Chương 47: Nữ yêu tĩnh
Những người chơi bước vào chắc là không chuẩn bị kỹ, rồi bị lũ Undead mới kia nhanh chóng hạ gục.
Sau khi kiểm tra tình trạng đội quân nhỏ của mình, một nhiệm vụ mới xuất hiện trước mắt Hoàng Lâm, hắn chấp nhận nó.
Lần này, hắn được dịch chuyển đến một khu vực khác, lạnh hơn, vắng lặng hơn.
Đây là sâu trong vùng đất phương Bắc.
Hoàng Lâm và đội Undead nhỏ bé của hắn, xuất hiện trong một vùng trắng xóa, hoang. vắng lạnh buốt.
Không có gì để trốn, không vật gì để núp, chỉ toàn tuyết trắng, không khí lạnh như đóng băng.
Hắn đảo mắt quanh, không thấy bóng người, nhưng có nhiều con sói tuyết đang chạy trong khoảng cách xa xa.
Bọn nó đang đuổi theo thứ gì đó.
Hoàng Lâm quan sát kỹ, và quả thật bọn nó đang rượt theo một người chơi.
Là một cô gái tay cầm cung, vừa chạy vừa “thả diểu” cả bầy sói to xác.
Hắn không thể xem được cấp độ của cô, quá xa để kiểm tra nhưng hắn cũng không quá bận tâm.
Vì cô gái đó đang chạy thẳng về phía hắn.
Hoàng Lâm lập tức điều chỉnh đội hình Undead sẵn sàng trấn công.
Nhưng khi nhìn rõ gương mặt cô gái, hắn hơi ngạc nhiên.
Cô ta… rất đẹp.
Mái tóc tím nhạt phất trong gió, cái váy xanh lá mềm mại, nhưng được bọc ngoài bằng giáp da cứng.
Vừa thực dụng, vừa quyến rũ.
Lúc ánh mắt hai bên chạm nhau, cô gái thoáng cau mày, nhưng ngay sau đó nở nụ cười tỉnh nghịch.
Cô lập tức đổi hướng, không thèm bắn tên nữa, chạy thẳng về phía nhóm của Hoàng Lâm, nhờ vậy mà tốc độ đáng kể tăng lên.
Chỉ trong chốc lát, cô đã cách nhóm Undead của Hoàng Lâm chừng ba chục mét đúng ngoài tầm cừu hận của bọn nó.
Cô gái dừng lại, chờ cho bầy sói phía sau đuổi kịp.
Ngay khi bọn nó vừa áp sát, cô thi triển kỹ năng, lập tức dịch chuyển “Chớp Nháy' sang phía bên kia của đám sói.
Kế đó, cô sử dụng kỹ năng [Bắn Công Phá].
Toàn bộ bầy sói, có 6 con tất cả, bị hất lùi ra sau khoảng ba mét.
Ngay sau đó, cô lấy ra một lọ thuốc từ túi, uống cạn.
Hoàng Lâm nhận ra loại thuốc đó, Thuốc Xóa.
Hiệu ứng của nó là xóa toàn bộ thanh cừu hận của người dùng.
Giờ đây, bầy sói đã bị đẩy ngược vào phạm vi cừu hận của bọn xương khô, còn người chơi mà bọn nó đuổi theo, thì không còn nằm trong danh sách mục tiêu nữa.
Kết quả là lũ sói lập tức quay đầu, gầm gừ lao về phía đội Undead của Hoàng Lâm.
Hoàng Lâm thực sự kinh ngạc.
Rõ ràng là, nếu cứ chạy mãi, cô ta không thể thoát được bầy sói, nếu định thả diều hết cả đám thì cũng sẽ tốn rất nhiều thời gian.
Nhưng với một loạt hành động khéo léo, cô ta đã ép lũ sói chuyển mục tiêu sang Undead, còn mình thì gọn lẹ thoát khỏi giao tranh.
Đây đúng là một màn trình diễn kỹ năng tuyệt vời, đến chính Hoàng Lâm cũng phải công nhận.
Cô gái giống như là thuộc chủng tộc yêu tỉnh, thở phào nhẹ nhõm ngồi xuống, vừa ăn vật Phẩm hồi phục vừa thư giãn.
Cô chẳng có vẻ gì là lo sợ bị trấn công, mà thực ra, đáng gì đâu, chỉ là bọn quái và đám Undead đánh nhau thôi.
Cô chỉ cần chờ bọn nó tự cắn xé nhau, rồi dứt điểm con còn sống sót cuối cùng.
Hoàng Lâm không kìm được ánh mắt, cứ nhìn về phía cô ta.
Cô gái cũng cảm thấy kỳ kỳ, sao con Undead có râu kia, lại nhìn mình kiểu đó nhỉ?
Rồi Hoàng Lâm vỗ tay.
"Bốp… Bốp… Bốp…"
Ngay khi tiếng vỗ tay vang lên, cô gái như bị giật mình, lập tức hủy hiệu ứng hồi phục, bật dậy lùi ra xa, tránh xa nhóm Undead.
Rồi cô nhớ lại, con Undead có râu ấy… hình như là một phần trong một sự kiện nổi tiếng, m' cô từng nghe người khác nhắc tới.
Một NPC có trí tuệ nhân tạo siêu cao, tên thường được gọi là Mr. Hài Cốt.
Nhưng chưa từng nghĩ rằng. .. lại gặp hắn ngay ở đây, lúc này!
Không chần chừ, Hoàng Lâm ra lệnh cho ba con ngạ quỷ, làm Đỡ Đòn che chắn phía trước, còn bọn pháp sư đứng phía sau, bắt đầu thi triển phép.
Mấy cung thủ thì xoay người, như vũ bão tung loạt mưa tên bắn xuống.
Chỉ trong vài phút, cả bầy sói cấp độ hai lăm bị tiêu diệt sạch, đó là sau khi Hoàng Lâm nhập cuộc.
Lũ sói cấp thấp, máu yếu, phòng thủ không đáng kể, chỉ có mỗi khả năng gây sát thương là tạm ổn.
Một con thì chẳng là gì, nhưng cả bầy thì hơi phiền nếu chơi solo.
Chỉ tiếc là….
Hoàng Lâm chưa bao giờ một mình cả.
Vậy nên, bọn sói bị xóa sổ hoàn toàn.
Nữ yêu tĩnh mắt chữ O mồm chữ A, nhìn chăm chăm cả trận đánh.
Mọi thứ diễn ra y như những gì cô từng nghe đồn, cô thậm chí còn bật chế độ quay video lại để lưu giữ.
Ngay khi đội Undead của Hoàng Lâm xoay người, chuyển hướng nhìn về phía nữ yêu tỉnh, “Nó kìa!” Một người chơi từ phía xa hét lên, chạy băng qua đồng tuyết.
Sắc mặt nữ yêu tinh lập tức tối sầm lại.
Người vừa đến có tên hiển thị màu đỏ, dấu hiệu của kẻ griết người (PK).
Chắc là gã này vừa giết ai đó không lâu.
Ngay sau đó, hai người chơi khác xuấthiện phía sau cô.
“Đưa vật phẩm di sản ra đây!” Một tên khác hét lớn, tiến lại gần.
Nữ yêu tỉnh giờ đây bị kẹp giữa hai thế lực: phía trước là 3 kẻ săn người, phía sau là bầy Undead.
Hoàn cảnh ngàn cân treo sợi tóc.
Hoàng Lâm chứng kiến mọi thứ.
Cô gái này, giống như hắn ngày trước, đang chịu cảnh bị những người chơi khác bắt nạt. May cho Hoàng Lâm là ngày đó có Vardos, Ky Sĩ Vực Thăm, kẻ đã giúp hắn đánh bại hai tên bắt nạt, giúp hắn nhận được một di sản quan trọng.
Còn nữ yêu tỉnh này…
Nếu bị ba tên kia giết, cô sẽ mất món di vật quý giá.
Hoàng Lâm không quan tâm làm sao mà cô có được nó.
Cho dù là ăn cắp hay lụm, không phải chuyện của hắn.
Hắn từng định rút khỏi khu vực, nhưng rồi nghĩ lại: nếu bọn kia griết xong nữ yêu tỉnh, hẳn chúng sẽ quay sang xử lý cả hắn.
Hắn chưa muốn chết, nên quyết định dàn xếp theo hướng khác.
Undead vốn có thù hận bản năng với mọi sinh vật sống.
Nhưng lần này… hắn có nên làm ra ngoại lệ không?
Liệu có đáng không?
Có quá vô lý không?
Tất cả những suy nghĩ đó trong tích tắc biến mất, ba tên kia đã bắt đầu hành động.
Hoàng Lâm muốn ra tay.
Có thể, chỉ một lần thôi, Mr. Hài Cốt cũng có thể khiến người ta bất ngờ, khi chọn đứng về Phía người yếu hơn.
Hai tên phía trước là kiếm sĩ, còn tên ở sau là pháp sư hồi máu.
Nữ yêu tỉnh thì hoảng loạn, muốn bỏ chạy, nhưng với vị trí hiện tại, cô không còn đường nàc cả.
Hoàng Lâm ra lệnh cho đội Undead tản ra, tạo thế bao vây hết bốn người kia.
Mấy người chơi kia vẫn chưa phát hiện, nhưng dần hiểu rằng Undead sắp lao vào đánh bọn gã.
Nếu để xảy ra cuộc hỗn chiến, bọn gã chắc chắn bị giết hết, vì bọn gã chỉ mới cấp ba chục. Đội Undead của Hoàng Lâm di chuyển từ từ, thu hẹp vòng vây, hắn vẫn chưa ra lệnh tấn công.
Nữ yêu tỉnh lùi lại, cố tránh xa phạm vi cừu hận.
Nhưng cô không hiểu nổi tại sao gã Undead có râu kia chưa ra tay.
AI của đối phương quá cao, tới mức khó đoán.
Nếu cô bước nhầm vào phạm vi cừu hận, bọn Undead sẽ tức thì tấn công ngay.
Và khi đó, ba người kia sẽ nhân cơ hội kết liễu cô, rồi cố gắng đối phó bọn Undead sau. “Đừng bước vô phạm vi cừu hận! Ép con nhỏ đó tự đi vô! Một khi nó vào rồi là khỏi thoát! Cái kỹ năng [Bắn Công Phá] của nó phiển phức vãi cả chưởng. Bọn mình đi lẻ ra, đừng tụ tật lại!” một tên kiếm sĩ nói.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập