Chương 117: Bờ-Tờ-Ka
“Ờ thì… sao phải đợi bọn đó dô tận trong này, trong khi mình có thể ngay từ ngoài cổng đập bọn đó?” Hoàng Lâm nhún vai.
“Ta chưa từng nghĩ theo hướng đó… Ngài có muốn ta đi theo không, thưa ngài?”
“Ờ, đi chung đi.”
Hoàng Lâm và tên Ky Sĩ Tử Thần bậc thấp cùng nhau, đi xuyên qua hầm ngục hướng về lối
vào.
Bất cứ khi nào bọn hắn đi ngang mấy tên Undead khác, mấy tên đó đều tỏ vẻ kinh ngạc khi thấy một trùm và một trùm nhỏ đi cạnh nhau.
Rồi vì tò mò, từng tên Undead bắt đầu lũ lượt đi theo sau bọn hắn.
Mười phút sau, cả đám đã tới được cổng hầm ngục.
Nhưng khác với lần đầu hắn vào, lối ra giờ bị chặn bởi một bức tường sương mù.
Hoàng Lâm đưa tay chạm vào bức tường sương, một bảng thông báo hiện ra:
Bạn sắp thực hiện một vụ thoát hầm ngục!
Tên Kỵ Sĩ Tử Thần bậc thấp vội vàng lên tiếng, giọng đầy lo lắng:
“Thưa ngài… ta khuyên ngài đừng ra ngoài. hầm ngục này chính là thứ bảo vệ sinh mạng.
của chúng ta. Nếu ra khỏi đây… chúng ta sẽ c hết vĩnh viễn.”
“Dậy… ngoài điểm đóng góp thì ở lại hầm ngục có lợi gì nữa không?”
“Hầm ngục không chỉ cho chúng ta điểm đóng góp, thưa ngài. Nó còn ban cho chúng ta sức mạnh. hầm ngục hấp thụ một phần tinh hoa từ bọn xâm nhập bị g·iết trong này.”
“Khi số n·gười c·hết trong hầm ngục vượt qua một ngưỡng nhất định, hầm ngục sẽ phân phát tinh hoa tích lũy đó cho chúng ta, và theo thời gian, chúng ta sẽ mạnh hơn.”
Hmmm, chắc tên này đang nói tới điểm kinh nghiệm, gọi nó là ‘tinh hoa’. Vậy nghĩa là hầm ngục có thể hút điểm kinh nghiệm từ người chơi bị g·iết.
Nhưng mình chưa từng nhận được điểm kinh nghiệm từ việc g·iết người chơi bao giờ…
Trong lúc Hoàng Lâm còn đang suy ngẫm về cơ chế game của hầm ngục, bức tường sương mù đột nhiên tách ra, một linh mục bước vào.
Gã đang quay đầu nhìn lại phía sau, có vẻ như đang nói chuyện với ai đó:
“Tao nói thiệt nghe Pháo Đài, con đó có giọng ngọt lịm vãi luôn á!”
Hoàng Lâm nhíu mày.
“Đợi đã….. cái giọng này nghe quen dữ ta…”
Khi tên linh mục quay đầu lại, thấy cả bầy Undead đang đứng trân trân nhìn gã, nụ cười toe toét trên mặt gã bỗng dưng đóng băng, biến thành nụ cười gượng gạo.
Hai con Undead cao lớn đứng đầu đám đông, còn có chữ đỏ chót lơ lửng trên đầu sọ cười toe của tụi nó: một con mang tên trùm hầm ngục, con còn lại là trùm nhỏ.
Một bóng người mặc giáp kín mít, từ phía sau đâm sầm vô, làm tên linh mục đang đứng đơ kia chúi nhủi về phía trước, rồi la lối om sòm:
“Cái chó gì dậy Bươm Bướm?! Đứng ì ra như thằng khùng dậy mày?!”
Nhưng khi thấy ánh mắt bạn mình, đang đờ đẫn nhìn chăm chăm về phía trước, gã mặc giáp cũng tò mò liếc nhìn quanh phòng… rồi như một con nai vừa bị đèn pha rọi thẳng vô mặt đứng cứng người.
Ngay lúc đó, một gã thợ săn khác cũng bước qua cổng sương, xô đẩy chen vô hai đứa bạn.
Gã này phản xạ nhanh hơn chút, vừa thấy hai con quái vật có chữ đỏ Trùm Hầm Ngục và Trùm Nhỏ đang lù lù nhìn bọn gã, gã liền lẹ như chớp lùi lại:
“Ờ… Thôi thôi, bai nha!”
“Đợi đợi đã,” Hoàng Lâm cất tiếng.
Ba gã người chơi mắt trợn tròn như muốn rớt ra ngoài.
“Có câu nói vầy nè: ‘Một lần thì là chuyện tình cờ. Hai lần thì là trùng hợp. Ba lần thì chắc chắn có người nhúng tay hãm hại.’” Hoàng Lâm nở nụ cười nhếch mép, ánh mắt ranh mãnh.
“Ơ… ơ tại sao con trùm nó lại nói chuyện với tụi mình dậy trời?” Gã linh mục lắp bắp.
“Tình cờ? Đồng thời ?!” Tên mặc giáp vừa hỏi, vừa gãi gãi cái mũ sắt trên đầu.
“Rõ rành rành là Mr. Hài Cốt còn gì. Nhìn bộ râu xồm đó là biết rồi,” Gã thợ săn lên giọng dạy đời.
“Hể. Mấy kỹ năng thợ săn cũng hữu ích ghê đó,” Hoàng Lâm khẽ cười.
“Thưa ngài, ta có nên giết bọn hắn luôn không?” Gã Ky Sĩ Tử Thần bậc thấp hỏi.
“Chưa. Ít nhất là chưa… Tao còn coi thử có xài được tụi ‘BTK’ này không.”
Hoàng Lâm thấy hứng thú thật sự.
Đây đã là lần thứ ba hắn chạm mặt tụi này.
Hai lần trước thì ngẫu nhiên, đụng nhau trong mấy nhiệm vụ lặt vặt.
Lần này hắn tự chọn điểm xuất hiện, vậy mà bọn họ cũng có mặt ở đây.
Gặp ba lần liên tiếp như vầy… thì không thể là trùng hợp được rồi.
Hắn cần phải tìm hiểu lý do đằng sau chuyện này.
Trong khi đó, tên linh mục và gã mặc giáp thì thì thào với nhau:
“Ủa… ‘Bờ Tờ Ka’ là cái gì mà nó gọi tụi mình dậy?”
“Đợi đã… nếu đó là Mr. Hài Cốt thì sao giờ nó lại bự… đùng dữ dậy?”
“Bờ Tờ Ka… là cái gì dậy? Biết Trình Không hả? !” Gã mặc giáp nói.
Hai tên đó đập tay ăn mừng rồi còn bày đặt làm cả bài bắt tay cầu kỳ rườm rà.
Gã thợ săn thì chỉ lắc đầu ngán ngẩm, đứng nhìn hai đứa bạn vừa vỗ tay chan chát vừa làm hiệu ứng âm thanh nghe phát mệt.
“Ta lúc nào cũng bự hết trơn á,” Hoàng Lâm trả lời, ranh ma cười, “Xin lỗi nghen, nhưng không phải. BTK là viết tắt của ‘Ba Thằng Khờ’.”
Bươm Bướm Nhút Nhát
Cấp độ 86
Lớp: Linh mục
Pháo Đài Nhân Loại
Cấp độ 88
Lớp: Đỡ Đòn
Bắn Không Hụt
Cấp độ 90
Lớp: Xạ Thủ Rừng
“Vậy… mấy người làm gì trong cái hầm ngục này dậy?” Hoàng Lâm hỏi, vừa vuốt vuốt bộ râu của mình.
“Không… không g·iết bọn tui hả?” Bươm Bướm Nhút Nhát dè dặt hỏi lại.
“Chưa đâu… ít nhất là chưa,” Hoàng Lâm cười nửa miệng.
“Sau này cũng đừng g·iết luôn nha bờ rô. Tui sẽ kết bạn với anh …” Pháo Đài lè nhè hứa, giọng đầy vẻ không thiệt lòng.
Hoàng Lâm đảo mắt.
“Thôi… mấy người vô cái hầm ngục này là vì cái gì?”
“Bọn tôi đang giúp thằng này này làm nhiệm vụ á,” Bắn Không Hụt đáp, vừa chỉ vô Bươm Bướm.
“Đức giám mục ở thủ đô nhờ nó tới điều tra Ngôi Đền Hoang Tàn. Vậy nên… bọn tôi có mặt ở đây nè.”
“Lạ thiệt nha. Sao lại là cái hầm ngục này, với lại ngay lúc này nữa chứ.” Hoàng Lâm trầm ngâm nói.
“Tui mới nhận cái nhiệm vụ nửa tiếng trước, nên nhắn mấy thằng này tới tập hợp ở cổng hầm ngục nè. Ai ngờ lại đụng ông ở đây luôn á.” Bươm Bướm nói tiếp.
Nửa tiếng trước?
Ủa, đúng lúc mình nhận nhiệm vụ trùm.
Chẳng lẽ là do AI game sắp đặt?
Hắn thầm nghĩ.
Bắn Không Hụt cắt ngang dòng suy nghĩ của hắn.
“Cả cái máy chủ đang ráo riết săn ông đó, bờ rô.”
“C·hết cha… cái giải thưởng ty bạc treo đầu mình! Tiêu chắc rồi… Nếu bọn nó lỡ khai ra là mình đang ở đây thì c·hết. Thôi chi bằng g·iết tụi nó luôn cho xong…: Hắn thoáng nghĩ.
Gã thợ săn tiếp tục:
“Nhưng bọn tui sẽ không khai ông ra đâu…” Bắn Không Hụt quay sang hai thằng bạn, nói thêm “…đúng không tụi bay?”
“Ờ đúng!… Đợi cái, ý là mình không báo để lấy vàng hả?” Gã Pháo Đài Nhân Loại lại gãi cái đầu đội mũ sắt.
Bắn Không Hụt nhìn thẳng vào hắn, quay sang hai thằng bạn nói chắc nịch.
“Không. Tụi mình cần bờ rô này.”
“HẢ?!” Pháo Đài hét lên.
“Khôngggg nha. Cần ổng làm gì mới được?” Gã linh mục than trời.
Hắn hỏi lại.
“Ừ, tui cũng tò mò đó. Cần tui để làm gì, với lý do gì?”
“Đơn giản thôi. Tui công nhận, cái giải thưởng báo vị trí của ông cũng hấp dẫn thiệt. Nhưng tui nghĩ dầy: vì ông đang làm nhiệm vụ cho phe Undead, mà bản thân ông cũng là Undead, chắc chắn ông có đường ra vô Âm giới. Dẫn tụi tui xuống Âm Giới để cày cấp với lụm đồ, đổi lại tụi tui sẽ giữ bí mật cho ông.”
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập