Chương 81: Vượt qua
“Đã lâu lắm rồi, mới có người phàm mò tới đứng trước mặt ta.” Giọng nói vang lên rầm rộ thông qua những khối răng đá.
“Được đó,” Gã cuối cùng cũng gật gù. “Ta cần các ngươi phụ ta dọn dẹp nhà cửa.”
Nhiệm vụ: Dọn dẹp
Zarsha giao cho bạn nhiệm vụ dọn dẹp.
Tiêu diệt càng nhiều ác quỷ trong Âm Giới càng tốt.
Giết càng nhiều thì phần thưởng đặc biệt từ Zarsha càng lớn.
Thời hạn: 3 ngày.
Hắn với Cô Đơn liếc nhau, trong bụng lo sốt vó.
Lũ ác quỷ bậc thấp thôi cũng có cấp độ cũng khởi điểm từ 250 trở lên.
Hai người bọn hắn cộng lại còn chưa tới hai trăm, làm sao kham nổi cái nhiệm vụ qua sức điên khùng này?
“Cái này… quá sức tụi mình rồi.” Cô Đơn thì thào.
Hoàng Lâm cắn môi: “Tui hiểu rồi. Cái Âm Giới này chắc chắn dính tới bản mở rộng Undead. Bản đó vốn chỉ mở khi người chơi đủ 500 cấp. Mà… ờm, tại tui, cho nên nó xuât hiện sóm. Giờ thì…”
“Bộp!” Cô đấm vô vai hắn.
“Á đau! Gì dậy, Cô Đon?!”
“Tất cả là lỗi của anh đó! Rồi anh tính sao?”
Xa xa, hắn nghe tiếng la hét vọng lại.
Ngước nhìn lên, thấy hai bóng người đang rơi xuống hồ nham thạch.
Chính là Pa-na-đôn với Huykhanh 11, bọn họ không muốn buông tha đuổi theo bọn hắn. “Chay! Hắn la lên, liền quay lưng bỏ chạy.
Cô Đơn bị khựng lại một chút vì còn bận cãi, thành ra tụt lại sau.
“Xương khô, tui giết anh luôn bây giò!” Cô hét lên, rồi lao theo hắn.
Chẳng mấy chốc cô bắt kịp, còn bồi thêm một cú đấm vô vai kia của hắn.
Hắn thấy cũng đỡ, ít ra hai bên vai đau đồng đều.
Hắn thật tình chả biết đang chạy đi đâu.
Cả hang động tối om, chỉ có ánh sáng đỏ hừng hực từ những dòng nham thạch chảy ra từ hồ chính.
Hai người Huykhanh 11 chắc chắn không chịu bỏ cuộc.
Nếu lúc bọn gã nhảy xuống mà kịp nhắn cho bang hội, thì lát nữa, sẽ có hàng ngàn người nữa ùa vô, ai nấy đều hăng máu muốn hạ một tên thây ma cấp thấp cùng với đồng đội của hắn.
Nếu vậy thì coi như bị dồn tới chân tường.
Hắn vẫn chưa nỡ xuống tay giết cô.
Nhưng nếu tới đường cùng…
“Đợi đã, tui thấy phía trước có cái gì đó…” Cô Đơn thốt lên.
Một… thứ gì đó hình người, nhưng cao khủng. khiếp, cao y chang robot Optimus Prime vậy. Sao hồi nãy không thấy vậy trời?
Rõ ràng nó là ác quỷ: chân dê, sừng, đuôi… có đủ bộ.
Con quỷ đang ngồi chồm hổm, hai tay cầm vật gì ngấu nghiến, dùng răng nanh bén ngót cắn đứt, xé toạc.
Nó ngẩng mặt lên nhai ngon lành, để lộ ra cái xác trong tay.
Hắn ngay lập tức nhận ra, Fenric, con sói đầu đàn. Nó chưa kịp tận hưởng ngày trở về thì đã thành mồi ngon trong tay ác quỷ.
“Má oi…” Hắn lẩm bẩm.
Mũi Tên Cô Đơn chăm chú quan sát con quái vật từ Vực Thắm.
Đại Ác Quỷ Hỗn Mang
Cấp độ: 400
Máu: 400,000
Vô hiệu hóa sát thương: 45,000
Hấp thụ phép: 35,000
Kỹ năng: ???
Con quỷ, không thèm máy may quan tâm đến hai kẻ đang dò xét nó, vẫn tiếp tục nhai ngấu nghiến những phần xác còn sót lại của con người sói.
“Giờ tụi mình tính sao đây?” Mũi Tên Cô Đơn hỏi, giọng mang theo sự căng. thẳng.
Cô hết lần này đến lần khác quay đầu nhìn ra phía sau, dò xét xem có dấu vết gì của hai người chơi bang hội kia không.
“Không đánh được nó đâu, nhưng mà nhìn kìa.” Hoàng Lâm chỉ tay về phía sau con quỷ. Đằng xa, sau lưng con quái, là một đường hầm.
Ác Quỷ Hỗn Mang này chẳng qua chỉ là một kẻ “kiểm tra cấp độ”.
Nó sẽ đem lại cái chết chắc chắn, cho những người chơi cấp thấp khi dám bước chân vào Âm Giới.
Đểdđập tắt ý định liều mạng, con quỷ này như một sự cảnh cáo được đặt ngay lối vào.
“Đi thôi.” Hắn bước về phía con quỷ.
Mũi Tên Cô Đơn còn chần chừ, ánh mắt vẫn đảo quanh, tìm bóng dáng hai gã bang hội kia. Chắc anh ta đã có kế hoạch.
Dù sao thì mình cũng phải theo.
Làm cái gì cũng còn hơn, ngồi chờ mấy gã bang hội đó quay lại chém c-hết.
Khi cả hai bước vào phạm vi cừu hận của con quỷ, nó gầm lên, vứt phăng xác c:hết mà nó đang xé toạc.
“Dùng Chớp Nháy đi, chạy vào đường hầm, để tui câu giờ cho!” Hy vọng kéo dài được vài giây, Hoàng Lâm lập tức dùng [Chiếu Chỉ Hoàng Gia] triệu hồi hai ky sĩ ma từ chiếc nhẫn. Hai ky sĩ ma nghe theo lệnh Hoàng Lâm, lao thẳng vào công kích con quỷ, kéo sự chú ý ra khỏi hắn và Cô Đơn.
Mũi Tên Cô Đơn chỉ chờ tới khi thấy con quỷ, thật sự bị phân tâm bởi lũ ky sĩ ma mới sử dụng [Chớp Nháy] dịch chuyển vượt qua nó, cắm đầu chạy về phía hang.
Khi cừu hận của ác quỷ đã dồn hết lên bọn ky sĩ, Hoàng Lâm cũng lao theo Mũi Tên Cô Đơn Con quỷ há cái miệng khổng lồ, phun ra hai qruả cầu Lửa tỏa ra hơi nóng hừng hực.
Hai quả cầu chạm vào hai ky sĩ, ngay lập tức trhiều rrụi bọn nó thành tro.
Mắt Hoàng Lâm trợn to.
Mũi Tên Cô Đơn vẫn chưa kịp chạy đến cửa hầm, còn hắn thì ở khoảng cách xa hơn.
Con quỷ quay phắt sang hắn, điên loạn gào rú, há to miệng, bắt đầu thi triển tiếp cùng một kỹ năng.
Lại hai quả cầu Lửa phóng ra, lần này nhằm thẳng vào Hoàng Lâm.
“HỒI CHIÊU KIỂU GÌ VẬY TRỜI?!” Hắn hét lớn, đôi chân vẫn không ngừng lao đi.
Hắn quay mặt lại phía lửa dữ, kích hoạt [Chém Bổ Nhảy Lên] tận dụng khoảnh khắc bất tử mà chiêu thức mang lại, để né hoàn toàn sát thương.
Kỹ năng cứu hắn thoát khỏi cái c:hết, nhưng sức nóng vẫn thiêu rát làn da, làm tóc tai, cả chòm râu bị cháy xém khét lẹt.
Cái dáng vẻ của hắn, giờ chẳng khác nào một thằng ăn mày tơi tả.
Chật vật đứng dậy, một ý nghĩ hiểm độc lóe lên trong đầu.
Hắn liền đặt [Bom Ma Quái] chôn một cái sọ xuống đất.
Nỏ một nụ cười nhếch mép, hắn tiếp tục lao về phía hang.
Con quỷ vẫn không ngừng nhả ra cầu lửa.
Lúc này Huykhanh 11 và Pa-na-đôn vừa bước vào căn phòng.
Cả hai sửng sốt khi thấy con quái, nhưng nhanh chóng trấn tĩnh rồi tiếp tục tiến vào, tiến gầy đến phạm vi 'cừu hận' của nó.
Hoàng Lâm cuối cùng cũng thoát khỏi tầm cừu hận của con quái, và ngay lập tức, nó ngừng thi pháp giữa chừng, ngọn lửa tan biến.
“Suýt nữa thì, mơ đi cưng!” Hoàng Lâm reo to, giọng đầy khoái trá.
⁄Ờ, suýt nữa á? Nhìn kìa, người anh bốc mùi khét lẹt như thịt nướng ấy” Mũi Tên Cô Đon nhăn mặt, bịt mũi tỏ vẻ ghê tỏm.
Hoàng Lâm không thèm trả lời.
Kế hoạch của hắn đã cứu mạng cả hai, nên cô buộc phải chịu đựng trò hề của hắn thôi. Hắn liếc nhìn lại con quỷ, bắt gặp Huykhanh 11 và Pa-na-đôn vừa xuất hiện ngay sát mép phạm vi cừu hận.
“Cô có thấy hai người choi hội kia không?”
“Thấy. Nhưng bọn họ không đủ khả năng vượt qua con quái này đâu.”
Con quỷ, không còn mục tiêu nào để xả giận, lại quay trở lại bữa tiệc ghê rợn, tiếp tục gặm nhấm xác người sói.
“Nếu bọn họ không liều, thì coi như mình thoát. Còn nếu liều, con quỷ sẽ tiễn bọn họ đi đời.” Hoàng Lâm vẫn dõi theo hai gã kia.
Sau một hồi chụm đầu bàn bạc, Huykhanh 11 vào thế sẵn sàng, còn Pa-na-đôn thì lao thẳng vào phạm vi 'cừu hận' của con quái.
“Chắc mình nên đi thôi. Nhìn kìa, cuối đường hầm có ánh sáng.” Mũi Tên Cô Đơn chỉ tay. Hoàng Lâm nhìn về phía cô nói, quả thật có ánh sáng lấp ló nơi cuối hang.
Nhưng hắn chỉ nhếch môi cười, buông một câu:
“Không. Đợi thêm chút đi. Tui có lĩnh cảm sẽ hay ho lắm đó.”
Pa-na-đôn bước vào phạm vi cừu hận của con quỷ, khiến nó phản ứng lại bằng đòn tấn công thường.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập