Chương 1:
Ác Mộng
#TNL:
CK#LTU:
Mùi máu tanh nồng nặc xộc thẳng vào mũi, tanh tưởi đến mức muốn nôn ọe.
Âm thanh kim loại nặng nề kéo lê trên nền đá lạnh lẽo, xen lẫn tiếng thút thít nghẹn ngào và những lời cầu nguyện yếu ớt, tạo nên một bản giao hưởng c-hết chóc.
Trước mắt Mạc Y Thiên là một quảng trường rộng lớn, nhuốm màu xám xịt của đá và đỏ tươ của máu.
Từng người trong Mạc gia, từ những lão già râu tóc bạc phơ đến những đứa trẻ còn chưa biê đi, tất cả đều xếp hàng dài lê thê đến vô tận.
Trên cổ họ là những chiếc gông cùm gỗ thô ráp, nặng trịch, in hằn vết chai sạn, xiết chặt đến hằn sâu da thịt.
Chân họ bị còng bằng xích sắt gỉ sét, từng sợi xích dài ngoằng nối liền nhau, xiểng xích vận mệnh của cả một gia tộc.
Họ bước đi chậm chạp, lê lết, mỗi bước chân đều là một sự t-ra trấn, kéo theo tiếng kim loại xé tai trên nền đá khô khốc.
Ánh mắt họ vô hồn, tuyệt vọng, nhưng vẫn cố gắng giữ chút tự tôn cuối cùng, ngẩng cao đầu đối diện với số phận.
"Nhanh cái chân lên!
C-hết thì cũng crhết, lề mề cái gì nữa!"
Tiếng hô hoán của đám lính canh, tiếng roi da quất mạnh vào không khí, tiếng than khẽ từ những kẻ không chịu đựng nổi, tất cả dội vào tai Y Thiên như những tiếng sét đánh.
Hắn bị ép chặt trong một góc khuất, phía sau một đống đrổ nát ngổn ngang của một ngôi đền cũ.
Cơ thể cứng đờ vì sợ hãi, từng thớ thịt bắp chân giật giật, muốn nhắm mắt, muốn bịt tai, muốn biến mất khỏi cảnh tượng kinh hoàng này, nhưng đôi mắt như bị một ma lực vô hình giam giữ, không thể rời đi.
Mỗi tiếng xích sắt va vào nhau, mỗi tiếng ho khan của những người thân, đều như một nhát dao cứa vào tim hắn.
Cảm giác bất lực và lạnh lẽo thấu xương ập đến, bóp nghẹt lấy hắn.
Hắn cắn chặt môi, đến mức rách cả da thịt, vị máu tanh pha lẫn nước mắt mặn chát tràn vào khoang miệng.
"Không.
không thể nào.
.."
Giữa hàng người dài dằng đặc ấy, hắn thấy phụ thân mình, Thừa Tướng Mạc gia, Mạc Lãnh Sơn.
Dáng vẻ uy nghi, đỉnh đạc ngày thường giờ đây tiểu tụy, tấm lưng còng xuống dưới sức nặng của gông cùm.
Gương mặt phong trần hằn rõ những nếp nhăn lo âu, giờ đây lại mang theo sự cam chịu đến cùng cực.
"Phụ thân.
Y Thiên hai mắt căng cứng nhìn ông, khẽ gọi.
Ông bước đi khó nhọc, nhưng ánh mắt vẫn cố giữ chút kiên định cuối cùng.
Đột nhiên, ông khẽ quay đầu, ánh mắt họ xuyên qua đám đông mờ ảo, hướng thẳng về phía Y Thiên đang ẩn mình.
Đôi mắt họ đỏ hoe, chất chứa sự bất lực và nỗi đau tột cùng, nhưng lại nhẹ nhàng lắc đầu, môi mấp máy từng chữ xuyên quá đám đông ồn ào:
"Đừng động đậy, Thiên Nhi."
Một người lính canh bước đến, dùng mũi giáo thúc mạnh vào lưng Mạc Lãnh Son, thúc giục ông bước tiếp.
"Mau lên!"
Phụ thân khẽ khựng lại, rồi dùng chút sức lực cuối cùng, giọng ông yếu ớt, lẫn vào tiếng gió rít và tiếng bước chân nặng nề nhưng lại vang vọng rõ ràng trong tâm trí Y Thiên, từng chữ một như khắc sâu vào linh hồn hắn:
"Thiên nhĩ, hãy chăm sóc cho Linh Nhi thay cho phụ thân.
đừng nghĩ đến việc trả thù.
vô ích thôi.
Phụ thân, không trách con đâu.
Lời nói của ông vừa dứt, một tiếng vrút ghê rợn vang lên.
Lưỡi đao sắc lạnh xé toạc không khí, xuyên qua lớp gông cùm của người đứng đầu hàng.
Phập!
Máu tươi bắn tung tóe, đầu người lăn lóc trên nền đất, đôi mắt vẫn mở to đầy kinh hoàng.
Tiếng thét thất thanh vang lên rồi nhanh chóng bị dập tắt bỏi tiếng lưỡi đao xé gió.
Rồi một tiếng, hai tiếng, phập phập phập!
Từng nhát đao chém xuống không ngừng nghỉ, đều đặn như một cỗ máy nghiền nát sự sống Những cái đầu người rơi xuống đất, lăn lóc như những quả dưa hấu vỡ, máu tươi phun trào nhuộm đỏ cả quảng trường, đỏ đến chói mắt, đỏ đến mức khiến dạ dày Y Thiên quặn thắt.
Hắn thấy từng đầu người, từng gương mặt thân quen, từ gia nô đến thân thích, tất cả đều trẻ thành những khối thịt vô trị, nằm bất động trong vũng máu tanh tưởi.
"Mọi.
mọi người.
Cảnh tượng tàn khốc, đau đớn, kinh hãi đến tột cùng ấy bóp nghẹt lồng ngực Y Thiên, hắn muốn lao ra nhưng cơ thể bị trói chặt bởi nỗi sợ hãi, không thể nhúc nhích.
Cảm giác đau đớn, tuyệt vọng tột cùng ập đến.
Hắn cảm thấy mình như đang chìm xuống một vực sâu không đáy, không thể chống cự, mà chỉ biết gào thét lên:
"KHÔNGGGGGGGGm!
Y Thiên bật mở mắt!
Co thể giật nảy, bật phắt dậy khỏi giường, lưng đập mạnh vào thành gỗ.
Trán ướt đẫm mồ hôi lạnh, từng thớ thịt trên người căng cứng, bắp chân vẫn còn giật giật.
Hoi thở gấp gáp, từng luồng khí nóng bỏng và nghẹn ngào thoát ra từ cổ họng, lồng ngực Phập phồng kịch liệt như muốn nổ tung.
Mùi máu tanh và cảnh tượng đầu người lăn lóc vẫn còn ám ảnh sống động trong tâm trí hắn, khiến hắn nôn nao, muốn trào cả mật xanh.
Hắn đưa mắt quét một lượt quanh căn phòng quen thuộc.
Ánh đèn lồng lụa treo trên tường.
tỏa ánh sáng địu nhẹ, chiếc giường chạm trổ tỉnh xảo với rèm lụa mềm mại vẫn nằm đó, mùi trầm hương thoang thoảng trong không khí.
Hắn vươn tay ôm lấy trái tim đang đập loạn xạ trong lồng ngực, cố gắng trấn an bản thân:
Chỉ là.
chỉ là một giấc mo!
Hắn thì thầm, giọng khản đặc, như người vừa thoát khỏi quỷ môn quan:
May.
thật.
Đưa tay lên dụi mạnh vào mắt, giọng vẫn không khỏi trở nên run rẩy:
Giấc mo.
nó chân thật quá, chân thật đến đáng sợ, từng chỉ tiết nhỏ nhất, từng biểu cảm trên gương mặt của mọi, từng tiếng lưỡi đao xé gió.
nó chỉ là một cơn ác mộng thôi sao?"
Đột nhiên, Y Thiên quay phắt sang nhìn mơ hồ về phía bên cạnh giường, nơi thường đặt một chiếc giường nhỏ hơn dành cho người thân ngủ cùng.
thường là Linh Nhi, cô muội muội dễ thương mà hắn cưng chiều.
À phải, đó chỉ là mơ.
Mạc Linh Nhi đang ngủ ngon trong tẩm phòng của nàng, cách hắn vài dãy hành lang, được tỳ nữ hầu hạ cẩn thận.
Hình ảnh muội muội trong giấc mơ, khuôn mặt trắng bệch, ánh mắt tuyệt vọng chợt hiện.
lên, khiến hắn rùng mình.
Y Thiên khẽ tựa lưng vào thành giường, cảm giác nhẹ nhõm tột độ khi biết bi kịch ấy không phải là thực tại.
Một sự may mắn kỳ lạ xen lẫn chút chua chát.
Đúng vậy, hắn may mắn.
Tuy mang trong mình ngụy linh căn, ngũ linh căn tạp nham, khiến hắn gần như là một phàn nhân chính hiệu không thể cảm nhận hay hấp thụ linh khí, bị người đời, thậm chí là chính gia tộc mình, coi là"
phế vật"
nhưng hắn vẫn là công tử Mạc gia.
Hắnăn sung mặc sướng, y phục là lụa đắt tiền, cơm ngọc chén vàng, sống một cuộc đời an nhàn trong Hoàng Kim Sa Thành, không.
cần nghĩ ngợi về tương lai xa xăm hay lo toan cơm áo gạo tiền như bao Phàm nhân khác ngoài kia.
Cuộc sống của hắn vẫn là một giấc mơ đối với vô số kẻ nghèo hèn, và hắn chưa bao giờ phải nếm trải sự thống khổ thực sự của đói rét, bệnh tật hay sự tàn khốc của c:
hiến tranh.
Và quan trọng hơn cả, hắn có một cô muội muội tên là Mạc Linh Nhi, một cô bé chỉ mới mười tuổi, dễ thương với làn da trắng trẻo, mịn màng như ngọc, đôi mắt to tròn, sáng rỡ nhu sao đêm, luôn ánh lên vẻ ngây thơ và tinh nghịch.
Nàng không chỉ là niềm tự hào của Mạc gia, mà là của cả Sa Đô Đế Quốc.
Linh Nhi sinh ra đã mang trong mình Khí Linh linh căn song hệ thủy – kim, và Khí Linh của nàng là một con rắn nước nhỏ nhắn, thanh thoát, thân ánh bạc, vảy ánh vàng, ẩn hiện trong đan điển của nàng.
Nàng là một thiên tài tu luyện hiếm có, linh lực trong người dồi dào, tu vi tiến triển nhanh như vũ bão hơn hắn bọn cùng trang lứa, được phụ thân và các tộc nhân.
hết mực yêu chiều, đặt nhiều kỳ vọng.
Những lời ca ngợi về nàng luôn vang vọng khắp phủ, như một lời nhắc nhở không ngừng về sự yếu kém của Y Thiên hắn.
Y Thiên rất ngưỡng mộ muội muội mình, ngưỡng mộ tài năng thiên bẩm mà hắn không thể có được.
Và cũng yêu thương muội ấy rất nhiều, một tình yêu thương thuần túy, không hề pha lẫn đố ky hay ghen tị.
Ta nhất định sẽ bảo vệ muội, Linh Nhi!
Cho dù ta phế vật thì có sao?
Dù có là phế vật thì ta vẫn là Y Thiên phế vật của riêng Linh Nhĩ, sẽ vì Linh Nhi đứng lên bảo vệ!
Đó là một trong những lời nói mà Y Thiên luôn nói ra khi ở cùng Linh Nhi khi bị lũ tộc nhân đồng trang lứa chế giễu.
Giờ đã gần đến canh ba, ngoài trời vẫn còn mịt mù sương đêm.
Y Thiên thấy khó mà ngủ lại được sau cơn ác mộng chân thực đến ám ảnh ấy.
Cảm giác nôn nao trong lòng vẫn chưa nguôi.
Hắn bèn khoác thêm một chiếc áo choàng lụa dày, màu đen tuyền, chất liệu mềm mại, ấm áp nhẹ nhàng mở cửa phòng, quyết định ra ngoài hành lang ngắm trăng cho khuây khỏa, cũng là để xua đi hình ảnh máu chảy thành sông và những cái đầu người lăn lóc trong tâm trí.
Hành lang dài vắng lặng, chỉ có tiếng gió đêm rì rào qua những tán cây cổ thụ trong phủ, mang theo hơi lạnh của cát và sự u hoài đặc trưng của Tây Vực.
Tiếng côn trùng rả rích trong đêm khuya càng làm nổi bật sự tĩnh mịch của phủ đệ.
Hắn bước chậm rãi, tiếng bước chân nhẹ bằng trên nền đá xanh lạnh lẽo, ánh đèn lồng treo dọc hành lang hắt bóng hắn dài ngoằng.
Dưới ánh trăng mờ nhạt, cảnh vật trong phủ hiện lên trầm mặc, tĩnh mịch.
Hắnđi qua vài gian phòng, lướt qua những cửa sổ đóng im lìm, nơi các huynh đệ tỷ muội về trưởng bối đang say giấc.
Vừa đến gần đình viện giữa phủ, nơi có hồ sen và thác nước nhân tạo, Y Thiên chợt khựng lại khi nhìn thấy một bóng người cao lớn đang đứng trầm ngâm bên hồ sen.
Phía sau lưng là thác nước nhân tạo đổ ào at, tiếng nước chảy ào ào nhưng lại không đủ sức xua tan bầu không khí nặng nề bao trùm lấy bóng người ấy.
Đó là phụ thân hắn, Thừa Tướng Mạc gia, Mạc Lãnh Sơn.
Ông mặc một bộ thường phục giản dị, màu xám tro, không phải triều phục hay đạo bào lộng lẫy khác hẳn với dáng vẻ uy nghi của ông thường ngày.
Thay vào đó là một vẻ mặt âm trầm, đôi lông mày nhíu chặt lại thành một khối, đôi mắt nhìn sâu vào mặt hồ đen thẫm như đang chứa đựng vô vàn suy nghĩ lo âu, nặng trĩu.
Ánh trăng chiếu lên khuôn mặt ông, lộ rõ những nếp nhăn sâu hơn bình thường, và một sự mệt mỏi khó tả, dường như đã làm việc quên ăn quên ngủ, hay phải đối mặt với một vấn đề nào đó vô cùng nan giải.
Ông thở ra một hơi dài, khói trắng mờ ảo bay lên trong không khí lạnh lẽo.
Y Thiên muốn lại gần ông nhưng lại có chút do dự, bởi từ nhỏ đến lớn, hắn và phụ thân không mấy gần gũi.
Mạc Lãnh Son là một vị quan lớn trong triểu, nắm giữ quyền hành to lớn, một cường giả tu luyện đáng kính, luôn bận rộn với công vụ triều chính và tu luyện.
Ông hiếm khi có thời gian rảnh rỗi để dành cho con cái, đặc biệt là với đứa con trai"
như hắn.
Đối với Y Thiên, phụ thân luôn giữ một khoảng cách vô hình, một sự xa cách ngầm, được chị đậy bởi vẻ nghiêm nghị và sự thất vọng.
Hiếm khi họ trò chuyện thân mật, và nếu có thì cũng chỉ là những lời răn dạy ngắn gọn, khô khan, thường là về việc hắn cứ sống bình lặn đi, không cần làm bất cứ việc gì cả, đừng có đi đây đi đó phá việc là được rồi.
Nhưng nhìn vẻ mặt phụ thân lúc này, nỗi lo lắng ấy dường như quá lớn, đến mức Y Thiên không đành lòng bỏ đi.
Hắn cảm thấy có một sự kết nối yếu ớt giữa hai người, một sợi dây vô hình của tình thân mà hiếm khi được bộc lộ.
Hắn không thể làm ngơ trước vẻ mặt đầy ưu tư của người sinh ra mình.
Hắn hắng giọng, cố gắng làm cho giọng mình bình tĩnh nhất có thể.
Tiếng hắng giọng nhỏ vừa đủ để Lãnh Sơn nghe thấy.
Lãnh Son giật mình, vai khẽ run lên một cái, như thể vừa thoát khỏi sự chìm đắm trong suy nghĩ riêng.
Ông quay đầu lại, ánh mắt mệt mỏi lướt qua Y Thiên, có một thoáng ngạc nhiên, rồi chuyển thành vẻ phức tạp, xen lẫn chút thất vọng quen thuộc.
Tuy nhiên, ông nhanh chóng che giấu nó đi, khẽ thở dài, tiếng thở dài nặng nề như trút đi gánh nặng ngàn cân, khiến Y Thiên cảm thấy lạnh lẽo trong lòng.
Là Thiên Nhi đó ư?"
Giọng ông trầm thấp, mang theo vẻ mệt mỏi không thể che giấu, như vừa trải qua một ngày dài mệt mỏi:
Con.
cũng chưa nghỉ ngơi sao?
Đã quá nửa đêm rồi cơ mà.
Y Thiên bước đến gần hơn, đứng cách phụ thân vài bước, đủ để thể hiện sự tôn kính mà không quá thân mật.
Hắnnhìn xuống mặt hồ, nơi những cánh sen đang khép mình trong đêm, cố gắng tìm chủ đề để bắt chuyện, xua đi bầu không khí nặng nề giữa hai người.
Vâng, bẩm phụ thân.
có chút việc riêng, ngủ không yên giấc, nên ra đây hóng gió cho khuây khỏa.
Y Thiên nói tiếp, tránh nhắc đến giấc mơ:
Mấy ngày nay con thấy người có vẻ không được khỏe.
Triều chính có việc gì khiến người phiền lòng sao?
Hay là công vụ ở Hoàng Kim Sa Thành quá nặng nề?"
Hắn khẽ nghiêng đầu, ánh mắt nhìn thẳng vào phụ thân, thể hiện sự quan tâm một cách chân thành.
Mạc Lãnh Sơn im lặng một lúc lâu, ánh mắt vẫn dõi vào mặt hồ đen thẫm, không gian giữa hai cha con như bị đóng băng, chỉ còn tiếng nước thác đổ ầm ì.
Ông đưa tay lên, xoa xoa thái dương mệt mỏi, rồi lại đưa tay vuốt nhẹ bộ râu bạc.
Ông không trả lời trực tiếp câu hỏi của Y Thiên, mà chỉ khẽ lắc đầu:
Việc triều chính.
không phải chuyện mà con cần bận tâm lúc này.
có vài việc làm ta suy nghĩ nhiều thôi.
Hắn liền hiểu ý phụ thân.
Một thoáng tự ti lại len lỏi trong lòng hắn, nỗi tủi hổ về nguy linh căn lại dâng lên, như một vết sẹo không thể xóa nhòa.
Nhưng rồi, hắn nhớ lại giấc mơ kinh hoàng kia.
Gia tộc bị thảm sát.
Phụ thân.
chết đi với lời trăng trối bất lực đến tột cùng.
Nỗi sợ hãi đó lớn hơn sự tự ti rất nhiều, thúc giục hắn phải làm điểu gì đó, dù chỉ là an ủi.
Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng gạt bỏ sự tự tĩ, quyết định nói ra điều gì đó an ủi, dù biết có thể nó không có trọng lượng.
Hắn ngẩng đầu, nhìn thẳng vào phụ thân:
Phụ thân là trụ cột của Sa Đô Đế Quốc, là chỗ dựa của Mạc gia.
Phụ thân đã gánh vác mọi trọng trách từ bao năm nay.
Con tin rằng không có khó khăn nào có thể làm khó được người.
Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.
Người đừng quá lo lắng mà tổn hại thân thể.
Mạc gia cần người.
Lời nói của hắn chứa đựng sự chân thành và một chút gì đó cố gắng thể hiện sự trưởng thành, mong muốn chia sẻ gánh nặng.
Lãnh Son nghe vậy, bờ vai rộng khẽ run lên một chút, như bị chạm vào một nỗi đau giấu kín Ông chậm rãi quay hẳn lại, nhìn thẳng vào Y Thiên.
Ánh mắt ông vẫn đục ngầu sự lo âu, nhưng có một tia gì đó rất khác, một tia nhìn phức tạp mà Y Thiên chưa từng thấy.
Không còn hoàn toàn là sự thất vọng thường trực, thay vào đó là một vẻ mệt mỏi tột độ, xen lẫn một chút xót xa, một sự bất lực và có lẽ là cả một chút ghen tị với sự vô tư của hắn, dù hắn có vẻ đang cố an ủi ông.
Ông đưa tay lên, định đặt lên vai Y Thiên, một cử chỉ hiếm hoi của tình phụ tử, nhưng rồi lại buông xuống giữa chừng, tay ông khẽ nắm chặt lại.
Thiên Nhi.
Ông ngập ngừng, lời nói như mắc kẹt trong cổ họng, nặng nề đến lạ:
Con nói đúng.
Giọng ông nghe có vẻ trấn an, nhưng Y Thiên lại cảm thấy nó mang theo một nỗi chua chát, một sự gượng ép, và một chút gì đó tuyệt vọng được giấu kín.
Ông nhìn Y Thiên hồi lâu, như muốn nói ra điều gì đó quan trọng, nhưng cuối cùng lại chỉ thở dài, rồi khẽ lắc đầu.
cứ sống tốt.
Y Thiên gật đầu, tiếp tục an ủi:
Phụ thân, người đã làm việc vất vả cả ngày rồi.
Giờ đã khuya, khí trời lạnh lẽo.
Người nên về nghỉ ngơi đi, gì chứ sức khỏe vẫn là quan trọng nhất.
Nếu người cứ tiếp tục lo lắng như vậy, không chỉ mỗi nhi tử mà còn là cả Mạc gia phải lo âu.
Y Thiên khẽ khàng nói, giọng hắn nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào phụ thân.
Mạc Lãnh Sơn nhìn đứa con trai"
của mình, một chút ý vị khó tả hiện lên trên nét mặt của ông, nhưng ông chỉ lặng đi không nói gì.
Có lẽ, đây là lần hiếm hoi Y Thiên chủ động quan tâm đến ông một cách thực lòng, không phải vì sợ hãi hay muốn lấy lòng.
Sự quan tâm này, dù nhỏ bé, lại chạm đến một góc khuất trong trái tim người phụ thân.
Ông gât đầu nhẹ, không nói gì thêm, chỉ khẽ thở dài một tiếng, nặng nề đến mức khiến hắn cảm thấy lạnh lẽo trong lòng.
Ông quay lưng, bước đi, bóng ông in dài trên nền đá dưới ánh trăng, vẻ cô độc và nặng trĩu.
Bước chân ông nặng nể, dường như mang theo gánh nặng của cả tòa thành, và những bí mật không thể sẻ chia.
Y Thiên nhìn theo bóng phụ thân, cảm giác như đang nhìn một con thuyền lớn lênh đênh giữa biển cả, sắp sửa đối mặt với một cơn bão tố.
Mong người.
sẽ tốt hơn, phụ thân.
Y Thiên đứng một mình dưới trăng, nhìn bóng phụ thân khuất dần sau hành lang.
Tim hắn lại thắt lại khi nhớ về giấc mơ kinh hoàng kia, cùng với vẻ mặt chất chứa nỗi lo lắng không thể giãi bày của phụ thân, như một điểm báo chẳng lành.
Hắn linh cảm được rằng, sự bình yên mà hắn đang có, cuộc sống công tử ăn sung mặc sướng này, có thể sẽ không kéo dài được bao lâu nữa, hắn thở đài:
Mạc gia có lẽ sẽ không thể còn yên bình được lâu nữa.
và ta, một kẻ phế vật có thể làm gì để bảo vệ Linh Nhi đây?"
Một nỗi sợ hãi âm Ì bỗng hóa thành một khao khát cháy bỏng, khao khát sức mạnh để thay đổi tất cả, để không phải chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng kia một lần nữa.
Nhưng sức mạnh.
ở đâu?
Đứng một mình dưới trăng, gió đêm Tây Vực mang theo hơi lạnh của cát và sự u hoài, luồn qua mái tóc hắn, khẽ lay động vạt áo choàng.
Hắn ngước nhìn vầng trăng tròn vành vạnh, ánh sáng yếu ớt của nó không thể xua tan nỗi bất an đang dâng trào trong lòng.
Phía xa, tiếng bước chân tuần tra của thị vệ vẫn đều đặn vọng lại, như một lời nhắc nhở về sự tồn tại của quyển lực và trật tự nhưng với Y Thiên, nó chỉ càng làm nổi bật sự mong manh của tất cả.
Hắn siết chặt hai tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, cảm nhận nỗi đau thể xác để xua đi nỗi đau tỉnh thần.
Ta.
phải làm gì đây?"
Hắn tự hỏi, nhưng không có lời đáp.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập