Chương 119: Âu Dương

Chương 119: Âu Dương

Go thì, không ai trong tụi mình thoát game được trong vòng 24 tiếng game, mà tui thì bị kẹt trong vai trùm hầm ngục suốt thời gian này,” hắn đáp.

“Ý là cái người này sẽ không làm gì tụi mình hả? Khác gì b-ắt cóc đâu!” Bươm Bướm Nhút Nhát lùi ra sau, nhìn hắn cảnh giác.

“mm đi cha nội, có 24 tiếng trong game thôi mà. Tao còn hẹn gặp con Vy ngoài đời vài tiếng nữa nè, có than thở gì đâu. Giờ thì cày điểm kinh nghiệm, đập mấy bộ xương cho vui đi,“ Pháo Đài Nhân Loại càu nhàu.

“Nhưng lỡ tao mắc đái thì sao!” Bươm Bướm Nhứt Nhát la oai oái.

“Đừng có xạo, Bươm Bướm. Mày đang nằm trong cái buồng V2, nó gắn ống nước đầy đủ như khoang phi hành gia rồi. Tao biết chắc mày trụ được ít nhất 72 tiếng không cần thoát,” Pháo Đài Nhân Loại quát lại.

“Buồng V2? Là cái gì đậy?” Hắn hỏi.

“Là loại buồng chơi thực tế ảo toàn thân mới ra đó. Thay vì đội mũ, thì ông chui thẳng VÔ cái buồng kín rồi nằm luôn bên trong. Xịn sò lắm, vừa mới bán trên thị trường, giá hơi chát, Bắn Không Hụt giải thích.

“Chát tới mức nào?” Hắn tò mò.

“Cỡ như mua được cái nhà nhỏ với giá mặt bằng chung rồi” Bắn Không Hụt đáp gọn.

⁄Ò… tui phải dành dụm tiền trợ cấp ba tháng trời mới mua nổi. Ba tui thì không chịu trả cho,” Bươm Bướm Nhứt Nhát than thở.

Hắn nghĩ bụng.

Một tháng tiền trợ cấp của nó, bằng cả năm lương công việc cũ của mình. Hừ, lại thêm một thằng con nhà giàu giống Cô Đơn nữa.

Toàn gặp mấy đứa giàu có.

“Thôi đủ rồi, đi cày điểm kinh nghiệm lẹ coi,” Pháo Đài sốt ruột.

“Ba người cứ đánh hết mấy con quái dọc đường ra cửa hầm ngục đi. Tui không giành điểm kinh nghiệm của mấy người đâu, cho dù tụi nó là lính của tui, Hắn hào phóng nói.

“Được rồi, bắt đầu kiểm tra mấy hành lang mình bỏ qua đi, biết đâu kiếm được gì hay ho,” Bắn Không Hụt ra hiệu, dẫn hai người còn lại rời khỏi phòng trùm.

Hắn có suy nghĩ nhập bọn một chút, nhưng. TỔi gatđi.

Cảm giác đánh nhau với chính đám Undead của mình thì kỳ lắm.

Tốt hơn hết là đi xử mấy người chơi nào, bén mảng vô hầm ngục này.

Khả năng cao bọn họ sẽ không nhận ra hắn là Mr. Hài Cốt.

Nếu có rắc rối, mình chỉ việc trả 10.000 điểm đong góp, để hủy nhiệm vụ rồi biến khỏi đây. Hắn bước đến cổng hầm ngục, chờ đợi những người “may mắn' nào dám mò vào luyện cấp ỏ hầm ngục của hắn.

Trong cung điện hoàng gia của vương quốc phương Tây, Chiến Chủ ngồi ở đầu bàn hội nghị xung quanh là hơn chục nhân vật.

Đám người chơi gã đang gặp mặt không phải dạng vừa, đó là những nhà đầu tư, những ông chủ tập đoàn đã rót vốn, chống lưng cho bang hội Kẻ Hủy Diệt.

Người đứng ra chủ trì là Lãng Tử, gã ráng hết sức để gỡ gạc, làm dịu bót cơn giận dữ mà mấy thành viên hội đồng đang lên án, chỉ trích Chiến Chủ.

“Chúng ta đang ở đây để bàn về sự tắc trách của hội trưởng Chiến Chủ. Chính cái kiểu hành xử đó đã khiến bang hội này, cùng với nhà đầu tư mất đi cơ hội, hưởng lợi từ một nguồn của cải khổng 1ồ.” Giọng người vừa lên tiếng đầy sự tức giận.

Đó là Kẻ Diệt Quỷ, CEO của một công ty chuyên sản xuất siêu máy tính và thiết bị công nghệ cao.

Cả gã lẫn công ty đều đã bỏ rất nhiều vốn vô Kẻ Hủy Diệt.

Con người gã thì keo kiệt, tính toán từng lời từng lỗ, tâm trạng thay đổi theo chiểu gió thị trường.

“Mọi người bình tĩnh chút. Chiến Chủ không phải là người có lỗi trong vụ ở Âm Giới. Chính bọn Huyết Nộ mới là thủ phạm, tụi nó phản bội thỏa thuận, lợi dụng tình thế, đẩy hết tất cả chúng ta vô lửa,” Lãng Tử cố trấn an, nói cho nguôi cơn tức của mấy ông lớn trong bàn. “Không cần biết mấy thứ đó! Tất cả ở đây đểu thấy video rồi, Chiến Chủ rõ ràng có cơ hội giành lá cờ. Cảnh quay cho thấy hội trưởng hoàn toàn có thời gian, để nắm chắc phần thắng. Vậy mà anh ta lại không giết nổi một con thây ma cấp thấp. Ngược lại còn biến bản thân với cả bang hội, thành trò cười thiên hạ,” Kẻ Diệt Quỷ gằn giọng.

Nhiều người ngồi quanh bàn gật gù tán đồng.

Quả thật Kẻ Diệt Quỷ nói không sai.

Nếu Chiến Chủ không phí phạm từng giây phút đó, bây giờ họ đã là chủ của vùng chinh phạt mới, được cả thế giới thèm muốn thay vì bị lôi ra làm trò hề.

“Nhân vật đó tan xác sau khi tôi đập tụt hết máu nó. Không ai ngờ nó lại sống dậy ngay sau khi c:hết. Trong tình huống bình thường, một thằng mới chơi cấp thấp, gần như không thể nào trong nháy. mắt giết nổi tôi, người hơn nó đến hàng trăm cấp, Chiến Chủ nghiến răng, từng chữ phun ra nặng trịch.

“Thôi, chuyện đã lỡ rồi thì để nó qua đi,“ Một người chơi mặc áo choàng trắng muốt cắt ngang. Một cây trượng gỗ chạm khắc cầu kỳ để tựa bên ghế. Là một linh mục.

“Chuyện đã xảy ra thì không thể đổi khác,” Linh mục nói tiếp, giọng điềm tĩnh.

“Sao kỳ vậy Trung Kiên? Công ty của anh là bên mất nhiều nhất trong vụ đầu tư vô Kẻ Hủy Diệt, dậy mà anh lại đi đứng ra bênh Chiến Chủ hả?” Kẻ Diệt Quỷ quay sang chất vấn.

“Tôi không có bênh ai hết. Ngồi cằn nhằn chuyện cũ thì cũng không thay đổi được gì. Điều chúng ta cần làm là tận dụng tình hình hiện tại. Chúng ta còn có hợp đồng ba tháng, được quyền khai thác hầm ngục Tu Viện Đỏ Thẫm và làm việc trong khu mỏ Grizzle."

"Với mấy cái đó, chúng ta có thể cày cấp cho đám người chơi cấp cao nhanh hơn, lại còn thu hút mấy đạo tặc tay cứng đang muốn tìm chỗ kiếm điểm kinh nghiệm. Bọn họ sẽ tự nguyệt nhập hội vì muốn dô tu viện và mỏ kia/” Trung Kiên tỉnh rụi nói.

Kẻ Diệt Quỷ khoanh tay, tựa lưng vô ghế, miệng bặm lại đầy tức tối.

“Vậy có thông tin gì về con nhỏ yêu tĩnh, con nhỏ Mũi Tên Cô Đơn đó chưa?” Trung Kiên chuyển chủ để.

“Tôi tìm ra được chút thú vị khi điều tra cô ta,” Lãng Tử đáp.

Cả bàn người lập tức nghiêng tới, chờ nghe gã tiết lộ.

“Cô ta… không thể đụng tới.”

“Cái gì?!” Vài người bật dậy hét toáng. Số khác thì ngả lưng, thở phào.

“Ý anh là sao?” Trung Kiên hỏi.

“Chúng tôi, òm… đã moi ra được thân phận cô ta. Hóa ra cô ta có liên hệ với vài thành viên trong bang hội. Tên thật của cô ta là Âu Dương Ngọc Hà, con gái của Âu Dương Thành.” “Âu Dương Thành “Quái Vật” tay buôn v-ũ k:hí đó hả!? Tôi tưởng tên đó b-ị bắt rồi, bị nhốt hai chục năm trong tù chớ” Kẻ Diệt Quỷ nghe tới đó thì gắt lên.

“Đó chỉ là trò mị dân thôi. Người còn quá hữu dụng với vài giới. Trừ các tay sai truyền thông để định hướng dư luận khỏi giá tiền điện nước tăng, những bất công trong xã hội, thì người cầm quyển luôn cần những nhân vật như gã, để phủi tay, hoặc đứng sau mấy vụ mặc cả, mà họ không muốn trực tiếp dính líu.”

“Vậy thì tên thây ma kia chắc có quan hệ với cô ta, có khi là bà con. Nghĩa là nó cũng không thể đụng tới?”

“Tôi không nghĩ dậy, nhưng cũng không loại trừ. Tới giờ chưa ai biết nó ở đâu, đến từ đâu, hay từng có liên hệ với bang hội, hay tổ chức nào không. Bọn tôi còn lần theo ba người chơi, từng xuất hiện trong mấy clip nó đăng, nhưng chả moi ra được gì chắc chắn."

"Giống như nó từ trên trời rơi xuống. Chỉ là một thằng tay mơ lạc loài, không hậu thuẫn, không chống lưng,” Lãng Tử nói tiếp, khóe môi nhoẻn một nụ cười mơ hồ.

Một cô gái yêu tỉnh ngồi cạnh Lãng Tử cất giọng trầm nữ tính, “Biết đâu người này là dạng siêu AI nào đó. Một thực thể do game tạo ra để quậy phá, phá vỡ cân bằng.”

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập