Chương 100: Trang bị
Tiếng la hét vang lên, người đó biến mất dưới đống xác vặn vẹo.
Một lúc sau, lũ ngạ quỷ tản ra, chẳng để lại chút dấu vết nào, không thịt, không xương, không một miếng áo giáp.
Đám xương khô trên tháp vẫn tiếp tục liên hồi bắn cung tên và nỏ, cơn bão tên nhọn không hề thuyên giảm.
“Tháp vẫn đang bắn tụi mình! Đá·m s·át thủ đâu rồi?!” Một gã trong đội Đỡ Đòn hét lớn.
Tại trụ sở chỉ huy được dựng tách biệt khỏi chiến trường, ba hội trưởng vẫn liên tục trao đổi thông tin, liên lạc không ngớt.
“Điều động đợt t·ấn c·ông thứ hai!” Chiến Chủ ra lệnh, một đội hình ở tuyến sau tiến lên hỗ trợ nhóm tiên phong.
“Nhóm sát thủ đụng phải một Kỵ Sĩ Tử thần cấp 400 trên tháp. Bão Cát ước tính cần thêm năm phút để hạ nó, sau đó mới có thể đi xử lý tháp, rồi di chuyển qua các tháp còn lại.” Lý Huyền báo cáo.
“Đĩ má nó. Nếu mỗi tháp đều có một con kỵ sĩ cấp 400, thì ít nhất cũng mất cả tiếng đồng hồ mới vượt qua nổi. Tôi đề nghị tung toàn bộ đơn vị sát thủ dự bị để hỗ trợ, không chừng còn gặp thêm mấy con trùm 400 nữa trong đó.”
“Đồng ý.”
“Thông minh, tôi đồng ý.”
“Bọn mình đã mất 5% lực lượng rồi. Để giảm thiệt hại và tiết kiệm thời gian, chỉ cần đánh chiếm sáu tòa tháp thay vì cả mười hai. Với hồi máu đầy đủ, nhóm Đỡ Đòn chịu đòn từ những tháp còn lại cũng đủ lâu, để phá vỡ công sự và tuyến phòng thủ.” Dương Kiệt trầm giọng.
“Bọn mình nên g·iết sạch hết, để kẻ địch phía sau lưng khác nào tự rước họa, dễ b·ị đ·ánh úp và xiên lén.” Chiến Chủ nói.
“Khùng hả? Nếu lo đi g·iết từng con trong tháp, thì chừng nào kịp làm nhiệm vụ này?.” Dương Kiệt gằn giọng.
“Dương Kiệt nói có lý.” Lý Huyền gật gù.
“Được, vậy cứ theo cách đó. hội trưởng Lý Huyền, vui lòng cập nhật chỉ thị cho các đơn vị
sát thủ. Tôi sẽ báo lại với Lãng Tử.”
Chiến Chủ đưa mắt nhìn ra chiến trường nơi đội quân đang giao tranh.
Cơ hội hoàn thành nhiệm vụ trước khi bộ đếm thời gian về 0 đang dần cạn kiệt.
Lực lượng xung phong không chỉ đánh với Undead, mà còn đang chạy đua cùng thời gian.
Nếu trận này không kết thúc sớm, bọn gã sẽ buộc phải kích hoạt kỹ năng di sản để lật ngược thế cờ.
Hoàng Lâm lướt qua từng món trong kho hàng của gã Undead bán đồ.
Hoàng Lâm ngó sơ mấy thứ, có món thì coi kỹ, có món thì bỏ qua, có món thì đem ra so sánh. Cuối cùng, hắn mới quyết định lựa chọn và mua vài món.
Danh mục: Giáp hạng nặng.
Găng Tay Của Dòng Tu Hắc Hiệp Sĩ Sa Ngã [găng tay, giáp, tấm kim loại]
Một phần trong bộ giáp được rèn cho dòng tu Hắc Hiệp Sĩ từng bị tha hóa và sa ngã từ lâu. Hội kỵ sĩ cao quý này vốn thề sẽ chống lại lũ Undead bẩn thỉu, đáng ghê tởm, nhưng rồi tự họ lại rước lấy diệt vong bởi cơn thịnh nộ của Vua Undead, kẻ thống trị Cõi C·hết. Cái kết của dòng hiệp sĩ ấy đầy bi kịch, Vua Undead đã nguyền rủa họ, phải sống lại trong hình dạng Undead, trở thành chính thứ mà họ căm ghét nhất.
Yêu cầu:
Cấp độ 60
200 sức mạnh, 100 nhanh nhẹn, 100 khéo léo
Thuộc tính:
+400 Sức sống
+2% Miễn nhiễm
200 vô hiệu hóa sát thương
100 Hấp thụ phép
Hạng: Hiếm
— ———————
Danh mục: Giáp hạng nặng
Mũ Giáp Của Dòng Tu Hắc Hiệp Sĩ Sa Ngã [giáp, mũ]
Miêu tả, yêu cầu, thuộc tính… giống hệt như găng tay ở trên.
———————–
Áo choàng của dòng tu Hắc Hiệp Sĩ Sa Ngã [giáp, áo choàng]
Cũng là một phần trong bộ giáp của dòng tu Hắc Hiệp Sĩ bị sa ngã, câu chuyện vẫn bi kịch như vậy: thề chống Undead, nhưng cuối cùng lại bị chính Vua Undead biến thành Undead.
+200 Sức sống
+4% miễn nhiễm
300 vô hiệu hóa sát thương
300 hấp thụ phép
Khi có đủ ba món này, Hoàng Lâm cuối cùng cũng hoàn chỉnh nguyên bộ giáp Hắc Hiệp Sĩ.
Hắn mở bảng trạng thái.
Màn hình trạng thái!
Cấp độ: 100
Lớp: Tông Đồ Của Thần C·hết
Tên: Tử Kích
Chủng tộc: Người (Undead)
Máu: 27,000 (+1,350)
Ma lực: 3,000 (+150)
Thể lực: vô hạn
Phẫn nộ/tập trung: 100
Trí tuệ: 260 (+13); Thông minh: 310 (+15.5)
Khéo léo: 260 (+13); Nhanh nhẹn: 260 (+13)
Sức sống: 2700; Sức mạnh: 260 (+13)
Hấp thụ phép: 1000
Vô hiệu hóa sát thương: 2000
Miễn nhiễm: 20% (+1%)
Hồi máu: 0.1/giây; Hồi ma lực: 1.1/giây
Hồi thể lực: ∞; Hồi phẫn nộ/tập trung: 1/giây
Danh hiệu:
“Biết Tuốt!”
Hoàng Lâm ngó bảng trạng thái rồi cười khoái chí.
“Ngon!”
Bình thường, mặc nguyên bộ giáp thép Damascus của Hắc Hiệp Sĩ, sẽ khiến người khoác nó nhìn y như một hiệp sĩ anh hùng, cao quý. Nhưng vì Hoàng Lâm đeo thêm Nhẫn Thần C·hết, nên toàn bộ giáp lại hiện ra như mục rữa, già cỗi, mang hơi thở c·hết chóc.
Gã undead bán hàng khom lưng, liên tục cúi chào hắn.
“Một lựa chọn sáng suốt, hỡi vị khách quý nhất của tiệm ta!”
Hoàng Lâm lờ đi gã undead bán hàng cứ khúm núm nịnh nọt, triệu hồi nguyên trung đội undead của hắn ra để kiểm tra.
Đám lính này từ lúc cái cổng xuống Âm Giới mở ra, thì đã cày cấp độ ghê gớm.
Giờ con thấp nhất cũng đã cấp độ 81, còn Bu thì đứng đầu, tận cấp 92.
Tới lúc phải xài điểm đóng góp để nâng cấp cho tụi nó, trang bị cho đàng hoàng.
Bud thì cũng dễ thương lắm, ờ thì ngạ quỷ chứ không phải người, nhưng lúc nào cũng có mặt khi Hoàng Lâm cần, lúc thì giúp sức, lúc thì ngồi nghe hắn tâm sự.
Hắn lật qua cái bảng quản lý thuộc hạ, bỏ tiền mua nguyên bộ giáp Hắc Hiệp Sĩ cho Bu-đỳ.
“Ê Bu, cái này cho mày đó. Mặc thử coi.” Hoàng Lâm kêu con ngạ quỷ.
Bu chớp mắt, rồi nhận lấy bộ giáp.
Mất một chút thời gian mới mặc xong.
Khi giáp hiển hiện trên người, ngạ quỷ ốm o như thay đổi hẳn, cao to hơn, bờ vai nở rộng ra.
Cái mặt nạ đen kịt với cái kính che mắt từ mũ trụ, hiện ra một diện mạo dữ tợn, rùng rợn.
Hoàng Lâm quay sang đám lính khác, gọi một con thi pháp lại.
Đây là con dùng phép từng tiến hóa thành xương khô dùng ma thuật lửa, trong trận đánh với bọn người sói ở hầm ngục Mạch Ngầm Bóng Tối.
“Từ giờ tao kêu mày là Xu.” Hắn đặt tên.
Rồi hắn lục lại cửa hàng, tìm đồ hợp để nâng chỉ số của con xương khô này.
Hoàng Lâm mua cho nó một bộ áo bào dài màu đỏ, một cái mũ chóp nhọn kiểu pháp sư, với cây pháp trượng có viên ngọc đỏ cắm trên đầu.
Bộ đồ này chỉ có ba món thôi, lại mắc hơn cả giáp Hắc Hiêp Sĩ.
Trang bị cho pháp sư với mấy lớp xài phép, thì lúc nào cũng đắt hơn cận chiến, đó là thường
thức của game.
Hoàng Lâm tiếp tục mua cho nguyên trung đội, ai lớp gì thì trang bị hợp lớp đó.
Tổng cộng tốn hết 12 ngàn điểm đóng góp, nhưng kết quả thì đáng.
Giờ đội undead của hắn nhìn y như biệt đội sát thủ ngầu lòi.
Mũi Tên Cô Đơn, cô nàng nãy giờ không có chuyện gì làm, cứ đi vòng vòng trong đền, đứng dậy khi thấy Hoàng Lâm dắt nguyên đám lính bước ra khỏi tiệm.
Nhìn nguyên đội hình, cô phải dụi mắt nhìn lại lần nữa, rồi đầy thắc mắc liếc hắn.
“Giờ anh cho Undead mặc đồ được rồi hả?”
“Ừ, tui mới mò ra cái tính năng này thôi.” Hoàng Lâm đáp.
Trong lúc liếc quanh quảng trường, thấy đám undead hối hả ra vô các tòa nhà, Hoàng Lâm lại chú ý tới một chỗ bên hông ngôi đền, tương phản là, nơi đó lạ thường yên tĩnh.
Ở ngay trung tâm cái chỗ yên ắng đó, có một dáng người luộm thuộm, đang dựa người vào một cột đá có khắc hoa văn.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập