Chương 113: Thịnh nộ (Cảm ơn điểm đóng góp của Cộng Sả)

Chương 113: Thịnh nộ (Cảm ơn điểm đóng góp của Cộng Sả)

Các đoạn xích nặng bung khỏi thân thể đầy máu, rơi leng keng trên bàn đá. Được giải thoát, cái xác đẫm máu bật đứng dậy, dùng ánh mắt dữ tọn từ trên bàn nhìn xuống bọn gã.

Tất cả đều lùi lại, ngoại trừ nhà vua, khỏi cái “Thứ đang đứng đó.

“Người phàm ngu xuẩn! Quyển sách của ta… các ngươi dám?!” Giọng nói rít ra từ cổ họng đẫm máu rách toạc.

Nhà vua cất lời, không dám nhìn. thẳng vào gương mặt sinh vật kia.

“Vương quốc và dân của bọn ta đang trong cơn nguy hiểm cùng cực. Ta hiến tế đứa con duy nhất để triệu hồi ngài, mong mượn được Quyền Năng hòng cứu lấy người dân. Đây là trách nhiệm thuộc về ta.”

“Các ngươi triệu hoán và ràng buộc ta bằng cuốn sách của ta, bắt ta phục tùng như hạng hạ đẳng. Lũ ngu dốt! Bọn ngươi đang đùa giỡn với Những Thế Lực và Giao Ước, mà bọn phàm tục không thể nào thấu hiểu. Các ngươi đang tự chuốc lấy diệt vong, cho bản thân lẫn cả vương quốc. Cho dù không phải vậy, ta cũng sẽ không ban cho các ngươi điều các ngươi mong muốn.”

Cô ta liếc nhìn từng người trong số chín kẻ ở đó, cặp mắt như lửa bùng cháy.

Một cơn gió kỳ dị nổi lên, thổi tung tóc tai, lật tung giấy tờ.

Vardros nhìn chằm chằm sinh vật đó, càng nghe càng thấy máu sôi trào.

Tay gã siết chặt chuôi kiếm bản, lưỡi kiếm vừa rộng đủ làm khiên, vừa dài hơn cả chiểu cao hiếm thấy của gã.

“HÔM NAY sẽ không người phàm nào, được ban ân huệ từ Quyền Năng của ta!” Giọng nói phát ra từ cổ họng rách nát rung lên dị thường, phảng phất hàng chục giọng nói bất hòa cùng cất tiếng.

Một vài đại thần bịt chặt tai, có người té nằm ra đất, miệng sùi bọt mép.

“Ta không hề quan tâm đến chuyện phàm tục. Cuối cùng tất cả đều sẽ về Cõi của ta. Trả lại sách cho ta và giải trừ khế ước! Thả ta rời đi, biết ơn đi vì hôm nay linh hồn các ngươi, chưa bị thổi bay khỏi thế giới, chưa bị xé khỏi cả dòng thời gian.”

Vardros chịu hết nổi.

“Đồ ma quỷ hèn hạ! Ngươi không được phép ăn nói hỗn xược với bệ hạ! Hoàn tất khế ước nghi lễ đi, sinh vật kia! Ban ân huệ mà đức vua ta đã tế lễ để đổi lây!

“Ngu dốt! Ta cảnh báo lần thứ hai! Ta sẽ không nhúng một cọng lông vào kế hoạch của các ngươi!”

“Vậy thì ngươi vô dụng với ta rồi!” Nhà vua gầm gừ.

Trong con tuyệt vọng, gã đâm mạnh dao găm vào quả tim đen đang đập trong tay mình, xuyên cả vào da thịt chính bản thân.

Nỗi buồn, đau đón và hối tiếc, cùng nhau giằng xé trên gương mặt, không còn chỗ cho cảm giác đau xác thịt.

“Ngươi vừa làm gì?!” Sinh vật gào lên bằng muôn vàn giọng nói, chứa đầy kinh hoàng. lẫn tuyệt vọng.

Con gió ma quái cuồng loạn gầm rít trong căn phòng.

Nhà vua nhìn xuống, quyển sách trên bàn kịch liệt rung rẩy, bỗng dưng lặng im.

Bìa sách dần dần bị nhuốm màu đỏ sậm, hóa thành một màu đen thăm thắm, màu đen thật sự của lòng. đất sâu, nơi ánh sáng không bao giờ chạm tới.

Biểu tượng ngọn lửa trên bìa, hóa thành hình hộp sọ xám lạnh lẽo, khiến gã phải mở to miêng, run rẩy trong sợ hãi.

“Ta cảnh báo lần thứ ba, cũng là lần cuối cùng! Ngu xuẩn! Nhân danh ta, nhân danh ngai vàng và quyền năng của ta. Nguyện sự Trừng Phạt của muôn thần giáng xuống từng tên một! Ngày tàn của các ngươi đã đến gần rồi!”

Hoàng Lâm giật mình, trở lại ý thức, từ nơi cao giữa mây trời nhìn xuống thành phố.

Từ nơi xa nhất mà mắt hắn có thể nhìn tới, bóng tối đang tràn qua khắp lãnh thổ vương quốc, phảng phất mây đen đã che đi ánh mặt trời.

Rồi cảnh vật lại càng tối tăm hơn nữa, như một đêm đen không sao.

Từ cung điện, một vụ nrổ câm lặng phi tự nhiên lan tỏa, bùng phát thành những vòng gọn không ngừng lan rộng, không hề có dấu hiệu suy yếu tỏa ra bốn phía.

Noi sóng đen đi qua, mọi đàn ông, đàn bà, trẻ nhỏ, cả thú vật đều như những con rối đứt dây ngã rạp.

Mọi loài cây đang xanh tốt đều héo rũ.

Nhà cửa, công trình rệu rã mục nát.

Theo sau đó, những luồng gió lạnh lẽo nổi lên từ các vùng trũng ẩm thấp, dần tích tụ thành sức mạnh cuồng bạo tự nhiên, gào thét lao ra trong màn đêm mới hình thành, báo hiệu cho hỗn loạn và tàn phá.

Mặt đất bắt đầu rung chuyển, những hố sụt khổng lồ há miệng, khe nứt ngoằn ngoèo chạy dài khắp cánh đồng.

Toàn bộ quốc thổ gầm rống, rên xiết như trong cơn đau cùng cực.

Rồi nó chìm xuống, càng lúc càng nhanh, kéo theo không khí và nước, lặn sâu mất hút vào bóng tối, để lại khoảng trống khổng lồ.

Ánh sáng và đất đai nhanh chóng che phủ khoảng trống ấy, không để lại vết tích nào của trhảm h:ọa vừa diễn ra.

Thế giới trở lại vẻ yên bình, như thể cả một vương quốc chưa từng tồn tại.

Núi non, rừng sâu, đồng bằng trải dài dưới mắt Hoàng Lâm.

“Sự báng bổ của bọn hắn đã bị trừng phạt, bọn hắn đã bị xóa sổ khỏi thế gian,” Thần C:hết cất tiếng.

“Cô… vẫn đang trong thân thể con gái nhà vua?”

“Ta bị giam cầm, ngay tại cõi phàm này.”

“Sao lại như vậy?” Hoàng Lâm hỏi.

“Nghi lễ triệu hồi buộc ta phải khoác lấy, một thân xác để hiện diện ở cõi này,” Cô ta đưa tay chỉ vào bản thân.

“Đáng lẽ, khi đâm vào quả tim hổi sinh, thì nghi thức phải chấm dứt. Bình thường, kết thúc nghĩ thức như vậy sẽ khiến kẻ bị triệu hồi, mất hết quyền năng tại cõi trần, rồi bị đẩy ngược về nơi nó đi ra.”

“Nhưng ta không phải ác quỷ cũng chẳng phải kẻ ngoại lai, ta không trú ngụ ở các cõi địa ngục, cũng không phải kẻ cư ngụ ở Vực Thắm hay Hư Không. Quyền Năng của ta không thể bị tước đoạt, ta cũng không thể bị trục xuất khỏi thế giới này.”

“Giờ đây ta mắc kẹt trong thân xác yếu ớt này, không thể quay lại hình thể thần thánh của mình ở cõi của các vị thần.”

Hắn vuốt cằm, ngẫm nghĩ.

“Nhưng nếu cô lấy lại được quyển sách, cô có thể trở về thân xác thiệt của cô.”

“Đúng vậy, ta phải có quyển sách, mới phá được sự trói buộc này, giải thoát ta khỏi thân xác tạm bợ. Nhưng ta còn không biết quyển sách hiện ở đâu. Nó tự giấu khỏi tẩm nhìn của ta, che chở cho nhà vua khỏi quyền năng mà ta còn sót lại.”

“Mình đâu có lựa chọn…” Hắn lẩm bẩm, vẻ khó chịu.

“Ngươi đang có chiếc nhẫn của ta. Với nhẫn Thần C-hết, quyển sách có thể nhận ra ngươi là kẻ được Thần C-hết chọn, sẽ hiện thân trước mặt ngươi. Hoặc, ngươi cũng có thể chọn cách griết nhà vua, tìm lại quyển sách, rồi mang nó về cho ta.”

Hắn muốn hoàn thành nhiệm vụ di sản, nhưng Vua Undead lại quá mạnh, cấp bậc trên bảy trăm, một con trùm thế giới đẳng cấp Báng Bổ.

Hắn kể từ giờ và trong thời gian tới, không có cửa đụng được tới gã.

“Sao mà..nó đau đầu mà rắc rối dữ dậy trời”

“Mình có lẽ nên “bán! cái phần mở rộng này thôi. Tự sát để đổi lấy tiển mặt, cùng với một vị trí cao trong bang hội nào đó…”

“Nhưng nếu bỏ di sản, thì sẽ chẳng còn Mr. Hài Cốt, không còn chuyến phiêu lưu, cũng không còn phát hiện mới nào hết. Khi đó mình cũng chỉ thành một thằng tép riu trong hội, không ai biết tới.”

Cô ta đưa hắn một vật nhỏ, tròn, bằng đồng thau.

“Cái này sẽ chỉ ra quyển sách khi ngươi ở gần nó.”

Hắn cúi xuống nhìn.

La Bàn Tìm Kiếm Của Thần C-hết.

Nó giống một cái la bàn cổ, nhưng không có kim chỉ hướng. Nó chỉ có một công năng duy nhất, không phải để chỉ phương bắc.

(Độc Nhất)

Ràng buộc với người choi.

Hắn bỏ cái la bàn vào túi, đoán là hắn sẽ chưa cần dùng đến trong nay mai.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập