Chương 46: Sinh hoạt khó khăn.
"Nếu thành công, mình nhất định sẽ vào đại học, ít nhất để hoàn thành ước nguyện của bản thân. Tiền bạc không làm nên con người. Chỉ có trí óc mới làm được điểu đó."
Hoàng Lâm vừa nói vừa bước ra khỏi nhà.
Chân b:ị thương khiến hắn đi lại khập khiểng.
Hoàng Lâm chỉ biết thở dài:
"Khi thành công, mình sẽ thuê bác sĩ giỏi nhất chữa trị… lũ chó đó chỉ trả viện phí đủ để mình 'đi lại được' sau trai nạn. Với trình độ y học hiện nay, loại tổn thương này hoàn toàn có thể chữa khỏi. Nhưng mình chỉ có thể trông cậy vào chính mình. Điều tốt duy nhất từ vụ trai nạn là cơ hội chơi game này. Đây hẳn là số phận. Và mình sẽ không lãng phí nó."
Đã khuya, Hoàng Lâm cảm thấy cần ra khỏi nhà.
Hắn không muốn như một thằng Neet, suốt ngày quanh quẩn trong phòng.
Thỉnh thoảng ra ngoài hít thở cũng là chuyện bình thường.
Thị trấn của Hoàng Lâm nằm ở vùng núi, không khí trong lành và se lạnh.
Dù sao cũng tốt hơn mùi ẩm mốc trong phòng.
Một nỗi buồn man mác xâm chiếm Hoàng Lâm cả ngày hôm nay, phảng phất hắn đang lo lắng về khả năng thất bại trong nhiệm vụ.
Nhưng hắn phải liên tục nhắc nhở bản thân về tương lai.
Phải kiên trì để nắm giữ vận mệnh của chính mình.
Để không bao giờ cảm thấy ngột ngạt, hay bị kiểm soát bởi thế lực mạnh hơn.
Khi Hoàng Lâm đi dạo qua thị trấn nhỏ, một bà già chủ cửa hàng tạp hóa đã nhận ra hắn. "Hoàng Lâm, đi được rồi hả con. Vết thương sao rồi?" Bà hỏi.
Bà tên Võ Thị Hương, một người phụ nữ tốt bụng đã nhiều lần giúp Hoàng Lâm, khi hắn không có tiền mua thức ăn.
Bà thậm chí cho hắn vay tiền, Hoàng Lâm vẫn luôn trả đúng hẹn.
"Bà lúc này vẫn còn thức hả? Trễ vậy mà còn bán hàng hả bà." Hoàng Lâm nói.
"Bà chỉ đang tận hưởng làn gió đêm thôi, con trai. Người già thường thích những thứ đơn giản. À nè, bà còn một ít rau củ, có thể bán cho con với nửa giá!" Bà nói như thể đang mặc cả. "Hửm, bà định thanh lý mấy món bán ế hả? Nhưng thôi, nghèo thì không có lựa chọn. Cho con xem đi, con mua chút đồ cho" Hoàng Lâm vừa nói vừa tiến đến quầy.
Quả thật có rất nhiều rau củ ế ẩm còn sót lại.
Hoàng Lâm thở dài trước khi chọn lựa trên bàn hàng.
"Ồ, không phải mấy thứ đó, ở đây nè." Bà lấy ra một hộp nhỏ từ dưới quầy.
Trong đó là rau củ quả tươi roi rói, xếp ngay ngắn ở trong.
Nhìn cái là biết đồ mới nhập về, chắc mấy món ngon lành nhất bà còn giữ lại tới giờ này! “Đống rau đó bà đinh bỏ đi, sao mà bán cho con được, thất đức lắm. Con cũng là khách quer của bà mà. À mà… bà nghe nói con nghỉ việc rồi hả? Sao lại nghỉ vậy? Đừng nói là suốt sáng cứ ru rú trong phòng chẳng làm gì nha? Ở tuổi này mà thất nghiệp, mà còn lông bông là không được đâu.”
Bà vừa nói vừa lườm yêu Hoàng Lâm, giọng nửa như trách móc, nửa như khuyên nhủ. “Dù hoàn cảnh có khó khăn thế nào, thì cũng phải ngẩng đầu lên mà sống. Biết đâu một ngày nào đó gặp vận thì sao con, biết đâu được.”
Bà vừa mắng, vừa dỗ dành, nhưng tất cả đều là vì lo lắng thật lòng.
Một người tử tế như bà, khiến Hoàng Lâm chỉ biết mỉm cười lặng lẽ sau khi nghe xong. những lời khuyên tâm huyết đó.
Hắn rút tiền, trả đủ cho bà rồi ôm bó rau đi về.
Bóng lưng Hoàng Lâm khuất dần nơi con hẻm nhỏ.
Bà thở dài khi nhìn theo, hắn đi tập tếnh, dáng người hơi còng xuống, như đang mang một gánh nặng trên vai.
Cuộc sống của Hoàng Lâm chẳng đễ dàng gì, hắn vẫn cười, vẫn bước đi giữa bao khó khăn chồng chất.
Tuy còn có người còn khổ hơn hắn nhiều, nhưng điều đó không khiến bà bót đau lòng.
Dù chẳng giúp được bao nhiêu, bà vẫn ước mình có thể làm gì đó hơn vậy.
Nhưng chính bà… cũng đâu khá giả gì.
Vì vậy, mỗi lần nhìn thấy một chàng trai trẻ, với ánh mắt u buồn và đôi vai gánh quá nhiều gánh nặng… trái tim già nua của bà lại nhói lên.
Hoàng Lâm trở về căn phòng nhỏ của mình, đặt rổ rau xuống bàn, rồi nhìn chằm chằm vào nó một lúc.
Hắn bắt đầu chuẩn bị một bữa ăn đơn giản cho bản thân.
Nhưng đáng tiếc là, đôi tay b-ị thương khiến việc gọt khoai tây, lúc này trở thành một cực hình đối với hắn.
Càng cố, mọi thứ càng mệt hơn.
Cuối cùng, trong cơn bực bội, hắn giụt mạnh con dao và củ khoai ra xa, phảng phất đang trú giận lên kẻ thù không đội trời chung.
Hắn ngồi bệt xuống, lưng rũ ra phía sau, im lặng khóc.
Thiệt sự, cái cảm giác này… không chịu nổi.
Một thanh niên chưa tới hai mươi tuổi, cái tuổi mà lẽ ra tương lai phải rộng mở vô biên, giờ đây lại bị tàn tật, đến việc got một củ khoai cũng không làm được.
Sau một hồi ngồi lặng, Hoàng Lâm hít sâu một hơi, đứng dậy.
Hắn đi nhặt lại củ khoai vừa quăng, rửa qua nước, rồi bắt đầu lại từ đầu.
Lần này hắn kiên nhẫn hơn, chậm rãi, cuối cùng cũng gọt xong.
Mất một khoảng thời gian kha khá, hắn cho tất cả nguyên liệu vào nổi nước đang sôi, thêm chút thịt, chút gia vị.
Thành phẩm là một xoong canh… kỳ quặc, nhưng đối với Hoàng Lâm, đó đã là đồ ăn.
So với những gói mì tôm vô vị mà hắn nuốt hằng ngày, thì món canh này đã là một bước tiến lớn.
Ít nhất thì hôm nay, hắn được ăn một món tự tay nấu, một mình, trong căn phòng trọ nhỏ, giữa không gian tĩnh lặng.
Thỉnh thoảng, một giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống, nhưng hắn nhanh chóng lau đi, không đi nó kéo dài.
Không hiểu vì sao, nhưng ngày hôm nay khiến hắn cảm thấy mệt mỏi, lạ thường bứt rứt. Hắn thấy lòng mình dao động, một cảm giác bất an mơ hồ, nhưng rõ rệt.
Hắn nghĩ về tương lai mà bản thân đang theo đuổi, nhưng khoảng cách đến đó lại quá xa, đầy chông gai và thử thách.
Mọi thứ quá là khó khăn.
Dù vậy, ngay khi ăn xong, hắn cũng mở máy lên, như thường lệ truy cập diễn đàn.
Chẳng có gì mới mẻ, phần lớn vẫn là những bàn tán xoay quanh sự kiện Undead gần đây, nhưng sức nóng của nó đang dần hạ nhiệt.
Như mọi tin tức khác, qua thời gian sẽ bị người dần quên đi.
Duy chỉ có một điều khiến Hoàng Lâm chú ý, cụm từ "Hố Sâu Tuyệt Vọng” xuất hiện trong một chủ đề mới.
Đó là một hầm ngục cấp độ bốn trăm rưỡi, thứ mà ngay cả các siêu bang hội cũng phải vật v: để vượt qua.
Nhiều người chơi đã thử, có người hạ được trùm thứ nhất, thứ hai… nhưng đến con trùm thứ sáu thì đều bị tan tành nghiền nát.
Hoàng Lâm xem vài đoạn video người chơi cố đánh trùm, có người chật vật lắm mới qua nổi một con, nhưng sau cùng thì vẫn bị trùm cuối đránh chết.
Bang hội Kẻ Hủy Diệt hiện đang có cơ hội cao nhất để chiến thắng, vì hai siêu bang hội còn lại không mấy quan tâm đến việc, tranh đoạt hầm ngục lúc này.
Phương Bắc và phương Nam trong game đang kẹt trong tranh c:hấp lãnh thổ, mấy cuộc giac tranh lẻ tẻ dọc biên giới, khiến họ không rảnh để lo chuyện khác.
Kẻ Hủy Diệt tận dụng cơ hội này, để giành quyền “ñirst-clear' của Hố Sâu Tuyệt Vọng. Hoàng Lâm lặng lẽ tắt video, quay lại giường, nằm xuống ngủ.
Hắn đã chơi nhiều hôm nay, giờ không còn tâm trí để chơi tiếp nữa.
Ít nhất là trong lúc này.
Sáng hôm sau, Hoàng Lâm tắm rửa, ăn sáng đơn giản, rồi đăng nhập lại vào game.
Khi bạn offline:
Số lần người chơi c-hết trong hang động Xương Khô Phệ Hồn là 28.
+280 Điểm đóng gÓp.
Hắn cười khẽ, một bất ngờ hay ho.
Có vẻ như hầm ngục mà hắn điều chỉnh vẫn đang hiệu quả hoạt động.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập