Chương 70: Thay đổi ma quái
Một thành viên trong Quân Đoàn của Vua Undead.
Gã trang bị một bộ giáp đen tuyền, tay cầm kiếm và khiên, trên bộ giáp còn lốm đốm những vệt đỏ như máu tươi vừa văng ra.
Hoàng Lâm nhìn thoáng qua, hắn không chắc, đó có phải là máu thật hay không.
“Undead trẻ tuổi,” Ky Sĩ Tử Thần lên tiếng, giọng oai nghiêm mà lại đầy tôn trọng, “Ngươi đã cứu lấy chủ nhân ta khỏi bọn khốn giáo đoàn Hắc Sọ. Ta vô cùng biết ơn. Ta sẽ canh giữ nơi này, nhân danh đức Vua, và cả nhân danh ngươi.”
“Cứ mạnh mẽ hơn đi, hãy tiếp tục dùng sự dũng cảm bất diệt mà tiến lên.” Ky Sĩ Tử Thần gât đầu, ra vẻ tán thưởng Hoàng Lâm.
“Cảm ơn, ngài ky sĩ.”
“Nhưng tôi chưa hiểu, vì sao ngài lại ở đây? Đây có thể là chỗ ngài sẽ bỏ mạng.”
“Tôi không nghi ngờ sức mạnh hay dũng khí của ngài, ngài là một Ky Sĩ Tử Thần hùng mạnh. Nhưng chắc chắn ngài còn có những việc trọng yếu hơn để làm, thay vì chỉ canh giữ căn phòng trong hầm ngục này.”
“Không đâu, Undead trẻ tuổi. Đây là nhiệm vụ mà Đức Vua đã ban cho ta. Khi nào ngươi đạ tới cấp bậc của ta, ngươi cũng sẽ được giao những trách nhiệm như vầy.”
“Canh giữ mộ phần, trông coi hầm ngục, chính là cách để tăng cường sức mạnh của chúng ta. Những sinh mạng phàm tục ngã xuống ở đây, sẽ được gửi về vùng đất cái c-hết, trở thàn! binh sĩ phục vụ cho Vua Undead. Rồi ngươi theo thời gian sẽ hiểu rõ hơn.”
“Giờ thì… hãy mau đi sát phạt lũ dị giáo, chặt bọn hèn nhát thành từng khúc. Còn nhiều nhiệm vụ khác chờ ngươi về sau.” Ky Sĩ Tử Thần dứt khoát buông câu cuối cùng, khép lại mọi bàn cãi.
Hoàng Lâm bèn rút lui, hắn chẳng còn gì để làm ở đây nữa.
Hắn cũng hiểu, khi đạt đến cấp bậc cao hơn, sẽ được giao những nhiệm vụ khác ngoài chuyện griết người chơi.
Chuyện này, thật ra, lại nhẹ nhõm cho hắn.
Chứ mãi chém giết người chơi cũng chán ngán, dù phần thưởng không có gì để chê.
Nhờ số điểm kinh nghiệm nhận được sau khi giải phóng Dhavan, Hoàng Lâm đã vọt thẳng lên cấp sáu lăm.
Cái viên ngọc Gọi Trợ Giúp giúp hắn bót đi mối lo thường trực bị úp sọt, bị PK, hay bị bọn cấp cao nghiền ép mà hắn không cách gì kháng cự hay chạy thoát.
Một trùm cấp năm trăm tám chục, quả là một lá bùa làm người an tâm.
Biết đâu, hắn còn có thể dùng nó để xoay sở, để nhận được sự giúp sức trong vài nhiệm vụ vượt cấp.
Thậm chí, cả một hầm ngục vượt cấp độ cũng nên.
Hắn quyết định, rút lui, tập hợp lại lực lượng là khôn ngoan nhất lúc này.
Thêm nữa, hắn cũng muốn kiểm chứng lời hứa của Dhavan, về phần thưởng bổ sung ở các cửa tiệm trong thủ đô.
Bạn nhận được 25 điểm đóng góp!
“Hà?”
Mustarak cựa mình: “Có vẻ như bọn sống đã tràn vào hầm ngục. Nhưng bọn hắn chẳng hề chuẩn bị thích đáng cho nơi này.”
Lòng hiếu kỳ trỗi dậy, Hoàng Lâm nấn ná ở lại.
Hắn dẫn đám Undead còn sót lại, men theo hầm ngục để nhìn mặt những kẻ xâm nhập. Đến phòng trùm nhỏ, đám Undead của hắn lập tức giăng. bẫy phục kích trong hành lang, còi hắn thì bước vào nhìn quanh.
“Trùm nhỏ đâu rồi…” Hoàng Lâm thầm nghĩ, đưa mắt quan sát khắp phòng.
Không thấy gì hết.
Hắn cúi xuống, khựng lại, rồi bật cười, nụ cười ghê rợn của một thây ma.
Vài phút sau, nhóm người chơi xâm nhập đứng ngoài hành lang, rụt rè ló đầu nhìn vào phòng trùm nhỏ.
Hoàng Lâm mỉm cười khi thấy họ.
Là đám thuộc hội Thiên Hĩ, chính đám người đã từng đụng độ hội chi nhánh Huyết Nộ trước cửa hầm ngục.
Hiển nhiên, gã đồng bọn cấp 380 của Tỉnh Linh Cao Quý, không cản chân họ được bao lâu. “Cái này khác bữa tui coi trên mấy cái video trên mạng,” một gã đỡ đòn lẩm bẩm.
“Cấp độ bọn quái cũng khác nữa. Giờ con bọ cạp hai đuôi có cấp 100 rồi.”
⁄“Ờ, chỗ này có chuyện gì đó rồi, cả cái hầm ngục này đã hoàn toàn thay đổi.”
“Á! Nhìn bên kia kìa!” Một nữ linh mục kinh hãi thét lên.
Cả bọn chẳng thấy gì.
“Ê từ từ, có… không, đúng là có thứ gì đó!”
Bức tường động đậy.
Những chuyển động khẽ khàng, lừ đừ, nhưng chẳng bao giờ lộ ra, ngay nơi bọn họ đang nhìn trực diện.
Từ từ, giống như một thước phim tua chậm sống dậy, các gợn sóng ngầm hợp lại thành hình hài vặn vẹo.
Những bức tường phảng phất được chắp vá từ xương gãy và xác thịt mục nát, cựa quậy. Những gương mặt hiện lên rổi tan biến, đau khổ vì đau đớn, méo mó bởi kinh hoàng vô tận. Các hình thù quái đản như bước ra từ sách quái thú, nhảy nhót trên tường, rồi lại hòa trộn vào nhau, tách ra, biến dạng thành những cảnh tượng góm ghiếc nhại lại dục vọng con người.
Đám người chơi c hết lặng, vừa kinh hãi vừa mê mẩn trước những bức tường sống động. Mải dán mắt nhìn, bọn họ không kịp nhận ra, có một hình đáng lù lù từ hành lang. đối diện bước vào phòng.
(Gã sát thủ lắc đầu, xua đi những ám ảnh từ bức tường ma quái, buông tiếng chửi thể khi thấy có người, hay đúng hơn là thứ gì đó, đang tiến thẳng về phía mình.
Cả nhóm giật mình, bừng tỉnh khi nghe gã văng tục, giờ mới nhận ra có Undead đang tiến lạ gần.
Một thây ma, dáng cô độc, đi đến giữa phòng rồi dừng lại. Nhóm người chơi nheo mắt cảnh giác.
Bọn họ run lên.
Cái tường ma mị kia đã ru bọn họ vào cơn mộng mị lẫn lộn, giờ lại có một Undead mò đến. Rõ ràng có gì rất lạ đang diễn ra trong hầm ngục này.
“Coi bộ quen mặt lắm…” gã Đỡ Đòn nhìn chằm chặp vào thây ma râu rậm, tay mần mê thanh kiếm lo lắng.
Hoàng Lâm nhoẻn miệng cười, chắp tay sau lưng, đứng im. Chờ đợi.
“Chỉ là thây ma cấp 65 thôi mà.”
“Ê! Nhìn nó giống Mr. Hài Cốt đúng không?” gã Đỡ Đòn hỏi dồn.
Cả bọn biết ngay.
Thây ma nổi tiếng trong các video của “Mr. Hài Cốt” ai mà chẳng từng nghe. Và hơn hết, lợi lộc từ việc hạ được người này thì khỏi nói.
“Đúng rồi! Là nó đó! Quá đã, nếu g-iết nó, sẽ mở khóa được bản mở rộng của Undead!” Gã thủ lĩnh hồ hởi bước tới.
“Đợi đã.”
GGã sát thủ từ nãy giờ cứ thầm chửi thể.
Gã không hề thích cái bố cục căn phòng trùm nhỏ này.
“Có gì đó không đúng lắm,” Gã nói, nheo mắt nhìn quanh.
Bản chất nghề sát thủ là đa nghĩ.
Họ biết rõ hơn ai hết về sự dễ dàng của việc úp sọt những đám bất cẩn, hay dắt đắt kẻ non nót vào bẫy.
Gã cũng vậy.
Gã bỗng nhiên cảm thấy lạ thường bồn chồn.
Biết có gì đó sai, nhưng lại không phát hiện được gì ẩn giấu.
Hầm ngục này khó hơn so với tưởng tượng, gã không muốn dính vào cái tình huống, có thể hủy cả ngày công của bọn gã.
Cái lần hồi sinh lúc nãy và chạy tới để chinh phục lại đã đủ thấm thía.
Hoàng Lâm thì không muốn màn kịch nhỏ của hắn bị phá hư, nên hắn cất giọng u ám, vang dội như vọng từ đáy mồ:
oi đây, Undead cai trị! Không kẻ sống nào được rời khỏi!”
Hắn đậm mạnh gót chân xuống sàn, quát lệnh:
“Thức dậy!”
Mặt đất rung lên.
Từ khắp căn phòng, những xúc tu đen sì đậm đặc trồi ra, phá vỡ nền gạch, quấn lấy xương cốt, gom bọn chúng lại thành một khối nhầy nhụa đen thui.
Khối chất nhầy cuộn xoáy, dần vươn cao và mở rộng ra. Nó không ngừng ghép nối thêm xương cốt, gắn chúng lại như mảnh ghép, rồi quấn quanh cơ thể bằng một lớp áo giáp xương Cuối cùng hiện ra một con quái vật khổng lồ: một khối Slime đen bất động, khoác giáp xương, nhưng lại có hàng chục chỉ thể phủ đầy xương không ngừng quằn quại.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập