Chương 112: Nghi thức đen.
Nhưng cho đù có kỷ luật sắt thép cách mấy, gã vẫn thấy bứt rứt, tâm trí chẳng tập trung nổi vào mớ giấy tờ chán ngắt kia.
Một nổi nghi ngờ dai dẳng, cứ cắn xé sự tự tin vừa mới lấy lại.
Gã không ngừng tự hỏi, nếu tất cả chỉ là ăn may cộng với cái lá chắn siêu bẻ game từ việc triệu hồi trùm….vậy tại sao tên thây ma kia, lại có thể g:iết được chính gã?
Hoàng Lâm xuất hiện trong hang động của cô gái Thần C-hết.
Hắn bực bội gat phăng cái thông báo hiện ra:
Bạn đã nhận Nhiệm Vụ Di Sản thứ hai.
Đi nói chuyện với Thần C-hết để biết thêm chỉ tiết.
Nữ Thần C-hết ngồi vắt vẻo bên hồ, thả chân xuống nước, ngắm những vòng gợn đen loang xa rồi tan biến.
Cô ta ngẩng lên khi thấy Hoàng Lâm tiến lại, ánh mắt sau tấm mạn che mặt lóe lên, nhìn thẳng vào hắn.
Hoàng Lâm khựng lại, ánh nhìn ấy như một luồng áp lực, rần rần khắp dây thần kinh.
Hắn chọt nhớ tới câu chuyện về một kiếm sĩ Nhật Bản huyền thoại, nổi tiếng với sát khí. Người ta kể, mỗi khi ông ta luyện kiếm trong võ đường, ánh mắtlia qua đâu, chuột trên xà ngang liền c-hết rớt xuống crhết, chỉ vì lỡ đối mặt phải ánh nhìn tử thần đó.
“Hừ. Ngươi vẫn chưa sẵn sàng. Ngươi đi tìm sức mạnh quá chậm. Với cái tốc độ này, thì làm sao griết nổi tên vua hèn nhát kia?
Hoàng Lâm nhíu mày.
Hắn vẫn chẳng hiểu tại sao phải g-iết nhà vua.
Nhiệm vụ của Vardros cũng y chang. hắn, do chiếc nhẫn của Thần C-hết ép buộc, một khế ước phải griết vua cho bằng được.
“Cô nói Vua Undead là kẻ phản bội chủng tộc của ông ta, nhưng tôi thì lại không thấy ông ta làm như vậy.”
Nữ Thần C-hết đứng dậy, nhìn chằm chằm vào hắn hồi lâu.
Hoàng Lâm rùng mình, một lần nữa cảm nhận được nguồn áp lực, đằng sau tấm màn cheu ám kia.
“Ngươi đang nghi ngờ lời của nữ thần của ngươi à?” Cô ta cất giọng nói mượt mà như nhung.
Cổ họng hắn nghẹn lại, nhưng, vẫn cố tiếp lời:
“Tôi chỉ muốn hiểu rõ hơn thôi. Tên vua không giống như những gì người mô tả…”
Cô nhìn hắn thêm một lúc đài, cái nhìn khiến hắn thấy ngột ngạt.
Rồi cô khẽ gật đầu:
“Được. Ta sẽ cho ngươi thấy.”
Đột ngột, bọn hắn không còn ở trong động nữa.
Cả hai đang đứng giữa khoảng không vũ trụ, nơi vô số vì sao lấp lánh khẽ sáng, không hề nhấp nháy, tỏa ra đủ sắc màu chung quanh.
Dưới chân bọn hắn là một khối cầu xanh lục, xanh dương, bao phủ bởi từng vệt mây trắng mỏng.
Đó là Chiến Phạt, thể giói này.
Hắn gồng mình giữ bình tĩnh, nhưng không thể nào rời mắt khỏi hành tình, đang xoay chậm rãi bên dưới.
Xa vô cùng, xa đến ngợp thở.
Hoàng Lâm vốn dĩ không hề hợp với mấy trò độ cao.
Một cảm giác hằng bụng ập tới, tim gan hắn đảo lộn, khi “sàn” vô hình dưới chân, kéo cả hai rơi thẳng xuống hành tỉnh, nhanh hơn cả trên lửa, nhanh hơn cả thang máy tốc hành chở người xuống địa ngục.
Ruột gan hắn lại quặn thắt, vì cả hai đột ngột dừng khựng lại.
Bên dưới, một thành phố có tường thành kiên cố đang bị vây hãm.
Những bức tường đá trắng hùng vĩ của nó, đang chịu đòn tấn c:ông dữ dội.
Hàng chục ngàn binh lính từ những công sự đắp đất trải dài tràn ra, tay mang theo thang. công thành.
Các máy bắn đá liên tục, phóng những khối đá lớn bọc lấy lửa vào trong thành trì.
Loạt đá bắn vô dọn sạch quân thủ thành trên các lũy canh giữ, dần dần nghiền nát những. bức tường thành thành đrống điổ nát.
Tòa thành này được xây dựng bao quanh một ngọn núi, trên đỉnh núi là một tòa lâu đài bằng đá trắng sứ, sừng sững nhìn xuống tường thành và vùng đất xung quanh.
Được dựng nên để phục vụ c:hiến tranh, lâu đài đó còn được gia cố kiên cố hơn cả tường thành, nhìn từ bên ngoài nó phảng phất hoàn toàn bất khả xâm phạm.
Bất ngờ, tầm nhìn của bọn hắn thu hẹp, lao thẳng vào lâu đài, xuyên qua một ô cửa sổ đá, nằm cao trên một trong những tháp canh chính của lâu đài.
Bên trong tháp, chín người đang đứng quanh một cái bàn đá hoa cương.
Một người đàn ông mặt mày nghiêm nghị, mặc áo pháp bào vàng rực pha đỏ thẩm, đứng đầu bàn.
Tám người còn lại đứng dàn đều hai bên.
Một người to con mặc giáp tấm phong cách Gothic đen nặng nề, ngẩng đầu nhìn về phía vị vua, cúi đầu:
“Thần xin thứ lỗi, bệ hạ. Cái này… chúng ta thực sự phải làm thiệt hay sao? Không còn cách nào khác hay sao?”
“Vardros…” Nhà vua quắc mắt nhìn gã ky sĩ hộ vệ.
Con giận dữ chớp nhoáng tràn qua gương mặt vốn nghiêm khắc của gã.
Nhưng rồi gã kìm lại, tự điều chỉnh, lấy ra bản lĩnh thép của một vị quân vương, không để' con nóng giận làm gã trút oán trách lên người trung thần và cũng là bạn thân.
Hoàng Lâm trố mắt, trong đầu thốt lên:
“Ơ! Ky sĩ đó chính là Vardros!”
“Các ngươi đều đã hiến cho trẫm trí tuệ và lời khuyên. Trẫm không thấy có lựa chọn nào tốt hơn để hoàn thành sứ mệnh này. Đó là trách nhiệm và gánh nặng của trẫm. Đây là con đườn trẫm đã quyết định.”
Trên bàn trước mặt nhà vua có hai vật.
Những người đứng quanh đều cố né không nhìn vào chúng.
Một là cuốn sách phép cổ, bìa da sậm màu nâu đỏ, in nổi biểu tượng ngọn lửa đen uốn lượn. Đám người ở đây đều thấy rõ, ngọn lửa kia như động đậy, gợn sóng, y hệt như nó đang sống.
Kế bên là một con dao găm.
Cán dao được chạm khắc hoa văn màu vàng tỉnh xảo, nhưng lưỡi thì ngược lại, được hoàn. thiện thô sơ, màu xám trầm, bề mặt không lọt một tia sáng.
Lưỡi dao răng cưa kia như đang lượn sóng, như những cái nanh thép gặm nhấm vào thực tại, như địa đói hút lấy ánh sáng và màu. sắc xung quanh.
Vị vua quay sang nhìn thiếu nữ trẻ bị xiềng xích trên bàn đá nghi lễ.
“Elysia. Con gái của trẫm. Đau lòng thay, đây là cách duy nhất.”
Cô gái đó, hai má lem ướt bởi những giọt nước mắt cũ lẫn mới, gào khóc cầu xin từng người trong tám người, gọi tên từng người, van nài họ thả mình ra.
“Con gái, chuyện này là điều bắt buộc khiến ta đau lòng. Ta chỉ mong trong lòng con còn đủ khoan dung, để tha thứ cho người cha này, cũng như tha thứ cho ông vua này, tha thứ cho những kẻ ở đây đang chứng kiến bổn phận này…. được thực thi.”
Gã nhanh gọn ra tay, lia lưỡi dao găm răng cưa ngang cổ họng con gái, đột ngột chấm dứt những lời van xin tha mạng của cô.
Máu phụt ra, vẽ thành những vòi phun đỏ chót loang. lổ trong không khí, tạt lên mặt nhà vua.
Gã khẽ rùng mình trước cảnh máu phun thành tia, khàn giọng:
“Máu đã đổ.”
Lên tỉnh thần, gã chắc tay ghim lưỡi dao vào tim con gái mình, hai tay nắm chặt mà xẻ dọc xuống qua xương sườn, xé toạc những khớp xương cho đến bụng dưới.
“Xương đã gãy.” Nước mắt tràn ra, hòa cùng máu loang đầy trên gương mặt.
Gã thọc tay vào trong, xuyên qua những. đầu xương gãy nham nhở, với một âm thanh rọn người, nặng nể, nhầy nhụa, giật phắt quả tim ra khỏi lồng ngực.
Vị vua nấc nghẹn, giơ khối thịt đầy máu lên ngang tầm mắt, bước loạng choạng như bị trúng đòn.
“Tim đã xé.”
Trong bàn tay ông, quả tim bắt đầu quỷ dị thâm đen, ướt át run tẩy, đập lên nhịp điệu quái gở, quản quại như một con đỉa khổng lồ đang bị tra trấn.
Thân thể còn ấm trên bàn tế khẽ giật giật, làm gọn vũng máu đỏ đổ loang.
Đôi mi mở ra, hiện ra hai hốc mắt đen kịt như than.
Đôi vai mảnh mai gồng lên, những vòng xích sắt khua loảng xoảng, gãy rời từng khúc.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập