Chương 106: Chết mẹ! (Cảm ơn cục gạch của Cộng Sả)

Chương 106: Chết mẹ! (Cảm ơn cục gạch của Cộng Sả)

Hoàng Lâm liếc thấy một gã Thủ Hộ Binh mặc giáp hồng đang hò hét chỉ huy, liền mỉm cười Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng khiến Lãng Tử rùng mình, gã mau lẹ đưa khiên đỡ hai đòn chém từ Ky Sĩ Tử Thần.

Gã dồn lực tung một đòn Khiên Húc, hất kẻ địch lùi lại, rồi tranh thủ liếc quanh.

Đôi mắt gã lập tức bị hút về một dáng hình thây ma khác biệt hẳn so với đám Undead rỉ sét thường thấy.

Bộ giáp đen bóng trên người nó, dù có chỗ trầy xước, nhưng vẫn tỉnh xảo, đẳng cấp cao hơn hẳn thứ giáp sắt gỉ thường được lũ Undead mặc lên.

Nhưng thứ khiến Lãng Tử rùng mình hơn hết… chính là cái cách thây ma đó, đang nhìn thẳng vào gã, đôi mắt ánh lên tia cười mỉm, còn bàn tay thì thong thả vuốt râu, như đang thách thức…

“Vậy là, “giáp hường' mới là người đứng sau chỉ huy,“ Hoàng Lâm đứng lẩm nhẩm một mình.

“Người này đúng là dân chuyên, vừa biết tính toán chiến lược, vừa là kẻ cầm đầu cứng tay. Giờ mình chưa nghĩ ra cách nào hạ được người này, ít nhất là chưa phải lúc này…”

Hắn liếc nhìn cái bộ đếm trên giao diện, còn 22 phút nữa quân địch sẽ tới cây cầu.

“Veylith đang giữ chân đám bang hội ở đây, bọn họ sẽ không kịp tới lá cờ đâu. Mình quay về ngôi đền là vừa, chỗ này cũng chẳng còn gì để làm nữa.”

Một Ky Sĩ Tử Thần của bạn đã bị griết!

“Hả? Sao vô lý dậy”

Hắn đảo mắtnhìn quanh đám Ky 6ï của mình rồi đếm: “…9…10, bọn nó vẫn còn nguyên mà.”

Ngay lập tức ý nghĩ như sấm sét giáng xuống đầu hắn.

Hoàng Lâm quay phắt lại, hướng mắt về phía ngôi đền.

“CHẾT MẸ! Đạo tặc!”

“Veylith! Bọn đạo tặc nó luồn qua lọt tới ngôi đền rồi! Tui quay về đây!”

Veylith gầm ngược lại: “ĐI MAU! Đội quân của Nhà Vua sắp tới rồi!”

Rồi cô bắt đầu nhanh tay hơn nữa giết người chơi, cả người chìm vào con điên loạn.

Thanh máu của cô ta đã tụt xuống dưới mức 50 phần trăm.

Hắn biết chắc cô sẽ khó lòng trụ nổi.

Hoàng Lâm lập tức ra lệnh cho năm trong mười Ky Sĩ Tử Thần ở lại, kêu bọn nó dẫn lính tiếp viện cho Veylith.

Còn hắn thì cùng năm Ky Sĩ còn lại cắm đầu chạy hết tốc lực xuyên qua đường hầm, hướng thẳng về ngôi đền.

Đầu óc hắn quay cuồng.

Lẽ rahắn phải nghĩ trước chuyện này, chuẩn bị sẵn từ đầu.

Với mấy kỹ năng [Ẩn Thân] và [Bốc Hơi] đám đạo tặc, đạo chích, sát thủ thừa sức vòng qua chiến trường, lén sâu vào tuyến sau để gây loạn.

Hoặc đánh thẳng vào mục tiêu chiến lược.

Hân là hắn đã để sẵn mười Ky Sĩ Tử Thần chờ trực gần lá cờ.

Nếu không, cả lãnh thổ coi như mất mà không kịp báo động.

Chỉ mất vài phút phóng nước rút, hắn đã tới hang động ngôi đền.

Vừa tới cửa hang, hắn nghe văng vắng tiếng giao chiến, tìm hắn đập đồn dập trong ngực. Bước ra khỏi đường hầm, hắn thở phào nhẹ nhõm khi thấy lá cờ của Undead vẫn tung bay trên đền.

Hàng trăm sát thủ đang vây quanh ngôi đền.

Nhưng lớp tàng hình của bọn họ đã bị phá, giờ đang bị Ky Sĩ Tử Thần cùng quân lính của hắn giữ chân.

Đứng nhìn đám Undead cầm cự với bọn sát thủ, hắn chọt tự hỏi, làm sao đám bang hội lại giết được một Ky Sĩ.

Chắc bọn gã đã đánh đổi hiệu lực tàng hình của tất cả, để cùng lúc tấn c-ông vô một Ky Sĩ. “Bao vây, xử lý hết cho tao!” Hoàng Lâm quát, ra lệnh cho năm Ky Sĩ hắn mang từ cầu về. Đám Ky Sĩ Tử Thần cùng binh lính liền xông ra, vây chặt vị trí của đám hội, dùng trấn công. tầm xa đánh phủ đầu.

Sau Ky Sĩ Tử Thần, kế đến là các Thủ Lĩnh, đồng loạt xông lên.

Được tiếp thêm sức mạnh từ con thịnh nộ, vì kẻ địch dám bén mảng tới gần lá cờ, bọn nó đi thẳng vô đội hình đạo tặc lăn xả chém griết.

Âm thanh sắt thép v:a chạm dội vang, tiếng người chơi gào thét, la hét gọi nhau, cố lấy lại nhịp độ, sắp xếp đội hình đối phó với kẻ địch mới.

Chỉ trong vài phút, trận đánh kết thúc, gã đạo tặc cuối cùng ngã xuống bởi nhát bổ rìu của một Ky Sĩ Tử Thần.

Đám Undead đồng loạt tru dậy vang trời, chấn động cả hang động, ăn mừng vì kẻ thù vừa b diệt.

“Xém chút nữa thì toi. Chắc mình phải ở lại đây. Sóm hay trễ gì đám bang hội cũng biết chuyện. Thế nào bọn đó cũng giở trò khác.”

Ở phía cây cầu, sợi sinh mệnh cuối cùng của Veylith, bị lưỡi rìu lớn di sản của Chiến Chủ chém đứt.

Gã nhìn lại bộ đếm.

Thời gian để hoàn thành nhiệm vụ chỉ còn chưa đầy 15 phút.

“Lãng Tử, mình phải đi thôi. Xông tới lá cò!” hắn hét.

“Được.”

“KẺ HỦY DIỆT! Tập hợp lại, tăng tốc hồi máu!”

Ngay khi gã vừa nói xong, Lãng Tử quay đầu thì thấy cả hội Huyết Nộ ào ra từ trong đường hầm, mặt mày hớn hở dữ tọn, chạy thẳng về phía bọn họ.

“Lý Huyền đang tính giở trò gì đây?” Chiến Chủ lẩm bẩm.

Cặp mắt Lãng Tử trọn to.

“CHIẾN CHỦ! DẪN TIỀN TUYẾN ĐÁNH THẰNG VÔ LẤY CỜ! LẸ! LẸ! LẸ

“TẤT CẢ HỘI KẺ HỦY DIỆT, TIẾN VÀO ĐƯỜNG HẦM MAU”

Chiến Chủ không chần chừ lấy một giây khi nghe Lãng Tử, bởi gã tin tưởng tuyệt đối.

“ĐỘI A! MỤC TIÊU LÀ LÁ CỜ! ĐIMAU!” Chiến Chủ gầm vang trong kênh chat chiến đấu của hội.

Đám người chơi chuyên nghiệp chẳng ai thắc mắc, trong chiến trận bọn họ không bao giờ đặ câu hỏi.

Bọn họ bỏ mặc đám Undead còn sót lại, dốc hết tốc lực chạy xuyên qua,chui vào đường hầm hang động.

Không còn Veylith, đám Undead bắt đầu rối Loạn, lang thang lạc hướng, tùy tiện tìm mục tiêu ngẫu nhiên mà đánh.

“Có chuyện gì vậy Lãng Tử?” Chiến Chủ vừa chạy trong đường hầm vừa hỏi.

“Mạng lưới gián điệp của bọn mình báo lại, Huyết Nộ đã phái một nhóm sát thủ đi giành cờ. Nhưng thất bại. Cho nên bọn nó bỏ luôn cái dụ bao vây mấy cái tháp, giờ đang dốc toàn bộ đội quân sang. tấn công giành cờ. Giờ mà bọn nó quay ra hốt luôn bọn mình, thì cũng không có gì ngạc nhiên.”

“Nhưng tụi mình làm dậy chẳng phải là đang giúp đỡ cho tụi nó? Nếu cứ cắm đầu xông lên, chắc chắn bọn mình sẽ mất thêm người. Chưa kể bọn mình còn chưa hồi máu đầy nữa. Mả cha nó, máu tao còn đúng hai chục phần trăm thôi đó!”

“Khi ra đến lối ra của hang động, tao sẽ dựng một tuyến phòng thủ, để chặn bọn Huyết Nộ lại. Mày dẫn nửa quân còn lại, vào trong động mà crướp cờ.”

“Lãng Tử, mày có kềm chế được Lý Huyền không?” Chiến Chủ hỏi.

“Một chọi một thì không. Nhưng tao đủ sức kéo dài thời gian. Phần còn lại mày phải lo, vừa xử lý lũ Undead, vừa giành cò. Với lại, tao thấy có con thây ma ngoài cây cầu. Nếu không giành được cờ, ít nhất cũng phải griết nó!”

“Nó cũng ở đây hả? Rồi, hiểu rồi. Nó chết chắc.”

Đám người Kẻ Hủy Diệt phá vỡ hàng phòng thủ lộn xộn của lũ Undead ở cửa hầm, sau đó, lập tức chia quân làm hai.

Một nhóm ở lại giữ cửa hầm, chặn đội quân của Huyết Nộ, nhóm còn lại thì lao thẳng về phía ngôi đền.

Một bóng người to lớn trong bộ lễ phục đỏ thẫm, rườm rà bước ra, tiến đến trước đội hình phòng thủ của Kẻ Hủy Diệt.

“Có nghĩa là sao đây, Lãng Tử?”

Đó là Lý Huyền.

Gã đã dễ dàng xé nát đám quân Undead, dẫn đầu bang hội của mình tiến đến.

“Ồ, hế lô Lý Huyền hả, vui quá ha, lại gặp ở đây. Bọn tôi chỉ đang che lưng cho anh em trong bang thôi, giữ vững chiến tuyến á mà.”

“À, tiện thể nói luôn, tôi nghe nói là anh có cho một đội len lén đi c-ướp cờ. Tiếc ghê hơ, thất bại thảm hại thiệt.”

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập