Chương 121: Diễn (Tạm dừng đăng 1 tuần)

Chương 121: Diễn (Tạm dừng đăng 1 tuần)

Nhưng kỳ cục là, nó không hề có động tĩnh gì, cứ mặc kệ mấy người chơi đang tung tăng, gom đồ ngay dưới bàn chân xương cốt của mình.

“Cái quần què gì đang xảy ra dậy? Đây đâu phải phòng trùm,” Thép Không Gỉ cau mày khó hiểu, “Tụi mình đã càn nát cái hầm ngục này hàng chục lần rồi, mà chưa bao giờ gặp cảnh kiểu này.”

“Uiê,Bộ Ba Huyền Thoại kìa! Với lại họ còn đang nhìn tụi mình nữa! Trời má, họ làm gì ở đây dậy?” Gã linh mục gần như hét lên, giọng y chang fan cuồng.

“Ai biết, đây vốn là hầm ngục cấp thấp mà. Có khi bọn họ đang dính nhiệm vụ gì đó,” Gã đỡ đòn cấp thấp lên tiếng.

Gã thợ săn thì mặc kệ hai thằng bạn, gã quay qua nói với Thép Không Gi và Kẻ Nghiền So. Go mấy anh, có chuyện gì dậy? Nếu tụi em cản đường thì tụi em đi liền, khỏi căng thẳng. Chỗ đồ rớt này cũng không có gì ghê góm.”

Kẻ Nghiền Sọ khịt mũi khinh bỉ nhìn gã thợ săn.

“Câm mẹ mày đi, thằng gà. Nói lẹ coi, tại sao con trùm nó ngó lơ mày. Đứng ngay dưới lưỡi kiếm của nó mà chả hề có cừu hận gì ráo.”

“Gì đậy cha nội? Trùm nào? Đây đâu phải phòng trùm cha!!” Bắn Không Hụt đáp lại, giọng nói ngơ ngác.

“Con trùm ĐỨNG NGAY ĐÓ KÌA, giữa cái phòng này chứ đâu!” Gã người chơi bực tức chỉ tay về phía bóng dáng to chình ình.

Ba thằng người chơi cấp thấp đồng loạt, quay đầu nhìn theo hướng Kẻ Nghiền Sọ chỉ.

Rồi bọn gã quay lại nhìn gã.

Như thể ngầm hiểu với nhau, cả ba bắt đầu lùi về phía cửa thoát.

Gã thợ săn vẫn để mắt tới Kẻ Nghiền Sọ trong khi gã lùi dần ra cửa.

“Ê anh kia… tui không biết ông anh có bị khùng, hay là giỡn nhây tụi tui vì tụi tui cấp thấp, nhưng tụi tui không muốn tham gia vô cái trò quái quỷ gì đâu á.”

Thằng thợ săn gật đầu ra hiệu cho hai thằng bạn.

“Đi, tụi bay.”

Khi tụi nó bước ra cửa đối diện, cả gã Đỡ đòn lẫn Linh mục còn ngoái lại nhìn Kẻ Nghiền Sọ với Thép Không Gi, trong mắt thoáng có chút thương hại.

“Đù má, cái này…kỳ dữ dậy. Nhưng tao thấy trùm thiệt mà, đúng không?” Kẻ Nghiền Sọ nhăn mặt, trong đầu nghi ngờ, chuyện này rốt cuộc là sao.

“Tao không biết tụi ngu đó phê thứ gì, chớ tao thấy trùm rõ rành rành nè,” Thép Không Gi trả lời.

“Vậy griết thử coi sao.”

Nghe hai đứa này định griết mình, tim hắn trong lồng ngực khô queo đập thình thịch, nhưng hắn vẫn kiểm chế theo kế hoạch.

Diễn xuất của BTK. quá chuẩn, hắn không thể bỏ lỡ cơ hội này.

Khi hai người bước vô tầm cừu hận, hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt xanh đương quỷ dị nhìn thẳng vô mắt Kẻ Nghiền Sọ.

“Cuối cùng thì ngươi cũng quay lại!” hắn gầm vang.

“Nó biết nói hả?” Thép Không Gì trố mắt.

“NGU NGỐC!” Tên thây ma khổng lồ gầm rống, liếc nhìn hai gã người chơi, “Chính các ngươi đã giải phóng Vardros, thả ra cái thứ đáng lẽ không bao giờ được xuất hiện trên đời. Vì các ngươi mà di sản của Thần C-hết rơi vào tay kẻ thù!”

“Xạo ke, lấy đồ rớt ra từ cái con quái phét lác này đi,” Thép Không Gi nhếch mép, “Tao ghét mấy con quái nhiều lời”

“Đợi đã, Không Gi. Tao đánh hơi thấy “mùi chuỗi nhiệm vụ,” Kẻ Nghiền Sọ cản lại.

Gã nhìn thẳng vô tên thây ma:

“Di sản của thần c-hết là cái gì?”

Đằng sau cái hộp sọ bất động, Hoàng Lâm thầm khoái trá cười.

Dính câu rồi!

Hắn suýt lộ vai mà nở nụ cười, nhưng may kiểm lại kịp.

“Ta là kẻ canh giữ di sản. Vì hành động ngu xuẩn của các ngươi, mà cả thế giới này đang bị đe dọa. Thằng ăm cắp Di Sản giờ đang lang thang trong Âm Giới. Ta không thể rời khỏi nơi này để lấy lại nó.”

“Đợi đã, ông nói là ÔNG BIẾT NÓ Ở ĐÂU thiệt hả?” Kẻ Nghiền 8o hỏi, giọng đầy kích động.

“Tất nhiên rồi. Ta là kẻ canh giữ. Di sản đi đâu trong thế giới này, ta đều thấy được nó, cùng với những gì xung quanh nó.”

Trong mắt Kẻ Nghiền Sọ, bánh răng trong đầu gã như xoay điên loạn.

Hoàng Lâm biết rõ, con cá này đang dính càng chặt hơn.

Kẻ Nghiền Sọ liền gửi tin nhắn riêng cho Thép Không Gi.

“Ê mày, đây là cơ hội của tao! Chắc chắn đây là nhiệm vụ ẩn để lấy lại di sản! Nếu con này giúp tụi mình lần theo dấu Tử Kích, thì tụi mình đi g-iết nó rồi lấy lại!

“Chưa chắc đâu, coi chừng là bẫy đó,” Thép Không Gi đáp.

“, mày từng thấy NPC nào nói xạo về nhiệm vụ chưa? Rõ ràng con quái đang tức, muốn “sửa chữa sai lầm. Với lại, nhớ ba thằng cấp thấp hồi nãy không thấy trùm này không? Vậy chắc chắn đây là nhiệm vụ ẩn chỉ mở cho tụi mình, những người liên quan tới di dản bị cướp.”

“Nghe mày nói cũng có lý… nhưng vẫn mơ hồ lắm.”

“Đây là cơ hội duy nhất để tao lấy lại những gì của tao. Không nói nhiều, tao sẽ làm,” Kẻ Nghiền Sọ chốt hạ.

Gã quay lại nhìn thây ma.

“Này, người canh giữ. Nói cho bọn này biết nó đang ở đâu đi.”

“ĐÁM SÂU BỌ NHƯ NGƯƠI, MÀ DÁM LÊN GIỌNG VỚI TA SAO?!“ Hoàng Lâm gầm vang, giọng. hắn khuếch đại hiệu ứng Sợ hãi của game tới mức cực hạn.

Kẻ Nghiền Sọ giật lùi lại, miệng khô khốc, tim đập thình thịch như muốn văng khỏi lồng ngực.

Dù sao gã cũng chỉ là “con người” mà thôi.

“Ngươi mà cũng dám ra lệnh cho ta hả!” Trùm tiếp tục gầm gừ.

“Tui… tôi xin lỗi. Tui không có ý như đậy. Do là tui đang nôn nóng bắt thằng ăn cắp đó thôi Tui thề nếu ông chỉ đường, tụi tui sẽ bắt nó, đem về công lý cho ông!” Gã hiệp sĩ vội vàng thanh minh.

“Công lý à? Ha… mấy cái lời nói nhảm nhí của bọn người phàm! Các ngươi chỉ là lũ súc vật run rẩy, cố hiểu mớ hổ lốn xung quanh mình. BỌN TA LÀ UNDEAD! Vượt xa cái trò hề gọi là công lý của các ngươi.”

Con thây ma lớn xác khựng lại, lẩm nhẩm một mình.

“Nhưng… đúng là ta cần có người giúp. Ta thậm chí không thể rời khỏi nơi này, để tự gom nguyên liệu chế tạo ra bùa truy tìm.”

“Bùa truy tìm hả?” Kẻ Nghiền Sọ hỏi, giọng gã rần rần hy vọng.

“Đúng vậy. Một vật phẩm chỉ có lũ Undead bọn ta mới chế được. Nó phát hiện được khí tức chết chóc. Di sản thì lại ngập tràn năng lượng của cái c-hết. Chỉ cần dùng bùa, các ngươi có thể lần ra dấu vết của nó. Tiếc là, để chế được thì cần những nguyên liệu mà ta không có ở đây,” Con thây ma khổng lồ chậm rãi đáp.

“Cần cái gì để chế bùa dậy?” Kẻ Nghiền Sọ hỏi liền, giọng đầy nôn nóng.

“Để chế được bùa này, ta cần năm cái sừng kỳ lân, càng nhiều sợi hợp kim Adamantine càng tốt. Các ngươi có mười sáu tiếng để đem lại cho ta/” Con thây ma to lớn gầm khẽ, nhắm mắt lại, từ từ trở về tư thế im lìm như lúc bọn gã mới bước vô.

Kẻ Nghiền Sọ khựng lại.

Sừng kỳ lân là món hàng đắtlòi họng.

Còn mấy sợi hợp kim Adamantine… gã còn không. chắc có bán ngoài nhà đấu giá hay không nữa.

Mà… sao không thấy có bảng nhiệm vụ?

Kỳ lạ thiệt.

Nhưng con trùm này chắc chắn là NPC, cái nhãn “trùm” trên đầu con thây ma khổng lồ rõ ràng, không thể giả được.

“Đi thôi, Không Gi. Mình không có nhiều thời gian đâu,” Kẻ Nghiền So nói gọn.

Gã xoay người đi thẳng về hướng cửa ra hầm ngục, không thèm coi thằng bạn có theo sau không.

Cuối cùng cũng có manh mối.

Hy vọng đã sống lại trong lòng gã.

(Gã sẽ lấy lại di sản của mình, từ đó leo lên đinh vinh quang.

Thép Không Gi chen ngang giấc mơ của gã:

“Tao không chắc đâu á, nghe có mùi lừa lừa sao á mày.”

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập