Chương 19: Nhiệm vụ di sản
“Bình tĩnh! Tao nói rồi, tụi mình bị chơi một dố rồi!” Kẻ Nghiển Sọ hét lên.
“Chơi cái đầu mày! Tao thấy chỉ có mày là thằng chơi tao thôi! Mày nói xàm xí đú gì vậy?” Thép Không Gi càng lúc càng sôi máu.
“Tử Kích! Cái thằng đó… vẫn còn trong phòng! Nó chưa có rời khỏi! Thằng chó đó chắc chắn uống thuốc tàng hình rồi trốn trong góc! Mày có thấy nó đăng xuất không? Có thấy hiện hiệt ứng đăng xuất không?!”
Thông thường, người chơi khi đăng xuất phải đứng yên năm giây, có hiệu ứng thoát game, để người khác biết.
Nhưng do mải lo tập trung vào con trùm, bọn gã không để ý, cứ tưởng hắn đã thoát.
Thêm nữa, một thằng tân thủ cấp một, thì lấy đâu ra tiền mà mua thuốc tàng hình?
Cùng lắm có mười đến hai chục xu đồng, làm gì có tới một trăm vàng để mua loại thuốc rẻ nhất?
Rồi như sét đánh ngang tai…
“Thằng chó đó chắc chắn đã bán mấy món đồ tụi mình cho nó! Aaaagggrừ!!!⁄” Kẻ Nghiền Sọ mặt đỏ tía tai gào lên.
Ngay lúc đó, một thông báo hiện ra trước mặt gã:
[Bạn đã bị người chơi giết. Bạn đã mất mảnh di sản!]
[Nhiệm vụ di sản của bạn đã bị xóa!]
Mặt mày Kẻ Nghiền Sọ tái mét.
“KHÔÔÔÔÔÔÔÔÔÔÔÔÔNGH!” Gã như phát điên la lên, giận dữ đến mức hóa điên. Thép Không Gi đứng kế bên cũng choáng váng khi thấy gã phát cuồng như vậy, dù trong lòng gã vẫn cực kỳ tức giận.
Gã bị phản bội, nhưng ít ra thằng phản bội cũng bị quả báo.
Nhưng tại sao nó lại thảm thiết la lên như vậy!
“Cái gì vậy thằng khùng này, bớt làm quá đi!” Thép Không Gi buông một câu chán chường. “Im cái miệng chó mày lại! Mày có biết vừa rồi tao mất gì không?! Nhiệm vụ di sản! Thằng đó lấy mẹ nó mảnh di sản của tao rồi!!!”
"Mày đang làm nhiệm vụ di sản hả?" Thép Không Gi hơi ngạc nhiên, nhưng hiểu được cơn thịnh nộ của Kẻ Nghiền Sọ.
Nhiệm vụ di sản, trước khi hoàn thành nó, người chơi phải mang theo mảnh di sản.
Một khi hoàn thành, nó sẽ gắn liền với người chơi.
Nhưng nếu c:hết giữa chừng, mảnh di sản sẽ rơi ra, với tỷ lệ một trăm phần trăm.
Nhưng sao nó lại rơi?
Thông thường chết bởi quái vật không ảnh hưởng.
Chỉ khi bị người chơi khác g:iết mới làm rơi đổ.
Quái vật không thể lấy đồ từ người chơi được.
"Đáng đời mày," Thép Không Gi nói.
Cũng dễ hiểu thôi.
Làm nhiệm vụ di sản mà không nói gì, nghĩa là gã chưa bao giờ tin Thép Không Gi.
Cũng phải thôi.
Ai mà biết bạn có mảnh di sản, họ sẽ làm mọi cách để giết bạn.
Mảnh di sản là chìa khóa giúp nâng cấp nhân vật cực mạnh.
"Mày đéo hiểu gì cả! Đó là mảnh di sản liên quan đến nhiệm vụ chính! Ítnhất phải hạng A!" Kẻ Nghiền Sọ gào lên.
Thép Không Gi há to miệng.
Mảnh di sản hạng A sẽ khiến cả máy chủ tranh giành.
Các hội sẽ sẵn sàng gây chiến vì nó.
Chưa kể nếu là mảnh hạng S, không chỉ hội, từng người chơi sẽ đổ xô tới đây chỉ để tranh giành lấy một cơ hội.
Mảnh di sản được xem là một trong những bản nâng cấp mạnh nhất game.
Nó có thể biến người chơi thành thần!
Ai mà không thèm?
Thép Không Giì càng tức điên.
Thằng chó này có mảnh di sản cỡ đó, mà không hé răng nửa lời!
Chẳng trách sao nó cố g-iết mình để độc chiếm.
Giờ lại bị một thằng tay mơ cướp mất?
Không thể tin nổi!
"ý mày là mày làm rơi nó? Nhưng sao nó giết được mày? Nó mới cấp độ hai mươi bảy mà?" Thép Không Gì cố phân tích tình hình.
"Thằng chó đẻ đó! Nó đợi đến lúc cuối! Tao tưởng đã nắm chắc phần thắng! Mả mẹ nó! Con trùm sắp ra đòn cuối! [Ngăn Chặn] của tao đã sẵn sàng, thì thằng chó đó dùng “Đòn Đập Mạnh đập tao! Tao bị choáng và bị con trùm kết liễu! Đụ má! Nó cũng phải c:hết theo thôi. Khi trùm giết nó, tao sẽ giết nó lần nữa để lấy lại mảnh di sản!" Kẻ Nghiền Sọ gầm lên. "Hả? Nếu vậy, nó phải c-hết ngay khi mày chết chó? Mày không thấy mất quá nhiều thời gian sao? Một thằng cấp độ hai bảy, làm gì chịu nổi một đòn của con trùm?"
Ngay lúc đó, Kẻ Nghiền S5ọ chợt hiểu.
Gã quá bối rối nên không nghĩ ra.
Giữa biến cố vừa xảy ra, gã mới để ý một thông báo khác!
[Bạn đã đến cuối nhiệm vụ chính]
[Do không hoàn thành, phần thưởng đặc biệt đã bị hủy]
[Phần thưởng cho một số bước đã hoàn thành:]
[20.000.000 điểm kinh nghiệm]
[Thăng cấp!]
[Nhận được:]
[100 đồng vàng]
Nếu trước đó Kẻ Nghiền 8o đã tức giận, thì giờ mặt gã chẳng biểu lộ gì.
Gã bị đuổi khỏi chính nhiệm vụ của mình.
Nghĩa là trùm đrã chết, hoặc Tử Kích đã hoàn thành yêu cầu, cho bưóc tiếp theo của chuỗi nhiệm vụ.
Mặt Kẻ Nghiền Sọ trắng bệch.
Thép Không Gi cũng vậy.
Đây là nhiệm vụ chung, người mà bọn gã mời vào đã hoàn thành bước này mà không cần họ Giờ nó có thể tiếp tục nhiệm vụ, trong khi họ bị loại.
Hệ thống có hơi không công bằng quá?
“Harold!!” Kẻ Nghiền Sọ như điên hét lớn.
Ngay lập tức, một quản gia lùn mập, vẻ ngoài bệ vệ xuất hiện trước mặt bọn gã.
“Tôi đây, thưa ngài, có chuyện gì cần nói?” Người quản gia đáp lại.
Đây chính là AI của game, tên gọi “Harold”.
“Có vấn đề với nhiệm vụ! Bọn tui chia sẻ nhiệm vụ với một thằng khác, nó mới cấp độ hai bảy, vậy mà giờ bọn tui bị đá khỏi nhiệm vụ, trong khi nó lại được tiếp tục! Nó còn PK giết người trong hầm ngục, phá hỏng luôn cơ hội hoàn thành nhiệm vụ của bọn tui!”
“Đây không phải lỗi game hay bug gì hết!” Harold lạnh lùng đáp.
“Tôi đã nói rõ rồi, chỉ gọi tôi khi có sự cố hệ thống. Hành vi của người chơi không nằm trong Phạm vi giải quyết của tôi. Các anh đáng ra phải cẩn trọng hơn, khi đã mời người không đáng tin vào nhiệm vụ. Các anh đã được bồi thường đúng mức, khi đến giai đoạn này của nhiệm vụ, nên không có gì sai cả. Còn về hành vi của người chơi, nếu không liên quan đến qruấy rối tình d-ục, thì tôi không có thẩm quyền can thiệp.”
Nói xong, Harold liền biến mất khỏi tầm nhìn của họ.
“Đụ má cái hệ thống này!! Má nó!!!” Kẻ Nghiền Sọ gào lên, chửi rủa, rống toáng vang cả trời đất.
Còn trong lúc gã đang điên cuồng la hét, thì ở một nơi khác, một khung cảnh hoàn toàn khác đang xảy ra trước mặt Tử Kích…
Hoàng Lâm há to miệng, đứng sững nhìn tên Ky Sĩ Vực Thắm.
Ngay sau khi gã vung kiếm chém c-hết Kẻ Nghiền Sọ, một thông báo hiện ra trước mắt Hoàng Lâm.
Trong lúc hắn còn chưa kịp phản ứng, thì thanh kiếm khổng lồ của tên ky sĩ, đã bổ thẳng về phía đầu hắn.
Hắn biết rõ, nếu nhát kiếm này mà chạm trúng, hắn sẽ ngay lập tức c:hết.
Nhưng, chỉ còn cách đầu hắn một tấc, hiệu ứng cuối cùng của lời nguyền đã được kích hoạt. [-99 999]
KySĩï Vực Thắm khuyu gối đổ rầm xuống mặt đất.
Gã quỳ rạp, hơi thở nặng nề dồn dập.
Ngay cả “tên nhân vật của gã cũng từ màu đỏ sẫm chuyển sang xanh lá.
Điều đó có nghĩa là… gã đã thành thân thiện?
Cái quái gì đang xảy ra vậy?
Một dấu chấm than hiện lên trước đầu Ky Sĩ Vực Thắm!
Con trùm chỉ còn đúng một máu!
Cộng thêm cái dòng chữ tên nhân vật màu xanh lá và dấu chấm hỏi… là một nhiệm vụ! Hoàng Lâm hít sâu một hơi, cố trấn tĩnh lại.
Mọi chuyện quá mức tưởng tưởng và kịch tính!
Cả đời hắn chưa từng phải căng não đến mức này.
Từ giây phút cú đánh đầu tiên của trùm giáng xuống đến giờ, hắn không ngừng tính toán, không ngừng vạch kế hoạch.
Hoàng Lâm trước giờ không phải là một người ngu khò.
Khi còn nhỏ hắn luôn là học sinh xuất sắc trong lớp.
Nhưng vì những biến cố ngoài ý muốn, hắn chưa bao giờ phát huy hết tiềm năng thật sự.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập