cảm tạ cái ân to lớn từ xa xưa để lại, cùng nhau viết tiếp tương lai, hi vọng mọi người không từ chối.

Sau bài phát biểu kéo dài gần một canh giờ, rốt cuộc Lưu sư phụ cũng ngừng nói, ánh mắt lướt qua trên từng gương mặt phía bên dưới.

Từ trên người y, tựa hồ đang tỏa ra một vầng hào quang kỳ diệu.

Mọi người nhìn y, sau đó vỗ một tràng pháo tay vang dội, nhất tề hô hào hưởng ứng.

Lưu sư phụ liền đứng dậy, xoay người tiến đến bên cạnh chiếc bàn dài, cầm bút chấm mực, ngẫm nghĩ giây lát rồi bắt đầu họa thư pháp.

Không rõ là viết những gì, chỉ thấy cánh tay không ngừng khua động, lúc nhanh lúc chậm, lúc khinh lúc trọng, cứ liên miên bất tận như là nước chảy mây trôi.

Viết xong, gác bút, Lưu sư phụ giang ngang cánh tay rồi ngẩng đầu nhìn trời nói:

“Mang hương tới.

Nam tử họ Phàn cung kính đưa đến ba nén hương, lại cầm lấy bức tranh chữ treo lên một cái giá rồi lui ra.

Khoảng cách hơi xa, Lý Vũ không nhìn rõ được bức tranh, chỉ thấy có một chữ “Phúc” thật lớn, bên dưới là bốn câu thơ, nét chữ như rồng bay phượng múa.

Lưu sư phụ thắp hương, lầm rầm cầu khấn.

Gió chợt nổi, cuốn vạt áo bay bay trong lớp bụi vàng, tưởng như thiên địa cũng đang có cảm ứng với những lời thì thầm ấy.

Khấn xong, y vái dài một cái, cắm hương vào đỉnh, quỳ xuống lạy ba lạy rồi đứng sang một bên.

Những người bên dưới, bao gồm cả Lý Vũ, theo thứ tự lần lượt tiến lên, thực hiện các bước giống như Lưu sư phụ đã làm rồi quay về chỗ ngồi, đến giữa giờ mùi mới xong việc dâng hương, cầu khấn.

“Ngày không còn sớm, ai nấy chắc cũng đều đã mệt, tiếc là Lưu mỗ vốn quen lối sống thanh đạm, chỉ có nước trà xanh cùng một vài món ăn chay để mời mọi người, không có rượu thịt, mong các vị chớ chê trách.

Những người đến đây ít nhiều cũng đã biết về lối sống giản dị của Lưu sư phụ, vì vậy cũng không có lời lẽ dị nghị chê bai gì, ngược lại còn dâng lên lòng tôn kính.

Sau đó, từng đĩa thức ăn lần lượt được mang lên, tuy chỉ có rau xanh củ đỏ, nhưng món nào món nấy đều được chế biến đầy tinh xảo, có đủ sắc hương vị, một số người không quen ăn chay vẫn cảm thấy vừa miệng.

Trong lúc ăn uống, mọi người lại giao lưu với nhau.

Thương nhân nói chuyện mua bán, kẻ sĩ đối đáp thơ ca, quan viên thì bàn chuyện làm sao cho dân giàu nước mạnh.

Trải qua các đời Lưu sư phụ, học trò khá nhiều, tầng lớp nào cũng có, vậy mà không hề có sự xa cách bởi sang hèn, giàu nghèo.

Sau bữa ăn là đến tiệc trà, Lưu sư phụ đưa mắt nhìn quanh, mời mọi người một chén rồi nói:

“Phúc trạch của thiên địa, của tiền nhân để lại tuy to lớn, nhưng nếu chúng ta không biết tự răn chính mình, chỉ biết hưởng phúc chứ không biết tạo phúc cho hậu thế, thì cái phúc từ xưa có lớn đến đâu cũng sẽ cạn.

“Năm vừa rồi, khí hậu bỗng trở nên khắc nghiệt, mưa gió không được thuận hòa, vùng phía đông gặp nhiều lũ lụt, phía tây lại hạn hán mất mùa, trong khi phía bắc rét đậm làm chết không ít người lẫn gia súc, còn phía nam thì dịch bệnh tràn lan, khiến không ít người phải rơi vào cảnh lầm than.

“Vậy nên, ngày hôm nay ngoài việc cúng tế tổ tiên, thiên địa, Lưu mỗ lại mạo muội cúi xin các vị ở đây mở rộng tấm lòng, quyên góp giúp đỡ bách tính vượt qua hoạn nạn, tạo phúc cho người cũng là tạo phúc cho mình, cho con cháu chúng ta sau này cùng hưởng, đời đời không dứt.

Nam tử họ Phàn ngồi ngay tại hàng đầu, nghe vậy liền ôm quyền hướng lên trời, xúc động nói:

“Lưu sư huynh thật là có tấm lòng thương người, quả là phúc cho trăm họ.

Sư huynh đã nói như vậy, lẽ nào chúng ta lại có thể ngoảnh mặt làm ngơ.

Rồi y quay lại nhìn tất cả mọi người một lượt.

“Các vị, Phàn mỗ nói có đúng không?

Một người khác ngồi ở gần đó liền tiếp lời:

“Đúng lắm, đúng lắm, chúng ta may mắn được trời thương nên mới có cuộc sống đầy đủ sung túc, giúp đỡ những người kém may mắn hơn âu cũng là việc nên làm.

Ai nấy cũng đều cất tiếng khen phải, không khí nhất thời sôi nổi hẳn lên.

Lưu sư phụ thấy mọi người đều hưởng ứng với mình, thần sắc càng sáng sủa hơn, vui sướng đến chảy nước mắt.

“Các vị đã có hảo tâm như vậy, Lưu mỗ quả thật cảm kích khôn cùng, xin phép được thay mặt lê dân bách tính nói lời cảm tạ.

Lưu sư phụ đứng dậy ôm quyền, cúi đầu thật sâu, mọi người cũng đồng loạt đáp lễ.

“Mời mọi người an tọa.

Lưu sư phụ đứng thẳng người dậy, ra hiệu cho mọi người cùng ngồi xuống, chờ nam tử họ Phàn bưng lên một thùng gỗ rồi tiếp tục:

“Ở đây có một chiếc hòm công đức, mọi người cứ tùy theo tấm lòng mà tiến lên quyên góp, nếu không có ngân phiếu thì có thể dùng hiện vật đặt ở bên cạnh cũng được, không vấn đề gì cả.

“Sư đệ Phàn Ảnh đây là thương nhân thường xuyên đi lại giữa các vùng để trao đổi hàng hóa, quan hệ rộng rãi, tính tình ngay thẳng, lại giỏi việc quản lý phân chia tiền tài, đảm bảo những gì quyên góp ở đây đều sẽ được trao tận tay người cần đến chúng.

“Lưu mỗ biết mình tài hẹn sức mọn, viết ra một bức tranh chữ thô thiển, biết không đáng giá bao nhiêu, nhưng được bao nhiêu hay bấy nhiêu, xin nhờ Phàn sư đệ giúp đem bức tranh này đến Khanh Hoa thành để đấu giá, toàn bộ đều sẽ được góp vào quỹ chung.

Lưu sư phụ cuộn tấm tranh lại, bỏ vào một chiếc hộp gấm rồi đặt bên cạnh “hòm công đức”.

“Ngoài ra, Lưu mỗ cũng tích lũy được chút đỉnh từ việc dạy học, tuy ít ỏi nhưng cũng mặt dày mày dạn lấy ra quyên góp, mong mọi người đừng cười chê.

Nói xong, y lấy ra một xấp ngân phiếu, dày đến nỗi phải chia làm nhiều xấp nhỏ để nhét vừa khe hở trên chiếc “hòm công đức”, cũng không rõ là có bao nhiêu tờ.

Hành động này khiến ai nấy đều phải thán phục, trong lòng càng kính trọng Lưu sư phụ nhiều hơn, kể cả Lý Vũ cũng là như vậy.

Hắn thầm nghĩ:

“Hóa ra Lưu sư phụ tham tiền không phải là để phục vụ cho bản thân, vậy mà bấy lâu nay ta vẫn nghĩ xấu cho thầy ấy, thật là không phải.

Có người đi trước, tất sẽ kích thích những người khác thấy đó mà làm theo.

Từng người lần lượt tiến lên quyên góp, chẳng mấy chốc “hòm công đức” đã đầy, bên ngoài vàng bạc châu báu cũng chất cao thành từng đống.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập