Chương 65: Kền kển rình mồi (Chương dài tặng Bình Vương)
Mục tiêu của hắn lúc này chỉ là cày tới cấp sáu chục, gom đủ điểm đóng góp để mua trang bị xứng tầm.
Tuy nhiên, nhìn tình hình bây giờ thì ngu gì mà manh động.
Đám người chơi tụ tập ở đây, toàn từ cấp tám chục đến cấp một trăm hai chục, tụi nó mà muốn thì đập hắn thành bụi liền.
Thành ra, hắn chọn cách chờ thời.
Hắn cứ đứng ở khu vực xuất hiện, giả bộ như không có gì đáng chú ý, đồng thời mở to mắt rình rập coi có cơ hội nào lóe lên hay không.
Hy vọng là mấy nhóm kia chỉ tập trung vào hầm ngục thôi, chớ sẽ không buồn mà quan tâm tới mấy con tép riu, lang thang trong nghĩa địa và nhà nguyện.
Điều làm hắn thấy hứng thú chính là, chuyện hai hội đối địch lại gặp nhau ở đây.
Bởi vì, Thiên Hi hiện đang trong chiến tranh với Huyết Nộ.
Khi kẻ thù đỏ mắt gặp nhau, chắc chắn máu sẽ đổ.
Hai nhóm nhanh chóng nhận ra nhau, lập tức lao vào một trận đánh ác liệt.
Chẳng cần nói lời nào, cũng không cần hrăm d:ọa.
Bang hội của bọn họ vốn đã muốn xé xác nhau từ lâu, nên mấy câu cà khia, hay móc mỉa khích tướng cũng trở thành thừa thãi.
Hai bên ngang sức ngang tài, nhưng nhóm Huyết Nộ lại có lợi thế sân nhà, cùng sự quyết tâm dữ dội.
Với họ, để kẻ ngoài chiếm mất hầm ngục của chính hội mình, thì khác nào tự mang lấy nhục nhã.
Những trận chạm trán như thế này, vốn là cơm bữa giữa các bang hội đang trong chiến tranh.
Không phe nào chịu đóng thuế hầm ngục cho kẻ địch cả.
Thay vào đó, họ tìm cách xông vào lãnh địa đối phương, tiêu diệt trùm trong hầm ngục, để gom chiến lợi phẩm cùng tài nguyên, vốn dĩ đáng lẽ phải thuộc về hội đối địch.
Trận đánh diễn ra chóng vánh nhờ vào Tĩnh Linh Cao Quý, với cái cấp độ 120 áp đảo của gã. Nhóm Huyết Nộ cũng dư sức đè bẹp đám xâm lược kia.
Tuy vậy, hai trong sáu nhà mạo hiểm của phe Huyết Nộ đã c:hết, bị chuyển về điểm hồi sinh sau cuộc chạm trán.
Còn cả năm thành viên bên Thiên Hĩ thì bị quét sạch.
Một vài người thậm chí còn rót đổ, vì bọn họ là bên ra tay trước, nên hệ thống game tính bọn họ là phe kiếm chuyện.
Bốn thành viên còn lại của phân hội Huyết Nộ ngồi chụm lại cạnh nhau, [Nghỉ Ngơi] để hồi phục thể lực, vừa xài vật phẩm tiêu hao cho nhanh.
“Giờ bọn mình tính sao?” Một gã lên tiếng hỏi, nhìn có vẻ là Đỡ Đòn của nhóm, bởi vì trên tay gã cầm một cái khiên to như bức tường.
“Tao thấy mình không nên ở đây nữa, thôi rút đi.” Một thợ săn rên rỉ, máu gã vẫn chỉ còn thoi thóp.
“Tao không chấp nhận mấy thằng hèn nha!” Tĩnh Linh Cao Quý quát lên. “Đây là lãnh thổ của bọn mình, là sân của bọn mình, bọn mình không được rút lui!”
“Nhưng tụi nó có thể kêu tiếp viện, mà Ong Độc với Cá Mập thì phải mất lâu lắm mới quay lại kịp.”
“Bốn đứa tụi mình cũng dư sức xử con trùm nhỏ. Tụi mình còn có linh mục, có tao là đủ để gánh sát thương trong phần đầu hầm ngục. Khi tới chỗ trùm thì Cá Mập với Ong Độc chắc chắn đã tới kịp. Tụi nó dư thời gian để bắt kịp, trước khi đám quái trong hầm ngục sống lại.” “Ò… tao nghĩ chắc mày nói đúng.” Gã thợ săn gật gù. “Để tao nhắn cho tụi nó, nói tụi mình sẽ chờ ở cửa phòng trùm.” Vừa nói gã vừa đưa tay lên thái dương, khởi động kênh tin nhắn riêng.
Chỉ chốc lát sau, mặt gã thợ săn tái mét.
Gã đảo mắt nhìn quanh, giọng hoảng hốt: “Có tin xấu rồi.”
“Cái gì?” Cả bọn đồng loạt hỏi, mắt đổ đồn về phía gã.
“Đám Thiên Hĩ hồi nãy tụi mình vừa giết… nó quay lại, mà còn đông hơn nữa…” Gã thợ săn run giọng nói.
“A đù! Tụi mình phải rút thôi.” Linh mục vội nói.
Đi vào hầm ngục với chỉ bốn người đã là liều mạng, giờ thêm một nhóm địch đang kéo tới, thì đúng nghĩa tự sát.
Nhưng nếu rút, thì nhục nhã sẽ đổ lên đầu phân hội, trước mặt bang hội mẹ cùng mấy phân hội khác.
“Tụi mình không lùi bước!” Tinh Linh Cao Quý gần như hét lên. “Nhóm cấp cao của hội đang bận cho chiến tranh, nhưng không sao, tao còn có thằng bạn.” Gã làm ra động tác giống thợ săn lúc nấy.
Ê, Long Xạ, giúp tao…” Tĩnh Linh Cao Quý gửi tin cho một người quen cấp cao.
Chẳng bao lâu sau, Tình Linh Cao Quý quay lại, tuyên bố:
“Bạn tao sẽ tới giúp, nó sẽ chặn bọn Thiên Hi ngay chỗ lối vào Biên Giới Sa Mạc Cổ Đại. Nó là Đỡ Đòn cấp 380, thừa sức giữ chân tụi nó.” Gã ngừng lại, trong khi phần còn lại của nhóm reo hò phấn khích.
“Nhưng nó chỉ giữ được cho tụi mình đúng một tiếng thôi. Trong thời gian đó, tụi mình phải griết được trùm, hoặc ít nhất cũng phải tới được cửa phòng trùm. Như vậy, dù nó có rời đi, thì tụi mình vẫn còn lợi thế… Người chơi cấp cao đang được gửi đi ra khắp nơi, thời gian củi họ quý lắm. Cho nên tụi mình không được bỏ qua ân huệ này, phải tận dụng cho hết!” Tỉnh Linh Cao Quý kết thúc, đầy khí thế.
“Được rồi! Tin tốt đó! Có người cấp 380 canh giữ cho tụi mình thì yên tâm rồi.“Người linh mục nói, giọng nhẹ nhõm.
Trong lúc đó, Hoàng Lâm với một nụ cười mơ hồ trên đầu lâu, lắng nghe màn kịch nho nhỏ kia.
Nếu bọn này bước vô hầm ngục, họ chỉ có thể hạ trùm khi đủ người.
Mà tính tới chuyện còn có hai người từ xa phải chạy tới, sau đó mới đủ quân đánh trùm, hắn liền nảy ra một ý tưởng.
Nụ cười kia chậm rãi biến thành điệu cười nhếch mép của quái thây ma, hắn vô thức vuốt vuốt chòm râu mình.
Tâm trí hắn lại bắt đầu xoay đủ trò mưu kế.
Hầm ngục này vượt quá sức hắn, nhưng… nếu để người khác làm giùm thì sao?
Một khi ý tưởng đó nảy mầm, hắn không tài nào buông bỏ.
Hắn bắt đầu suy nghĩ lô-gic từng bước, chuẩn bị đủ mọi tình huống.
Hắn sẽ rình rập, chờ đúng thời khắc, rồi tung ra một “đòn kết liễu”.
Rốt cuộc, có cần gì phải cực khổ làm việc… khi có thể để người khác gánh giùm mình? Quyết định đã định, Hoàng Lâm cẩn thận bám theo nhóm phân hội 'Bắc Đô' tiến sâu vào hầm ngục.
Ở mỗi ngã rẽ, hắn kiên nhẫn chờ họ xử lý đám quái vật.
Chỉ với bốn thành viên, nhóm hội chi nhánh này gần như không đủ sức đánh hầm ngục này, nên tiến độ của họ rất chậm.
Thấy họ còn lâu mới tới được trùm, hắn rút quân khỏi hầm ngục.
"Theo sát bây giờ cũng vô ích," Hoàng Lâm nghĩ thầm. "Nếu bám quá gần, mình có thể bị phát hiện. Tệ hơn là, khi hai người chơi kia hồi sinh quay lại, mình sẽ bị kẹt giữa địch trước sau, không đường rút. Hành động hấp tấp chỉ chuốc lấy cái chết."
Hắn lùi xa khỏi cổng hầm ngục và con đường dẫn vào đó.
Hai nhà mạo hiểm Cá Mập và Ong Độc sau khi hồi sinh, chắc chắn sẽ quay lại hầm ngục tìm đồng đội.
Nên Hoàng Lâm để lại một cung thủ xương trên đỉnh một cồn cát, còn bản thân thì rút vào những cồn cát sa mạc.
Cung thủ xương đó sẽ làm tai mắt cho Hoàng Lâm, báo hiệu khi thấy hai người từ vị trí quat sát.
Dù ngoài tầm nhìn và xa hơn bình thường, nhưng Hoàng Lâm vẫn điều khiển được nó bằng tâm trí.
Hắn biết đây là chiến thuật hèn hạ, nhưng đây chỉ là game.
Bọn griết người chơi (PK) vẫn thường dùng chiêu này, với những nhà mạo hiểm không đề phòng, thường thì sẽ có người tay cứng, hoặc dân chuyên, canh gác các hầm ngục để phòng ngừa chuyện này.
Hầm ngục trong Chiến Phạt không phải là kiểu mỗi lần vào là một bản sao riêng, nên khi một nhóm vào hầm ngục, người chơi khác có thể theo sau và tương tác qua lại, thậm chí giết họ.
Tay sai bang hội thường canh giữ những hầm ngục quan trọng, hoặc cấp cao, để ngăn đám người chơi săn mổi lợi dụng.
Nhưng với hai siêu bang hội HN và TH đang giao chiến, lực lượng tay cứng đã bị điều ra chiến trường, khiến hầm ngục trở thành miếng mồi ngon cho lũ xác sống tham lam của Hoàng Lâm.
Người chơi cấp cao mà Tĩnh Linh Cao Quý gọi cứu viện chính là một tay cứng, những người bảo vệ người chơi khỏi chính cái chuyện mà Hoàng Lâm đang tính làm.
Hoàng Lâm không phải người có đạo đức, điều đó quá rõ ràng, hắn chưa bao giờ tự nhận mình tốt lành.
Hắn không áy náy khi cướp đoạt của người khác, cũng không than vấn nếu bị người khác lấy đi thứ của mình.
Quan điểm của hắn là: Nếu mày không đủ mạnh để bảo vệ thứ của mình, thì đừng mong git nó được lâu.
Kho báu lớn cần bàn tay mạnh mẽ bảo vệ, đó là lý do cho việc làm của hắn.
Hoàng Lâm biết giới hạn của mình, sẽ không bao giờ đòi 'đánh công bằng' khi bất lợi, trong khi vẫn còn lựa chọn khác.
Hắn sẽ chẳng bao giờ la lối về danh dự, hay đại loại như vậy khi đối đầu kẻ mạnh hơn.
Đó là hành động ngu ngốc, hắn biết điều đó.
Khi Hoàng Lâm rời xa hầm ngục, hắn nhận thấy sự xáo trộn trên cát phía trước.
Một con ngạ quỷ tiên phong của hắn tiến về phía đó, thì một thứ gì đó chui lên từ dưới cát. Đó là một con bọ cạp khổng lồ.
Nó có hai đuôi, lớp vỏ cứng màu xanh lục đậm, chuyển sang ngọc bích nhạt ở đầu các chi. Hoàng Lâm lập tức nhớ đến con bọ cạp, hắn từng đánh trong nhiệm vụ di sản lúc mới bắt đầu.
Bọ Cạp Hai Đuôi
Cấp độ: 65
Sát thương: 1200-1800
Đòn đuôi có 20% tỷ lệ gây trúng độc
Máu: 4500
Miễn nhiễm: 500
Ngay cả chỉ số cũng giống hệt con hắn đánh hồi cấp độ thấp.
Nên hắn không lo lắng khi ra lệnh trấn công, không ngạc nhiên khi chỉ sau vài giây con bọ cạp gục ngã.
Nhưng thanh kinh nghiệm tăng 2% sau khi g-iết nó là điều đáng mừng.
Kinh nghiệm của hắn giờ là 28% Hoàng Lâm quyết định tận dụng thời gian chờ đợi để… cày. "Kinh nghiệm nhận được khá là tốt, dù bị chia bớt cho bọn Undead và nhẫn Thần C-hết mìnƑ đang đeo," Hắn nghĩ thầm.
Nhìn quanh, Hoàng Lâm thấy nhiều chỗ cát chuyển động, báo hiệu có lũ quái vật bên dưới, hắn lao vào con tiếp theo.
Cảnh tượng này lặp lại nhiều lần, từ từ giúp thanh kinh nghiệm của hắn tăng dần.
Hoàng Lâm dành gần một tiếng griết bọ cạp, trước khi cung thủ canh gác tru lên, báo hắnlà đã thấy hai nhà mạo hiểm chạy qua cồn cát, đi về phía hầm ngục.
Hoàng Lâm nhanh chóng kết liễu con bọ cạp đang đánh, di chuyển về phía hầm ngục, tranh thủ kiểm tra tình trạng đám Undead.
Bọn nó vẫn còn khá nhiều máu, không con nào b:ị thương nặng.
Một trong ba con ngạ quỷ bị mất nhiều máu nhất cũng còn 68% ở mức chấp nhận được. Hoàng Lâm lại vào hầm ngục, bám theo hai thành viên hội Bắc Đô đang vội vã tìm đồng đội. Xương khô có thể lén lút giấu mình, còn có thể di chuyển nhanh, nhưng không thể cùng lúc làm cả hai.
Nên Hoàng Lâm ra lệnh cho đám Undead dùng. tốc độ chậm theo sau hai người chơi, để không bị phát hiện.
Dù sao hắn cũng không vội, nhóm hội kia còn lâu mới hạ được trùm.
Hoàng Lâm chỉ cần có mặt vào phút chót là đủ.
Ngôi đền này được xây sâu dưới lòng đất, có vô số phòng ốc lớn nhỏ, hành lang dài với nhiều ngã rẽ, những con đốc xoắn ốc chóng mặt dẫn xuống tầng thấp hơn.
Mỗi lối đi đều có quái vật canh gác: quái đầu bò, xương khô, bọ cạp và bọ cánh cứng khổng 1ồ… Tất nhiên Hoàng Lâm chỉ nhìn thấy xác của bọn nó trên đường đi, vì đã bị nhóm bốn người kia tiêu diệt sạch, giờ đang chờ ở cửa phòng trùm.
Cuối cùng, Hoàng Lâm và đám tay chân Undead bước vào một căn phòng tròn khổng lồ, trần mái vòm được đỡ bởi những cột trụ có rãnh dọc.
Ở giữa là một bàn thờ gãy nát.
Hai người chơi vừa rời phòng qua cánh cửa đối diện, tiến sâu hơn vào đền.
Hoàng Lâm ra lệnh dừng lại để chúng đi xa.
Trong lúc chờ, hắn quan sát căn phòng và sửng sốt trước phát hiện của mình.
Khắp nơi là hàng trăm, hàng ngàn cái đầu lâu được dùng làm gạch xây tường.
Những cây cột 'có rãnh' vì chúng được tạo từ những ống xương trắng hếu dài thẳng tắp.
"Lạ dậy ta… những nhiệm vụ quân đoàn Undead giao cho mình, đều liên quan đến c-ái c.hết và Undead. Không lẽ đây là một chuỗi nhiệm vụ, hay siêu nhiệm vụ nào đó?" Hoàng Lâm tụ hỏi.
Hắn nghĩ về cuộc chạm trán mới đây với người canh gác, cuối cùng hắn lại gặp thành viên quân đoàn Undead, rồi còn thiết lập liên mình, hoặc có thể nói là thỏa thuận ngừng chiến. Và giờ thì, nơi này phủ đầy hình ảnh c-ái chết và Undead, thậm chí còn có xác ướp thân thiện đi lại bên ngoài hầm ngục, miễn là hắn không tấn công chúng.
Hoàng Lâm tiếp tục suy nghĩ về câu hỏi này, theo chân hai thành viên hội Bắc Đô tiến sâu vào đền.
Cuối cùng, họ đến một tiền sảnh trần cao, trước mặt là cánh cửa đôi vòm cung, rộng bằng cả gian phòng, cao hơn cả đống Undead của Hoàng Lâm chồng lên nhau.
Hắn lập tức kéo đám Undead ra xa khỏi cửa, không muốn lộ diện.
Hoàng Lâm từ từ tiến lại gần cửa cho đến khi, có thể nép sau một trong hai cánh cửa kim loạ đen khổng lồ.
Hắn nhìn vào một phòng trùm thực thụ, rộng lớn gấp nhiều lần căn phòng đầu lâu kia, đủ chứa cả một thị trấn nhỏ.
Ở phía xa, sáu thành viên hội kia đang vật lộn với một thứ, rõ ràng nó là trùm.
Ngay cả từ nơi mình đứng quan sát, Hoàng Lâm vẫn có thể cảm nhận được, hơi thở đã thú đang tỏa ra từ con trùm.
Hắn nuốt khan đầy lo lắng, tự hỏi, có khi nào nhóm bang hội kia đang bị áp đảo không.
Con quái vật trùm được “thu nhỏ” sao cho vừa khớp với căn phòng của trùm, và khi đặt cạnh nó, đám người chơi chẳng khác gì, những con chó nhỏ cắn gót chân một sinh vật khổng 1ồ.
Khuôn mặt giống ác quỷ khổng lồ vặn vẹo trong cơn thịnh nộ, đôi mắt đỏ rực sắc lẹm lườm. những kẻ trấn công.
Tiếng gầm gừ từ cái miệng heo rừng của nó rít chói tai vang lên, âm thanh như thép dày bị xé toạc, Hoàng Lâm có thể thấy được, quá nhiều cái nanh sắc nhọn mọc chìa ra khỏi hàm, tu: tủa vươn lên.
Bất kỳ ai dám lại gần con trùm này, chắc chắn sẽ có một ngày rất tổi tệ.
Mặt đất rung chuyển khi con trùm giáng cây gậy nặng nề xuống nền đá, xém chút nữa đạp nát bét một người choi.
Vũ khí kia nhìn chẳng khác gì một cái cột chùa, hai đầu được bọc thép đen đặc chớ không phải đá cẩm thạch.
Hoàng Lâm hoàn toàn tin rằng, chỉ cần dính một cú trực diện từ cây gậy kia, thì bất kỳ ai cũng sẽ ngay lập tức c:hết tươi.
Hoàng Lâm nhìn thấy Tĩnh Linh Cao Quý lao về phía trùm, mở màn một đọt tấn công, lách qua những đòn vung khổng 1ồ, sau đó, dùng đòn chém xả cơn thịnh nộ bằng kỹ năng gây sá thương.
Dù v-ũ k:hí to lớn như thân cây cổ thụ, nhưng con trùm vẫn không thể đánh trúng một cú nào ra hồn.
Chuyện này cũng khá là khó hiểu.
Hoàng Lâm biết được là, kích thước thực sự rất quan trọng, ngay cả trong game này.
Vì vậy, hắn chắc nịch nghĩ rằng, thân hình to lớn của con trùm, sẽ là một khó khăn lớn nhất cho cả nhóm.
Thế nhưng, con quái lại như một con bò tót say rượu loạng choạng, bị những tay đấu bò tí hon chọc tức.
Nó loạng choạng lắc đầu, cặp sừng to xoắn vặn vung vẩy, chao đảo hết bên này sang bên khác, cố gắng phòng thủ một cách tuyệt vọng.
Mới thấy đánh giá liền hăng máu viết, nhớ lại lúc viết bộ trước ghê, viết ầm ầm ngày ba chương, tuy mệt nhưng mà vui
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập