Chương 30: CHẠY!

Chương 30:

CHẠY!

Y Thiên tiến sâu vào trong.

Mỗi bước chân đều thận trọng, chậm rãi, tạo nên những tiếng vang khô khốc rồi nhanh chóng bị nuốt chửng bởi sự im lặng đến rợn người.

Toàn bộ co thể, từ đầu đến chân, đều căng như đây đàn, sẵn sàng phản ứng với bất kỳ tiếng động hay sự thay đổi nhỏ nhất nào trong không khí.

Hắn không còn vẻ phong trần, lãng tử như trước đó, thay vào đó, từng cử chỉ, từng ánh mắt đều toát lên sự căng thẳng tột độ.

Không khí trong hang động dần trở nên nặng nể, bí bách, như một lớp chăn dày vô hình đang đè nén lồng ngực hắn.

Hoi thở trở nên nặng nhọc, mỗi lần hít vào đều cảm thấy phổi mình như bị hun nóng.

"Lại là thứ mùi đáng chết này!"

Hắn cố gắng làm chậm nhịp thở lại, hắn không muốn nghe thứ mùi này, muốn bịt mũi lại nhưng cánh tay duy nhất đang phải cầm thanh Thiên Bình Kiếm mất rồi.

Sâu vào bên trong, mùi hương cổxưa càng nồng nặc hơn, hòa quyện với một mùi tanh tưởi, nhưng lại không phải là mùi của máu hay xác c:

hết, mà là một thứ mùi vị quỷ dị, mang theo cảm giác nhớp nháp, ẩm ướt, khiến hắn cảm thấy buồn nôn.

Hắn muốn nôn ra, nhưng nỗi sợ hãi đã khóa chặt cổ họng lại:

"Phù.

Phải bình tĩnh thôi!"

Khẽ khàng thở ra một hơi để cố gắng giữ bình tĩnh.

Sự hoảng loạr lúc này chỉ làm hắn trở thành một con mổi dễ dàng hơn.

Hắn đi theo một con đường mòn tối tăm, ẩm ướt, dường như đã bị lãng quên từ rất lâu rồi.

Bức tường hang động dần dần nhẫn mịn, không còn gồ ghề nữa, mà được chạm khắc một cách tĩnh xảo.

Những hình ảnh về các loài yêu thú khác nhau, từ những con hổ khổng lồ cho đến những con rồng nhỏ, được chạm khắc trên tường, tất cả đều đang cúi đầu, tôn kính một thứ gì đó.

Hắn nhìn thấy những đường nét tỉnh xảo, từng thớ thịt, từng sợi lông đều được khắc họa một cách sống động.

"Đây.

đã từng là nơi ở sao?"

Y Thiên tiếp tục bước đi, nhưng, mỗi bước chân đều nặng trĩu bởi một áp lực vô hình, một luồng năng lượng mạnh mẽ và đầy quyền uy đang bao trùm lấy toàn thân.

"Có thứ gì đó đang bám lấy mình.

Đó không phải là lĩnh khí, mà là một thứ gì đó nguyên thủy hơn, cổ xưa hơn.

Mẹ nó, sắp đến lúc rồi sao?"

Hắn đưa ánh mắt ngờ vực quét qua xung quanh, nhíu chặt lại, tập trung cao độ quan sát.

Tim hắn đập mạnh, một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng, nhưng hắn không dừng lại.

Tay càng siết chặt lấy Thiên Bình Kiếm, mổ hôi lạnh chảy dài trên trán.

Có một đôi mắt đang theo đõi hắn, từ một nơi nào đó trong bóng tối.

Đôi mắt đó không chức sự thù hận, không chứa sự tức giận, mà chỉ chứa sự ngạo mạn, sự khinh bi.

"C-hết tiệt!

Lại là ánh mắt đó.

Sống đến đây rồi, vẫn phải chịu đựng con mắt đó.

Không lẽ, đc là tàn hồn của bọn Linh Hồn Cẩu?"

` Thiên ngờ vực dùng đôi Âm Dương Nhãn quét qua một lượt.

Nhưng không nhận ra điều gì bất thường cả, liếm đôi môi khô khốc của mình, bình tĩnh lại và đi tiếp.

Cuối con đường, một luồng ánh sáng le lói từ trên cao chiếu xuống, hé lộ một không gian rộng lớn.

Y Thiên dừng lại, nín thở.

Ánh sáng chiếu vào một cái bệ đá khổng lồ, trên đó là một bức tượng rắnhình người.

Đột nhiên đôi mắt mở to, hắn chọt nhận ra một điều bản thân không thể nghĩ đến, đây không phải một bức tượng, mà là một sinh vật sống.

Ánh sáng yếu ớt, nhưng đủ để hắn nhìn thấy rõ, một làn khói độc màu tím sẫm đang bao bọ:

lấy nó.

Không khí càng trở nên nặng nề hơn, và mùi vị quỷ dị càng nồng nặc hơn.

Hắn không thể hít thở, cảm thấy mình như đang chìm trong một cái đầm lầy, và không thể thoát ra.

Đôi mắt Âm Dương Nhãn quét qua, cố gắng nhìn xuyên qua làn khói độc.

Hắn không thấy gì, chỉ thấy một hình bóng mò ảo, và một đôi mắt đỏ rực đang nhìn thẳng vào bản thân, khiến toàn thân cứng đờ không thể chuyển động.

"Ngươi nghĩ mình là ai?"

Một giọng nói trong trẻo, nhưng mang theo sự lạnh lùng đến thấu xương, vang lên trong tâm trí Y Thiên, khiến hắn phải giật mình.

Một tầng uy áp nặng nể lập tức đề nặng lên người Y Thiên khiến hắn không thể trả lời, nỗi s‹ hãi đang bao trùm lấy như bóng đêm.

Đôi bàn tay nắm chặt hơn vào Thiên Bình Kiếm, mồ hôi lạnh chảy dài trên trán.

Hắn biết, mình đang đối mặt với một thứ gì đó vượt ngoài tầm hiểu biết, một thứ gì đó không thể đo lường bằng bất cứ cảnh giới nào mà bản thân từng biết.

"Ta hỏi lại."

Giọng nói vang lên một lần nữa, lần này rõ ràng hơn, và đầy sự khinh bỉ:

"Ngươi nghĩ mình là ai, mà dám bước chân vào lãnh địa của ta?"

Nghe những lời này, nhìn thấy sinh vật ẩn ẩn hiện hiện quyền uy trước mặt, mọi suy nghĩ của Y Thiên gần như đông cứng:

"Hahaha, cái suy nghĩ chó má chết tiệt gì chứ?

Sinh vật này mà sợ mình à?

Ta quả thật đang mơ một giấc mơ lớn."

Hắn kinh hãi trong lòng, thầm cười tự giễu.

Hắn đã quá tự tin về năng lực của bản thân mình vì đã sống sót và chiến thắng qua nhiều trận chiến.

Chính sự chiến thắng đó đã cho hắn ảo tưởng quá nhiều về năng lực hiện có, và sinh vật kin!

khủng trước mặt chỉ với hai câu nói đã kéo hắn quay về thực tại tàn khốc.

Y Thiên nuốt nước bọt, cố gắng giữ bình tĩnh:

"Cô là ai?"

Hắn đáp bằng một câu hỏi, giọng nói khàn đặc.

Hắn đã xác định được đó là Ngân Xà Tí Hống – yêu thú ngũ cấp, thuộc loài rắn, đặc biệt ở trước mặt hắn đây còn là con đã khai mở linh trí thậm chí, đã hóa hình thành người TỔI, có lẽ như bức họa người rắn đó là vẽ nàng ta, nhưng hắn vẫn không dám tin, nên.

cố hỏi một câu để nhận lại được sự chắc chắn.

"Ngươi không cần biết."

Ngân Xà Tí Hống trả lời, giọng nói đầy lạnh lùng:

"Ngươi chỉ cần biết, ngươi đã bước vào nơi không nên đến.

Và ngươi sẽ phải trả giá cho sự ngu dốt của mình."

Làn khói tím sẫm bắt đầu tản ra, và một hình bóng mờ ảo xuất hiện.

Đó là hình bóng của mộ nữ nhân, với mái tóc dài, óng mượt và một thân hình hoàn hảo.

Y Thiên không thể nhìn thấy khuôn mặt nàng, chỉ thấy một chiếc đuôi rắn khổng lồ, được tạc thành từ hàng ngàn lớp vảy màu tím sẵm, lấp lánh như những viên kim cương.

Nàng không di chuyển, chỉ quay nghiêng đầu lại, để lộ ra một phần khuôn mặt tuyệt đẹp.

Ánh mắt nàng lạnh lùng, đầy sự khinh bi, như thể hắn chỉ là một con kiến đang cố gắng thách thức một vị thần.

"Một tên Luyện Khí nho nhỏ.

Lại còn dám nhìn thẳng vào ta."

Nàng nói, giọng nói đầy chế giễu:

"Một phàm nhân với một chút linh khí hỗn tạp, mà cũng dám ngẩng đầu trước ta?

Thật nực cười."

Nàng không hề tức giận, mà chỉ tỏ ra nhàm chán, như thể cuộc nói chuyện này chỉ làm mất thời gian của nàng:

"Ngươi không có quyền được nhìn thẳng vào ta.

Cúi đầu xuống!"

` Thiên không hềnao núng nhìn thẳng vào đôi mắt nàng, một ngọn lửa tham vọng bùng cháy trong lồng ngực hắn.

"Ta sẽ không cúi đầu."

Hắn trả lời, giọng nói đầy kiên định:

"Ta tin ta đã sống qua bao cuộc chiến sinh tử, thì lần này cũng vậy.

Bỏi vì lý do đó, ta có thể tự nhân bản thân là Thiên Mệnh Nhân.

Và Thiên Mệnh Nhân không thể cuối đầu trước bất cứ ai!"

Nghe thấy những lời đầy ngạo mạn phát ra từ gương mặt tối sầm đang run rẩy của loài người yếu đuối trước mặt, một nụ cười khẩy xuất hiện trên môi nàng:

"Thiên Mệnh Nhân sao?

Hahaha."

Nàng cười, một tiếng cười trong trẻo, đầy kiêu ngạo:

"Ngươi quả thực có khiếu hài hước đấy, lại chọc được ta cười rồi."

Nàng chỉ khẽ vung tay, thanh âm rrúng điộng vang lên:

"QUỲ XUỐNG"

Ngay lập tức, một luồng áp lực vô hình khổng lồ đè lên lưng Y Thiên.

Hắn ngã xuống, đầu gối va đập vào nền đá cứng, một tiếng rắc rắc vang lên.

Hắn gắng gượng đứng dậy, cố gắng dùng linh lực của mình để chống lại, nhưng vô vọng.

Cái gì đây?"

Hắn thầm kinh ngạc, cơ thể như bị một ngọn núi khổng lồ đè lên.

Hắn không thể cử động, không thể hít thở trước thứ áp lực kinh khủng như này.

Linh lực của hắn, vốn đã đạt đến Luyện Khí Thập Tam Tầng, giờ đây tan rã như một đám mây gặp gió lớn, điều này không những đập nát triệt để sự ảo tưởng về sức mạnh mà còn cho hắn nhận ra đâu là tự tin đâu là ngạo mạn.

Linh khí của ngươi thật tạp nham, thủy, hỏa, thổ, kim, mộc.

Hahaha, không ngờ lại là một ngũ linh căn tạp nham, ta thật sự không nghĩ ra ngươi làm sao mà có thể thắng lũ chó canh cửa đấy?"

Nàng nói, giọng nói đầy sự khinh bi:

Ta chỉ cần một cái vung tay, ngươi đã không thể chống cự.

Ngươi nghĩ ngươi là ai, mà dám xưng là Thiên Mệnh Nhân?"

Nàng không ngừng nói, mỗi lời nói đều như một mũi kim sắc bén, đâm vào lòng tự tôn của Y Thiên:

Ngươi chỉ là một con kiến hôi và đang cố gắng thách thức một vị thần.

Ta.

ta không phải là kiến!

' Hắn cố gắng gầm thét lên nhưng thực tế đã cho hắn một kết quả tàn khốc.

Nằm dưới áp lực của một đại năng có thể là một yêu thú ngũ cấp đã hóa hình, tu vi không dưới Nguyên Anh Cảnh Trung Kì, hắn không thể nói mà chỉ có thể nằm đó, nhẫn nhịn chịu đựng.

Nhưng hắn không bao giờ bỏ cuộc.

"Ta.

ta sẽ không bỏ cuộc."

Hắn thầm nghĩ, một giọt nước mắt lăn dài trên má:

"Ta phải chém cô ta!

Sát chiêu của ta có thể một chém g-iết Kim Đan.

Ta.

.."

Sự bất lực và nỗi sỉ nhục cuộn trào, thiêu đốt lồng ngực hắn.

Hắn cắn chặt môi, cảm nhận vị máu tanh mặn chát, và rồi, hắn dồn toàn bộ sức lực còn sót lại, gắng gượng chống người đứng đậy.

Nhưng hắn không thể, một tầng áp lực nữa vừa được thêm vào.

Sức mạnh này khiến hắn còn không thể nhúc nhích nổi, nói chi đến việc đứng dậy.

"Ngươi nghĩ ta không biết ngươi đang nghĩ gì sao?"

Nàng nói, cắt ngang dòng suy nghĩ của Y Thiên với giọng nói đầy sự chế giễu:

"Ta có thể nhìn thấy mọi thứ trong tâm trí ngươi.

Sự sợ hãi, sự tuyệt vọng, sự bất lực và ngươi nghĩ ngươi có thể liều mạng với ta?

Tất cả đều rõ ràng như ban ngày, ngươi còn dám nghĩ khác?"

Nàng không ngừng nói, mỗi lời nói đều như một lưỡi dao, cứa vào trái tìm hắn:

"Ngươi nghĩ ta là ai?

Hahaha."

Nàng lại cười, một tiếng cười trong trẻo, đầy ngạo mạn:

"Đáp ứng câu trăng trối của ngươi.

Ta sẽ trả lời cho ngươi c-hết một cách minh bạch, ta là Ngân Xà Tí Hống.

Ngay khi ngươi bước vào cấm địa, ngươi đã không có quyền quyết định được sự sống chết của mình.

Ngươi chỉ là một món đồ chơi, một con rối, một con mồi.

Ữm.

Và ta sẽ chơi với ngươi cho đến khi ta cảm thấy chán rồi.

BÙM!

Một cái ngươi lập tức chết đi.

trong tức tưởi.

Sao nào?

Muốn chạy trốn?"

Nói xong, như là một thử thách nàng dành cho hắn, nàng phất tay một cái.

Áp lực liền giảm đi, nhưng không biến mất hoàn toàn.

Dù đã được thả lỏng, Y Thiên vẫn không thể cử động.

Toàn thân nằm trên nền đá lạnh lẽo, hít thở dồn dập, cảm giác như phổi mình đang bốc c:

háy.

"Đứng đậy đi, con rối của ta."

Giọng nói của Ngân Xà Tí Hống lại vang lên, đầy sự chế giễu:

"Ta thích nhìn con mồi của ta vùng vẫy trong tuyệt vọng."

Y Thiên cắn răng, dồn tất cả sức lực còn sót lại vào tay.

Hắn từ từ chống kiếm đứng dậy, nhưng hai chân hắn vẫn run rẩy không ngừng.

Ánh mắt đau khổ nhìn thẳng vào nàng, ánh mắt tràn ngập sự thù hận và tuyệt vọng.

"Ồ?

Vẫn còn có thể đứng lên?"

Giọng nói của nàng vang vọng, không chút ngạc nhiên, mà ch thêm phần châm biếm:

"Ngươi cũng khá kiên cường đấy, nhưng thật vô nghĩa."

Hắn thấy rằng, ở bên trong làn sương mờ ảo đó, như thể có hàng ngàn con mắtẩn trong làn khói độc màu tím sẫm đang quan sát, như những kẻ săn mồi đang cười nhạo con mồi của mình.

"Ngươi không thể thắng ta.

Ngay cả bản thân ngươi còn không tin rằng ngươi có thể thắng ta.

Thì sao ngươi có thể?"

Nàng nói, giọng đầy đả kích:

"Ngươi chỉ là một con rối, một món đồ chơi mà ta nắm trong tay thôi.

Ta có thể nghiền nát ngươi bất cứ lúc nào ta muốn.

Nên là trò tiêu khiển của ta, hãy mua vui cho ta chút đi nào!

Hahaha!"

Nàng trả lời, giọng nói vẫn đầy sự lạnh lùng:

"Nhưng đừng nghĩ ngươi có thể chiến đấu với ta.

Nực cười lắm đấy."

Y Thiên biết nàng nói đúng.

Hắn không thể chiến đấu, mọi kỹ năng hay tính toán của hắn đều trở nên vô dụng trước sức mạnh tuyệt đối của nàng.

Ởbên trong tâm trí bị nhấn chìm trong màn đêm, Y Thiên trở lại với thân thể nhỏ bé co ro lại một góc, toàn thân không ngừng run rẩy lẩm bẩm:

"Sợ quá.

sợ quá.

ta sợ quá.

.."

Từ dưới màn đêm tăm tối, hàng ngàn bàn tay ngùn ngụt cuộn xéo vào nhau vươn lên, quấn chặt lấy thân thể Y Thiên, siết chặt hắnlại ghì xuống dưới đất.

Bỗng, bên cạnh một gương mặt Y Thiên đẫm máu xuất hiện, miệng đầy máu đang không ngừng chảy ra, thều thào:

"Ngươi không được chết.

"Vậy ta có thể làm gì?

Ta sợ quá.

ả ta quá mạnh, ta không.

thể đánh được!"

Y Thiên bé nhỏ run rẩy hét lên, toàn bộ tâm trí bị nhấn chìm trong nổi sợ.

Chỉ thấy gương mặt đẫm máu kia khẽ cười, một nụ cười ẩn ý, mắt trọn trắng lên, quát:

"CHẠY"

Ngay lập tức, hàng ngàn bàn tay ấy tan biến ra để lại trước mặt Y Thiên nhỏ bé hàng vạn chữ

"CHẠY"

Nó nhanh chóng tăng lên, tăng lên đến khi như nước ở đại dương bao phủ toàn bộ Mỏ mắt ra, Y Thiên với gương mặt hoảng hốt, trong đầu chỉ còn mỗi từ:

"CHẠY"

"Chạy ư?"

Giọng nói của Ngân Xà Tí Hống lại vang lên, đầy sự chế nhạo:

"Ngươi nghĩ ngươi có thể chạy thoát khỏi ta sao?"

Nàng không di chuyển, nhưng một làn khói độc màu tím sẫẵm bắt đầu di chuyển, bao bọc lấy Y Thiên.

Mùi hương độc hại không chỉ khiến hắn cảm thấy khó thở, mà còn làm đầu óc quay cuồng, sinh ra ảo giác.

"CHẠY!

' Hắn gầm lên.

Cơ thể lập tức biến thành một cái bóng mờ.

Hắn lách mình, vượt qua làn khói độc.

Hắn chạy về phía con đường cũ, nơi những tảng đá đã sụp đổ.

Con khói độc lập tức lan nhanh đi, nó bay thẳng vào phổi của Y Thiên, đốt lấy thân thể Y Thiên từ trong ra ngoài từ ngoài vào trong.

Nhưng những nỗi đau này hắn sớm quen rồi, cũng sớm không còn quan tâm nữa rồi bởi vì ngay lúc này, trong đầu hắn chỉ còn mỗi chữ:

CHẠY!

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập