Chương 14: Kích hoạt x Nhiệm vụ ẩn

Chương 14: Kích hoạt x Nhiệm vụ ẩn

Hai người kia nhìn nhau cái rồi tặc lưỡi.

Có lẽ cũng áy náy chút đỉnh, Kẻ Nghiền So liền nói:

“Ơ, cái này khá vô dụng… ê, Tử Kích, mày, ờ, cậu muốn không?”

Hắn chìa ra một cái khiên trông rệu rã, là cái mà con Ky Sĩ Tử Thần vừa cầm.

Tấm Khiên Cổ Tổn Hại

Độ bền: 0/800

Yêu cầu: Cấp độ 80

+2000 Máu

+1000 Vô hiệu hóa sát thương

+200 Hấp thụ phép

+200 Sức mạnh.

Cái khiên ngon lành quá trời, nhưng Hoàng Lâm còn lâu mới đạt được cấp để dùng.

“Đáng tiếc thiệt, mấy con Ky Sĩ Tử Thần bậc thấp này chưa bao giờ rớt đồ xịn. Ky sĩ xịn thiệt nhìn ngầu lắm, mà chả ai từng lụm được set đồ của tụi nó. Chắc tỉ lệ rớt thấp như răng rồng, Kẻ Nghiền Sọ thở dài.

Hoàng Lâm cười thầm, tay thì lẹ le nhét cái khiên vào túi đổ.

Đồ chùa, sao lại từ chối?

“Cảm ơn nha, mấy ông tốt bụng ghê,” Hoàng Lâm nói, nghe đúng kiểu gà mờ tập choi. Thật ra Hoàng Lâm từng chơi nhiều game lắm rồi.

Học xong trung học phổ thông là hắn nghỉ luôn, rảnh rỗi nên đêm đêm chơi game giải khuây.

Đi làm ban ngày, chơi game ban đêm, kỹ năng cũng gọi là không tệ.

Hồi nhỏ hắn bị lừa nhiều lần, nên giờ ai muốn dụ hắn thì xác định là rất khó.

Suy nghĩ của Hoàng Lâm cũng khác hẳn, với mấy thằng đồng trang lứa. Trong khi tụi nó còr đang mê gái, thì hắn chỉ lo cho tương lai mình, sợ sau này khổ.

Thế là Hoàng Lâm cứ lặng lẽ đi theo hai người kia, không hỏi thêm lời nào.

Lại một hành lang dài hiện ra, đầy rẫy mấy con xương khô trắng và xương khô cấp cao, nhưng chẳng nhằm nhò gì với hai ông thần kia.

Cả hai tốn chưa tới một tiếng quét sạch hầm ngục, đi tới cuối hầm mộ.

Ở trước mặt cả ba là một bộ xương to tướng, không phải con trùm, mà là xác còn sót lại của thứ gì đó cổ xưa đã cchết từ lâu.

“Con trùm chính của hầm ngục này từng là một Ky Sĩ Tử Thần cực mạnh. Không như cái đống rác ban nãy, con này là quái cấp bậc Cuồng Dã, cấp ba trăm. Ba đứa mình hợp sức có khi đánh không nổi, may là nó chết sẵn rồi/” Kẻ Nghiền Sọ nói.

Hoàng Lâm nhớ lại: quái cấp bậc Cuồng Dã là từ 200-300, còn cấp Hoang Cổ là 300-400. Dù cùng cấp 300, nhưng nếu là quái Hoang Cổ thì mạnh hơn nhiều.

Chênh lệch cấp độ chỉ là một phần, sự khác biệt chính là đẳng cấp chủng loài.

Hai người tiến tới gần một cái quan tài trông bình thường.

Có cả đống quan tài như vầy, nhưng chẳng ai thèm đụng vào vì không mở ra được.

Nhưng cái quan tài này khác biệt.

Có vẻ phải có nhiệm vụ liên quan mới mở được.

Nắp quan tài bị đẩy lệch qua một bên, Kẻ Nghiền So lụm lên một cái nhẫn phát sáng từ bên trong.

“Mày hay tao?” Kẻ Nghiền Sọ hỏi Thép Không Gi.

“Mày đi,” Thép Không Gi đáp gọn.

“Cảm ơn nghen, hệ hê,” Kẻ Nghiền Sọ cười khoái chí.

Chiếc nhẫn to, màu vàng óng ánh, có hình đầu lâu in trên mặt.

Nó bự tới mức đeo vô là che gần hết ngón tay, nhưng. vẫn có thể cử động được bình thường. Nhìn ngầu thiệt.

Nhưng Kẻ Nghiền Sọ không đeo liền mà chỉ cầm trên tay.

“Đi thôi,” Gã nói, rồi tiến về phía bộ xương to tướng.

Khi bọn hắn tiến lại gần, bộ xương đã mục nát nằm phía cuối hội trường, Kẻ Nghiền Sọ giơ cao thanh đại kiếm, chém xuống.

Tàn tích cổ xưa ấy vỡ vụn.

Tất nhiên đó là sau một đoạn cảnh phim mà Hoàng Lâm được xem.

Có vẻ như bộ xương này không. thể bằng cách thông thường bị phá hủy, người chơi phải có nhiệm vụ yêu cầu như hai người này mới làm được.

Khi bộ xương bị đập nát, một cánh cổng nhỏ ẩn phía sau lộ ra.

Cánh cổng này có ba lỗ nhỏ.

"Đặt tay vào lỗ nào cũng được," Kẻ Nghiền So nói.

Gã đặt tay vào lỗ trung tâm.

Thép Không Gi làm tương tự với lỗ bên phải. Và…. lỗ còn lại bên trái là dành cho Hoàng Lâm.

Hoàng Lâm không cãi lại, dù trong lòng hắn có chút sợ hãi rằng, tay mình sẽ bị chặt đứt, nhưng tự nhủ đây chỉ là game thôi.

Khi Hoàng Lâm đặt tay vào, hắn trong im lặng chờ đợi.

Một phút… rồi hai phút… chẳng có gì xảy ra.

"Có chuyện gì dậy?" Thép Không Gì hỏi.

"Tao không biết. Tụi mình làm sai gì hả? Nhiệm vụ ghi rõ ba người đặt tay vào đây, thì phần ẩn giấu của hầm ngục sẽ mở khóa mà…" Kẻ Nghiền Sọ nói.

"Có phải do thằng này cấp thấp không?" Thép Không Gi với vẻ mặt ghê tởm hỏi.

Bọn gã đã lãng phí quá nhiều thời gian cho nhiệm vụ ngu. ngốc này, không ngờ bị kẹt ở bước cuối.

"Không, tao không nghĩ vậy. Nó chỉ nói ba người, không đề cập đến cấp độ…"

Hoàng Lâm lúc này mới lên tiếng:

"Tui nghĩ tui biết lý do đó," Hắn nói.

Cả hai với ánh mắt khinh thường nhìn hắn. Một thằng mới choi làm sao có thể hiểu được nhiệm vụ mà họ, trời mới biết đã mất bao lâu để kích hoạt, hoàn thành các yêu cầu này.

Nó mới chơi game được vài ngày, trong khi họ đã dành gần hai năm.

Kẻ Nghiền Sọ kỳ lạ liếc Thép Không Gi, nhưng họ không nói gì.

Có lẽ họ đang nhắn tin riêng, để Hoàng Lâm không nghe được suy nghĩ của mình.

"À, tui nghĩ là do tui không nhận nhiệm vụ… Có thể chia sẻ nhiệm vụ không?" Hoàng Lâm hỏi.

Khuôn mặt cả hai càng trở nên, khó coi hơn khi nghe câu hỏi này.

Việc này sẽ làm giảm phần thưởng của họ… nhưng giờ chẳng còn lựa chọn nào khác.

Ít nhất thì với hai người kia, Hoàng Lâm chỉ là một thằng cấp thấp, nếu hắn mà có ý định tranh giành chiến lợi phẩm từ con trùm ẩn, thì bọn gã chỉ cần g-iết nhanh hắn trước khi trận đánh bắt đầu, rồi cứ thế xử lý trùm, tất cả phần thưởng sẽ là của bọn gã.

Nếu mà bây giờ tìm và kéo theo một người cấp cao hơn, biết đâu nó lại tham lam, không chịu chia phần thì coi như hư chuyện.

Tệ hơn nữa, nó có thể gọi đồng bọn trong bang hội tới giành luôn hầm ngục, đẩy hai người phát hiện ra nơi này ra rìa, tay trắng.

Thành ra bọn gã cũng đâu còn lựa chọn nào khác.

Chia sẻ với thằng gà này là giải pháp an toàn nhất.

“Cầm đi,” Kẻ Nghiền Sọ nói.

“Đing”

Bạn đã chấp nhận một Nhiệm Vụ Chia Sẻ!

Dù bạn không phải người khởi đầu nhiệm vụ, bạn vẫn sẽ nhận được đầy đủ phần thưởng. khi hoàn thành.

Tìm tung tích của Ky Sĩ Lưu Đày!

Đây là một chuỗi nhiệm vụ chính liên tục.

Hoàn thành sẽ nhận được phần thưởng cực kỳ giá trị.

Độ khó nhiệm vụ: 5

“Quao! Nhiệm vụ chính luôn hả?” Hoàng Lâm tròn mắt. “Lại còn cấp Snữa… chắc hai ngưò phải tốn nhiều công sức lắm mới kiếm ra cái này…” Nhưng chưa nói dứt câu thì Kẻ Nghiền Sọ đã ngắt lời:

“Đụ má, đặt tay vào lỗ đó nhanh đi, không có thời gian đâu.”

Hoàng Lâm im lặng, ngoan ngoãn đưa tay vào cái lỗ.

Gần như ngay lập tức, cả cánh cửa rung lên rồi xoay chuyển, cả ba người vẫn còn đặt tay lên những cái lỗ, và… bị đẩy sang phía bên kia.

Xem ra suy đoán của Hoàng Lâm là đúng.

Một khi sang đến phía bên kia của lối đi giờ đã khép lại, bọn hắn được chào đón bởi một đại sảnh hình tròn.

Trong sảnh có hàng chục đèn phát sáng, ánh sáng xanh lạ lùng, lạnh lẽo và quỷ dị.

Ởchính giữa đại sảnh là một sinh vật đang quý, hình dáng cực kỳ đáng sợ.

Là một Undead.

Một bộ xương khô mặc bộ giáp lễ nghị lộng lẫy màu đen tuyển, đầu đội mũ có sừng, tay trái cầm một tấm khiên tròn, bị trầy xước vì vô số trận chiến, tay phải nắm chặt một thanh đại kiếm, to như vòng eo người trưởng thành.

Tấm khiên thì dày cui đến mức vô lý.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập